Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 138

Lời nói của Lục Tùy mang hàm ý sâu xa, khiến Hạ Thanh Đào đỏ mặt. Y giả vờ như không nghe thấy, rồi chậm rãi hỏi tiếp: "Vậy các ngươi đi bằng gì? Thuyền hay xe ngựa?"

"Cưỡi ngựa." Lục Tùy đáp.

"Cưỡi ngựa?" Hạ Thanh Đào ngạc nhiên, hỏi: "Ngươi biết cưỡi sao?"

"Chưa cưỡi bao giờ, nhưng ta xem người khác cưỡi rồi, chắc không khó."

"Đúng là vậy." Hạ Thanh Đào gật đầu, cười: "Ngươi thông minh, mấy chuyện như thế này sao làm khó ngươi được."

Hai người đang trò chuyện thì Vân Nương từ bên ngoài trở về.
Thấy Hạ Thanh Đào và Lục Tùy đang ngồi trong nhà chính, bà cúi đầu, lặng lẽ đi vào bếp.

Hạ Thanh Đào ngẩng đầu lên thì thấy đại bá, đại bá nương cùng Hà Hoa và vài người hàng xóm thân thích cũng kéo tới.

Mọi người ùa vào hỏi han, muốn biết có phải Lục Tùy sắp lên kinh thành nhận người thân hay không.

Thì ra mấy ngày nay, nhóm người Cố Chiêu xuất hiện quá rầm rộ, khiến cả thôn đều chú ý. Lại thêm Vân Nương có vẻ mặt khác lạ, thế là họ hỏi vài câu, liền đoán ra được chuyện Lục Tùy sắp đi kinh thành.

May mà Vân Nương không đề cập đến chuyện mẫu thân của Lục Tùy là thiên kim nhà phú hộ, chỉ nói hắn được mời về nhận người thân.

Nhưng với dân quê, chỉ cần nghe tin người thân ở kinh thành thôi cũng đủ hiểu là nhà giàu sang rồi. Ít nhất, thân phận sẽ không kém gì người ở huyện thành.

Đại bá, và đại bá nương đều lo rằng Lục Tùy đi rồi sẽ không về nữa.

Sau khi nghe Hạ Thanh Đào giải thích, họ khuyên nhủ: "A Tùy à, ơn dưỡng dục không thể quên. Cha mẹ nuôi của ngươi khổ cực lắm đó."

Đại bá nương thì rơm rớm nước mắt: "Lúc ngươi còn nhỏ, bao nhiêu người bảo Vân Nương đừng giữ ngươi lại, nhưng bà ấy vẫn coi ngươi như con ruột mà nuôi."

Lục Tùy gật đầu: "Đại bá, đại bá nương yên tâm. Tiểu Đào sắp sinh rồi, con chỉ đi một tháng, chắc chắn sẽ trở về."

"Ờ, cũng phải, Thanh Đào sắp sinh rồi." Nghe vậy, đại bá nương thở dài nhẹ nhõm hẳn: "Phu lang sinh nở nguy hiểm lắm, ngươi nhất định phải về đấy."

Thấy mọi người lo lắng quá, Hạ Thanh Đào bật cười, nói đùa: "Yên tâm đi, nếu hắn không về. Con sẽ học cô Trương trong thoại bản trạng nguyên tỷ nhi, lên kinh tìm người!"

Cả nhà đều cười ầm lên.

Sau một hồi trò chuyện rôm rả, đến giờ cơm tối thì mọi người cũng dần về nhà.

Hạ Thanh Đào vào bếp, thấy mắt của Vân Nương đỏ hoe. Y biết bà không nỡ để Lục Tùy đi, liền trêu chọc để bà yên lòng: "Nương, đừng buồn nữa. Hắn không về thì cũng không đáng để nương khóc. Khi đó con làm con trai của nương luôn, được không?"

"Chúng ta có tôn tử rồi, có con trai nữa, ba mẹ con chúng ta nương tựa nhau mà sống, cần gì hắn chứ?"

Vân Nương bật cười, lau nước mắt: "Ta biết rồi, Thanh Đào."

Lục Tùy đi xa, Thanh Đào lại sắp sinh nở, bà không thể yếu lòng mãi được.

Tối đó, cả nhà bốn người cùng nhau ăn cơm. Lục Tùy dặn kỹ về chuyện Cố Chiêu sẽ cho người tới giúp: "Đó là người Cố Chiêu thuê bằng tiền, nên cứ để họ làm việc. Ruộng đồng, việc nặng trong nhà đều giao cho họ, đừng ngại.

