Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 6

Những người bên cạnh cũng hùa theo: "Chậc chậc, nhìn cỗ xe này đi, không biết phải tốn bao nhiêu bạc!"

"Phượng Hoa đúng là có phúc, sinh được một ca nhi xinh đẹp thế kia, cả đời sung sướng không phải lo ăn mặc. Đúng là người với người, không sao mà so nổi!"

Hạ Thanh Đào dĩ nhiên biết rõ bây giờ Hạ Miên phú quý đến nhường nào. Ba tháng trước khi thành thân, nhà tri huyện đưa sính lễ tận năm mươi lượng bạc, lại thêm vòng tay vàng, trâm vàng lấp lánh chói mắt. Người trong thôn sống cả đời chưa từng nhìn thấy nhiều vàng bạc đến thế.

Khi ấy, Hạ Thanh Đào thèm khát đến cháy lòng. Y nghĩ bản thân mình tuy không đẹp bằng Hạ Miên, nhưng với sự khéo léo đảm đang của mình. Sau này nhất định cũng sẽ tìm được một người chồng tốt.

Nhưng bây giờ y không còn suy nghĩ như thế nữa. Nếu không có cái số giàu sang ấy, cố cưỡng cầu cũng chẳng ích gì. Tiền bạc vàng son, có lẽ cũng không bằng một cuộc sống bình dị, an ổn qua ngày.

Nghĩ vậy, y không dừng lại xem nữa mà cùng tẩu tẩu nhanh chóng đi vào sân nhà mình.

Hôm nay không chỉ hái được thù du, họ còn hái được không ít hoa cúc dại, lê rừng, hạt dẻ, cùng vài loại quả dại cuối mùa, chất đầy một giỏ lớn.

Y và Hạnh Hoa cùng nhau phân loại quả dại, đem rửa sạch sẽ, rồi lại nhặt những đóa hoa cúc dại vừa hái, chuẩn bị làm bánh hoa cúc cho ngày mai.

Ngày mai là Tết Trùng Dương, mọi người phải cắm thù du trước cửa để trừ tà, ăn bánh hoa cúc, rồi còn làm lễ tế tổ tiên. Năm nay, nãi nãi của y sẽ sang nhà dùng bữa, vậy nên cả nhà phải chuẩn bị thật chu đáo.

****

"A Tùy, đồ đạc đã chuẩn bị đủ chưa?" Mẫu thân của Lục Tùy vừa hỏi vừa lấy tay lau lên chiếc tạp dề đã sờn cũ, bước ra tận cửa sân dặn dò: "Con đi một mình lên núi phải nhớ ăn cơm đúng bữa, đừng để đói kẻo hại sức khỏe."

"Đều đủ cả rồi, nương đừng lo." Lục Tùy xếp xong quần áo sạch sẽ lên xe kéo, rồi nhận lấy túi hoa quả mà Lục Diêm đưa qua, đặt lên xe. Sau đó quay sang dặn dò: "Ở nhà coi chừng nương, nếu có việc gì thì đi tìm đại bá."

"Ta biết rồi, ca." Đây không phải lần đầu tiên Lục Diêm ở nhà trông nom mẫu thân. Trước đây, mỗi lần Lục Tùy theo sư phụ lên núi, đều do Lục Diêm quán xuyến mọi việc trong nhà. Ngày trước phụ thân của họ bị bệnh nặng, nhà phải bán đi 5 mẫu ruộng để chạy chữa nhưng vẫn không cứu được. Bây giờ trong nhà chỉ còn 8 mẫu đất, Lục Diêm cũng đã 14 tuổi, coi như có thể cùng mẫu thân chăm lo ruộng vườn. Thỉnh thoảng nhờ đại bá giúp đỡ, cuộc sống miễn cưỡng duy trì qua ngày.

Lục Diêm nhìn ca ca cao lớn, đáng tin cậy của mình, không khỏi lo lắng nhắc thêm một câu: "Ca ca, lên núi nhớ cẩn thận đấy."

"Ừ, ta biết." Mẫu thân của hắn đứng bên cạnh cũng đầy lo lắng. Trước kia Lục Tùy đều theo sư phụ vào rừng săn thú, nhưng giờ sư phụ của hắn đã lớn tuổi, không thể lên núi được nữa. Lục Tùy đành phải một mình vào núi cùng một con chó.

Thân là mẫu thân, bà theo chân Lục Tùy ra đến tận cổng, ánh mắt đầy lưu luyến: "Bất kể săn được hay không, cũng phải mau chóng trở về, nhà chúng ta không đến nỗi chết đói đâu."

"Vâng, nương với đệ vào nhà đi. Con đi đây." Lục Tùy kéo xe, phất tay ra hiệu cho mẫu thân và Lục Diêm quay lại.

