Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 19

Trần Hà Hương vừa ăn vừa mắng yêu: "Chỉ giỏi hoang phí thôi, đợi con cưới qua bên đó rồi thì cứ chờ mà uống gió Tây Bắc đi!"

Vốn dĩ trong gói có sáu cái bánh, ba người mỗi người ăn một cái, còn lại ba cái Hạ Thanh Đào cẩn thận gói kỹ, đem giấu trong phòng mình, định bụng để dành ăn dần.

Trước khi làm cơm tối, Hạ Thanh Đào múc mấy hũ canh thịt, mang đi tặng cho các nhà hàng xóm thân thiết như nhà tứ gia gia, nhà tiểu thẩm. Ở vùng nông thôn, mọi người ở đây cả mười ngày nửa tháng cũng chưa được ăn miếng thịt. Nên phần nước thịt này đối với họ quý như vàng, dùng để xào rau nấu đồ ăn đều thơm ngon lạ thường. Nhà y sắp sửa đãi tiệc lớn, giữ lại cũng không có ích gì, nên chia cho mọi người một chút là tốt nhất.

Cuối cùng, y cầm theo một ít canh thịt tới nhà nãi nãi. Tiểu lão thái thái đang ngồi niệm Phật trong phòng, thấy y đến thì vui mừng vô cùng: "Thanh Đào Nhi, sao giờ này còn qua đây?"

"Con làm thịt kho tàu, nấu được chút canh thịt nên nương bảo con mang sang cho nãi nãi. Còn có hai miếng thịt nữa, nãi nãi giữ lại tối nay ăn cơm." Hạ Thanh Đào quen tay tìm cái bát rồi đổ nước thịt vào, dặn dò: "Nãi nãi nhớ ăn đó, sáng sớm ngày mốt còn phải qua nhà con ăn điểm tâm nữa đấy."

"Ta biết rồi mà, ngày cháu ta xuất giá, dù có lú cỡ nào cũng không dám quên!" Nói rồi bà chống tay đứng dậy, chậm rãi bước vào buồng trong: "Con đợi một lát, ta có cái này muốn cho con."

"Là gì thế?" Hạ Thanh Đào cầm cái bát đứng chờ.

Nãi nãi loay hoay một lúc mới bước ra, nắm tay y rồi đặt một thứ vào lòng bàn tay y, dịu dàng nói: "Con sắp gả đi rồi, ta không có gì quý giá để cho con. Ta chỉ gom góp được chút tiền đổi lấy ít bạc vụn này. Sau này qua nhà người ta rồi, nhớ phải sống thật tốt con nhé."

Hạ Thanh Đào giật mình, vội vã rụt tay về: "Bà ơi, con không lấy đâu. Bà cứ giữ lại mà dùng. Sao con dám nhận tiền của bà được chứ..."

"Cứ cầm đi, nếu không lấy là ta giận đấy!" Bàn tay gầy yếu của nãi nãi run run, bà ngẩng lên nhìn y, với đôi mắt đã mờ đục đầy vẻ lo âu: "Ca nhi xuất giá cũng như ngọn cỏ lìa gốc, nếu nhà chồng không tốt với con. Sau này biết sống thế nào đây..."

Hạ Thanh Đào nghe bà nói như vậy, trái tim bỗng mềm nhũn, hốc mắt cũng nóng lên: "Bà à..."

"Năm xưa ta chịu khổ nhiều rồi. Mẹ chồng ta hung dữ lắm, mỗi ngày đều bị bà ấy mắng. Đến cả cơm cũng không được ăn no, gia gia của con khi đó một lời cũng không bênh ta. Còn có tiểu cữu của con nữa, cũng là một ca nhi, nhưng gả vào nhà người ta không sinh được con trai. Hắn bị mẹ chồng đánh tới mức mất mạng đấy..." Nãi nãi của y vừa nói vừa nghẹn ngào rơi nước mắt, bàn tay già nua siết chặt tay y: "Ta vừa mong con xuất giá được hạnh phúc, lại vừa sợ con chịu cực khổ. Con cầm lấy chút bạc này đi, cất cho thật kỹ. Sau này lỡ có chuyện gì thì còn có tiền mua đồ ăn chống đói, nghe chưa?"

Hạ Thanh Đào không nỡ từ chối nữa. Có lẽ đối với nãi nãi mà nói, y nhận lấy số bạc này thì bà mới có thể an lòng.
Y nghĩ bụng, sau này cuộc sống ổn định rồi, thì sẽ tìm cách gửi lại cho nãi nãi là được.

