Phơi đồ xong, y tranh thủ giặt quần áo. Xong việc lại ngồi đan tiếp nia trúc ngày hôm qua Lục Tùy đang làm dang dở. Lục Tùy đã đan xong hai cái giỏ lớn, còn nia thì công phu hơn một chút. Y vừa nhìn đã hiểu cách làm, định bụng làm tạm đến chiều tối, đợi hắn về sẽ giao lại chỉnh nốt phần cuối.
Buổi trưa, y xào cơm nguội buổi sáng với chút dầu và nước tương, thêm hành lá thái nhỏ. Cả nhà tràn ngập mùi thơm.
Chiều đến, y thấy mình đan nia cũng tạm ổn, liền mang theo rổ ra khe nước bắt thêm ít cá để tối nay có món mới.
Y quan sát khe nước một hồi, dù không khéo bắt cá như ca ca Hạ Thanh Khê nhưng y vẫn biết chút ít. Không thể tát nước bắt cá như người ta, y đành dùng rổ làm bẫy. Dù bắt được hai ba con cũng đủ làm một bữa ngon.
Y đào vài con giun đất trên sườn núi, dùng cỏ buộc vào đáy rổ làm mồi. Men theo con khe một đoạn, chọn nơi có nhiều cá nhất rồi thả rổ vào. Lúc đầu mấy con cá còn sợ, chạy tán loạn nhưng chỉ cần kiên nhẫn, lát sau là sẽ có cá chui vào.
Y tranh thủ đi hái một bát mã lan đầu, rồi lặng lẽ quay lại. Quả nhiên, trong rổ đã có cá bơi vào. Y rón rén nhấc rổ lên.
"Ái dà! Sao lại chạy hết thế này?" Hạ Thanh Đào cau mày nhìn rổ trống không, ảo não than thở: "Chẳng lẽ là do ta nhấc rổ chậm quá?"
Y ngẫm nghĩ một chút, cảm thấy có lẽ cá đã phát hiện động tĩnh từ lúc y tiến lại gần. Vậy thì sao không lợi dụng chính điểm yếu đó của chúng? Cứ để rổ úp sẵn bên cạnh, rồi tự mình xuống nước xua cá vào rổ, có khi còn dễ bắt hơn.
Y đi nhặt một nhánh cây, cởi giày và vớ rồi lội xuống nước. Đặt rổ ngược xuống, dùng nhánh cây đuổi cá bơi vào.
Vừa thấy cá lướt qua rìa rổ, y bất ngờ giật mạnh lên.
Trúng!
Một con cá trích to bằng bàn tay nhảy lên, vảy óng ánh dưới nắng chiều, lấp lánh như bạc. Hạ Thanh Đào mừng rỡ như nhặt được bảo vật, vội xách chậu gỗ ra suối múc nước giữ cá sống.
Dùng cách này mò mẫm hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng bắt được bốn con cá. Ba con vừa vừa, một con nhỏ, nhưng ít ra cũng đủ cho một bữa ăn. Niềm vui bất ngờ nhất là bắt được thêm ba con tôm. Tuy nhỏ, nhưng đem nấu kèm làm món rau khô canh thì hương vị càng thêm thơm ngon.
Như vậy, bữa tối hôm nay kể như phong phú rồi.
Vì mải mê bắt cá, động tác quá mạnh tay nên quần áo cũng ướt sạch. Y đành quay về nhóm nước nóng, tắm rửa rồi thay đồ.
Tắm xong đi ra, mặt trời đã xế chiều. Hạ Thanh Đào thu quần áo, thu cả mộc nhĩ đen và măng đang phơi ngoài sân, rồi vội vàng bắt tay vào chuẩn bị cơm tối.
Vo gạo, nấu cơm trong nồi đất. Cá bắt ở khe suối dễ tanh, nên phải để lại chiên sau cùng. Y tranh thủ nấu món măng xào trước, còn giữ nửa bát canh gà hôm trước nên y cho vào một nửa, vừa ngon vừa béo, lại không ngấy.
