Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 125

Người đưa tin mỉm cười hiền hậu: "Nói gì vậy, ta cũng là người nhà quê thôi. Ta tên là Thi A Lương, ở trấn Thi Gia Độ bên cạnh. Cửu cửu của ta ở phủ Minh Châu, lâu lắm rồi không gặp nên năm nay ta qua thăm. Tình cờ gặp Ngô Trừng, bọn họ nhờ ta mang thư đến cho các ngươi."

Vừa nói, Thi A Lương vừa rút từ ngực áo ra một phong thư, rồi uống một ngụm trà: "Ngô Trừng bảo phu lang nhà hắn đang mang thai, nên năm nay không thể đến gặp các ngươi. Còn mấy việc khác đều viết trong thư cả."

"Thật vậy sao? Có thai rồi à?" Hạ Thanh Đào vui mừng reo lên.

"Đúng, nghe nói đã được năm tháng nên không tiện đi đường xa."

Năm tháng? Vậy là lần trước bọn họ đến, Thủy Nhi ca đã có rồi...

"Cảm ơn, vất vả cho huynh quá." Hạ Thanh Đào nhận lấy lá thư, thấy phong bì dán rất cẩn thận nên không mở ra trước mặt khách. Y chỉ nói với Thi A Lương: "Huynh ở lại ăn cơm trưa đi, ta nhờ nương và đệ đệ sang đây cho vui."

"Không được đâu, ta phải về sớm. Người nhà đang đợi ta về." Thi A Lương vội vàng xua tay đứng dậy.

Lục Văn cũng hiểu, Lục Tùy không ở nhà nên việc giữ khách ở lại dùng cơm sẽ không tiện, bèn nói: "Vậy bọn ta không giữ ngươi nữa, để ta tiễn ra cổng."

"Không cần khách sáo, ta xin cáo từ."

Hạ Thanh Đào cùng Lục Văn đưa Thi A Lương ra tận cửa.

Trước khi ra về, Lục Văn dặn: "Thanh Đào, ta cũng đi đây. A Tùy không có ở nhà, ngươi nhớ khóa cửa cho kỹ."

"Vâng, cảm ơn A Văn ca. À, rau cần nhà ta mọc nhiều lắm. Nếu huynh muốn ăn, cứ sang nhà ta cắt nhé."

"Được, ngươi vào nhà đi."

Hạ Thanh Đào khóa cửa xong, bước vào phòng. Y vội vàng mở thư ra xem.

Từng hàng chữ nắn nót hiện ra trước mắt, nét chữ ngay ngắn đẹp đẽ, hẳn là nhờ tú tài nào đó viết giùm.

"... Chúng ta đều mạnh khỏe, chỉ mong nhớ các ngươi. Thủy Nhi đang mang thai nên không tiện đi thăm, mong các ngươi thông cảm. Định ước ngày 21 tháng 2 sẽ gặp. Trong thư không tiện nói hết, đành chờ đến lúc gặp mặt..."

Nội dung được viết rất rõ ràng, dễ hiểu. Hạ Thanh Đào đọc xong mà tim đập thình thịch, vui sướng không thôi. Y chỉ ước Lục Tùy ở nhà để chia sẻ niềm vui này. Nhưng y đành gấp gọn lá thư, chờ Lục Tùy về cùng xem.

Trong lòng phấn khởi, y tự nấu cho mình một bát bánh gạo, đập thêm một quả trứng.

Hai con gà mái mà Lục Tùy mua trước Tết đã bắt đầu đẻ trứng. Nhưng dạo này y ít ăn, nên vẫn chưa dùng hết.

Vân Nương không chịu lấy, bảo y để dành dần. Hôm nay y tiện tay nấu canh trứng, chuẩn bị thêm cơm cho Lục Tùy.

Vừa ăn vừa nhớ đến Lục Tùy: không biết bên kia thế nào rồi? Đã gặp Chu Tân chưa? Hai bên nói chuyện có thuận lợi không? Trưa nay Lục Tùy ăn ở đâu?

