"Xuy." một tiếng, tia lửa lóe lên, mảnh củi vụn bắt đầu cháy. Than đỏ dần lan ra cháy rừng rực trong lò bếp.
Hạ Thanh Đào đặt nồi lên, tìm chiếc quạt cũ quạt gió. Lửa càng lúc càng mạnh, hơi nóng hắt lên gương mặt khiến mồ hôi tuôn ra ướt lưng áo.
Vì chân phải vẫn đau nhói, nên y đành nghiêng người, dồn trọng tâm lên chân trái. Đứng một hồi, chân trái cũng tê rần. Thế là y đành thay đổi trọng tâm qua lại mà để quạt cho lửa đều.
Loay hoay, thuốc cũng sắc xong. Y nhanh tay đổ ra bát, bọc lại bằng khăn sạch, rồi bưng về phía phòng sinh.
Quên mất lời dặn của Vân Nương, Hạ Thanh Đào vừa bước được một chân vào cửa đã nghe tiếng Vân Nương quát: "Thanh Đào! Con mau đứng yên cho ta! Chẳng phải ta đã bảo không được bước vào đó rồi sao?"
Hà Hoa vội vàng chạy ra nhận lấy bát thuốc: "Ngươi cẩn thận, để ta, để ta mang vào cho!"
"Vậy ngươi đi chậm thôi." Hạ Thanh Đào đành đưa bát thuốc cho nàng.
Vân Nương lập tức đóng cửa lại, vừa làm vừa dặn: "Thanh Đào, con ra ngoài nghỉ một lát đi!"
Hạ Thanh Đào thở ra một hơi dài, bước ra sân. Ngẩng đầu nhìn, mặt trời đã ngả về phía tây từ bao giờ.
Một ngày dài, mà như dài như cả năm trời.
Không biết đã qua bao lâu, bên trong bỗng vang lên tiếng hô phấn khởi: "Ra rồi! Ra rồi! Dùng sức thêm chút nữa!"
"Dùng sức đi! Tốt, tốt lắm!"
Bên ngoài, Hạ Thanh Đào ngồi bật thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn vào trong phòng. Tuy không thấy được gì, nhưng lòng đã cuồn cuộn chờ mong.
"Oa!" Tiếng trẻ con khóc vang lên, trong trẻo mà run rẩy, tựa như xé tan bầu không khí nặng nề suốt nửa ngày.
"Ra rồi! Sinh rồi!" Hạ Thanh Đào mừng rỡ, quay sang nói với Lục Võ: "A Võ ca, a tẩu sinh rồi!"
"Ừ!" Lục Võ cũng vui mừng đến đỏ cả mắt, bật cười rồi vội vàng chạy vào.
Không bao lâu, Vân Nương mở cửa đi ra, cười tươi nói với Lục Võ: "Chúc mừng nha, là một tiểu ca nhi xinh xắn lắm đấy!"
"Tốt quá!" Lục Võ mừng đến nỗi suýt bật khóc, liên tục nói lời cảm tạ.
"Ta đi múc nước ấm." Vân Nương vừa nói vừa quay sang dặn Hạ Thanh Đào: "Hai mẹ con đều bình an, con cũng mau về nghỉ đi."
"Vâng."
Nghe được kết quả mong muốn, Hạ Thanh Đào âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Y đứng dậy định về nhà, thì cơn đau nhói từ chân truyền thẳng đến tận não: "Đau quá, chẳng lẽ bị trẹo chân rồi?"
Y vừa lẩm bẩm, vừa định thử bước thêm một bước thì trước mặt bỗng xuất hiện một bóng người cao lớn.
Là Lục Tùy.
"A Tùy!" Hai mắt của Hạ Thanh Đào sáng rỡ, tạm quên luôn cả cơn đau dưới chân: "Ngươi về rồi à? Hải sản bán được chứ?"
"Bán xong cả rồi." Lục Tùy đáp, vẻ mặt mang theo niềm vui không giấu được trên môi: "Ta về nhà không thấy ngươi, nghe A Diêm nói ngươi ở bên này nên qua xem."
"Phải đó, Ngân Sanh a tẩu vừa sinh xong. Hắn sinh ra một tiểu ca nhi đó!" Hạ Thanh Đào vừa nói vừa cười, niềm hân hoan lan ra tận ánh mắt.
Trải qua một hồi sợ hãi, rồi nghe được tin mừng, khiến cả người y như nhẹ hẳn đi: "Ngươi đói không? Ta về nấu cơm nhé."
"Ừ." Lục Tùy gật đầu, trong lòng cũng thấy vui lây. Ngân Sanh vừa sinh xong, nhà họ chắc chắn còn bận rộn, nên việc chúc mừng để ngày mai cũng được.