"Nếu trong nhà có việc gì, cứ nói, họ sẽ tìm cách giúp."

Hạ Thanh Đào hỏi: "Giúp bằng cách nào?"

"Nghe nói người của Dư Diêu công chúa ở vùng này cũng có thân thích, có chút quen biết. Nên nếu có việc, họ sẽ lo liệu giúp."

"Ra vậy."

Nhưng Lục Tùy vẫn chưa yên tâm, lại dặn thêm: "Nếu có chuyện gấp mà họ chưa kịp tới, việc gì dùng tiền giải quyết được thì cứ dùng, đừng tiếc. Chờ ta về, ta sẽ bù lại. Còn nếu ta không về kịp, thì các ngươi cũng có thể kiếm lại."

Rồi hắn quay sang dặn Lục Diêm: "Trong nhà chỉ còn mỗi ngươi là hán tử, đừng ra ngoài nhận việc. Trông ruộng, giữ nhà là quan trọng nhất."
"Khi có người của Cố Chiêu đến, cứ hướng dẫn họ làm việc, đừng khách khí. Nếu trong thôn có người gây khó dễ, thì bàn với đại bá, không cần ra mặt."

Lục Diêm gật đầu, mắt đỏ hoe: "Ta biết rồi, huynh cứ yên tâm."

Vì sáng sớm hôm sau Lục Tùy phải lên đường, nên cả nhà đều rửa mặt, thu dọn rồi về phòng nghỉ sớm hơn thường lệ.

Hạ Thanh Đào chuẩn bị cho Lục Tùy quần áo tắm rửa, sắp sẵn bốn bộ, rồi bỏ thêm 20 lượng bạc, chờ Lục Tùy lên lầu thì đưa cho xem: "Đây là quần áo mang theo, ta chuẩn bị cho ngươi bốn bộ, thêm một đôi giày do ta tự làm. Nếu có thiếu thứ gì thì mua dọc đường, nhưng đừng mang nặng quá."

"Được." Lục Tùy đáp.

Hắn không mấy khi để tâm đến chuyện ăn mặc, quần áo sạch sẽ là được. Hắn cũng biết Hạ Thanh Đào sợ hắn phải vác đồ nặng, nên cố tình không cho mang nhiều.

Vừa thu xếp đồ vào tay nải, Hạ Thanh Đào vừa dặn: "Đây là hai mươi lượng bạc, có cả bạc lớn lẫn bạc vụn. Ngươi mang một ít trong người, một ít để trong tay nải, lỡ có tách đoàn hay gặp rắc rối còn có cái để dùng."
"Ta không ngờ, ngươi phải đi gấp thế này. Nếu biết sớm, ta đã ra huyện đổi cho ngươi ít ngân phiếu, vừa nhẹ vừa tiện."

Bạc nặng, lại dễ bị dòm ngó, nếu có ngân phiếu thì đỡ nguy hiểm hơn.

Y nghĩ ngợi mãi không yên, dặn đi dặn lại. Bởi vì đây là lần đầu Lục Tùy đi xa nhà đến thế.

Tuy Cố Chiêu đáng tin, nhưng đường dài nguy hiểm, Hạ Thanh Đào cảm thấy bất an.

Lục Tùy biết Hạ Thanh Đào lo lắng, nên chỉ dịu giọng nói: "Được, ta nghe ngươi hết."

Thu dọn xong, Hạ Thanh Đào ngẩng đầu lên nhìn Lục Tùy.
Người đàn ông trước mặt cao lớn, tuấn tú. Nghĩ lại mới thấy, chẳng trách ngày đầu gặp đã cảm thấy hắn khác người, thì ra hắn là con nhà quyền quý.
Nghĩ vậy, trong lòng y bỗng dấy lên chút luyến tiếc.

Lục Tùy bắt gặp ánh mắt ấy, liền hiểu ngay Hạ Thanh Đào đang nghĩ gì.
Hắn mỉm cười, dang tay ôm lấy eo Hạ Thanh Đào. Bụng của Hạ Thanh Đào đã lớn, khi ôm vào ngực có thể cảm thấy sức nặng ấm áp ấy đang cựa mình giữa hai người.

Hắn nói nhỏ: "Ta sẽ về nhanh thôi, coi như ta chỉ đi vào núi săn mấy hôm, được không?"

Chưa dứt lời, mắt của Hạ Thanh Đào đã hoe đỏ. Y gật đầu, giọng khàn khàn: "Ừ, ngươi nhớ đi đường nhớ cẩn thận. Đừng có cố quá, ăn uống cho đàng hoàng, nhớ phải cơm nóng, đừng tiếc tiền."