Xào xong măng, y mới làm sạch cá để chiên.
Chắc do mải tắm rửa rồi loay hoay với cá, thời gian trôi nhanh, đến khi chiên cá xong thì trời đã tối hẳn. Y vội vàng rửa nồi, nấu thêm nồi canh rau khô. Sau đó cho thêm vài miếng măng mùa xuân và ba con tôm bắt được, nước sôi lên là thơm nức cả nhà.
Nấu xong, trời đã tối đen như mực. Hạ Thanh Đào lấy đèn dầu trong phòng ra đặt lên bàn, rồi ra cổng nhà lắng tai nghe ngóng. Bên ngoài yên tĩnh đến lạ thường, chỉ có vài cơn gió lướt qua rừng, phát ra tiếng "ào ào" như sóng.
A Tùy chắc cũng sắp về rồi, y thầm nghĩ.
Hôm nay y bắt được cá và tôm, lại chiên cá, nấu canh, hắn về nhất định sẽ thích.
Nhưng nếu hắn không về sớm, cá nguội đi sẽ không còn ngon nữa...
Chắc cũng sắp về thôi, mấy hôm trước giờ này đều đã về đến rồi.
Nghĩ vậy, Hạ Thanh Đào quay vào nhà, ánh đèn dầu hắt bóng xuống sàn gỗ. Y ngồi xuống, lấy chiếc khăn thêu còn dang dở, cắm cúi từng mũi kim.
Chỉ là... trong lòng không sao yên được.
Hôm nay Lục Tùy vào núi theo dấu chân sói, nếu thực sự gặp chuyện thì phải làm sao?
Hắn đã hứa sẽ không liều lĩnh, lại không phải người l* m*ng.
Nhưng lỡ như gặp đàn sói chứ không chỉ một con? Sói không nói chuyện đạo lý, người không động vào nó chưa chắc đã được tha.
Y cố tự an ủi, tự nói với mình: Lục Tùy võ nghệ cao cường, không phải lần đầu vào núi, lại còn có Đại Môn đi cùng... sẽ không sao đâu. Có lẽ chỉ hắn gặp được con mồi tốt nên mới đánh dấu rồi nấn ná lại thôi...
Dù vậy, lòng y vẫn bất an từng đợt, ngón tay vốn thêu khăn lanh lẹ, hôm nay lại do dự từng mũi, xuống kim cũng không dứt khoát. Tay thì cầm khăn mà hồn đã treo ngược trên lưng chừng núi.
Cuối cùng, y đành buông khăn xuống, đem vài món thức ăn bày sẵn ra chén, đậy nắp lại để không bị nguội. Nhưng khi mở nắp ra thì đã thấy hai món không còn nóng nữa.
Y lại ra đứng trước cổng nhà lắng nghe, ngoài kia vẫn yên lặng như tờ. Một luồng bất an dâng lên trong ngực y, đến cả tiếng gió thổi trong núi cũng trở nên rờn rợn, tựa như có dã thú nào đó đang rình rập trong bóng tối, chỉ chờ thời cơ là sẽ lao ra...
"Tiểu Hắc!" Y gọi, giọng nói vô thức run lên mà không nhận ra.
Tiểu Hắc không nhận thấy gì khác thường, vẫn nhảy nhót bên cạnh y một cách hào hứng.
Có nó ở bên, y cũng yên tâm hơn phần nào. Y ngồi xuống bậc cửa, chống cằm, tiếp tục chờ đợi.
Đây là lần đầu tiên y cảm nhận được núi rừng về đêm thật đen, thật sâu, thật đáng sợ.
Từ trước đến nay chưa từng để tâm, giờ mới thấy bầu trời đêm đêm xám ngắt, bốn phía núi non đen sì như mực, bóng dáng những ngọn núi sừng sững như người khổng lồ vây quanh, khiến lòng người sinh ra cảm giác ngột ngạt bị vây hãm.
