Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 39

Sau khi cho heo, gà, vịt ăn xong, Vân Nương rửa tay rồi ngồi vào ăn, miệng không quên dặn dò: "Ăn xong rồi thì đừng quên mang theo đồ nghề đó nghe!"

"Biết rồi ạ, con đi đây!"

"Nhớ mang điểm tâm với nước theo đó nha!"

"Dạ!"

Một người xách theo bình nước và bánh, một người mang cuốc và xẻng, một trước một sau rời khỏi nhà. Dạo gần đây thời tiết ấm dần lên, cỏ dại trong ruộng mọc rất nhanh nên vừa phải nhổ cỏ vừa phải tưới nước. Mấy mẫu đất trồng cải dầu của Hạ Thanh Đào cũng không phát triển tốt, có những khoảnh cỏ mọc còn mạnh hơn cả rau cải, nên cũng cần chăm sóc kỹ lưỡng.

Sau khi ăn sáng xong, Hạ Thanh Đào cùng Vân Nương dọn chén bát rồi ra bờ sông giặt đồ. Quần áo của Vân Nương thì giặt nhanh, nhưng của Lục Tùy và Lục Diêm đi đồng hôm nào cũng dính đầy bùn đất, giặt rất tốn sức.

Lúc này, Ngân Sanh cũng đang giặt bên cạnh, liền nói:
"Thím Vân Nương ơi, dạo này rau tể thái mọc tốt lắm. Nay ta với mấy tỷ tỷ tính đi đào, thím có muốn đi cùng không?"

Vân Nương cười đáp: "Hay quá, nhưng hôm nay ta phải cắt cỏ heo và dọn ổ gà. Thanh Đào Nhi, con đi cùng tụi mọi người nha. Mấy ngày nay ta đi cắt cỏ heo thấy khá nhiều Thủy Cần, con hái một ít đem về nấu canh cũng ngon."

"Vâng!" Hạ Thanh Đào vui vẻ gật đầu: "Con đi cùng mọi người!"
Giặt xong đồ, y xách rổ đi cùng Hà Hoa và Ngân Sanh ra đồng hái đào rau dại. Bé A Bảo – con trai Hà Hoa cũng được nàng dắt theo.

Ban đầu, mọi người đi dọc chân núi. Dọc đường mọc nhiều Tể Thái và Mã Lan, nhưng do nhiều người đào trước nên không còn lại bao nhiêu. Hạ Thanh Đào bèn dẫn họ sang chỗ cạnh ruộng cải dầu nhà mình. Nơi này ít người lui tới, rau dại mọc đầy, không bị tranh giành. Chẳng mấy chốc, cả ba người đã đào đầy rổ.

Sau đó họ lại đến con mương nước cạn hái Thủy Cần. Lúc này suối chưa đầy, chọn chỗ nước nông để bước xuống nên không nguy hiểm.

Buổi trưa trở về, rổ nào cũng đầy ắp rau.

Trên đường ghé qua thôn Đông, Hạ Thanh Đào mua thêm một tô đậu hũ tươi cùng năm miếng đậu hũ khô. Về đến nhà, y chiên đậu hũ vàng ươm, xào chung với rau Tể Thái, thơm nức mũi. Thủy Cần thì xào cùng đậu hũ khô, đây là món ăn đặc trưng vào đầu xuân. Trứng vịt muối ngâm từ năm ngoái đã ăn được, y lấy ra hai quả đem chưng, thêm một chén canh rau khô nấu với củ cải. Thế là mâm cơm trưa xem như đã tươm tất.

Lục Tùy và Lục Diêm vừa về đến sân đã ngửi thấy mùi đậu hũ chiên thơm lừng, bụng liền reo lên cồn cào. Hai người rửa tay xong là ngồi ngay vào bàn ăn ngay.

"Rau tể thái này ngon quá, a tẩu xào khéo tay ghê!" Lục Diêm hớn hở, chẳng mấy chốc đã vét sạch hơn nửa bát cơm.

"Phải rồi, rau tể thái này là ta vừa đào sáng nay đấy, còn mang cả 'hồn vía' từ đất theo về nữa kìa!" Hạ Thanh Đào cười đùa.

