Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 32

Hạ Thanh Đào lập tức lắc đầu.

Trước kia ở nhà, toàn là phụ thân với ca ca đốt pháo. Y sợ lắm, nên chỉ đứng xem bên cạnh.

"Dễ mà, để ta dạy cho." Lục Tùy đưa cây nhang cho y, rồi gọi Lục Diêm: "A Diêm, lấy pháo ra đi."

"Dạ rồi!" Lục Diêm không sợ chút nào, hí hửng chạy đi chọn pháo.

Hạ Thanh Đào cầm cây nhang mà tay hơi run, Lục Tùy liền đứng ngay sau lưng. Hắn dùng một tay nhẹ nhàng nắm lấy tay y, cùng nhau đưa cây nhang lại gần dây pháo. Giọng hắn trầm thấp, dịu dàng: "Nhìn nè, dây châm ở đây. Lát nữa khi cháy lên, ta nói chạy là chạy liền đó."

Hạ Thanh Đào hít sâu, gật đầu một cái.

Ngọn nhang vừa chạm tới dây pháo, "tạch" một tiếng, ánh lửa bùng lên. Lục Tùy lập tức buông tay y ra: "Chạy đi, Tiểu Đào!"

Hạ Thanh Đào quay đầu chạy như bay, vừa chạy vừa hét. Nhưng chưa đi được mấy bước thì "đoàng đoàng đoàng", tiếng pháo nổ vang lên sau lưng. Y ngoái đầu nhìn lại, thấy Lục Diêm đang hò reo đốt thêm một tràng pháo nữa. Từng mảnh giấy pháo đỏ rực bay tán loạn. Còn Lục Tùy thì vẫn đứng đó, dáng người cao lớn với gương mặt tuấn tú rạng rỡ, mỉm cười nhìn y đầy dịu dàng.

Hạ Thanh Đào đứng đó, cầm cây nhang trong tay, không nhịn được cũng bật cười theo.

Không bao lâu sau là đến bữa cơm tất niên. Ai nấy đều đói bụng, ngoại trừ món cá để dành cúng chưa ăn, thì các món còn lại đều hết sạch. Lục Diêm vừa ăn vừa nói đây là lần đầu tiên bản thân được ăn bữa cơm tất niên phong phú như thế, trước kia nằm mơ cũng không dám mơ tới. Mà đúng lúc đang tuổi ăn tuổi lớn, nên ăn cơm ăn thịt đều không tiếc.

Hạ Thanh Đào cũng ăn rất ngon, đặc biệt là món cá chình do chính tay y xào. Y ăn kèm với khấu nhục cải muối, ăn liền hai bát cơm.

Cả nhà ăn no căng bụng, rồi cùng nhau ngồi đón giao thừa. Ngọn nến thắp từ lúc cúng ông thiên vẫn để cháy đến đúng giờ Tý mới được tắt, có nhà còn đốt thêm pháo để đón thời khắc chuyển giao năm mới.

Hạ Thanh Đào mới ngồi một lúc đã bắt đầu híp mắt. Cả ngày hôm nay y vừa phải lên trấn, vừa nấu nướng nên mệt lả cả người.

"Cả nhà cứ đi ngủ trước đi, con với A Diêm thức canh giao thừa là được." Lục Tùy nói.

"Vậy cũng được, Thanh Đào Nhi cũng đi nghỉ đi. Ngày mai còn phải sang nhà cữu cữu của A Tùy chúc Tết." Vân Nương dặn.

"Vâng ạ, vậy con đi trước." Hạ Thanh Đào vào phòng, lấy sẵn quần áo ngày mai cho cả hai. Đó là bộ áo bông mới và giày bông mới mặc lúc cưới. Chuẩn bị xong xuôi y mới yên tâm đi ngủ.

Nửa đêm bị tiếng pháo đánh thức, chưa kịp trở mình thì Lục Tùy đã vào phòng, lên giường ôm y vào lòng. Được vùi trong vòng tay ấm áp ấy, Hạ Thanh Đào dần chìm vào giấc ngủ.