Y chưa từng đặt chân đến tỉnh thành, chỉ nghe huyện thành đã đủ nhộn nhịp, không biết tỉnh thành còn phồn hoa đến mức nào. Lại chợt nghĩ, nếu biết thế đã dặn Lục Tùy mặc bộ quần áo mới. Người dân ở tỉnh thành luôn nhìn vào vẻ ngoài, ăn mặc chỉn chu một chút sẽ tốt hơn.

***

Lục Tùy đi từ sớm, trong nhà vắng lặng. Bầu không khí không khác mấy so với khi họ còn ở trong núi. Hạ Thanh Đào ngủ trưa được một giấc, tỉnh dậy thì dọn dẹp nhà cửa.

Dọn xong, y tranh thủ trời nắng đẹp đun nước gội đầu tắm rửa.

Phòng tắm nằm phía sau phòng tây, chỗ đó khá ấm áp, gội đầu tắm rửa không còn thấy lạnh như trước.

Tắm xong, y nhóm thêm lửa cho bếp tường để sưởi ấm, rồi thong thả lau khô tóc.

Thấy còn sớm, y tiếp tục ngồi thêu. Đếm đi đếm lại, y đã thêu hoàn thành 25 cái khăn, dự tính thêu đủ 30 cái rồi đem bán.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, tiếng gõ cửa ngoài cổng lại vang lên. Lần này là một bà thím đi ngang nhà, tiện tay mang cho y mớ rau cần.

Hạ Thanh Đào mừng rỡ cảm ơn, đứng nói chuyện với bà thím một hồi. Khi tiễn bà ra cửa mới hay trời đã xế chiều.

Không biết Lục Tùy khi nào mới về?

Nghĩ tới Lục Tùy thích ăn màn thầu, y liền vào bếp nhào bột, định làm màn thầu nhân rau cần, đậu phụ khô và thịt băm.

Để bột ủ sang một bên, y xào sẵn nhân, mùi thơm của rau cần hòa với thịt băm, đậu phụ khô, dậy lên hương vị mê người.

Xào nhân xong, y ra ngoài gấp quần áo đã khô, rồi ra vườn tưới nước cho mấy gốc cây ăn quả.

Sân nhà ở phía đông vắng lặng, chỉ nghe tiếng gió thổi hòa cùng tiếng múc nước tưới cây của Hạ Thanh Đào.

Việc đâu vào đấy, y trở vào nhà bếp thì bột đã nở, liền bắt đầu nặn màn thầu. Y tính sơ sơ có thể làm được hơn chục cái, đủ cho bữa sáng ngày mai.

Đang nặn được vài cái, thì ngoài cổng vang lên tiếng lộc cộc của bánh xe. Hai con chó mừng rỡ, chạy ra đón chủ.

Hạ Thanh Đào phủi bột trên tay, vui vẻ bước ra cửa: "A Tùy, ngươi đó à?"

"Là ta, Tiểu Đào, ta về rồi."

Hạ Thanh Đào vui mừng chạy ra mở cửa, quả nhiên là Lục Tùy.

Lục Tùy dỡ đồ trên xe xuống, nói: "Ta đưa Đại Hắc với xe tay về chuồng đã, lát nữa quay lại."

"Ừ." Hạ Thanh Đào phụ Lục Tùy bê đồ vào nhà. Thấy mấy gói giấy dầu tỏa hương thơm, rồi một chiếc bình đựng đồ gì đó.

Trở lại bếp nặn màn thầu, mà trong lòng Hạ Thanh Đào vui như mở hội, vừa nặn bột vừa liếc nhìn ra cửa.

"Hôm nay làm màn thầu à?" Lục Tùy mở cửa bước vào, trên tay xách theo mấy gói giấy dầu: "Ta mua cho ngươi ít mứt và điểm tâm, toàn là món mới lạ, ngươi nếm thử xem."

"Ta chưa đói, việc của ngươi với Chu đại ca thế nào? Có thành công không?" Hạ Thanh Đào sốt ruột hỏi.

"Thành công rồi." Lục Tùy kể lại.

