Hạ Thanh Đào đang rửa chén thì tay khựng lại một chút, khẽ nói: "Dạ, ốm yếu quá. Con thấy người ta chẳng gánh vác nổi cái gì đâu."
Mẫu thân của y "phì" cười một tiếng: "Người ta là tú tài mà, đương nhiên là..." Bà chợt nhận ra mình lỡ lớn tiếng, vội hạ thấp giọng: "Ta nghe thẩm của con nói, người ta học hành rất giỏi, thi đỗ cử nhân chỉ là chuyện ba bốn năm thôi. Hơn nữa, tú tài thì không cần phải nộp thuế, cũng không cần phải đi lao dịch, mỗi tháng còn được trợ cấp gạo thịt. Con mà gả qua đó, đều là lộc thật, tiền thật cả đấy. Nếu không phải vì nhà mình có người nói giúp, lại thêm con cũng giỏi giang, chưa chắc người ta đã chọn nhà mình đâu!"
Hạ Thanh Đào vẫn tiếp tục công việc trong tay, cũng nhỏ giọng đáp: "Thôi, con không thích."
Thật lòng mà nói, nếu không vì tính háo thắng, một mực muốn vượt mặt Hạ Miên, thì y chẳng buồn để tâm tới kiểu người như tú tài. Trong mơ y đã nhìn thấy kết cục rồi, y càng không muốn dính dáng đến loại người đó.
Mẫu thân nghe xong, không nhịn được hỏi tiếp: "Vậy con thích kiểu người như thế nào?"
Hạ Thanh Đào suy nghĩ một lúc, trong đầu thoáng qua một hình bóng mơ hồ. Nhưng chỉ là một thoáng rồi biến mất, không thể nắm bắt được gì. Y đành né tránh: "Nương à, sao người hỏi kỹ thế!"
Mẫu thân bật cười, không hỏi thêm nữa, rồi bưng chén ra ngoài.
Rửa chén xong, Hạ Thanh Đào ra góc sân lấy sọt để chuẩn bị ra ngoài đi cắt cỏ cho heo. Nhà y đang nuôi một con heo, định để dành mổ thịt vào dịp cuối năm.
Vừa bước ra cửa, y đã nghe thấy tiếng trò chuyện bên cạnh. Quay đầu lại nhìn, thì thấy mẫu thân của Hạ Miên đang đứng cùng một bà thím khác. Mẫu thân của Hạ Miên vừa nhìn thấy y liền cười ha hả, nhưng trong ánh mắt lại đầy vẻ trêu chọc:
"Ơ, chẳng phải Thanh Đào đấy sao? Nghe nói hôm nay đi xem mắt Lý tú tài đúng không? Vậy có ưng ý không?"
Ai lại đi hỏi chuyện xem mắt của ca nhi giữa đường như vậy? Rõ ràng bà ta muốn lấy chuyện này ra để cười nhạo Hạ Thanh Đào.
Y mỉm cười, nói nhẹ: "Có ưng ý hay không thì còn phải xem duyên số."
"Phải rồi, Miên Miên nhà bà đúng là có duyên lớn, được công tử nhà tri huyện để mắt. Bây giờ thì làm phu nhân của quan lớn rồi còn gì!" Một bà thím khác cũng cười phụ hoạ theo.
Mẫu thân của Hạ Miên nghe vậy thì càng đắc ý: "Ai bảo Miên Miên nhà ta xinh đẹp! Phúc khí như thế không phải ca nhi nào cũng có được đâu!"
Hạ Thanh Đào vờ như không nghe thấy mấy lời châm chọc đó, liền đi thẳng vào đường lên núi.
Thôn Hạ nằm gần chân núi, đi chưa đầy một dặm là đã vào đường lên núi. Vùng phía nam lắm sông suối, ven núi hay dưới chân núi đều có khe rạch nhỏ, cỏ heo mọc nhiều. Chỉ là giờ sắp sang đông, cỏ heo không còn dày như trước, muốn gom đủ một sọt đầy thì phải đi xa hơn một chút.
Những ngọn đồi quanh thôn đều là đồi chè, rừng trúc. Giờ này vẫn còn nhiều người lên núi đào măng, hái trái hồng nên vào rừng cũng không quá đáng sợ.