Một đêm ngủ rất ngon
Sáng mùng Một, vì phải đi chúc Tết họ hàng, Hạ Thanh Đào dậy sớm, ăn mặc tươm tất. Y mặc áo bông mới, giày mới, đeo thêm chiếc vòng tay bạc và cây trâm bạc mà Lục Tùy tặng. Từ đầu tới chân đều là đồ mới tinh, trông vừa sạch sẽ vừa toát lên bầu không khí đầu năm rạng rỡ.

Hôm nay là đi chúc Tết nhà cữu ông của Lục Tùy. Vì đại bá là anh cả trong nhà, nên dẫn theo vợ con đi trước. Đúng giờ ăn sáng, Lục Văn và chị dâu Hà Hoa ghé sang rủ đi chung cho vui, Hạ Thanh Đào và Lục Tùy liền vui vẻ đồng ý.

Nhà cữu ông ở phía bên kia trấn, đi thuyền chỉ mất 5 văn tiền. Hà Hoa có một bé trai năm tuổi, lanh lợi, suốt dọc đường cứ ríu rít không ngừng khiến ai nấy đều phì cười.

Hạ Thanh Đào là tân phu lang, lại là lần đầu đi gặp họ hàng bên nhà chồng nên không tránh khỏi có chút hồi hộp. Nhưng đến nơi rồi mới thấy, cữu ông và cữu mợ đều là người hiền lành, không ai tỏ ra khắt khe hay phân biệt gì vì Lục Tùy là con nuôi. Mợ còn dạy y cách nấu món xôi ngọt thập cẩm.

Điều khiến Hạ Thanh Đào vui hơn là năm nay bên nhà tiểu cữu của Lục Tùy không ai xuất hiện, nghe nói đến mùng 5 mới qua chúc Tết. Mọi năm đều là mùng Một, năm nay lùi lại như vậy rõ ràng là cảm thấy xấu hổ, muốn tránh mặt.

Nhưng Hạ Thanh Đào không để bụng, cũng không muốn gặp lại mấy người ấy làm gì cho mất vui.

Ăn xong bữa trưa, cả nhà rủ nhau ra về. Lúc đi sợ mất lễ nghĩa nên đi thuyền, còn lúc về thì bụng của ai nấy đều đã căng tròn. Hôm nay trời đẹp nên mọi người quyết định cùng nhau thong thả đi bộ.

Hạ Thanh Đào lần đầu được đi xa như vậy, thấy gì cũng lạ lẫm, mới mẻ.
Đi hơn nửa canh giờ là về tới nhà. Vừa bước vào sân, Lục Tùy đã nói: "Ta vào núi một chút xem mấy cái bẫy đặt hôm trước, tranh thủ về trước trời tối."

"Được, nhớ đi cẩn thận nha." Hạ Thanh Đào nghỉ ngơi một lúc, rồi kể cho Vân Nương nghe chuyện ở bên cữu ông. Y hào hứng khoe mình vừa học được món xôi ngọt thập cẩm, mai mốt sẽ làm thử.

Vân Nương nghe mà cười tươi không dứt. Từ khi Hạ Thanh Đào về làm dâu, nhà bà lúc nào cũng rộn ràng hơn hẳn. Hạ Thanh Đào lanh lợi, hay nói hay cười khiến bầu không khí trong nhà khác hẳn với hai đứa con trai vốn trầm tính của bà.

Nghe nói hôm nay thím ruột của Lục Tùy sẽ sang ăn cơm bên nhà đại bá, nên Vân Nương dẫn Hạ Thanh Đào sang thăm bà con, tiện thể giúp đỡ bá nương Ngân Sanh một tay.

Hạ Thanh Đào lanh lợi, biết ăn nói, làm việc lại nhanh nhẹn, thế nên không có ai trong họ hàng là không quý mến y.