Nhà hắn gần núi, chỉ đi vài bước là đến chân núi. Đường núi vốn gập ghềnh khó đi, mà hắn lại kéo theo xe. Tuy xe không lớn nhưng đi trên đường đá cũng không dễ dàng gì.

Lục Tùy ngẩng đầu nhìn mặt trời vẫn chưa lên cao hẳn, vội vã bước nhanh hơn.

Nhà hắn vốn không khá giả, phụ thân lại bệnh nặng suốt hai năm, tiêu hết cả gia sản tích cóp bao lâu. Những người thân thích có thể vay mượn đều vay cả rồi, cuối cùng vẫn không cứu được phụ thân. Một năm rưỡi nay, hắn vào núi săn thú cũng vừa đủ trả hết nợ nần. Hiện tại trong nhà chỉ còn dư 5 lượng bạc, lương thực lại không đủ ăn chứ đừng nói đến việc cưới vợ. Chỉ riêng việc lo cho cả gia đình đủ ăn để qua mùa đông đã chật vật lắm rồi.

Lục Tùy vốn không phải con ruột của phụ mẫu. Khi hai người còn trẻ, mãi vẫn không sinh được con. Không biết cơ duyên thế nào mà nhặt được hắn trong khe núi sau nhà, rồi xem hắn như con ruột mà nuôi dưỡng.

Dù sau này đã sinh được Lục Diêm, phụ mẫu cũng chưa từng thiên vị đứa nào hơn. Lục Tùy tính tình vốn trầm mặc ít nói, nhưng lòng hắn luôn ghi nhớ công ơn phụ mẫu nuôi dưỡng. Hắn thầm nghĩ, việc cưới vợ sinh con cứ từ từ cũng được, trước mắt vẫn là nên tích góp chút tiền cho gia đình, đợi cuộc sống dễ chịu hơn rồi tính tiếp.

Nghĩ đến chuyện cưới vợ, trong đầu hắn không biết tại sao lại nhớ đến ca nhi mình từng gặp ở bên khe suối. Không biết người ấy đã thành thân chưa? Nhìn thấy dáng vẻ người ta sạch sẽ sáng sủa, gia đình cùa người ta chắc cũng dư dả. Chắc chắn không phải người như hắn có thể với tới được.

Lục Tùy ngước mắt nhìn về phía trước. Con đường dẫn vào núi rừng thâm sâu, quanh co gập ghềnh và u tĩnh. Hắn không biết những gì đang chờ mình phía trước là điều tốt hay xấu.

Hôm sau chính là Tết Trùng Dương.

Hạ Thanh Đào dậy từ sáng sớm, sau khi cho vịt và heo ăn xong thì cùng mẫu thân làm bánh hoa cúc, chuẩn bị mâm cúng tổ tiên.

Mẫu thân của y chịu trách nhiệm nhào bột nếp và nặn thành từng viên bánh nhỏ. Còn y phụ trách trộn cánh hoa cúc với nước đường.

Đường phèn không phải món xa xỉ, nhưng nếu dùng đường phèn loại tốt thì giá lại cao hơn, vì thế nhà y chỉ vào dịp lễ Tết mới dùng loại đường này, ngày thường thì chỉ ăn đường thô.

Hoa cúc dại có công dụng thanh nhiệt giải độc, thời tiết mùa thu ăn bánh hoa cúc là hợp nhất. Hạ Thanh Đào rửa sạch cánh hoa, sau đó đem cho vào thau nước đường đang nguội, đợi khi đường tan hết thì mới dùng để nặn bánh.

"Hạnh Hoa ra ngoài chưa con?" Mẫu thân của y vừa nhào bột vừa hỏi.

"Ra ngoài từ sớm rồi." Hạ Thanh Đào đáp: "Tẩu tẩu vừa xong việc là đã vội đi ngay. Tẩu tẩu bảo đi chợ sớm mới mua được miếng thịt ngon."

"Ừ, vậy là tốt rồi. Ta còn sợ nó chưa đi, chậm chân chút nữa là không còn miếng thịt nào ngon. Tẩu tẩu của con lanh lợi biết chọn thịt, không như con không biết gì, dễ bị người ta lừa. Sau này gả đi làm dâu, chắc thế nào cũng bị bà mẹ chồng khó tính mắng cho."

Hạ Thanh Đào nghe thế thì liền bật cười: "Nếu gặp phải bà mẹ chồng hung dữ như vậy, con thà không gả còn hơn."

"Ở chung lâu rồi, người tốt đến mấy cũng sẽ có hiềm khích thôi."

"Nhưng con thấy nương với tẩu tẩu vẫn luôn hòa thuận mà."

Hai mẹ con đang trò chuyện thì Hạnh Hoa cũng vừa về tới, tay xách một xâu thịt và một dĩa đậu hũ bước vào: "Hai người nói xấu gì con thế? Vừa vào cửa đã nghe nhắc tới rồi."