Trên đường trở về nhà, trời đã sẩm tối. Trong thôn chỉ còn lác đác tiếng chó sủa xa xa, vài nhà còn sáng đèn, vọng ra tiếng trò chuyện râm ran. Từng đợt gió lạnh thổi qua khiến Hạ Thanh Đào rùng mình, y nhìn thấy ngọn đèn dầu trong căn nhà nhỏ của mình ở phía xa xa, bất giác cảm thấy trong lòng có chút xao xuyến.

Nghĩ tới giấc mơ kia, y cảm thấy mình thật khổ sở. Vì gả cho tú tài mà mỗi ngày phải giặt giũ, cơm nước, nuôi gà nuôi vịt, ra đồng làm ruộng... Mà mẹ chồng thì chưa từng thương xót cho y chút nào.

Trong mắt bà ta, con trai bà ta tương lai phải làm quan lớn, còn y thì chẳng đáng một xu.

Y nghĩ, với ca nhi và nữ nhân, lấy chồng giống như được đầu thai lần thứ hai vậy. Nếu không may gả nhầm người, có lẽ cả đời này không thể ngẩng đầu lên được.

Nếu như y được học hành, học nghề đàng hoàng thì đã có thể tự nuôi bản thân mà không cần dựa giẫm vào nhà chồng. Nhưng xã hội này, có bao giờ mở đường cho ca nhi như y đâu?

"Thanh Đào!" Giọng của mẫu thân vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Y lập tức lên tiếng: "Dạ, con đây!"

"Mau vào rửa tay ăn cơm đi con," mẫu thân của y bưng bát cơm nóng bước vào nhà: "Sao đi qua nhà nãi nãi mà lâu thế? Bà ấy không ở nhà à?"

"Có chứ, con ở lại nói chuyện với nãi nãi một chút. Sắp xuất giá rồi, nãi nãi nói nhớ con đấy mà." Hạ Thanh Đào bước nhanh tới, nhìn mẫu thân cười hì hì hỏi: "Nương, còn nương thì sao? Nương có nhớ con không?"

"Ta không thèm nhớ con đâu!" Mẫu thân của y bật cười mắng yêu: "Càng nhanh chóng gả con đi càng tốt, đỡ phải nghe hai đứa cãi nhau ầm ĩ trước mặt ta!"

"Còn con thì nhớ nương lắm đấy, lỡ Lục Tùy không đối tốt với con. Nương có cho con quay về không đây?" Y cố ý trêu chọc.

Vừa dứt lời, y bước vào nhà chính thì bị ca ca nghe được. Hạ Thanh Khê lập tức lớn tiếng: "Hắn dám! Nếu hắn dám đối xử tệ bạc với ngươi thì cứ về đây. Ta sẽ đánh hắn một trận. Nếu đánh không lại thì gọi thúc thúc, đường ca, cả nhà chúng ta cùng nhau đi!"

Hạ Thanh Đào nghe thế trong lòng cảm động vô cùng, nhưng lại ra vẻ hờ hững nói đùa: "Ca thật tốt, bao năm qua ta nuôi huynh đúng là không uổng công rồi."

"Này này, ai nuôi ai hả?" Hạ Thanh Khê kêu lên: "Lúc nhỏ nước mũi của ngươi chảy lòng thòng, cứ bám theo mông ta chạy khắp thôn. Còn không phải ta chịu khó lau nước mũi cho ngươi sao..."

"Ai ch** n**c mũi chứ, rõ ràng là huynh lúc nhỏ thì có!"

"Thôi ăn cơm nhanh đi, đừng nói mấy chuyện nghe rợn người như thế nữa!"

Cả nhà bật cười rôm rả, không khí ấm áp bao trùm khắp căn phòng nhỏ giữa ngày đông giá lạnh.

Cuối cùng cũng đến ngày 18 tháng Chạp, ngày mà Hạ Thanh Đào xuất giá.

Y thức dậy từ rất sớm, ăn vội bữa cơm sáng rồi bắt đầu thay y phục, trang điểm. Là ca nhi, y không cần phải chải chuốt cầu kỳ như cô dâu bình thường, chỉ cần búi tóc gọn gàng là được. Tuy nhiên, theo phong tục thì người vấn tóc phải là nữ nhân hoặc ca nhi có cuộc sống hôn nhân viên mãn. Mẫu thân của y đã mời sẵn một vị phu lang lớn tuổi trong làng tới giúp từ sáng sớm.

