Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 56

"Aida, vậy thì xuống núi thôi." Hạ Thanh Đào phấn khởi thu dọn đồ đạc, đổ lá trà vào sọt để ca ca của y chọn. Còn y thì xách giỏ tre với hồ lô nước đi cùng mẫu thân xuống núi.

Hạ Thanh Khê vừa đi phía trước vừa nói: "Hai đứa mua trâu rồi hả? Lục Tùy đánh cả xe bò tới rồi đó, hàng xóm đang bu lại xem xe bò đông lắm!"

Trần Hà Hương nghe vậy cũng vui mừng: "Thật hả? Cái thằng nhóc này, nói mua là mua liền. Đúng là cái tật tiêu tiền không đắn đo vẫn không bỏ được!"

Tuy nói vậy, nhưng ánh mắt và gương mặt đều là nét cười, không hề có chút nào là trách móc.

Hạ Thanh Đào cười: "Là con giục hắn mua đấy chứ! Đợi thu xong lúa mạch mới lo mua thì làm sao kịp xuống gieo vụ sớm? Không khéo bị người ta dắt mũi như heo chờ mổ thì khổ!"

Hạ Thanh Khê cười: "Nói cũng phải, mua sớm thì hôm nay còn kịp đón ngươi về luôn."

Ba người vừa đi vừa nói chuyện rôm rả, về đến nhà thì đã thấy mấy bá bá và hàng xóm vây quanh xe ngắm nghía. Hạ Hưng Viễn với Lục Tùy thì đang đứng một bên trò chuyện.

Hạ Thanh Đào thấy thế, cũng không vội cất đồ, chạy ào qua: "Oa, ngươi mua trâu về luôn rồi hả?"

"Ừ." Lục Tùy nhìn thấy y, ánh mắt liền dịu đi hẳn. Hắn nhẹ giọng nói: "Sáng nay đại bá dẫn ta qua thôn Lĩnh Hạ Vương mua, 10 lượng rưỡi. Phụ thân với mấy bác đều bảo con trâu này tốt."

Tứ gia gia của y đứng bên cạnh liền cười lớn: "Tốt chứ, ngươi nhìn xem cái cặp sừng kìa, da lông bóng mượt thế kia rõ ràng là con trâu khỏe, rất đáng giá!"

Một bá bá khác cũng phụ họa: "Mười lượng rưỡi là lời đó! Nhà A Tài kia mua con trâu nhỏ hơn mà mất tới 11 lượng!"

Hạ Hưng Viễn cũng gật đầu: "Được đấy. Nhà hai đứa ít người, có trâu rồi đỡ cực nhiều."

Hạ Thanh Đào nghe xong thì trong lòng mừng rỡ, đi một vòng quanh trâu để quan sát kỹ hơn. Phía Nam toàn đồng nước nên trâu ở đây đều là trâu nước, da đen, sừng dài. Con trâu nhà y là da bóng, thân hình chắc khỏe, ánh mắt hiền lành. Y không nhịn được, đưa tay vuốt lên lưng nó. Thấy con trâu không có phản ứng gì, y lại đưa tay sờ đầu. Lúc này con trâu mới khẽ quay đầu nhìn y.

"Nó nhìn ta nè!" Y reo lên thích thú.

Trần Hà Hương cười trêu: "Coi kìa, gả rồi mà cứ như con nít."

Xuân Miêu cũng cười: "Cũng là nhờ có A Tùy tốt, chứ Thanh Đào Nhi nhà chúng ta vẫn còn trẻ con lắm!"

Tiểu thẩm lại nói: "Chứ sao nữa, mới đó mà đã mua trâu rồi. Thanh Đào Nhi nhà ta thật có phúc!"

"Nương, tới giờ cơm chiều rồi, mọi người không đói à?" Hạnh Hoa từ trong nhà ra gọi, rồi quay sang cười với mấy bá bá đang đứng xem: "Tứ gia, các bá các thím, vào nhà ăn cơm với nhà con nha!"

"Được nha!" Mọi người cùng cười vang: "Hôm nay có Thanh Đào Nhi với A Tùy, bữa cơm hôm nay chắc chắn thịnh soạn lắm!"

"Ha ha ha, phải rồi! Mời mọi người vô ạ!" Hạnh Hoa khách sáo mời.

Tuy mời là thế nhưng ai nấy đều biết ý, cười chào rồi lần lượt ra về.

Cả nhà Hạ Thanh Đào cũng đưa trâu vào chuồng, rồi vào nhà ăn tối.

Biết Lục Tùy sẽ đến nên bữa cơm tối được chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. Hạ Thanh Khê cố tình mua thêm một miếng thịt, Hạnh Hoa nấu thịt kho tàu với đậu hũ khô, còn xào thịt vụn với tỏi non, dưa muối xào giá đỗ, thêm cả một con vịt đem kho măng khô.