Vân Nương lúc này đang bóc trứng vịt muối. Vừa tách được nửa vỏ, bà dùng đũa khẽ chọc vào, lòng đỏ liền chảy ra, vàng óng béo ngậy. Bà nhanh tay đặt lên bát cơm của Lục Diêm để nước trứng thấm vào.

"Ôi chao, trứng vừa chảy dầu thơm quá."

"Thơm thiệt đó." Lục Diêm tấm tắc.

"Nếm thử xem có đậm đà không?" Hạ Thanh Đào hỏi.

Lục Tùy cũng bóc một quả, chia một nửa cho Hạ Thanh Đào. Hạ Thanh Đào nhìn thấy lòng đỏ vẫn còn nguyên nằm trong bát của mình, y liền gắp phần của mình bỏ ngược lại vào bát hắn: "Ngươi cũng nếm đi."

Lục Tùy không từ chối, chỉ gật đầu: "Ừm."

Bốn người, mỗi người nửa quả trứng nếm một miếng. Lục Diêm reo lên:

"Ngon quá! Rất đậm đà!"

Lòng đỏ chảy dầu, béo ngậy. Còn lòng trắng mằn mặn, ăn với cơm đúng là tuyệt hảo.

"Vẫn là Thanh Đào Nhi làm trứng muối khéo nhất, lòng đỏ vừa chảy dầu, vàng óng, ngon hơn hẳn trứng mua ngoài chợ!" Vân Nương khen không ngớt.

Nghe mẹ chồng khen, Hạ Thanh Đào quay sang Lục Tùy, mắt sáng long lanh: "Ngươi nếm thử xem, ngon thật không?"

"Ngon." Lục Tùy mỉm cười, ánh mắt dịu dàng: "Nửa quả trứng muối mà ăn hết luôn một bát cơm."

Được khen, Hạ Thanh Đào càng đắc ý: "Ta đã nói rồi mà, ta ủ trứng muối ngon lắm!"

Vân Nương cũng cười: "Chút nữa hai đứa đem biếu bá nương ba quả đi."

"Dạ!"

Buổi chiều, Hạ Thanh Đào đem ba quả trứng vịt muối sang biếu nhà đại bá. Ngày hôm sau, bá nương và Hà Hoa tới tận nơi khen không ngớt, bảo rằng trứng muối y làm thật sự rất ngon. Ngoài chợ không có loại nào béo ngậy và thơm đến vậy.

Không biết lời khen truyền đi thế nào, đến ngày thứ ba, phu lang nhà A Căn tên Diệu Sinh tới nhà tìm y hỏi mua trứng muối.

"Mua trứng vịt muối sao?" Hạ Thanh Đào hơi ngạc nhiên.

"Phải đó." Diệu Sinh cười gượng nói: "Ta biết nhà ngươi không phải làm để bán, chỉ là trong nhà không còn gì để ăn, ngay cả thịt cũng không mua nổi. Nghe Hà Hoa tỷ tỷ nói nhà ngươi làm trứng muối ngon lắm, nên ta mới mạnh dạn tới hỏi."

Lúc này ngoài rau dại ra thì rau xanh vẫn chưa trồng được, nhiều nhà đến cơm còn không đủ ăn, nói gì đến thịt. Bây giờ mới đầu xuân, thịt lợn khan hiếm, giá lại lên đến 45 văn một cân, mà một cân thịt thì không được bao nhiêu. Trứng muối vừa rẻ vừa ngon, coi như là cách cải thiện bữa ăn hợp lý.

Nhà A Căn có không ít ruộng, nhưng A Căn tính tình thật thà, phu lang là Diệu Sinh thì sống biết điều, chịu khó làm ăn. Vậy mà chị dâu của hắn thường bắt nạt Diệu Sinh, hai người chịu không nổi nên mới đòi ra ở riêng. Cha mẹ thiên vị, đến khi phân gia thì chỉ chia cho họ năm mẫu ruộng và một ít đất đồi. Một nhà ba miệng ăn sống vô cùng chật vật, ngay cả hai đứa nhỏ cũng gầy gò, xanh xao vàng vọt.

