Giang Khánh dẫn người làm đến, dặn rằng Lục Tùy đã mất liên lạc. Mọi người ở trong đội đều phải chia nhau đi tìm, nên mấy ngày tới e rằng không qua giúp được.
Có lẽ phải đến cuối tháng tám mới trở lại. Cũng may mùa vụ đã xong, việc đồng áng không còn nhiều việc. Nếu Hạ Thanh Đào có chuyện gấp, cứ bảo Lục Diêm lên tỉnh tìm Chu Tân.
Hạ Thanh Đào chỉ mỉm cười, đáp: "Không sao đâu, các huynh đã giúp ta nhiều rồi. Bây giờ cũng không có việc gì gấp, cứ yên tâm đi đi."
Giang Khánh nghe vậy tưởng thật, yên tâm mà đi.
Nhưng thực ra Hạ Thanh Đào vẫn bận lòng.
Y không lo chuyện thiếu người làm, nhà còn tiền nên thuê ai cũng được. Cái khiến y bất an là việc Giang Khánh không đến nữa, là vì Lục Tùy thực sự sẽ không trở về?
Họ cắt đứt bên này cũng là vì Lục Tùy sao?
Cái cớ Lục Tùy mất liên lạc kia... có khi nào chỉ là lời nói tránh? Y không dám hỏi, mà cũng chẳng muốn hỏi. Bởi vì hỏi rồi, chỉ càng thêm đau lòng.
Và không chỉ mình y nghĩ vậy, mà cả người trong thôn đều nghĩ như thế.
Khi nhóm người Giang Khánh không còn tới nhà làm việc, lời đồn càng lan rộng rằng Lục Tùy không còn trở về nữa, nên không cần chăm nom Hạ Thanh Đào làm gì.
***
Hạ Thanh Khê cùng Hạnh Hoa đến thăm Hạ Thanh Đào. Hai người vừa ngồi xuống đã hỏi về Lục Tùy, giọng mang theo vài phần trách cứ: "Sao hắn vẫn chưa trở về? Rõ ràng trước đó nói trong vòng hai tháng sẽ về mà?"
Hạ Thanh Đào chỉ có thể mỉm cười, đáp: "Chắc là gặp việc gì đó nên trì hoãn thôi."
Hạnh Hoa liền hỏi tiếp: "Thế hắn có viết thư về không?"
Hạ Thanh Đào khựng người, rồi thật thà đáp: "Không có. Có lẽ hắn sắp về nên cảm thấy không cần viết thư."
Nghe vậy, Hạ Thanh Khê không nhịn được, mắng: "Ngươi đang mang thai, hắn đi xa mà không thèm gửi một bức thư! Đến nơi rồi viết một phong thư cũng không mất bao nhiêu thời gian! Hay là ra đó sống sung sướng quá, quên mất trong nhà còn vợ con rồi?"
Hạnh Hoa vội vàng đưa mắt ra hiệu, lúc này Hạ Thanh Khê mới nhận ra sắc mặt của Hạ Thanh Đào đã trở nên tái nhợt, bèn dịu giọng an ủi: "A Khê nóng ruột nên mới nói vậy thôi. Thanh Đào, ngươi đừng buồn. Đến khi hắn trở về, A Khê sẽ thay ngươi dạy dỗ hắn một trận, được không?"
Hạ Thanh Đào gật đầu, đáp: "Được."
Thực ra, không phải vì nghĩ Lục Tùy sẽ không trở về mà y cảm thấy khó chịu. Bởi vì trong lòng y thầm thừa nhận lời Hạ Thanh Khê nói rất đúng, đến nơi rồi thì viết thư cũng đâu khó.
Lục Tùy biết chữ, cũng không thiếu tiền gửi thư, thế mà từ khi đi đến nay, không có lấy một tin tức, như thể viên đá ném xuống giếng, chìm lỉm không tăm tích.
Y bắt đầu lo lắng.
Lẽ nào trên đường đã xảy ra chuyện gì?
Theo tính cách cẩn thận, chu đáo của Lục Tùy. Nếu không có việc gì, hắn nhất định sẽ gửi thư về. Chẳng lẽ gặp tai nạn, khiến hắn không thể viết thư được sao?