Hạ Thanh Đào vội đứng dậy đỡ lấy dĩa đậu hũ trên tay Hạnh Hoa, cười đáp: "Đang nói về tẩu tẩu đấy. Nương khen tẩu tẩu biết chọn thịt, còn bảo sau này ta gả đi làm dâu chắc chắn sẽ bị mẹ chồng mắng suốt vì không biết lựa thịt."

Hạnh Hoa đưa tay lau giọt mồ hôi trên trán, cũng bật cười theo: "Ngươi thông minh thế này, lựa vài lần là biết ngay thôi. Mà cái lão đồ tể đáng ghét kia thừa dịp lễ tết lại tăng giá thịt lên tận 42 văn một cân. Cũng may ta ra chợ sớm, chọn được miếng ba chỉ ngon nhất đấy."

Hạnh Hoa vừa nói vừa vui vẻ giơ xâu thịt lên cho hai người xem: "Nương xem này, miếng thịt này được không? Mất 60 văn tiền đó, còn được khuyến mãi thêm chút tiết heo nữa chứ!"

"Con lựa vậy mà không tốt chắc?" Mẫu thân cười nói, rồi quay sang dặn y: "À đúng rồi, Thanh Đào Nhi, nhờ tiểu thẩm mua hộ một con cá, không biết bà ấy đã mang về chưa. Hôm nay ai cũng bận, cũng không tiện nhờ người ta đem qua. Con vào phòng ta lấy cái bình nhỏ đựng tiền, đếm đủ 30 văn rồi sang nhà họ lấy cá về nhé."

"Dạ." Hạ Thanh Đào gật đầu, đi vào phòng của mẫu thân. Y tìm đúng cái bình như lời mẫu thân dặn, đếm lấy 30 văn tiến. Khi đang chuẩn bị ra cửa thì chợt nhớ ra điều gì, y liền vòng lại định quay vào nhà chính.

Chưa bước nhà chính vào, y đã nghe tiếng Hạnh Hoa đang nói chuyện với mẫu thân của mình, giọng được đè thấp nhưng rõ ràng không giấu nổi bực tức:

"Hắn còn mặt dày chạy tới trước mặt con, bảo tiểu ca nhi nhà chúng ta gả không được, thì gả cho đứa em què của hắn cũng được! Trời ơi, nương biết rõ mà, cái tên què ấy là do bị người ta đánh gãy chân vì tội ăn trộm đấy. Loại người như vậy mà cũng dám mơ tưởng tới Tiểu Đào nhà mình! Con tức quá mà! Chỉ vì hôm nay là ngày Tết nên con mới nhịn, chứ không thì đã cho hắn một trận rồi! Lần sau mà còn gặp, con không đánh thì con không phải họ Nguyễn!"

Nghe tới đó, Hạ Thanh Đào không muốn đứng lại thêm nữa. Y quay người lặng lẽ rời đi.

Đi ngang qua nhà Hạ Miên, cỗ xe ngựa vẫn còn dừng trước cửa, trong nhà vang tiếng nói cười rôm rả. Mấy người vợ trẻ và ca nhi xúm vào giúp dọn dẹp, chắc là nhân dịp Hạ Miên về thăm nhà nên mở tiệc mời thân thích họ hàng.

Không biết vì sao, lòng y nặng nề như có nước thấm vào, âm ấm, đọng lại từng giọt, khiến tâm tình buồn bã khó tả. Nếu thật sự gả cho Lý tú tài, y có thể trở thành thê tử danh chính ngôn thuận? Nhưng đó có thật là điều y muốn?

Mang theo nỗi niềm mơ hồ ấy, y bước tới cửa nhà tiểu thẩm. Thấy y tới, Hổ Tử đang nhóm lửa trong bếp liền gọi: "Thanh Đào ca tới rồi à? Nương vừa mới dặn, bảo ta sang nhà đưa cá."

Hạ Thanh Đào cười nhẹ: "Ngại quá, còn phiền mọi người đưa tới thì không phải lẽ."

Đúng lúc đó, tiểu thẩm từ trong nhà đi ra vừa cười vừa nói: "Thanh Đào Nhi tới đấy à? Ta vừa tính bảo Hổ Tử mang sang cho, thôi để ngươi tự chọn luôn cũng được."

Y theo bà vào trong, nhìn thấy trong chậu gỗ có hai con cá mè đang bơi lội thong thả.

"Gần Tết thứ gì cũng tăng giá. Cũng may hai nhà mình mua chung, chia ra cũng đỡ được chút tiền." Tiểu thẩm vừa nói vừa chỉ vào chậu cá.

"Con này to hơn, 27 văn. Con nhỏ thì 20 văn. Nhà ta người lớn trẻ con đều ăn được con nhỏ, nhà ngươi muốn lấy con nào?"

Hạ Thanh Đào nhìn một lát, rồi đáp: "Phụ thân với ca ca đều thích ăn cá, vậy con lấy con to này ạ."