"Ừ." Lục Tùy đáp.

"Bên ngoài phức tạp hơn vùng nông thôn, ngươi đừng tin ai quá, càng đừng gây xích mích với ai."

"Ừ." Hắn vẫn kiên nhẫn trả lời từng câu, mắt nhìn Hạ Thanh Đào đầy vẻ dịu dàng.

"Còn nữa..." Hạ Thanh Đào hít sâu một hơi, nói: "Bất kể ở kinh thành xảy ra chuyện gì, nơi này vĩnh viễn là nhà của ngươi."

Y nói xong, hàng mi run rẩy, nước mắt ở khóe mắt cũng rơi xuống.

Lục Tùy vươn tay lau đi nước mắt, giọng trầm mà ấm: "Ta biết. Ngươi muốn khóc thì khóc bây giờ đi. Ta đi rồi, thì không được khóc nữa, được không?"

Hạ Thanh Đào vừa thấy ngượng ngùng vừa thấy buồn, y chỉ biết ôm lấy Lục Tùy, để mặc cho nước mắt rơi thấm vào ngực áo.

Lục Tùy ôm chặt lấy Hạ Thanh Đào, giọng nhẹ như gió: "Đừng lo. Ta sẽ về mà."

Hắn không đành lòng rời xa Hạ Thanh Đào. Bởi vì từ ngày thành thân đến giờ, hai người chưa từng xa nhau lâu như vậy.

Bây giờ Hạ Thanh Đào đang mang thai, lại sắp tới kỳ sinh nở. Hắn vừa thương, vừa sợ, sợ y tủi thân, sợ y lén khóc, sợ y chịu thiệt.

Thế nên, khi vẫn còn được ở bên cạnh, hắn chỉ muốn nói thêm đôi câu, để y giữ được chút ấm áp trong lòng. Khi nhớ đến, sẽ có đủ dũng khí chờ đợi những ngày hắn vắng nhà.

***
Trời còn chưa sáng hẳn, Hạ Thanh Đào đã giật mình tỉnh dậy. Sờ sang bên cạnh, chỗ nằm của Lục Tùy đã trống không.

Hạ Thanh Đào hoảng hốt, vội vàng chạy đến bên cửa sổ, nhìn ra sân. Trong sân có ngựa, có người, thì ra Lục Tùy vẫn còn ở đó, chưa rời đi.

Y vội vàng chải đầu, mặc áo, chỉnh lại quần áo cho tươm tất rồi vội vã bước xuống lầu.

Vừa bước xuống bếp, Hạ Thanh Đào đã thấy Vân Nương đang nhóm lửa nấu cơm, ngọn lửa trong lò rực sáng, hơi nóng hắt ra hừng hực.

Thấy Hạ Thanh Đào đi vào, Vân Nương mỉm cười nói: "Thanh Đào dậy rồi à? Bọn họ tới tìm A Tùy đó, ta bảo họ ở lại ăn sáng chung cho vui. Ta đang nấu mì, ăn cho chắc bụng."

"A Tùy đâu rồi ạ?"

"Đi cưỡi ngựa rồi." Vân Nương cười hiền hậu, nói: "Cố thúc đang dạy nó, A Diêm cũng ra xem nữa."

"Ra vậy." Hạ Thanh Đào thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng thấy an ổn hơn.

"Vậy con đi rửa mặt, lát nữa xào thêm ít trứng gà cho đủ, ăn mì không thì sơ sài quá."

Y nghĩ, người trong nhà đã quen ăn mì với rau khô, nhưng khách từ xa đến thì đâu thể đãi như vậy được. Huống chi Lục Tùy sẽ đi cùng họ, bây giờ tiếp đãi chu đáo thì người ta mới quý mà giúp hắn tốt hơn.

Khi cơm sáng vừa dọn xong, Lục Tùy và Cố Chiêu cũng trở về.

"Về rồi à?" Hạ Thanh Đào đi lấy khăn, đưa cho hắn: "Cưỡi được chưa?"

"Ừ." Lục Tùy lau mồ hôi trên trán, mỉm cười: "Cưỡi tốt lắm, con ngựa này cũng ngoan."

Cố Chiêu đứng bên cạnh bật cười: "Tiểu chủ tử thật có khiếu, vừa cầm cương là đã nắm được cách cưỡi. Giống hệt phụ thân của ngài năm xưa."

Năm đó Thích Thanh Tiêu cưỡi ngựa, bắn cung đều đứng đầu trong quân.