Càng nghĩ, lòng y càng thấy rối bời. Trong đầu cứ hiện ra những câu chuyện từng đọc trong thoại bản. Người đi thi giữa đường bị cướp, bị đạo tặc tấn công, mất mạng nơi đất khách...
Cả đêm ấy, y sợ đến mức mơ thấy ác mộng.
Nhưng y không dám nói với Vân Nương, chỉ có thể tự trấn an mình: "Không sao đâu, Lục Tùy võ nghệ cao cường, lại đi cùng Cố Chiêu. Dù gặp đạo tặc hay đám côn đồ cũng không phải đối thủ của họ, đừng tự hù dọa mình nữa."
***
Thời tiết lạnh dần, chẳng mấy chốc đã sang thu.
Trong sân sau, mấy cây hồng đã bắt đầu chín, quả nào quả nấy vàng óng như treo đầy đèn lồng nhỏ.
Ở góc sân, cây hương phao cũng kết trái sum suê. Hạ Thanh Đào nhờ Lục Diêm hái một quả đem để ở gian nhà chính, mùi thơm nhẹ nhàng lan khắp nhà, khiến lòng người thư thái.
Lúc này, trên núi mọc đầy quả dại. Bây giờ y sắp đến kỳ sinh nở, không thể leo núi hái. Thỉnh thoảng Lục Diêm có lên núi, hái vài quả táo rừng, ít trái phao chín, đem về cho y thay đổi khẩu vị.
Dù sắp sinh, y vẫn giữ thói quen đi dạo quanh sân. Lúc này trời không còn nắng gắt, gió thu mát rượi, đi vài vòng sẽ giúp cho việc dễ sinh hơn.
Vân Nương thì luôn lo lắng, dặn đi dặn lại: "Không được đi xa, cũng đừng đi lâu. Lỡ mệt hay có chuyện gì thì phải làm sao?"
***
Ngày hôm đó, Hạ Thanh Đào thấy thấy bí bách vì ngồi trong phòng cả buổi trưa. Y nổi hứng, muốn ra ngoài đi dạo một chút. Nhưng lúc ấy Vân Nương đang bận trồng cải bẹ xanh ở sau nhà.
Mớ rau này phơi khô rồi, đợi nắng tốt thêm vài ngày nữa thì có thể cất vào hũ, sau này lấy ra nấu canh khô cũng tiện.
"Nương, con ra ngoài đi dạo một lát, ở trong nhà buồn quá." Hạ Thanh Đào dùng một tay đỡ bụng, một tay chống hông, nói: "Con chỉ đi một vòng rồi về, nương không cần đi theo đâu."
Vân nương đang bận xắt rau, còn phải nấu cơm chiều nên chỉ đáp nhanh: "Ừ, vậy con đi cẩn thận một chút, đi một vòng rồi về nhé."
"Vâng." Hạ Thanh Đào nói thêm: "Con ghé hỏi thím A Liên xem tỷ tỷ của thím ấy có rảnh hay không."
"Cũng được."
Trước đó, y và Vân nương đang tính tìm một người đến giúp việc nhà sau khi sinh em bé, nghe nói tỷ tỷ của thím A Liên đang rảnh rỗi.
Người này tính tình hiền lành, làm việc nhanh nhẹn, con cái đều đã lập gia đình nên không bận việc gì, chỉ cần hỏi thêm ý mấy đứa con của bà ấy xem có đồng ý hay không là được.
Hạ Thanh Đào men theo bờ ruộng mà đi. Lúa ngoài đồng đã cao đến đầu gối, gió thổi qua mang theo mùi hương cỏ non và lúa xanh.
Ánh nắng chiếu xuống vừa phải, không lạnh cũng không nóng, dễ chịu vô cùng.
Thỉnh thoảng có người trong thôn đi ngang, thấy y bước chầm chậm thì đều hiểu ý, không ai nhắc đến chuyện của Lục Tùy, chỉ chào hỏi vài câu rồi đi tiếp.
Đi chưa tới mười lăm phút, y bắt đầu thấy mệt. Mà cũng vừa hay, đến trước cửa nhà thím A Liên.
Thím A Liên đang thu mớ rau khô phơi ngoài sân, thấy Hạ Thanh Đào tới thì chào: "Ôi chao, Thanh Đào à. Con đến hỏi chuyện của tỷ tỷ nhà ta phải không? Ta bận rộn mấy hôm nay, suýt nữa quên mất chuyện đó."
