"Ừ, chúng ta cùng nhau cố gắng, muốn gì rồi cũng sẽ có." Trong lòng Hạ Thanh Đào âm thầm quyết tâm: Năm mới, phải nỗ lực hơn nữa. Y phải dùng đôi tay của bản thân để kiếm được điều mình mong muốn.
Hai người vừa đi khuất, thì Hạ Miên lại tới.
"Tiểu Đào với phu quân của hắn đâu rồi ạ?" Hạ Miên hỏi.
Trần Hà Hương đang rửa bát ngoài bếp, nghe vậy liền ra ngoài, cười đáp: "Miên Miên à, Thanh Đào Nhi về rồi. Nó mới rời đi đó."
"Vậy à." Hạ Miên có hơi thất vọng, gã định hỏi thử xem Lục Tùy có thể đến nhà gã làm sân hay không. Lỡ đâu, Lục Tùy sẽ thay đổi ý định. "Con còn muốn hỏi lại xem Lục Tùy có nhận làm sân hay không."
"Không phải A Tùy không muốn đi đâu, A Tùy và A Khê đã hứa với nhà phú hộ trên trấn rồi." Trần Hà Hương nói năng rất khách khí: "Cảm ơn con vẫn nhớ đến nó, sau này có dịp khác lại giới thiệu cũng được."
"Vậy cũng được." Hạ Miên cười gượng, rồi như nhớ ra gì đó, lại hỏi tiếp: "Hai người bọn họ đã ăn quả táo chưa? Ăn có ngon không?"
"Ngon lắm, Thanh Đào Nhi nói vừa giòn vừa ngọt."
"Thế còn Lục Tùy?"
"A, nó không ăn. Thấy Thanh Đào Nhi thích nên nhường hết cho thằng bé." Trần Hà Hương thấy vẻ mặt của Hạ Miên có chút thất vọng, lại nói thêm: "Aida, A Tùy nhà ta đối xử tốt với Thanh Đào Nhi lắm. Thanh Đào Nhi muốn gì, chỉ cần nằm trong khả năng của nó, là nó đều cho hết. Miên Miên, thím không giấu con đâu, nhà họ Lục có thể không giàu bằng phu quân nhà con. Nhưng A Tùy thì thương yêu và chiều chuộng Thanh Đào Nhi thật lòng, chuyện gì cũng nghe theo ý của nó."
"Vậy à." Nét cười trên mặt Hạ Miên càng lúc càng gượng gạo, ánh mắt không che nổi vẻ buồn bã. Gã cố gắng cười nhẹ: "Vậy thì tốt rồi, chỉ cần Tiểu Đào sống tốt là được. Thím, con về trước đây."
"Ừ, cảm ơn con về quả táo nha Miên Miên."
"Không có gì đâu thím."
Hạ Miên rời khỏi nhà Hạ Thanh Đào, trong lòng vừa cảm thấy hụt hẫng vừa ghen tị. Gã không ngờ Lục Tùy không chỉ tuấn tú mà còn đối xử với Hạ Thanh Đào tốt đến vậy, cái gì cũng chiều theo ý Hạ Thanh Đào. Nghĩ lại bản thân ở nhà họ Tôn, tuy là cái gì cũng có, hầu hạ tận răng nhưng phu quân của gã lại suốt ngày cáu gắt, quát mắng...
Lúc mới cưới thì còn dịu dàng, chứ qua một năm thì càng ngày càng khó chịu. Gã làm gì cũng bị chê trách, hỏi gì cũng nổi nóng. Cha mẹ chồng thì cay nghiệt, chị dâu lại là thiên kim viên ngoại, hay xỉa xói mỉa mai. Sống như vậy, gã cảm thấy mình còn không bằng Hạ Thanh Đào.
Gã nghĩ, rõ ràng mình xinh đẹp hơn Hạ Thanh Đào, xuất thân cũng hơn hẳn. Nếu ngày đó chọn Lục Tùy...thì người được cưng chiều, nâng niu trong tay chẳng phải là mình rồi sao?
Đáng tiếc... đời này không có chữ "nếu", càng không thể quay lại từ đầu.