"Cưỡi được là tốt rồi." Hạ Thanh Đào nói, rồi mời mọi người: "Ta đã làm sẵn bữa sáng, a thúc, ngài với mấy vị a ca này ăn cùng luôn đi. Một nồi mì to, không ăn hết cũng uổng."

Cố Chiêu mỉm cười, từ chối mãi nhưng không được. Ngoài Cố Chiêu ra, còn có ba người đi theo, đều là thanh niên ngoài hai mươi, nghe mời ăn thì ngượng ngùng, nói rằng không tiện ăn cùng chủ tử.

Cuối cùng phải đợi Lục Tùy đích thân nói, họ mới chịu ngồi xuống. Nhưng bọn họ chỉ cúi đầu ăn thật nhanh, không dám nhiều lời, ăn xong liền ra ngoài chờ.

Thừa lúc Cố Chiêu còn đang dùng bữa, Hạ Thanh Đào nhỏ giọng dặn dò: "A Tùy lần đầu đi xa như vậy, a thúc nhớ giúp ta trông chừng hắn nhiều chút."

"Nhất định, nhất định rồi." Cố Chiêu đáp, cười hiền hậu.

Ông biết rõ Hạ Thanh Đào nói thế là vì lo lắng, trong lòng liền thấy thương, cũng đáp lại rất chân thành: "Ta sẽ chăm sóc cho tiểu chủ tử, tháng sau nhất định sẽ đưa tiểu chủ tử bình an trở về."

"Vậy thì tốt." Nghe Cố Chiêu nói vậy, Hạ Thanh Đào và Vân Nương đều yên lòng hơn nhiều.

****

Ăn xong, đoàn người cũng sắp phải khởi hành.
Hạ Thanh Đào, Vân Nương và Lục Diêm cùng tiễn họ ra cửa.

Vừa bước ra, đại bá, đại bá nương cùng vài người trong thôn cũng tới, ai nấy đều đến tiễn Lục Tùy.

"A Tùy, đi mạnh giỏi nha, mau trở về đó!"

"Phải rồi, thuận buồm xuôi gió nghe chưa!"

Lục Tùy cúi người cảm ơn: "Ta sẽ. Đại bá, đại bá nương, nhờ hai người cùng A Diêm, Tiểu Đào, với mẫu thân của ta."

"Nhất định rồi, ngươi yên tâm, đi sớm về sớm nhé."

"Dạ." Lục Tùy nói, đeo tay nải, rồi dắt ngựa ra cổng. Trước khi lên ngựa, hắn quay đầu nhìn lại.

Hạ Thanh Đào đứng bên cổng, hai tay chống nhẹ lên bụng, cố mỉm cười nhưng trong mắt vẫn vương nỗi buồn.

Thấy Lục Tùy nhìn mình, y càng cố cười tươi hơn, vẫy tay: "Những lời hôm qua ngươi hứa, không được quên đó!"

"Ừ, ta sẽ không quên." Lục Tùy đáp, giọng ấm và vững chãi: "Ngươi ở nhà nhớ chăm sóc bản thân thật tốt."

"Nương, con đi nhé."

"Đi đi, ta sẽ chăm Thanh Đào cho con." Vân Nương bước lên, vẫy tay.

"Yên tâm mà đi nhé."

"Vâng. Cố thúc, chúng ta đi thôi."

"Ừ, đi nào."

Hạ Thanh Đào nhìn theo bóng Lục Tùy, lần đầu tiên y nhìn thấy Lục Tùy cưỡi ngựa.

Con ngựa màu nâu sẫm, thân cao, dáng người mạnh mẽ, vừa nhìn đã toát lên khí thế.

Người ngồi trên lưng ngựa, vai rộng lưng thẳng, uy phong hiên ngang. Chỉ nhìn mỗi bóng lưng ấy thôi cũng khiến tim người nhìn thắt lại.

Tiếng vó ngựa "tháp tháp" vang xa dần, đoàn người khuất bóng giữa con đường nắng sớm. Đi được một đoạn, Lục Tùy bỗng ngoảnh đầu nhìn lại.
Thấy Hạ Thanh Đào cùng mọi người vẫn còn đứng đó, hắn giơ tay ra hiệu, ý bảo họ vào nhà.

Hạ Thanh Đào chưa kịp phản ứng, Lục Tùy đã quay ngựa lại, thúc cương một cái, rồi dần dần biến mất nơi cuối con đường.

Hạ Thanh Đào đứng lặng nhìn theo, trong lòng thầm nhủ: người ta thường nói, nếu khi rời đi mà người ấy còn quay đầu lại, nghĩa là hắn sẽ trở về.