Hạ Thanh Đào búi tóc xong, liền cài cây trâm bạc mới mua lên đầu, rồi đeo vào cổ tay đôi vòng bạc thật đẹp. Các bà thím, các cô bác hàng xóm tới thăm, ai nấy đều khen y xinh đẹp.

Ngày thường y vốn là một ca nhi mộc mạc, tuy hay cười nhưng không hay ăn diện. Hôm nay trang điểm nhẹ nhàng, mặc thêm quần áo mới, khiến dung mạo bỗng nhiên trở nên nổi bật. Ánh mắt trong veo, sống mũi thẳng, làn da trắng mịn, khiến ai nhìn cũng thầm xuýt xoa.

Mẫu thân của y dùng sợi tơ đỏ buộc vào cổ tay y một bao tiền nhỏ, bên trong có vài đồng xu. Người xưa gọi đó là tiền cầu may.

Nãi nãi của y đặc biệt treo lên váy cưới của y những miếng đồng nhỏ được chạm trổ các con vật để trừ tà, thứ thường dùng cho trẻ nhỏ. Nhưng hôm nay y xuất giá nên cũng phải dùng đến, nghe nói nó có thể tránh được những thứ không sạch sẽ bám theo quấy phá.

Biết rõ tính cách của con mình hay nói nhiều, mẫu thân của y dặn đi dặn lại: "Chút nữa đi với A Tùy, nhớ kỹ không được nói chuyện. Một chữ cũng không được nói ra đâu, nghe rõ chưa? Phải chờ tới lúc bước qua chậu than mới được mở miệng đấy?"

"Con biết rồi, hai cái lỗ tai này đều nghe rõ rồi mà." Hạ Thanh Đào bật cười, thầm nghĩ mẫu thân còn căng thẳng hơn cả y.

Y đang trò chuyện cùng Thu Nhạn và Nhụy Nhi thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng pháo nổ giòn giã, có người vui vẻ hét lên: "Tân lang đến rồi!"

Ngay lập tức, tim y cũng đập mạnh theo. Tuy biết rõ Lục Tùy còn phải ăn sáng xong mới tới đón người, nhưng vừa nghe tiếng người bên ngoài náo nhiệt như vậy, y vẫn không khỏi hồi hộp.

"A Tùy đến rồi đấy!" Hạnh Hoa vui vẻ chạy vào nói: "Hắn còn đặc biệt mua pháo đến nửa đó! Trong thôn chỉ có nhà hắn với nhà Hạ Miên là đón dâu có tiếng pháo. Ta thấy người đứng xung quanh đứng xem vừa sợ vừa ngạc nhiên, trông buồn cười chết mất!"

"Lại tiêu tiền phung phí, lát nữa nương lại nói cho xem!" Phản ứng đầu tiên của Hạ Thanh Đào là... tiếc của.

"Hôm nay nương còn lòng dạ nào nói chuyện ấy nữa. Hạnh Hoa phì cười: "Bà ấy còn đang căng thẳng muốn chết kia kìa."

"Bà ấy có gì mà căng thẳng chứ, người nên căng là ta mới đúng!" Hạ Thanh Đào vừa nói vừa nghĩ đến chuyện gì đó, hỏi tiếp: "Lát nữa sang bên nhà Lục Tùy không biết có ai để ý đến ta không nữa? Hắn còn phải ngồi đây ăn sáng một lúc, hay là tẩu giúp ta lấy ít đồ ăn vào đây ăn trước đi?"

"Ngươi còn thời gian nữa đâu mà ăn." Hạnh Hoa cười đến sảng khoái: "Ta thấy Lục Tùy ở ngoài khẩn trương đến mức đứng ngồi không yên kia kìa."
Quả nhiên, mới dùng được vài miếng cơm, thì Lục Tùy đã vội vã bước vào phòng đón người.

"Thanh Đào, ta tới đón ngươi..." Lục Tùy vừa nhìn thấy Hạ Thanh Đào liền ngây người.

Hôm nay, Hạ Thanh Đào thật sự rất đẹp.

Vốn đã có làn da trắng nõn, nay điểm thêm chút phấn son, đôi môi tô màu đỏ hồng, khiến khuôn mặt thanh tú trở nên vô cùng mỹ lệ. Đôi mắt trong veo long lanh khiến y tựa như một vị tiên quân bước xuống nhân gian. Trái tim của Lục Tùy đập loạn nhịp, ánh mắt không ngừng rời khỏi người y.