Bây giờ hắn chỉ muốn cùng Hạ Thanh Đào về nhà, kể cho y nghe mọi chuyện: "Đi thôi."
Hạ Thanh Đào hớn hở bước theo, nào ngờ mới đi vài bước, bàn chân đau nhói suýt khụy xuống.
Lục Tùy lập tức cau mày, bước tới đỡ lấy: "Sao vậy, chân ngươi làm sao thế?"
Hạ Thanh Đào có chút chột dạ, nhỏ giọng đáp: "Chân ta, hình như bị trẹo rồi."
"Trẹo thế nào? Vừa mới bị à?" Lục Tùy cúi đầu nhìn, nhưng vì Hạ Thanh Đào đang mang giày vớ gọn gàng nên không tiện xem kỹ, chỉ nói: "Về nhà trước đã, ta cõng ngươi."
"A! Ban ngày ban mặt mà." Hai má của Hạ Thanh Đào đỏ bừng, nhỏ giọng từ chối.
Ở nông thôn không câu nệ như trong thành, nhưng giữa đường giữa chợ mà cõng nhau thế này. Lỡ như bị người khác nhìn thấy, thế nào cũng thành trò cười.
Lục Tùy cau mày, giọng cứng rắn: "Không cần để ý người khác. Mau lên đi."
"Vậy, được rồi." Hạ Thanh Đào đành cúi đầu, chậm rãi leo lên lưng hắn.
Lục Tùy vòng tay đỡ lấy đùi Hạ Thanh Đào, nói: "Trên người ta còn mùi tanh của hải sản, ngươi ráng nhịn một chút."
"Ừ" Hạ Thanh Đào hít mũi một cái, nhăn mặt: "Mùi nặng quá, lát về phải tắm đấy."
"Ừ."
Tuy mùi cá tanh nhưng lưng Lục Tùy rộng, vững và ấm, khiến Hạ Thanh Đào thấy yên tâm lạ thường. Có lẽ, đây là lần đầu tiên Hạ Thanh Đào được Lục Tùy cõng nên vừa thấy thẹn vừa thấy trong lòng ngọt ngào.
Y kề sát tai Lục Tùy, nói: "Hóa ra nhìn từ trên cao là thế này, cảnh vật khác thật."
Lục Tùy bật khẽ: "Thích không? Sau này ở nhà, ta cõng ngươi nhiều hơn."
"Không thèm." Ngoài miệng nói vậy, nhưng khóe môi của Hạ Thanh Đào đã cong lên: "Ngươi không biết e lệ gì hết."
Đúng lúc ấy, phía trước có một ông lão gánh cuốc từ ruộng về, thấy hai người liền cười trêu:
"Ơ kìa, tiểu phu lang nhà ai mà tình cảm dữ! Ban ngày ban mặt còn cõng nhau thế này à?"
Lục Tùy bình thản đáp: "A công, phu lang nhà ta bị trẹo chân, đi không nổi."
"À, ra vậy!" Ông lão cười ha hả rồi đi tiếp.
Hạ Thanh Đào đỏ mặt cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn ai.
Đi thêm một đoạn, ra khỏi khu có người, Hạ Thanh Đào mới nhỏ giọng than: "Mất mặt chết đi được."
Lục Tùy nói: "Chúng ta là phu phu, có gì mà mất mặt?"
"Là do da mặt ngươi dày đó thôi." Hạ Thanh Đào bĩu môi, nói: "Người ta nhìn mà còn trêu nữa."
"Đến rồi." Lục Tùy dịu giọng, nói.
Về đến nhà, Lục Tùy cõng Hạ Thanh Đào đi thẳng vào trong, rồi tiện tay đóng cửa lại. Một tay bế người, một tay đẩy cửa mà vẫn đứng vững như núi.
Đặt Hạ Thanh Đào ngồi lên chiếc giường La Hán, Lục Tùy ngồi xuống cởi giày vớ. Vừa nhìn thấy, sắc mặt của hắn lập tức trầm xuống.
"Chẳng trách ngươi than đau. Nhìn xem, sưng như thế này rồi mà còn không biết!"
"Hả?" Hạ Thanh Đào cúi đầu, giật mình. Mắt cá chân sưng đỏ, nổi cục lên cao, nhìn mà dọa người.
Lục Tùy ngẩng đầu lên, giọng nghiêm: "Bị hồi nào? Sao lại trật chân nặng thế này?"
Lục Tùy là người hiền hòa, chưa từng nói nặng lời với ai. Giờ đây, sắc mặt của hắn nghiêm đến nỗi khiến Hạ Thanh Đào hơi sợ, ấp úng: "Thì Ngân Sanh a tẩu sắp sinh, đại bá nương thì không có ở nhà nên ta vội vàng đi tìm. Lúc đi tìm lỡ dẫm trúng gốc cây, nên bị trật một chút. Lúc đó không thấy đau lắm, chỉ lo cho người ta thôi."