Cả nhà thắp đèn dầu ngồi ăn cơm, câu chuyện vẫn xoay quanh về việc mua trâu. Hạ Thanh Đào và Lục Tùy chưa có kinh nghiệm nuôi trâu, Hạ Hưng Viễn liền chỉ dạy cho hai người cách chăm sóc và những điều cần phải chú ý. Cuối cùng, ông dặn: "Mua trâu tốn bao nhiêu cũng không sao, ở đây toàn người nhà, nói bao nhiêu cũng không quan trọng. Nhưng lúc hai đứa về thôn, nếu ai hỏi mua bao nhiêu thì đừng khai thật. Cứ nói là nhờ thân thích mua, không tốn bao nhiêu."

Ông nhìn sang Hạ Thanh Đào, dặn kỹ: "Nhất là con đó, Tiểu Đào. Con đừng đi đâu cũng kể lể. Lỡ đâu có người bụng dạ hẹp hòi, ghen ăn tức ở, lại gây chuyện thì rắc rối."

"Con biết rồi, phụ thân." Hạ Thanh Đào đáp: "Lần trước con với A Tùy đi bán dê, Ngưu Tam còn hỏi tụi con bán được bao nhiêu. Con chỉ nói là không bán được bao nhiêu, làm tay chân còn lời hơn. A Tùy, ngươi cũng nghe thấy đó nha?"

"Ừ." Lục Tùy gật đầu, vừa che chở cho Hạ Thanh Đào nhưng không quên lấy lòng nhạc phụ, quay sang nói với Hạ Hưng Viễn: "Phụ thân nói phải lắm, con với Tiểu Đào chắc chắn nghe lời, sẽ không nói linh tinh."

Nghe hắn nói vậy, Hạ Hưng Viễn thấy con rể mình còn chững chạc đáng tin hơn cả con ruột, trong lòng cũng thêm phần an tâm.

Cơm nước xong, Trần Hà Hương ngỏ ý giữ hai vợ chồng ngủ lại, bảo trời tối rồi, đánh xe ra đường cũng không tiện, ngày mai trở về cũng chẳng muộn gì.

Hạnh Hoa làm chị dâu, cũng mở lời giữ họ ở lại: "Đúng đó, khó lắm mới về một lần. Hai đứa ở lại đi, mai hãy về."

Lục Tùy cười đáp: "Cảm ơn nương với tẩu tẩu, nhưng chúng con không ở lại đâu. Nương còn để đèn ở nhà chờ chúng con về nữa."

"Thôi thì lần sau lại tới vậy." Hạ Thanh Đào hớn hở nói: "Hôm nay rằm, trăng còn sáng hơn hôm qua, nhìn rõ lắm! Mà lỡ trễ quá, lội qua mương trượt chân thì coi như... tắm đêm luôn!"

Hạ Hưng Viễn trừng y một cái: "Nói bậy gì đấy!"

"Đúng đó!" Trần Hà Hương cũng bật cười, quay sang dặn dò: "A Tùy, đánh trâu từ từ thôi. Mới tập đừng ham nhanh, ban đêm đường vắng nhưng cũng phải để ý, đừng có chủ quan."

"Dạ, con biết rồi nương." Lục Tùy đi ra ngoài, gỡ dây cột trâu, nhẹ nhàng dắt đầu trâu về phía trước.

Đợi hắn dừng lại, Hạ Thanh Đào liền nhảy lên ngồi phía sau xe bò. Y xoay người ngồi bên cạnh hắn, quay đầu lại vẫy tay với người nhà:

"Phụ thân, nương, ca ca, tẩu tẩu, con đi nha! Mọi người vào nhà đi!"

Lục Tùy cũng tiếp lời: "Mọi người vào nghỉ đi ạ, chúng con đi đây."

"Đi đường cẩn thận nhé!"

"Đi chậm thôi, nhớ nhìn đường đó!"

Mẫu thân của y và Hạnh Hoa vẫn còn đứng ở ngõ vẫy tay, trong khi xe bò đã chậm rãi lăn bánh.

Đêm nay trăng sáng, đi được một đoạn xa mà vẫn còn thấy lờ mờ bóng người thân đứng đưa tiễn. Nhưng so với lần đầu về nhà sau khi xuất giá, lần này không hề có cảm giác chia ly buồn tủi. Y chỉ thấy trong lòng ấm áp, bởi vì giờ đây, y đã có hai mái nhà, đều là nơi y được yêu thương.