Hạ Thanh Đào lấy khăn lau mồ hôi trên trán, mỉm cười nói: "Không sao đâu thím, không gấp. Tỷ tỷ của thím nói sao rồi ạ?"
"Hầy, con trai của tỷ ấy không cho đi!" Thím A Liên bước lại gần, tỏ vẻ tiếc nuối: "Con trai của tỷ ấy nói ở nhà trông mấy đứa nhỏ đã vất vả lắm rồi, bây giờ lại bỏ đi kiếm thêm ít tiền thì làm sao mà được. Thế là nó không cho tỷ ấy qua đây. Ngại quá, chắc phiền con tìm người khác thôi."
Nhà Hạ Thanh Đào trả công mỗi ngày 90 văn, còn bao luôn bữa trưa. Hán tử làm việc cả ngày cũng chỉ được 100 văn mà không bao cơm, đãi ngộ tốt thế mà vẫn không tìm được người.
"Không sao đâu thím."
Hạ Thanh Đào không cảm thấy gấp gáp, chỉ là y và Vân nương kén chọn một chút.
"Cảm ơn thím đã giúp con hỏi, con sẽ đi hỏi thêm vài người nữa."
"Ừ, để ta để ý giùm con."
"Vâng."
Hai người nói thêm vài câu rồi Hạ Thanh Đào cáo từ ra về.
Đi được một đoạn, y chợt nhớ ở trên sườn đồi sau nhà có mọc ít hoa cúc dại. Dạo này Vân Nương bị nhiệt, trong miệng hay nổi nhọt. Mấy hoa cúc đó chắc sắp nở rồi, hái về pha nước uống sẽ đỡ hơn.
Nghĩ vậy, y đổi hướng đi về phía sau đồi.
Cái bụng đã lớn, leo dốc thật sự rất vất vả. Hạ Thanh Đào vừa đỡ lưng vừa nhớ đến Lục Tùy. Lần trước y lên đồi hái măng, bị trẹo chân một cái, thế là bị Lục Tùy mắng cho một trận.
Nếu Lục Tùy còn ở đây, biết y lại leo đồi thế này, chắc chắn sẽ cằn nhằn y thêm lần nữa.
Bây giờ Lục Tùy không còn ở đây, Hạ Thanh Đào chỉ biết nở một nụ cười buồn.
Đi vài bước, nghỉ một lát rồi lại đi tiếp. May mà đoạn dốc không cao, đi một lát là tới. Ở đó, luống rau bên cạnh có mấy đoá hoa cúc dại.
Y không mang giỏ tre, liền lấy vạt áo quấn lại làm túi, bứt vài hoa cúc bỏ vào trong.
Hoa cúc dại có mùi thơm rất đặc biệt, y thích vô cùng. Y còn nhớ Tết Trùng Dương năm ngoái, Lục Tùy dẫn y lên núi hái hoa cúc dại. Y còn giẫm lên lá khô nghịch chơi một hồi, Lục Tùy sợ y trẹo chân nên nắm tay y rất chặt.
Rõ ràng mới chỉ có một năm thôi, vậy mà khi nhớ đến, lại thấy xa xăm vô cùng.
Một năm qua dường như đã xảy ra quá nhiều chuyện, khiến những sinh hoạt thường ngày trong ký ức cũng trở nên lạ lùng.
Bây giờ Lục Tùy đi kinh thành, không có tin tức, cũng không biết khi nào mới trở về.
Y thở dài, tự nhủ không nên nghĩ ngợi quá nhiều. Y nên hái xong thì đi về, không thể để Vân nương lo lắng.
Đang chăm chú hái thì một giọng nói vang lên từ sau lưng: "Thanh Đào."
Giọng nói ấy vừa lạ vừa quen. Y ngẩng đầu lên, thấy một gã đàn ông mặc đồ đen đứng ở ngã rẽ, trên mặt treo nụ cười kỳ quái.
"Hạ, Hạ Thăng?"
Lâu ngày không gặp, Hạ Thanh Đào suýt quên mất người này. Sau lần Hạ Thăng quấy rầy y trước đây, rồi bị Lục Tùy và Thanh Khê đánh cho một trận, người này như thể biến mất khỏi thế giới của y.