"Bao lâu rồi?"
"Cũng... cũng chưa lâu đâu."
Lục Tùy nhìn thoáng qua là biết Hạ Thanh Đào đang nói dối. Sưng đến thế kia mà dám bảo chưa lâu?
Sắc mặt của hắn lạnh đi, không nói gì thêm, rồi xoay người bước ra ngoài.
Hạ Thanh Đào giật mình, trong lòng cảm thấy thấp thỏm.
Lục Tùy giận thật rồi à? Mình cũng đâu cố ý, chỉ là do lo cho người ta thôi mà.
Càng nghĩ càng thấy tủi, chân thì đau mà lòng thì nghẹn uất. Hạ Thanh Đào rưng rưng nước mắt: "Hừ, mặc kệ thì mặc kệ đi, ai cần hắn quan tâm."
Vừa định đứng dậy, thì một giọng nói trầm nghiêm vang lên sau lưng: "Còn định đi đâu nữa?"
Hạ Thanh Đào giật nảy mình, quay đầu lại thì thấy Lục Tùy đã quay về, trên tay cầm chậu nước và lọ thuốc. Khuôn mặt hắn lạnh nghiêm như tượng thần Thành Hoàng trong miếu.
Hạ Thanh Đào vừa sợ vừa ấm ức, mắt đỏ hoe, giọng run run: "Ta chỉ muốn nấu cơm cho ngươi thôi. Có phải ta cố ý đâu, sao ngươi lại hung dữ với ta chứ."
Nói đến đây, giọng y nghẹn lại, nước mắt cứ thế rơi lã chã.
Lục Tùy nhìn mà thở dài, bao nhiêu giận dữ đều tan biến. Hắn đặt chậu nước xuống đất, ngồi xổm bên giường, giọng dịu hẳn: "Ngồi yên."
Hạ Thanh Đào vẫn giận dỗi, sụt sịt nước mũi.
Lục Tùy kéo chân Hạ Thanh Đào đặt lên thành chậu, nhúng khăn vải vào nước rồi đắp lên chỗ sưng.
"A! Lạnh quá!" Hạ Thanh Đào giật nhẹ chân, nhưng bị Lục Tùy giữ chặt.
"Đừng nhúc nhích, đắp cho bớt sưng rồi mới bôi thuốc."
"Nhưng, lạnh thật mà." Hạ Thanh Đào nhỏ giọng, đôi mắt ửng hồng ngước nhìn Lục Tùy, vừa tủi vừa làm nũng.
Lục Tùy không nhịn được bật cười: "Lạnh có tí mà kêu trời, thế mà còn dám đi tìm người sinh nở cả buổi trưa hả?"
Hạ Thanh Đào biết mình lỡ lời, nên không phản bác được nữa nhưng miệng vẫn không cam chịu: "Ta không có đi lung tung, chẳng qua là lúc sắc thuốc có đứng đợi nấu một chút thôi, còn lại đều ngồi hết mà!"
Lời vừa dứt, Lục Tùy lại nhíu mày, sắc mặt trầm xuống hẳn. Hạ Thanh Đào thấy thế, biết mình lại nói hớ. Y cúi đầu chớp mắt, ngón tay nắm chặt vạt áo vì căng thẳng.
Lục Tùy nhìn Hạ Thanh Đào nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ tiếp tục đắp thuốc.
Trong phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng nước nhỏ xuống.
Hạ Thanh Đào không chịu nổi nữa, ngẩng đầu nhìn Lục Tùy. Thấy Lục Tùy vẫn im lặng, sắc mặt không còn giận dữ nhưng vẫn nghiêm nghị. Y chợt thấy hối hận, đành nhỏ giọng nói: "Ta không cố ý. Lúc đó chỉ lo giúp người ta, không suy nghĩ được nhiều. Chuyện sinh tử, ai mà ngồi yên cho được."
Lục Tùy nghe Hạ Thanh Đào nói bằng giọng mềm làm nũng, liền không nỡ trách nữa, chỉ thở dài: "Nhà người ta có A Văn, A Võ là hán tử. Chẳng lẽ hai người họ không phụ? Cần gì ngươi phải chạy đi tìm? Cùng lắm thì bảo A Diêm giúp cũng được, đâu phải bảo ngươi làm ngơ. Ngươi đang mang thai, lỡ có chuyện gì thì sao?"
Hạ Thanh Đào ngoan ngoãn gật đầu: "Được rồi, ta biết sai rồi. Sau này có gặp chuyện cũng không cậy mạnh nữa, được chưa?"
Lục Tùy nhìn Hạ Thanh Đào, giọng trầm: "Không có sau này."