Càng nghĩ nhiều càng cảm thấy khó chịu, gã không muốn ở lại đây nữa, bước vào sân nói:
"Nương, con về đây."
...
Ngày mùng ba Tết, phải đến nhà hai cữu cữu của Lục Tùy. Hạ Thanh Đào không biết nên chuẩn bị gì, liền hỏi Vân Nương: "Nương, mai mình đi thăm họ hàng. Chúng ta chuẩn bị quà gì thì hợp lý?"
Vân Nương có hơi khó xử: "Theo lý mà nói thì con là dâu mới, nên phải đi. Nhưng hai người đó không dễ tính, nương sợ con bị ấm ức... Hay là để A Tuỳ và A Diêm đi thôi?"
"Xem nương nói kìa, nếu con không đi thì họ vẫn sẽ đến, rồi lại phải gặp mặt. Với lại, con đâu phải dạng người dễ bị bắt nạt, chỉ có người khác giận con chứ con chẳng bao giờ giận họ." Hạ Thanh Đào cười trấn an bà. "Nương cứ chuẩn bị quà, mai con với A Tùy cùng đi."
Hơn nữa, hai người cữu cữu ấy rốt cuộc kiêu căng thế nào, y cũng muốn tận mắt xem thử.
"Vậy để nương nghĩ xem nên chuẩn bị gì..."
Lúc đó, Lục Diêm đang ngồi ngoài hiên nhai mía, liền quay đầu lại nói: "Nương chuẩn bị cho họ làm gì? Chúng ta mang hai cân đường mạch nha là được rồi. Hôm ca ca cưới a tẩu, họ chỉ mang tới chừng đó. Bọn họ đã không biết xấu hổ, mà còn bày đặt nói chuyện thể diện gì nữa."
"A Diêm!" Vân Nương trừng mắt.
Chuyện tuy đúng là vậy, nhưng không tiện nói trước mặt Hạ Thanh Đào, kẻo lại khiến y bực mình không đáng.
"Con nói thật mà!" Lục Diêm ấm ức nói, rồi quay sang Hạ Thanh Đào:
"A tẩu không biết đâu, năm ngoái ta với ca ca tới nhà họ chúc Tết, ăn có mấy miếng cơm cũng bị mợ mắng. Tết năm trước phụ thân đổ bệnh, ta đến vay tiền. Họ không cho thì thôi, đến Tết sang chúc thì đại cữu nói năm nay tới lượt nhị cữu, bảo chúng ta sang đó ăn. Đến nơi, nhị mợ lại giả vờ đau đầu, đuổi chúng ta quay về chỗ đại cữu. Họ xem chúng ta như ăn mày, cuối cùng cả hai đói bụng mà không được ăn gì!"
Nói tới đây, giọng Lục Diêm đã nghẹn lại, nghe như sắp khóc vì tủi thân.
Hạ Thanh Đào nghe mà tức đến run người, loại họ hàng gì mà đối xử với con cháu như thế? Dẫu Lục Tùy không phải con ruột của Vân Nương, thì Lục Diêm cũng là cháu ruột mà? Đã là thân thích, đến chúc Tết còn không cho nổi một bữa cơm tử tế, bọn họ không sợ thiên hạ chê cười hay sao?
Lúc cưới còn mặt dày mang tới nửa đấu bột mì để vớt chút lợi, thấy Lục Tùy có chút tiền liền mò đến!
Vân Nương cũng giận đến đỏ mắt, vừa lau nước mắt vừa nói: "Nương biết hai người họ đều có thế lực, nhưng nếu không tới chúc Tết thì họ lại nói sau lưng rằng nhà mình không biết phép tắc..."
"Nương đừng giận, đừng giận." Hạ Thanh Đào vội vàng an ủi: "Mấy người đó không đáng để nương buồn đâu. Ngày mai con với A Tùy mang đúng hai cân đường mạch nha tới. Nương cứ chờ mà xem, con sẽ chọc cho họ tức chết luôn cho nương hả giận!"
Đúng lúc ấy, Lục Tùy từ ngoài bước vào, trên tay còn cầm chùm lông thỏ, cất giọng hỏi: "Đang nói về ai vậy?"