Hạ Thanh Đào làm việc rất nhanh nhẹn, lại khéo tay. Từng bó cỏ heo được y gom lại thành từng đống, xếp ngay ngắn bên cạnh.
Người trong thôn đi ngang qua thường thấy y chăm chỉ như thế, không ai là không khen ngợi.
Nhưng y không mong được khen ngợi, chỉ muốn nhanh chóng gom đủ cỏ về nhà cho heo ăn. Cho heo ăn xong còn phải cùng tẩu tẩu vào bếp nấu cơm.
Ở một góc khác trên núi, có một người đàn ông trung niên và một chàng trai trẻ tuổi đang nói chuyện. Người đàn ông trung niên kia nói:
"Chẳng mấy chốc là vào đông rồi, lũ sóc với chồn hoành hành quá. Nhà ta có đúng một cây hạt dẻ, trái còn chưa kịp chín đã bị bọn chúng ăn mất rồi, tức chết đi được!"
Người đàn ông trung niên nói xong, quay sang chàng trai trẻ mặc áo đơn bên cạnh, cười: "A Tuỳ, may là có ngươi đấy. Nếu không có ngươi giăng bẫy, ta thật sự không biết phải làm sao với lũ súc sinh đáng ghét đó."
Lục Tuỳ không nói gì, chỉ khom lưng chỉnh lại bẫy. Tuy mặc đồ đơn bạc giữa trời lạnh, hắn vẫn xắn tay áo lên để lộ cánh tay cơ bắp trắng trẻo, rắn chắc.
Một lúc sau, hắn đứng dậy, giọng nói nhẹ đi một chút: "Xong rồi, lúc cần thì đặt bẫy chỗ này là được."
Người đàn ông trung niên gật đầu cười: "Vậy thì tốt. Đi thôi, chúng ta xuống núi. Mợ của ngươi có làm điểm tâm đấy."
Lục Tùy không đáp, đi theo biểu cữu xuống núi. Hắn có vóc dáng cao lớn, vai rộng lưng thẳng, làn da trắng sáng, và gương mặt tuấn tú. Đôi mắt sâu màu đen, với ánh nhìn mang theo vẻ lạnh lẽo tĩnh mịch như mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng.
Men theo con đường núi một đoạn, từ xa có thể nhìn thấy chân núi dần hiện ra trước mắt. Ở bên khe suối có một ca nhi đang cắt cỏ heo. Người đó có nước da trắng mịn, hai bàn tay nổi bật đến chói mắt, cứ mỗi lần cử động lại ánh lên dưới nắng như viên ngọc trai lấp lánh.
Vốn không nên nhìn chằm chằm vào ca nhi chưa xuất giá, Lục Tùy theo bản năng hạ mắt xuống, nhìn vào lối mòn dưới chân.
Đi thêm một đoạn, biểu cữu ở phía trước bỗng lên tiếng: "A Tùy, ngươi đi trước đi. Ta ra ruộng phía đông hái vài quả lê, chút nữa cho ngươi một ít mang về."
"Không cần đâu, nhà vẫn còn." Lục Tuỳ đáp.
"Nhà ngươi còn cái nỗi gì, chẳng lẽ ta không biết?" Biểu cữu bật cười một tiếng, vỗ nhẹ một cái lên lưng hắn.
"Đi đi, mợ của ngươi làm bánh gạo đấy. Ta hái lê xong là về liền."
Lục Tùy thấy không tiện từ chối nữa, chỉ đành gật đầu: "Vậy cũng được."
Hai người chia nhau ở đoạn ngã rẽ, Lục Tuỳ men theo lối nhỏ xuống núi. Chân hắn dài, không có người đi trước nên bước chân lại càng nhanh hơn. Nhưng khi ngẩng đầu lên, hắn lại bắt gặp ca nhi đang cắt cỏ ban nãy.
Bên cạnh có một tiểu ca nhi đang đeo sọt trò chuyện với người đó. Người đó ngẩng mặt lên, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, khóe mắt cong cong khi cười, ánh mắt trong veo lấp lánh, dịu dàng tựa dòng suối mùa xuân.
Lục Tùy ngẩn người trong chốc lát, sau đó lập tức dời mắt tập trung bước đi.