Hạ Thanh Đào ngẫm nghĩ, trước đây y ủ trứng muối được 21 quả trứng vịt, đã ăn hai quả, biếu ba quả, bây giờ còn dư 16 quả. Thật ra cũng không đến mức không thể bán. Nhất là nhìn hoàn cảnh nhà Diệu Sinh như vậy, trong lòng y không khỏi cảm thông.

Y liền nói: "Bán thì được, chỉ là nhà ta cũng không còn bao nhiêu trứng, chỉ còn mười sáu quả thôi. Cùng lắm thì bán cho ngươi sáu quả, ngươi cần bao nhiêu?"

Diệu Sinh nghe vậy, mừng rỡ ra mặt, vội nói: "Đủ rồi đủ rồi! Chỉ là không biết ngươi tính bao nhiêu một quả?"

Hạ Thanh Đào vốn không định lấy lời lãi, liền đáp:
"Trứng vịt ta mua 5 văn tiền một quả, ngoài chợ trứng muối thường bán 7 văn, ta cũng lấy ngươi 7 văn, coi như bù tiền muối và gia vị thôi. Ngươi thấy có được không?"
Muối và gia vị đều phải mua, mà trứng muối y làm lại thơm ngon, 7 văn một quả không hề đắt.

"Được! Được quá rồi!" Diệu Sinh vừa mừng vừa cảm kích: "Vậy... bán cho ta năm quả nhé!"

35 văn, mỗi người trong nhà chia một ít. Trẻ con được phần lòng đỏ, người lớn ăn lòng trắng, nhấm nháp chút vỏ cũng đủ no bụng năm ngày. So với mua thịt thì lợi hơn nhiều.

Hạ Thanh Đào liền dẫn Diệu Sinh vào nhà, mở hũ lấy ra năm quả to nhất, sạch sẽ và đều đặn. Bảy văn một quả, đúng là rẻ vô cùng.

Diệu Sinh đếm đủ 35 văn tiền đưa y, lòng nhẹ nhõm hẳn, cười nói: "Ngươi nên làm nhiều hơn, mang ra trấn trên bán chắc chắn đắt hàng."

"Biết đâu là như vậy thật." Hạ Thanh Đào mỉm cười: "Trước kia ta chưa từng nghĩ đến việc lên trấn bán. Nhưng ca nhi chưa thành thân thì không tiện buôn bán, giờ về làm dâu rồi, nghĩ lại cũng nên thử một lần."

Chờ Diệu Sinh về rồi, Hạ Thanh Đào kể chuyện bán trứng muối cho Vân Nương và Lục Tùy nghe. Đồng thời đưa cả số tiền 35 văn cho Vân Nương, vì trước kia trứng là do bà mua.

Vân Nương không phản đối, bà vốn là người hiền lành, lại biết rõ hoàn cảnh nhà Diệu Sinh, chỉ cười nói:
"Nếu biết con khéo tay như vậy, ta đã mua thêm trứng từ sớm rồi."

"Không sao, chúng ta làm thêm cũng được mà. Đến Tết Đoan Ngọ, kiểu gì cũng có người tìm mua." Hạ Thanh Đào đáp.

Ở phương Nam, vào Tết Đoan Ngọ thường có tục lệ ăn "ngũ hoàng" hay "mười hai hồng", trong đó có trứng muối. Đến khi ấy người người đều vừa bán xong lúa mạch vụ hè, trong tay cũng rủng rỉnh bạch. Chuyện mua vài quả trứng muối ăn lấy hương vị là chuyện thường.

"Có lý." Vân Nương cũng gật đầu đồng tình.

Từ khi Diệu Sinh mua trứng muối, tiếng lành đồn xa. Hôm sau lại có hai phu lang trong thôn cùng nhau đến hỏi mua. Nhưng đáng tiếc Hạ Thanh Đào chỉ còn 11 quả, phải để dành cho nhà ăn, đành nói:
"Ta đang ủ thêm một mẻ nữa, chờ gần Tết Đoan Ngọ các ngươi lại đến mua nha."

Hai người vui vẻ đồng ý, dặn đi dặn lại: "Thanh Đào, ngươi đừng lừa chúng ta đó!"

"Trời ơi, đến lúc đó ta còn sợ các ngươi không chịu mua nữa ấy chứ !" Hạ Thanh Đào giả vờ sốt ruột nói.