Xe bò lộc cộc chầm chậm lăn bánh trên con đường. Tuy không nhanh nhưng cũng đỡ vất vả hơn đi bộ. Ánh trăng chan hòa rọi xuống lối nhỏ giữa cánh đồng, có thể nhìn rõ cả cảnh vật của mấy chục bước phía trước, cây cối đồng ruộng lờ mờ trong ánh bạc.

Hạ Thanh Đào ngồi sau xe, vừa thấy lạ lẫm vừa thích thú. Hồi nhỏ y ngồi xe bò đi chợ, người chen nhau chật ních. Bây giờ thì chỉ có mỗi y và người đánh xe là Lục Tùy. Cảm giác nhẹ nhàng, trong lòng lại thấy bình yên.

"Ngươi từng học đánh trâu rồi hả? Nhìn ngươi điều khiển quen tay lắm đó." Y cười hỏi.

Lục Tùy đáp: "Chưa từng, sáng nay người bán trâu dạy qua, ta chạy vài vòng là biết thôi."

"Sao ngươi thông minh dữ vậy? Mới học mà đã thành thạo được liền!"

"Con trâu này cũng hiền." Hắn đáp.

"Hiền thì tốt, nhưng cũng đừng hiền quá, lỡ thả ở mé sông có người dắt mất thì sao?" Hạ Thanh Đào lo lắng: "Cha ta bảo phải thường xuyên chải chuốt, cho nó quen hơi, biết chủ. Hay chúng ta đặt tên cho nó đi?"

Lục Tùy bật cười, dịu dàng nói: "Được đó, ngươi nghĩ đi."

"Ừm... đặt tên gì cho hay đây?" Hạ Thanh Đào nghiêm túc suy nghĩ: "Ở nhà đã có Tiểu Hắc, Đại Môn... À hay gọi là A Ngưu?"

Lục Tùy bật cười thành tiếng: "Trong thôn có ông cụ tên A Ngưu rồi, ngươi gọi như vậy là đâm trúng tên người ta mất."

"A?" Hạ Thanh Đào sững ra một chút, rồi cũng bật cười: "Xin lỗi A Công, ta không cố ý đâu! Vậy để ta nghĩ lại cái khác."

Lục Tùy vẫn cười rạng rỡ.

"Không cho cười!" Y xụ mặt giả bộ ra lệnh.

"Rồi, không cười nữa." Hắn ngoan ngoãn đáp.

Hạ Thanh Đào gãi gãi má, lại tiếp tục suy nghĩ: "Tên gì thì hay đây ta..."

Lục Tùy nhìn y nghiêm túc như đang đặt tên cho hài tử, khóe môi của hắn cong lên, mắt nhìn về phía trước đầy dịu dàng.

"A, nghĩ ra rồi! Nó vừa to vừa đen, thôi đặt là Đại Hắc nhé? Ngươi thấy sao?"

"Được đó." Hắn gật đầu.

"Vậy gọi là Đại Hắc nha!" Hạ Thanh Đào vui vẻ: "Về sau ngươi cũng phải gọi như vậy luôn đó!"

"Ừ!"

Hai người vừa nói vừa cười, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.

Vân Nương vẫn chưa ngủ, đang ngồi dưới ánh đèn dầu lặt đậu tằm. Thấy hai người trở về, bà buông rổ trúc, ra đón:

"Về rồi à?"

"Dạ, con về rồi. Nương chưa nghỉ nữa sao?"

"Mai A Tùy đi gieo đậu tằm, ta lặt sẵn đậu hư ra. Tiện thể ngồi đợi hai đứa luôn." Bà cười: "Đi đường có suôn sẻ không?"

"Tất nhiên là suôn sẻ rồi." Hạ Thanh Đào ngẩng đầu cười, giọng đầy tự hào: "A Tùy đánh xe vững vàng lắm, trăng sáng thế này thì sao mà xảy ra chuyện được!"

"Vậy là tốt rồi." Vân Nương gật đầu, lại bảo: "Nước ấm ta còn để trên nồi đó, hai đứa tắm rửa rồi ngủ sớm."

"Dạ, cảm ơn nương. Nương cũng nghỉ sớm nha!"

"Ừ."

Hạ Thanh Đào hôm nay dậy sớm hơn mọi khi, làm việc cả ngày nên bây giờ mệt rã rời. Y tắm rửa sơ qua, rửa chân sạch sẽ rồi leo lên giường nằm.

Lúc Lục Tùy rửa mặt xong cũng vào phòng, vừa bước vào đã thấy Hạ Thanh Đào ngủ say, y nằm nghiêng quay mặt ra ngoài, nét mặt bình thản, hơi thở đều đặn.

Lục Tùy nhìn y, nhẹ nhàng nói: "Tiểu Đào, ngoan quá..."

Ngày tháng trôi qua mau, chớp mắt đã đến tiết Hàn Thực, Thanh Minh.