Chỉ là lồng ngực bỗng đập rộn ràng, giống như lúc thợ săn bất ngờ bắt gặp con mồi. Nhưng lại không giống cảm giác hưng phấn hay hồi hộp thường thấy. Hắn không biết đó là thứ cảm xúc gì.
"Thanh Đào ca, đây là táo đông ta hái được. Nương nói nó vẫn chưa chín hẳn, nhưng vẫn có thể ăn thử. Ca nếm thử xem?"
Hạ Thanh Đào đem trái táo đông táo rửa qua nước suối mấy lần, sau đó mới đưa lên miệng cắn một miếng. Nước táo trào ra đầy miệng, vị ngọt mát thấm vào đầu lưỡi khiến y mỉm cười:
"Ừm, ngon lắm. Cảm ơn Nhụy Nhi!"
Nhụy Nhi là đường đệ của Hạ Thanh Đào, con trai của nhị thúc, năm nay mười hai tuổi, cũng là một ca nhi lanh lợi.
"Đệ về nhà trước đây, Thanh Đào ca!" Nhụy Nhi vẫy tay rồi cõng sọt đi về nhà.
"Đi cẩn thận đấy!" Hạ Thanh Đào vừa dặn dò, vừa ngoái đầu nhìn thì chợt bắt gặp từ phía xa sườn núi có một bóng người cao lớn đang đi xuống.
Người đó rất cao, cao hơn tất cả những người y từng gặp. Ca của y đã thuộc hàng cao ráo trong thôn, thế mà người này còn vượt trội hơn. Dáng người thẳng tắp, vai rộng, chân dài, trông giống như người từ nơi khác tới, rõ ràng không phải người trong thôn.
Là ca nhi, y không nên nhìn chằm chằm vào một người xa lạ như vậy, nhưng không biết vì sao vẫn cứ bị thu hút. Đối phương chân dài, bước nhanh nên chẳng mấy chốc đã đến gần trước mặt.
Đến khi nhìn rõ, Hạ Thanh Đào mới phát hiện người đó là một thanh niên trẻ tuổi, khoảng 17-18 tuổi, diện mạo tuấn tú, trắng trẻo đến mức gần như phát sáng. Nét đẹp ấy giống như vẽ ra từ tranh, vừa tinh tế vừa chói lóa.
Hạ Thanh Đào đỏ bừng mặt, vội vàng cúi đầu. Trái tim của y đập thình thịch không ngừng, cũng không biết bản thân mình bị làm sao.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần. Khi người đó đi lướt qua sau lưng y, mang theo một cơn gió nhẹ. Y còn chưa kịp hoàn hồn thì tiếng bước chân đã xa dần.
Mãi cho đến khi bầu không khí trở nên yên ắng, Hạ Thanh Đào mới có phản ứng. Trong lòng có chút hụt hẫng không tên, y lại cúi người tiếp tục cắt cỏ.
***
"Nhớ mang lê về cho nương của ngươi ăn nhé, A Tùy!" Thẩm của Lục Tùy vừa nói vừa nhét vào tay hắn một túi lê: "Trên đường về đi cẩn thận một chút!"
"Vâng." Lục Tùy xách theo đồ nghề và túi lê, vẫy tay chào thẫm cùng biểu đệ, rồi bước lên đường về nhà.
Nhà hắn cách thôn Hạ không xa, nằm trong cụm mười tám thôn trải dọc theo chân núi. Đi bộ chừng nửa tiếng là tới. Lúc này đang là cuối thu mát mẻ, nắng nhẹ chiếu rọi khắp nơi. Nên đi đường không lạnh, cũng không nóng.
Chưa tới nữa tiếng, hắn đã bước vào thôn. Nhà hắn nằm ở cuối thôn, tựa núi mà xây nhà. Nên nhà dân xung quanh thưa thớt nhưng sân nhà lại rộng rãi yên tĩnh.
Vừa bước đến cửa, thấy cổng đã mở sẵn. Đệ đệ của hắn là Lục Diêm đang chẻ củi ngoài sân. Vừa nhìn thấy hắn về, liền reo lên: "Ca, huynh về rồi à? Vừa nãy thím Thúy Phân lại tới nữa đấy."