Hai người cười rôm rả, chọc ghẹo thêm mấy câu rồi mới chịu về.

Tối hôm đó, Hạ Thanh Đào liền kể cho Lục Tùy nghe ý định bán trứng vịt muối. Lục Tùy xưa giờ luôn chiều y, tất nhiên không phản đối, chỉ nói: "Tiền thì mình bỏ ra, có lỗ cũng là chuyện trong nhà."

"Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng..." Hạ Thanh Đào tự tin hếch cằm: "Ta làm trứng muối không thể nào lỗ được!"

Lục Tùy cười, ánh mắt dịu dàng: "Mai mốt ta dẫn ngươi lên huyện thành bán. Ở đó người ta sành ăn, dễ kiếm tiền hơn."

"Thật không?" Hạ Thanh Đào vui mừng, áp tay lên tay hắn: "Ngươi quen đường lên huyện à?"

"Quen chứ, ta từng lên đó bán thú rừng vài lần." Lục Tùy thấy ánh mắt sùng bái và đầy mong chờ của y thì cười càng dịu hơn: "Ở đó có tiệm bánh ngọt ngon lắm, lúc ấy ta dẫn ngươi đi ăn thử."

Hạ Thanh Đào phì cười: "Chưa kiếm được đồng nào mà đã nghĩ đến việc tiêu tiền rồi, không hổ danh là 'Lục lão bản'~"

Lục Tùy véo má y: "Dám trêu ta à?"

"Ui da~ ai mà dám!"

Vừa dứt lời thì y đã bị Lục Tùy đè xuống giường, cù cho đến khi y cười rũ rượi, phải xin tha mới chịu buông.

***
Ban đầu Hạ Thanh Đào định lên trấn mua trứng vịt. Nhưng mấy hôm trước, trong lúc giặt đồ bên sông có người phụ nữ kể rằng nhà cữu cữu của nàng chuyên nuôi vịt, thỉnh thoảng còn mang ra trấn bán. Nếu y đến tận nơi mua, có thể sẽ được giá rẻ hơn.

Quả đúng là tin tốt. Hạ Thanh Đào hỏi kỹ địa chỉ, hôm sau liền cùng Vân Nương sang nhà vị bá bá ấy.

Nhà bá bá có một thửa ruộng chuyên nuôi vịt, nuôi hơn hai chục con, trứng đẻ ra mỗi ngày đều bán không xuể. Nghe nói Hạ Thanh Đào muốn mua nhiều, ông liền để giá 4 văn một quả.

Y chọn 80 quả, hết 320 văn, bá bá còn tặng thêm năm quả. Vì mỗi rổ chỉ đựng được 40 quả, lại không thể chọn hết trong một ngày nên hôm sau phải quay lại lấy nốt.

Tổng cộng 85 quả trứng, Hạ Thanh Đào đem về ủ hết. Còn mua thêm muối và mấy cái hũ sành, tính ra tổng chi phí hết khoảng 460 văn. Nhưng nếu bán ra với giá 7 văn tiền mỗi quả thì vẫn có lời. Nếu có thể bán 8 văn, mỗi quả sẽ lời hơn 2 văn. Dù tiền không quá nhiều, nhưng so với việc thêu khăn tay thì nhàn hơn rất nhiều. Một chiếc khăn y thêu phải mất 2 đêm mới xong, mà bán được cũng chỉ có 15 văn, chưa tính tiền vải và chỉ.

Lần đầu tiên buôn bán, y vẫn không tránh khỏi việc lo lắng. Tiền bỏ ra cũng nhiều, lỡ không ai mua thì thật phí công. Nhưng Lục Tùy chỉ xoa đầu y, nhẹ giọng: "Lên huyện bán, đảm bảo có người mua. Ngươi yên tâm đi."

"Nếu không có thì sao?"

"Không có thật thì cứ trách ta."

"Được, vậy nếu không bán được thì trách ngươi đó!"

"Ừ, trách ta." Hắn cười.

Có Lục Tùy trấn an, Hạ Thanh Đào cảm thấy yên tâm hơn phần nào. Dù sao cũng đã làm rồi, cùng lắm thì không bán được thì đem tặng, cũng không thiệt bao nhiêu.