Nào ngờ, bây giờ lại xuất hiện ngay trước mặt.
Y cảm thấy hơi sợ, nhưng cố gắng trấn tĩnh hỏi: "Thăng ca, sao huynh lại ở đây?"
"Ta nghe nói Lục Tùy không về nhà, là thật chứ?" Hạ Thăng đã biết Lục Tùy đi xa nhận mặt người thân.
Mấy hán tử khỏe mạnh thường hay đến nhà Hạ Thanh Đào làm thuê, nên gã chưa có cơ hội tới. Nay nghe tin Lục Tùy sẽ không quay về, mà những hán tử ấy đã đi hết.
Thế là gã nhân cơ hội này, đến tìm Hạ Thanh Đào. Trong mắt gã ánh lên vẻ si mê, nụ cười pha chút hiểm ý, dữ tợn.
"Ta đã biết hắn không phải dạng người tốt, ngươi nên gả cho ta đi."
"Ngươi... ngươi đừng đùa..." Hạ Thanh Đào sợ tới mức bật cả tim. Xung quanh không có ai, bụng thì to, chạy cũng chạy không nổi. Nỗi sợ lan từ đáy lòng, khiến tay chân của y mềm nhũn.
"Ngươi đã có vợ con rồi, sao còn nói mấy lời hạ lưu như vậy! Nhà ta ở dưới đồi, ta phải về!" Nói xong, y ôm chặt mấy đoá hoa cúc, cố giữ bình tĩnh, bước về phía sườn đồi.
Bỗng nhiên, một bàn tay vươn ra, chộp lấy cổ tay y: "Không được đi!"
"A!" Hạ Thanh Đào hét lên vì sợ, chân tay tê rần cả lên.
"Hức..." Hạ Thanh Đào thở hổn hển, nhìn sang Hạ Thăng thì thấy gã vẫn nở nụ cười: "Thanh Đào, ở đây không có ai hết. Ngươi lại đây hôn ra một cái đi, hôn một cái rồi ta sẽ buông."
"Buông ra! Buông ra!" Hạ Thanh Đào chưa từng thấy ai làm mình vừa sợ vừa kinh tởm đến thế. Y vừa giận vừa hoảng, không thèm giữ hoa cúc nữa.
"Ngươi mà ép ta... ta sẽ gọi người đến đây đó. Chờ A Tùy về, hắn sẽ đánh chết ngươi... Ngươi thả ra..."
"Hắn sẽ không trở về nữa! Hắc hắc, kêu người cũng vô dụng, đến lúc đó ta nói là do ngươi gài bẫy dụ dỗ ta."
"Đồ súc sinh!"
Hạ Thanh Đào tức muốn phát khóc, dùng hết sức đẩy Hạ Thăng.
Hạ Thăng tỏ vẻ nổi nóng, siết tay mạnh hơn một chút. Nhưng bụng của Hạ Thanh Đào đã to, không còn sức lực. Khi bị Hạ Thăng hất ngã xuống, Hạ Thanh Đào hoảng hốt trừng mắt.
May mà ở bên dưới có mấy bụi chè nên không ngã quá đau. Chỉ là bụng đã to, chân lại bị vặn trẹo, nên không đứng dậy được.
"Đừng đến đây, đừng đến đây..."
Nỗi sợ dần dần áp đảo tâm trí của Hạ Thanh Đào, y chưa từng gặp tình huống thế này. Y hoảng loạn và tuyệt vọng đến mức suýt bật khóc. Y vươn tay, định chộp lấy thứ gì đó để bấu víu.
"Thanh Đào, sao ngươi lại sợ? Ta chỉ muốn hôn một cái thôi." Hạ Thăng giáp mặt đối diện với y, ánh mắt của gã lấp lánh si mê, nở nụ cười dữ tợn, rồi lao về phía y.
Bỗng nhiên.
"Phanh!" một tiếng vang giòn, như vật nặng đập vào da thịt.
Hạ Thanh Đào sững người, chỉ thấy Hạ Thăng trợn trừng đôi mắt, gương mặt méo mó vì đau đớn.