Ở thôn, dù đêm đến vẫn có ánh đèn dầu lác đác, có nhà giàu còn treo lồng đèn đỏ trước cổng. Nhưng ở đây chỉ có bóng tối vô biên, không có ánh đèn, không tiếng gà, không có tiếng người, thậm chí ngay cả tiếng chó sủa cũng không có lấy một tiếng.
"Thôi được, ta đi hâm nóng đồ ăn trước vậy." Hạ Thanh Đào nói, quay vào bếp múc hai gáo nước vào nồi, đặt mấy chén thức ăn lên giá gỗ trong nồi, đậy nắp, nhóm lại lửa.
Vừa mới nhóm xong một khúc củi, thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng động.
Là tiếng bước chân!
Y mừng rỡ lẫn hồi hộp, đứng phắt dậy nhưng không lập tức lao ra ngay mà ngập ngừng nơi khóe môi. Y phải nghe cho kỹ đã, nhỡ đâu không phải Lục Tùy thì sao...?
"Gâu! Gâu!" Tiểu Hắc sủa to một tiếng.
Tiếng Đại Môn sủa vang vọng, rồi ngay sau đó là tiếng bước chân quen thuộc mỗi lúc một gần.
Cuối cùng, Hạ Thanh Đào cũng thở phào nhẹ nhõm, cả người như trút được gánh nặng.
Y cúi xuống lấy thêm một khúc củi bỏ vào bếp, rồi nhanh chóng chạy ra cổng sân. Đang định khom người dọn tảng đá chặn cửa, thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa quen thuộc:
"Cốc cốc... Cốc cốc..."
"Là ta, Tiểu Đào."
"Ở đây!" Hạ Thanh Đào hô lớn, giọng đầy vui sướng: "Ta mở ngay, mở ngay!"
Y ôm lấy tảng đá nặng, vừa kéo vừa cười rạng rỡ. "Rầm" một tiếng, tảng đá nện xuống đất. Vỗ tay phủi bụi, y mở then cài, cánh cổng kêu "kẽo kẹt" vang vọng trong đêm tối yên ắng.
Quả nhiên là Lục Tùy.
Hắn cầm trong tay một khúc gỗ đang cháy, ánh lửa chiếu lên khuôn mặt tuấn tú khiến đường nét càng thêm rắn rỏi, sáng bừng giữa màn đêm đen kịt.
"Ngươi... cuối cùng cũng về rồi!" Hạ Thanh Đào xúc động đến mức không biết nói gì cho phải, vội xoay người tránh đường cho hắn vào.
Lục Tùy bước vào sân, tay kia còn cầm theo một vật gì đó, miệng nói: "Chuyện dài lắm... nên mới về trễ thế này."
"Trời ơi!" Hạ Thanh Đào giật nảy người khi thấy bóng của con mãnh thú to lớn phía sau lưng Lục Tùy, suýt chút nữa thì thét lên. Mãi đến khi nhìn rõ mới phát hiện đó chỉ là một con sơn dương, chẳng qua thân hình rắn rỏi, cường tráng quá mức nên y mới tưởng nhầm là dã thú nguy hiểm.
"Là sơn dương hả!"
"Ừ." Lục Tùy đáp, dắt con sơn dương vào sân. Đại Môn cũng lạch bạch chạy theo sau, hớn hở vừa chạy vừa vẫy đuôi, như thể vừa lập công lớn.
Hạ Thanh Đào theo thói quen định đóng cửa, nhưng lúc này lại phát hiện mình không còn chút sức nào, đến cả tảng đá chặn cửa cũng dời không nổi.
"Để ta." Lục Tùy dắt sơn dương buộc tạm vào bên bếp, rồi xoay người quay lại giúp y.