"Nói về cữu cữu nhà ngươi đấy!" Hạ Thanh Đào hậm hực nói: "Ngày mai ngươi cứ chờ đó, ta giúp ngươi xả giận!"
Lục Tùy sững người, thấy y xoa tay hừng hực khí thế như muốn ra trận. Ánh mắt của hắn liền dịu xuống, gật đầu: "Được."
Sáng hôm sau, Hạ Thanh Đào dậy sớm. Y ăn mặc chỉnh tề, không quên đeo vòng bạc và cài cây trâm bạc tình xảo. Đồng thời trang điểm như ngày thành thân, đẹp đến nỗi Lục Tùy phải nhìn thêm vài lần.
Dùng xong bữa sáng, hai người mang theo hai cân đường mạch nha, rồi cùng nhau lên đường.
Bản Cố Thôn cách thôn Lục gia không xa, đi bộ tầm nửa canh giờ là tới. Mấy hôm nay thời tiết khá nóng, tuyết đã tan gần hết. Vừa đến đầu thôn, trên trán Hạ Thanh Đào đã lấm tấm mồ hôi.
Y cùng Lục Tùy dừng chân nghỉ ngơi một chút. Y lấy khăn ra lau mồ hôi, còn tiện tay giúp Lục Tùy lau trán: "Cữu cữu nhà ngươi ở chỗ nào vậy?"
"Ngay phía trước, gần mép sông kia. Ngay chỗ hai gian nhà sát nhau đó." Hai cữu cữu của Lục Tùy đã phân hộ nhưng vẫn sống gần nhau.
"À." Hạ Thanh Đào đưa mắt nhìn về phía trước, thấy con sông uốn quanh thôn. Ở bên mép sông có mấy nóc nhà nhỏ, chỗ đó có hai căn nhà ngói tường đất trông khá khang trang. Chẳng trách hai cữu cữu của Lục Tùy lại vênh váo kiêu ngạo.
Hai người có diện mạo nổi bật, vừa đứng đó đã thu hút không ít ánh mắt. Bên cạnh có một bà thím đang giặt đồ, thấy họ liền nhìn sang.
"Thím đang giặt đồ à?" Hạ Thanh Đào mỉm cười bắt chuyện: "Bọn cháu đi đường xa nên nghỉ chân một chút thôi."
Bà thím ấy cũng niềm nở đáp lại: "Hai đứa đi thăm người thân à? Nhà ai vậy?"
"Dạ, nhà Cố Đại Hải với Cố Đại Hà ạ." Hạ Thanh Đào tươi cười đáp: "Họ là cữu cữu của A Tùy nhà cháu."
"Ôi dào, vậy cháu chính là con dâu của Vân Nương à?" Bà thím buông chậu giặt, quay người nhìn hai người họ: "Hai đứa đẹp đôi ghê, nhà mẹ đẻ của cháu ở đâu thế?"
"Cháu ở thôn Hạ ạ."
"Ồ, thôn Hạ à? Đệ đệ của thím cũng lấy vợ ở đấy. Chính là nhà Hạ Quang Phú, có một đứa con trai tên là Hạ Ngư, cháu biết không?"
"Tiểu Ngư hả? Dĩ nhiên cháu biết rồi! Bọn cháu từng chăn heo, cắt cỏ chung đó." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa lau mồ hôi, làm ra vẻ vô tư hỏi: "Thím ơi, thôn mình vào dịp Tết có kiêng ăn cơm trưa không ạ?"
"Hả? Sao lại hỏi vậy?"
"Dạ, A Tùy nhà cháu nói, năm ngoái về chúc Tết cữu cữu, họ đều không cho ăn cơm trưa. Họ còn dặn cháu phải đến sớm rồi về sớm để còn về nhà ăn cơm." Hạ Thanh Đào vừa nói vừa quay sang Lục Tùy: "Đúng không, A Tùy?"
Lục Tùy chỉ "Ừ" một tiếng.
"Trời đất, hai cữu cữu nhà các cháu quá quắt thật! Con cháu về chúc Tết mà không mời nổi bữa cơm, còn gì là phép tắc nữa!"