Khi tiễn họ hàng về nhà, Lục Tùy cũng vừa trở về. Trên tay xách theo hai con thỏ, một con thỏ lông xám còn sống đang cựa quậy trong lồng, một con thỏ trắng đã chết, lông vẫn mượt như tuyết.

"Oa, có chiến lợi phẩm à!" Hạ Thanh Đào thích thú reo lên khi thấy con thỏ còn sống đang run run trong lồng sắt.

"Nó còn động đậy luôn đó!"
"Con còn sống ngày mai mang sang thôn Hạ."
Lục Tùy chỉ vào con thỏ trắng đã chết, nói tiếp: "Còn con này thì không ăn được nữa, nhưng lông vẫn còn nguyên. Ta lột da ra, sau này làm khăn choàng cổ cho ngươi."

"Hay quá! Ta chưa từng được ăn thịt thỏ đâu, ngày mai xào cay chắc chắn ngon lắm!" Hạ Thanh Đào ngồi xổm bên cạnh, khuôn mặt rạng rỡ như đứa trẻ được quà Tết. "Chỉ tiếc là ta không biết làm món thỏ hầm hành như lần ngửi được ở dưới chân phố, món đó thơm không chịu nổi."

Hôm sau là mùng Hai, được về nhà mẹ đẻ. Hạ Thanh Đào vui đến mức tối đó trằn trọc mãi không ngủ được. Sáng sớm hôm sau trời vừa sáng là y đã tỉnh dậy.

Y thay đồ chỉnh tề, ăn sáng xong rồi chuẩn bị quà biếu về nhà mẹ đẻ: hai cân đường mạch nha, nửa cân thịt khô, một con thỏ sống, và một cân bánh ngọt để biếu nãi nãi.

Thấy Hạ Thanh Đào hớn hở ra mặt, Lục Tùy chủ động nói: "Chúng ta đi sớm một chút, để ngươi có thời gian nói chuyện với nương và tẩu tẩu."

"Được ạ!" Hạ Thanh Đào cười tươi như hoa: "Ngươi đối xử với ta tốt quá!"

Lục Tùy chỉ khẽ bật cười.

Cả hai chào Vân Nương xong liền lên đường, không đi thuyền mà thong thả đi bộ đến thôn Hạ. Trên đường, ai ai cũng đang đi chúc Tết, khiến khung cảnh rộn ràng, vui vẻ.

Mới sáng mùng Hai mà hai người đã đến nơi. Vừa đi dọc thôn vừa chào hỏi, không khí náo nhiệt hết mức. Người đi đường nhìn thấy Lục Tùy xách theo con thỏ cũng đều trầm trồ hâm mộ.

"Nương ơi, con về rồi!" Hạ Thanh Đào vừa bước vào sân đã gọi to, giọng không giấu được sự hào hứng: "Nương! Phụ thân!"

"Về rồi à?" Trần Hà Hương đang ở bếp nghe tiếng Hạ Thanh Đào liền lau tay bước ra: "Đi bộ tới à? Có mệt không? Vào nhà ngồi nghỉ đi, ta đi nấu ít bánh điểm tâm cho các con."

"Tiểu Đào về rồi kìa!" Hạnh Hoa và Hạ Thanh Khê từ trong nhà chính chạy ra đón tiếp. Hạnh Hoa cười nói: "Trời đất, ngươi thật sự mang thịt khô cho ca ca của ngươi à? Không khéo làm hắn mừng phát ngất!"

"Tất nhiên rồi." Hạ Thanh Đào bật cười, liếc nhìn Lục Tùy: "Hôm qua A Tùy còn bắt được cả thỏ nữa kìa, vẫn còn sống đó!"

"Thiệt hả? Để ta nhìn thử!" Hạ Thanh Khê chưa từng ăn thịt thỏ, nghe xong liền chạy tới ngó ngay, quên luôn cả thịt khô. "Chà, thỏ béo thế này, em rể của ta đúng là có tay săn bắn!"