"Ừ ừ, không có sau này." Hạ Thanh Đào lẩm bẩm, môi chu môi: "Ngươi hung dữ quá."
Lục Tùy bật cười, ánh mắt dịu lại: "Không hung dữ thì ngươi đâu có nhớ."
"Ta không phải tiểu hài tử!" Hạ Thanh Đào nhỏ giọng phản đối.
"Không phải tiểu hài tử mà không biết tự lo cho mình? Ta vừa ra khỏi cửa là ngươi lập tức gặp chuyện, bảo ta yên tâm làm sao được?"
Nghe vậy, Hạ Thanh Đào biết mình đuối lý, chỉ còn cách làm nũng để xoa dịu: "Ngươi xem, ta đau thế này rồi, mà ngươi còn mắng ta."
"Bây giờ mới biết đau à?" Lục Tùy nhíu mày, nhưng giọng đã dịu hơn: "Được rồi, ta xoa nhẹ."
"Ừm." Hạ Thanh Đào gật đầu.
Lát sau, thấy Lục Tùy vẫn ngồi xổm trên đất, y nói: "Ngươi đi lấy cái ghế nhỏ ngồi đi, ngồi xổm như vậy mệt lắm."
"Không sao, lát nữa nước nguội, ta lại thay chậu nước mới."
"À, hôm nay bên đó thuận lợi chứ? Sao đi cả ngày mới về?"
Lục Tùy vừa thay khăn vừa kể: "Ta đến huyện thành tìm xe chuyển hàng, rồi mới quay lại chở hải sản tới Trần gia. Trần quản sự giới thiệu thêm một phú hộ khác cũng muốn mua, ta liền mang hàng đến đó. Lúc xong việc cũng gần giữa trưa."
Ngừng một chút, hắn nói tiếp: "Sau đó ta ăn cơm với Ngô Trừng trên thuyền. À, Ngô Hải cũng cưới vợ rồi."
"Thật à?" Hạ Thanh Đào tò mò, hỏi: "Thế cưới ai?"
"Trước đây lúc đi thuyền, gặp một nhà nghèo muốn bán con gái. Cô nương kia mới mười lăm tuổi, bán tám lượng bạc. Ngô Hải thấy đáng thương nên mua về, định nuôi làm người ở, ai ngờ nàng ấy chủ động xin gả."
"Nàng ấy ngoan ngoãn, biết làm việc, thế là bọn họ làm tiệc nhỏ, thành thân luôn."
Hạ Thanh Đào nghe xong bật cười: "Hai anh em nhà đó cưới vợ đều kỳ lạ, cứ như trong thoại bản vậy."
Lục Tùy cũng cười theo, tiếp tục kể: "Thuyền rời huyện thành, đi đến bến Tiền Đường ở tỉnh thành. Ở đó nhiều lái buôn cá, nhưng phần lớn bán cá sông cá hồ, chỉ có ta mang hải sản đến. Cũng nhờ hải sản hiếm nên bán được giá tốt."
"Chu Tân lo việc giao hàng rất trôi chảy, mà bọn họ còn mang thêm cá đầu đá, bào ngư, hải sâm, sò hến... đều là thứ quý. Đặc biệt là hải sâm, nghe nói bổ thận tráng dương, giá cao lắm."
Hạ Thanh Đào nghe Lục Tùy kể, vừa nghe vừa cười, ánh mắt cũng dần dịu xuống.
Trong phòng chỉ còn ánh đèn vàng nhạt và hơi nước ấm từ chậu gỗ bốc lên.
Lục Tùy cúi đầu thay chậu nước khác, còn Hạ Thanh Đào thì ngồi ngoan trên giường. Y ngồi yên nhìn Lục Tùy, ánh mắt kia mềm như sương đêm phủ trên bếp lửa, vừa thấy cảm động vừa yên lòng.
****
Đến cuối tháng hai, hàng bán ra được 72 lượng, trừ đi tiền vốn thì lời 44 lượng.
Trước đó, Lục Tùy và Ngô Trừng chia nhau là ba bảy, nhưng Ngô Trừng cứ nhất định đòi bốn sáu phần. Tính ra khi quay về, Lục Tùy phải đưa cho Ngô Trừng 17 lượng 6 văn tiền. Đương nhiên, Lục Tùy không chịu: "Ngươi ở bên kia còn phải thu hàng của ngư dân, thuê người ướp đá, chuẩn bị thùng gỗ, lại còn phải tính công vận chuyển. Huống chi tiền vốn cũng là của ngươi, ta chỉ giúp ngươi chạy hàng, chúng ta chỉ bận một ngày hôm nay thôi. Lần đầu cứ như lúc bàn với ngươi, ba bảy cũng được.
"Nhưng từ lần sau, hàng dỡ xuống thì chuyện buôn bán đều do ta lo, chia bốn sáu là hợp lý."