Ngay sau đó hai mắt của gã trợn trắng, ngã vật về phía y. Y theo bản năng giơ tay chống đỡ: "A!"
Dồn một chút sức, y đẩy gã lăn sang một bên. Ngẩng đầu nhìn ra ven đường, y nhìn thấy Lục Bát Phúc đang cầm hòn đá lớn.
Y kinh hãi lắp bắp: "A... A công!"
Lục Bát Phúc đứng đó, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Hạ Thăng. Ông cũng tỏ vẻ hoảng loạn, nhưng nhanh chóng quay sang Hạ Thanh Đào, vừa kêu vừa run: "Đào Đào! Cái đồ cẩu tặc này dám ức h**p ngươi! Ta giúp ngươi đánh hắn!"
Nghe vậy, Hạ Thanh Đào thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt cay xè, giọng run run: "Cảm ơn A công..."
Chưa kịp nói hết câu, y cảm thấy bụng mình quặn thắt, cơn đau dữ dội như có thứ gì đó xé rách bên trong. Y vươn tay đưa xuống g*** h** ch*n, thì chạm phải một dòng nước ấm tràn ra.
Không xong rồi, nước ối vỡ, sắp sinh!
Y nghiến răng chịu đau, hai tay chống xuống đất cố ngồi dậy, vừa th* d*c vừa nói đứt quãng:
"A công... ta... ta sắp sinh rồi... Ông, ông có thể... có thể giúp ta gọi nương không..."
Trán nổi gân xanh, toàn thân run rẩy, nói được mấy câu thôi mà đã kiệt sức.
"Sắp... sắp sinh?" Hai mắt của Lục Bát Phúc sáng bừng lên, ông mừng rỡ buông hòn đá trong tay, reo to: "Đào Đào ơi! Ngươi sắp sinh em bé à?"
"Ừ... A công, mau đi gọi người... đi gọi người giúp ta với..."
Hạ Thanh Đào lo lắng nhìn Lục Bát Phúc, nước mắt rơi lã chã. Y không biết là vì đau hay vì hoảng hốt, giọng y nghẹn lại, khẩn thiết van xin như con thú nhỏ đang cầu cứu.
"Muốn sinh em bé! Muốn sinh em bé rồi!" Lục Bát Phúc vừa vỗ tay vừa cười to, không đáp lại lời Hạ Thanh Đào, mà xoay người chạy xuống núi.
"A công! A công..."
Hạ Thanh Đào không biết Lục Bát Phúc có đi gọi Vân nương hay không. Hay chỉ biết chạy đi lung tung, bởi vì đầu óc của Lục Bát Phúc không được bình thường.
Y nhìn sang Hạ Thăng đang nằm mê man bất tỉnh dưới đất, đầu chảy bê bết máu. Nếu Lục Bát Phúc thật sự không quay lại và trông chờ Vân nương tìm đến, thì ngồi ở đây cũng không phải là cách.
Nhưng nếu Hạ Thăng tỉnh dậy... hậu quả sẽ khó lường.
Cơn đau bụng dồn dập, cổ chân lại đau buốt dữ dội khiến sắc mặt của Hạ Thanh Đào trắng bệch, toàn thân run rẩy, cố đưa tay vịn vào thân cây bên cạnh. Y chưa bao giờ chịu cơn đau khủng khiếp như thế, vừa đau, vừa sợ, vừa tuyệt vọng. Nước mắt trào ra, y nức nở: "Đau quá... A Tùy... đau quá..."
Nhưng Lục Tùy đâu có ở đây, hắn sẽ không tới cứu y. Ngoài chính mình ra, y không thể trông chờ vào ai cả.
Y nghĩ, con người phải tự dựa vào bản thân mà sống. Nếu Lục Tùy thật sự vô tình, không quay lại nữa... thì y cũng phải tự cố gắng sống cho tốt.
Đời này là vậy, dù khó đến đâu, chỉ cần cắn răng chịu đựng thì cũng có thể vượt qua.
Nghĩ vậy, lòng y bỗng dâng lên chút dũng khí. Y cắn chặt môi, nén đau, chống tay lên thân cây, bật ra một tiếng "ô" rồi gồng người đứng dậy. Hai chân run rẩy, nhưng y vẫn cố gắng đứng vững cho bằng được.