Đây là lần đầu tiên Hạ Thanh Đào ăn Tết Hàn Thực, Thanh Minh ở nhà họ Lục. Ngày Hàn Thực thì không được nhóm lửa, nên hôm trước y cùng Vân Nương đã chuẩn bị sẵn bánh Thanh Minh.

Bánh Thanh Minh được làm từ gạo nếp, có loại nhân ngọt, có loại nhân mặn. Nhân ngọt thì thêm đậu đỏ nghiền, nắn tròn như bánh bao. Nhân mặn thì xào nhân dưa muối, nặn thành hình bán nguyệt, trông hơi giống bánh sủi cảo ở phương Bắc, chỉ là to hơn một chút. Có loại còn trộn nước lá ngải nên có màu xanh nhạt, và mùi thơm nhẹ.

Tất nhiên, cả ngày không thể chỉ ăn mỗi thứ này. Tối hôm đó cả nhà ăn cháo Hàn Thực, Hạ Thanh Đào nấu thêm ít nhân đậu đỏ, trộn với nước tương, khiến mùi thơm ngọt ngào, ăn rất vừa miệng.

Y luôn có cách biến mỗi bữa ăn thành một niềm vui nhỏ.

Sáng hôm sau là ngày Thanh Minh. Nhà họ Lục có tục lệ thay phiên nhau đi tảo mộ ông bà mỗi năm một lần giữa các nhánh trong dòng họ. Năm ngoái là nhà đại bá và tiểu cửu. Đáng ra năm nay đến lượt nhà tiểu cửu, nhưng vì trước đó có chuyện không vui, hai bên đã đoạn tuyệt quan hệ. Mà gặp nhau cũng làm ngơ, nên không cần đi cùng nữa.

Vân Nương bàn lại với đại bá và đại bá nương, nói năm nay là năm đầu tiên Hạ Thanh Đào về làm dâu, nên để hai người đi lễ Thanh Minh trước. Năm sau quay lại luân phiên từ nhà đại bá.

Vì thế, Hạ Thanh Đào dậy từ sáng sớm, để Lục Tùy đánh xe bò. Hai người cùng lên trấn trên mua một miếng thịt, hai con cá trích, một miếng đậu hũ, thêm một rổ anh đào.

Trong vườn còn có một cây sơn trà, y hái quả chín làm thêm một đĩa trái cây.

Làm thịt kho tàu, chiên cá, chiên đậu hũ rồi xào với giá đỗ. Lại đập hai quả trứng đem chiên, mấy ngày trước mới vừa thu hoạch cải dầu ép thành dầu ăn. Sáu mẫu ruộng tuy không rộng lắm, nhưng cũng đủ thu hoạch được chút dầu dùng hơn nửa năm.

Đem tất cả thức ăn và trái cây sắp xếp gọn vào hai cái rổ. Lục Tùy và Lục Diêm mỗi người xách một cái, Vân Nương cầm hương và tiền giấy, Hạ Thanh Đào xách theo bình rượu. Cả năm người và hai con chó cùng nhau lên núi.

Trước tiên là đến mộ ông bà nội, sau đó mới đến mộ phụ thân của Lục Tùy. Hai ngọn núi này khác nhau, nhưng đều không cao lắm nên vẫn kịp xuống núi trước buổi trưa.

Đến mộ ông bà nội, Hạ Thanh Đào và Vân Nương đem thức ăn và trái cây bày vào chén đĩa, xếp trước mộ. Rượu, cơm, đũa cũng sắp ngay ngắn. Lục Tùy thắp hương, còn Vân Nương thì cầm hương cúi đầu khấn:

"Cha mẹ, năm nay là lần đầu Thanh Đào Nhi đến đây. Con dẫn Thanh Đào Nhi đến đây để ra mắt mọi người, các người cũng nhìn mặt đứa cháu dâu mới này một lần, phù hộ cho ba đứa nhỏ khỏe mạnh, bình an."

Khấn xong, Vân Nương cắm hương vào bát rồi quay lại nói với ba người: "Tới đây, Thanh Đào Nhi khấn trước. Mấy đứa bái ông bà nội đi."

"Dạ." Hạ Thanh Đào bước lên trước, vừa lạy vừa khẽ nói: "Ông bà nội, con đến thăm mọi người đây."

Vân Nương cười: "Bà nội con thích nhất người khéo léo hiểu chuyện, chắc chắn sẽ rất quý đứa cháu dâu này."

Lục Tùy và Lục Diêm cũng lần lượt lên thắp hương. Vân Nương kể cho Hạ Thanh Đào nghe về ông bà nội ngày xưa là người như thế nào, tính tình ra sao. Đợi ông bà "hưởng" lễ xong, cả nhà bắt đầu đốt giấy vàng.