Nếu không quay đầu, thì là phụ lòng, không còn quay lại nữa.

Lục Tùy vừa rồi đã ngoảnh đầu lại. Nghĩ vậy, Hạ Thanh Đào tự an ủi chính mình rằng Lục Tùy sẽ trở về.
***

Lục Tùy đi được ba ngày, Hạ Thanh Đào vẫn cảm thấy mình chưa thật sự ý thức được Lục Tùy đã rời nhà. Trong lòng cứ nghĩ rằng Lục Tùy chỉ ra ngoài làm việc vài hôm, chứ không phải đi xa đến tận kinh thành.

Giữa trưa hôm đó, y đang nấu cơm thì bỗng nghe tiếng người quen gọi ngoài sân.
"Phụ thân, ca ca?" Hạ Thanh Đào ngẩng đầu, ngạc nhiên: "Sao hai người lại đến đây? Sao không nói trước một tiếng, con chưa kịp nấu thêm cơm."

"Chúng ta không ăn đâu." Hạ Thanh Khê đáp.

Hạ Hưng Viễn cũng nói thêm: "Chúng ta tới hỏi chuyện của A Tùy. Nghe nói nó đi kinh thành nhận người thân? Chuyện lớn như vậy mà con không nói với nhà ngoại lấy một tiếng à?"

Nếu không nghe hàng xóm bàn tán, hai cha con họ đã không hay biết gì!

Hạ Thanh Đào mỉm cười, giải thích nhẹ nhàng: "Chuyện đến gấp lắm, nên không kịp báo. Mẫu thân của A Tùy bệnh nặng, A Tùy chỉ muốn đi thăm, định đi sớm về sớm."

Nghe vậy, Hạ Thanh Khê vẫn không khỏi trách:
"Thật là, đi thì đi sớm đi. Sao lại chọn đúng lúc này? Ngươi sắp sinh rồi mà hắn nỡ lòng nào để ngươi ở nhà một mình vậy à?"

"Hạ Thanh Khê!" Hạ Hưng Viễn liếc nhìn con trai một cái, quát: "Con nói chuyện phải suy nghĩ cho kỹ. Người ta đi thăm mẹ ruột, cũng là đạo hiếu."

Rồi ông quay lại, giọng dịu xuống: "Mẹ ruột người ta bệnh nặng như vậy, đi cũng phải thôi."

Hạ Thanh Đào mỉm cười, nói: "Với lại con đâu có ở một mình, còn có nương trông mà."

"Thế còn ruộng đồng ngoài kia ai lo?" Hạ Hưng Viễn hỏi tiếp.

"Cố a thúc của hắn đã thuê người rồi, cứ vài ba hôm là tới làm một chuyến, bình thường thì A Diêm trông nom." Hạ Thanh Đào đáp.

Đúng lúc ấy, Vân Nương từ bên ngoài bước vào, thấy khách liền mừng rỡ: "Ơ, thì ra là thông gia với A Khê tới chơi à. Mau ngồi nghỉ ngơi, ta ra sau sân lấy bó củi vô đã."

Một lát sau bà ôm bó củi trở lại, vừa cười vừa nói: "Thanh Đào, con tiếp chuyện phụ thân và ca ca đi, để ta nhóm bếp pha trà."

"Dạ."

Hạ Thanh Đào liền đưa Hạ Hưng Viễn và Hạ Thanh Khê vào nhà chính ngồi.

"Thật đó, hai người đừng lo cho con. Trong nhà không có việc gì nặng, ngoài trời lại nóng quá nên con không có ra ngoài. Thật sự, không có chuyện gì đâu."

Tuy Hạ Thanh Đào nói vậy, nhưng trong lòng Hạ Hưng Viễn vẫn chưa yên.

Không có đàn ông trụ cột ở nhà, lại sắp đến ngày sinh nở. Chỉ nghĩ đến thôi, ông liền thấy lo.

Nhưng người ta đi nhận thân, thăm mẹ ruột, cũng là việc hiếu nghĩa, hoàn toàn không thể trách được.

Cuối cùng, ông hỏi: "Vậy chừng nào Ạ Tùy mới về?"

"Khoảng một tháng nữa." Hạ Thanh Đào đáp.

Hạ Thanh Khê nhíu mày, nói: "Nghe nói từ đây tới kinh thành, cưỡi ngựa nhanh nhất cũng phải nửa tháng. Một tháng đi về sao mà kịp?"

truyenfull,truyenfull vn