Lúc này Hạ Hưng Viễn cũng ra sân, vừa thấy con thỏ liền nói: "Thỏ này mà để bán thì được kha khá đó. Nhà mình đâu thiếu gì thịt ăn, đem bán còn kiếm tiền tiêu Tết."

"Phụ thân à~" Hạ Thanh Đào níu tay, làm nũng với phụ thân: "Thỏ thì lúc nào chẳng có, nhưng A Tùy cố tình bắt riêng để biếu hai người mà!"

"Phải đó, em rể hiếu thảo như thế mà phụ thân còn không vui nữa." Hạ Thanh Khê cũng đỡ lời.

"Thôi được rồi, Tết nhất vui vẻ, hôm nay ta cho uống thêm hai chén rượu đó!" Trần Hà Hương cũng cười nói.

Hạ Hưng Viễn lúc này không nói thêm nữa, mời hai vợ chồng vào nhà chính ngồi. Ông hỏi han chuyện ăn Tết bên đó ra sao, đi thăm được những nhà nào...

Một lúc sau, Hạ Thanh Đào và Lục Tùy mang bánh ngọt sang thăm nãi nãi. Bà một mực đòi giữ hai người ở lại ăn điểm tâm, mãi mới khuyên được bà để về nhà ăn cơm.

Vừa vào đến sân, Trần Hà Hương đã chuẩn bị xong điểm tâm. Đó là bánh chưng thịt và trứng luộc nước trà.

"Ăn chút điểm tâm đi, đều là người một nhà. Còn đừng ngại, ăn no rồi buổi trưa tính sau." Trần Hà Hương niềm nở mời.

Hạ Thanh Đào cắn một miếng bánh chưng, vừa ăn vừa cười híp mắt: "Nương nấu bánh chưng ngon quá, năm nay cố ý đợi con không có nhà mới làm bánh nhân thịt đúng không?"

"Cái thằng nhỏ này!" Trần Hà Hương bật cười, gõ nhẹ vào đầu Hạ Thanh Đào: "Năm nay nhà mình nuôi heo, thịt nhiều nên ta mới làm mười cái bánh chưng thịt để đãi khách. Có phải chờ con vắng mặt đâu."

"Nhà mình nuôi heo đúng là thích thật!" Hạ Thanh Đào ăn ngon lành, không quên gắp thêm cho Lục Tùy một miếng có nhiều thịt: "Ra giêng chúng ta mua gà, vịt rồi sẵn tiện nuôi thêm một con heo nữa nha."

Lục Tùy gật đầu: "Ừ, được."

Hạ Hưng Viễn nghe vậy liền nói: "Thôi, đừng mua. Ta nói chuyện với ông nuôi heo rồi, sau Tết sẽ đi bắt heo con. Nếu chọn được con nào đẹp, ta để dành cho hai đứa một con."

"Vậy thì tốt quá!" Hạ Thanh Đào vui ra mặt: "Vậy đến lúc mổ heo nhớ gọi con qua phụ một tay nha!"

"Xem ai đang nói kia kìa... còn đợi đến lúc mổ heo gọi ngươi một tiếng." Hạ Thanh Khê không nhịn được, giơ tay véo nhẹ phần sau cổ của Hạ Thanh Đào.

"Chứ còn gì nữa, phụ thân quen toàn người tốt bụng. Nếu không tìm phụ thân thì ta biết tìm ai bây giờ?" Hạ Thanh Đào vừa cười vừa đập tay ca ca của mình: "Thả ta ra, A Tùy đang nhìn kìa!"

"Không thả, em rể nhìn thì sao? Muốn đánh nhau à?"

"Hạ Thanh Khê, huynh là đồ heo! Đồ heo to xác!"

"Ta là heo thì ngươi là gì? Ngươi là heo con đó nha! Ha ha ha..."