Hạ Thanh Đào tiện tay cầm cây đuốc hắn đưa, nhân lúc có ánh lửa, y quan sát kỹ từ đầu tới chân: không thấy vết thương hay vết máu, chỉ có vài chỗ bị cành cây móc rách áo, trên người dính vài miếng lá trúc. Y nhẹ nhàng thở ra.
Sau khi đóng cửa kỹ lưỡng, cả hai cùng bước vào nhà.
"Ta đợi ngươi mãi không thấy về, đành phải đem đồ ăn hâm lại một lần nữa. Giờ chắc cũng vừa rồi." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa đi dập lửa bếp lò.
"Về trễ, để ngươi lo lắng rồi." Lục Tùy dập cây đuốc, rửa tay chuẩn bị ăn tối.
"Hôm nay ta ra khe nước bắt được cá đó! Có cả tôm nữa! Canh rau khô hôm nay chắc chắn thơm ngon ngất ngây!" Hạ Thanh Đào vui mừng nói ra, chỉ là niềm vui ấy không còn đơn thuần vì chuyện bắt được cá tôm, mà là vì Lục Tùy đã bình an trở về.
"Lợi hại vậy sao?" Lục Tùy bưng đĩa cá chiên còn nóng hổi, mùi thơm nức mũi khiến hắn không nhịn được khen: "Thơm quá."
"Chứ sao! Mau ăn cơm đi, chắc ngươi đói lắm rồi."
"Ngươi thì sao?" Lục Tùy ngồi xuống, thấy y chưa ăn miếng nào liền cau mày hỏi: "Sao ngươi không ăn trước? Lần sau ta có về trễ thì ngươi cứ ăn đi."
"Ai mà biết ngươi về muộn như vậy!" Niềm vui tan đi, nỗi lo đã dịu xuống khiến Hạ Thanh Đào lại bắt đầu "làm mình làm mẩy":
"Làm ta chờ dài cổ!"
"Là ta sai." Lục Tùy không cãi, ngoan ngoãn nhận lỗi như mọi khi.
Hai người cùng ngồi xuống, cuối cùng cũng bắt đầu bữa tối muộn.
"Vậy rốt cuộc hôm nay vì sao lại về trễ vậy?" Hạ Thanh Đào vừa ăn, vừa hỏi ngay chuyện mà y lo lắng cả buổi chiều.
Lục Tùy ăn một miếng cơm, rồi chậm rãi kể: "Hôm nay ta tìm khắp nơi vẫn không thấy dấu vết của sói. Đến lúc dừng lại ăn cơm trưa thì nghe thấy tiếng sơn dương kêu. Ta liền đi tìm, nhưng đến nơi thì không thấy đâu. Định bụng trời cũng sắp tối nên quay, ai ngờ lúc đang trên đường về thì thấy một con sói đang đuổi theo một con sơn dương. Ta nghĩ không thể tay không về nhà, liền theo sát phía sau đợi thời cơ rồi bắn một mũi tên g**t ch*t con sói. Con sơn dương bị hoảng loạn, đâm đầu vào gốc cây. Đại Môn lao đến giữ lại, nên mới bắt được một con sống."
Đại Môn vốn đã được huấn luyện kỹ, khi bắt mồi chỉ khống chế, không cắn chết mà giữ lại cả con là để Lục Tùy mang về.
Nghe thì đơn giản, nhưng Hạ Thanh Đào biết rõ, để làm được mấy việc đó tuyệt đối không dễ dàng như lời kể.
"Dắt được con sơn dương kia về cũng không dễ dàng gì." Lục Tùy nói: "Con này là giống đực, tính tình hung hăng, dọc đường toàn nhờ Đại Môn ép nó đi đúng hướng mới về được đến đây."
"Thế còn con sói đâu?" Hạ Thanh Đào hỏi: "Không mang về, chẳng lẽ sợ ta bị dọa khi nhìn thấy?"