Bà thím ấy hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra, liền giận thay: "Cố Đại Hải với Cố Đại Hà đúng là... Lắm mưu nhiều mẹo, đến cháu ngoại với cháu dâu tới mà cũng keo kiệt đến nổi không mời được một bữa cơm, như vậy còn ra thể thống gì!"
"Cháu cứ tưởng đó là tập tục của thôn mình chứ!" Hạ Thanh Đào làm ra vẻ xấu hổ rồi nói tiếp: "Dạ, khi cháu với A Tùy thành thân. Họ còn mang nửa đấu bột đến, nói là tập tục của thôn. Cữu cữu với mợ chỉ cần mang nửa đấu bột thôi... Cháu còn nghĩ sao thôn này tập tục lạ thế."
Bà thím tức đến đỏ cả mặt, vung tay đập gậy "bốp bốp" vào tảng đá bên cạnh: "Cái lũ trời đánh đó! Cố Đại Hải với Cố Đại Hà, keo kiệt với người nhà đã đành, lại còn bôi xấu cả thanh danh thôn này! Lúc Vân Nương còn con gái đã bị chúng nó bắt làm quần quật, mắng chửi như con hầu. Nhị mợ nhà hai đứa lại càng chanh chua, ai không biết còn tưởng bà ta là mẹ chồng, còn Vân Nương là con dâu!"
Bà nhìn hai người mà giận dữ: "Các cháu còn tới làm gì nữa? Nếu là ta, hai cân đường mạch nha ấy ta vứt xuống sông chứ chẳng thèm mang đến!"
"Cháu sợ bị họ nói là không biết lễ nghi thôi ạ." Hạ Thanh Đào làm vẻ khó xử: "Thôi cũng không còn sớm nữa, cháu không quấy rầy thím giặt đồ. Cháu vào chúc Tết cữu cữu với mợ một chút rồi còn phải về nữa."
Nói xong, y kéo tay Lục Tùy rời đi.
"Aida, sao lại khổ thế không biết!"
"Thuận Hoa, bà lầm bầm cái gì vậy? Hai vợ chồng trẻ vừa rồi là họ hàng nhà bà à?"
"Họ hàng đâu mà họ hàng! Ta kể cho ông nghe, đó là cháu trai và cháu dâu của Cố Đại Hải với Cố Đại Hà đấy..."
...
Hai người nhanh chóng đến nhà hai cữu cữu của Lục Tùy. Trước tiên đến nhà đại cữu – Cố Đại Hải. Trong sân vắng hoe, không hề có bóng người hay bầu không khí đón khách. Rõ ràng, họ biết hôm nay Lục Tùy sẽ đến nên cố tình giả vờ không hay biết.
"Có ai không? Trong nhà có ai không?" Hạ Thanh Đào cất tiếng gọi. Một lát sau, một người đàn ông trung niên từ trong nhà bước ra. Dáng người thấp, lưng hơi còng với khuôn mặt đầy vẻ toan tính. Ánh mắt lướt nhanh qua hai người rồi dừng lại ở gói đường mạch nha trong tay Lục Tùy: "Ơ kìa, A Tùy với cháu dâu tới à? Mau vào, mau vào."
Vừa nói vừa dẫn họ vào nhà chính, vừa cười vừa bảo: "Mợ với em họ của ngươi về bên ngoại ăn Tết rồi, năm nay tới lượt nhà ta nấu ăn. Nhưng thôi, ta nấu cũng được, hai đứa cứ ăn tạm đừng chê nhé."
Hán tử vốn chẳng mấy ai vào bếp, vậy mà lại viện cớ "ta nấu", rõ ràng là không muốn giữ họ ở lại dùng bữa.
Hạ Thanh Đào vừa nghe liền nổi giận, thấy mặt Lục Tùy đã trầm xuống, bèn nhanh miệng nói: "Ôi trời, đại cữu cũng biết nấu cơm ạ? Vậy cháu và A Tùy qua nhà nhị cữu chơi một lát, xíu nữa quay lại nếm thử tay nghề của đại cữu nha."
Dứt lời, y không để đối phương kịp phản ứng, liền kéo tay Lục Tùy quay lưng bỏ đi.
Ngay cả túi đường mạch nha trên tay cũng không buồn để lại.