Hắn kể, sáng sớm tới tỉnh thành liền tìm đến tửu lầu của Chu Tân. Nhưng tiểu nhị nói Chu Tân không có ở đó, bảo qua nhà riêng. Thấy đã gần trưa, hắn tự tìm quán ăn ven đường ăn một bát mì Dương Xuân, xong mới đi.

May sao, Chu Tân vừa ăn cơm xong, đang trò chuyện cùng gia đình. Hai bên hàn huyên một lúc, thì hắn bày tỏ ý định. Chu Tân nghe xong không vội đồng ý, trầm ngâm rồi nói: "Thịt hải sản ngon, mấy vị quan quý đều thích. Nhưng ta không biết bán ở trong tửu lầu có lời hay không, món ăn giá cao mà lợi nhuận thấp thì khó."

Lục Tùy đoán trước được băn khoăn này, bèn đáp: "Hải sản khó kiếm, ngay cả quan lớn cũng không nhiều. Các ngươi hoàn toàn có thể lấy hải sản làm điểm nhấn ở tửu lâu."

"Bọn ta thu gom số lượng lớn, chuyên buôn bán nên giá cả hợp lý. Tuy không phải kiếm đậm, nhưng chắc chắn không lỗ. Ngươi có thể thử trước, ta sẽ bàn với huynh đệ kết nghĩa để lô đầu tiên tính giá ưu đãi. Nếu thuận lợi, những lô lần sau cứ theo giá thường cũng không muộn. Ngươi thấy sao?"

Chu Tân nghe vậy thì xuôi lòng. Hải sản quý hiếm, lại khác với những món ăn quen thuộc. Nếu dùng hải sản làm món đặc biệt cho tửu lầu chắc chắn sẽ hút khách.

"Khi nào có thể giao hàng?" Chu Tân hỏi.

Lục Tùy liền kể rõ thỏa thuận giữa hắn với Ngô Trừng, và giới thiệu nguồn hàng. Hai bên thống nhất sơ bộ rồi hắn mới cáo từ.

Tuệ tỷ còn mời hắn ở lại dùng điểm tâm, nhưng hắn khéo léo từ chối. Trước khi đi, hắn hỏi nàng chỗ nào bán mứt bánh ngon để mua cho phu lang đang mang thai.

Nghe xong, Tuệ tỷ vui thay cho vợ chồng hắn, liền tận tình chỉ mấy cửa hàng. Nhờ vậy, hắn mới mang về đống mứt bánh này.

Hạ Thanh Đào càng thêm phấn khởi, nói: "Ta đã nói mà, chắc chắn thành công, quả nhiên không sai!"

"Ừ. Vẫn là nhờ ngươi giúp ta tính toán, Tuệ tỷ với ca nhi của nàng đều rất vui." Lục Tùy cười.

"Ừ, họ đúng là quý nhân của chúng ta." Hạ Thanh Đào đứng dậy, màn thầu cũng vừa nặn xong: "Ngươi nhóm lửa đi, ta đun thêm nồi canh rau, được không?"

"Được."

Hai vợ chồng cùng vào bếp, vừa nấu ăn vừa trò chuyện. Hạ Thanh Đào kể chuyện nhận được thư của Bạch Thủy Nhi và Ngô Trừng cho Lục Tùy nghe. Hắn cũng vui không kém, nói: "Ta đã bảo rồi, bọn họ sẽ gửi thư cho chúng ta. Đưa ta xem nào..."

Hạ Thanh Đào đưa thư, Lục Tùy vừa nhóm lửa vừa đọc, rồi gật đầu: "Được lắm."

"Thủy Nhi ca cũng mang thai, biết đâu sau này chúng ta có thể kết thông gia." Hạ Thanh Đào cho rau vào nồi, nói: "Ta nhớ họ quá, không biết hai tháng nữa họ đến được không."

Lục Tùy an ủi: "Nếu bụng đã lớn, có khi Ngô Trừng không cho hắn đi. Chỉ cần họ bình an, không đến cũng không sao."

"Ừ, chỉ cần mọi người khỏe mạnh, không gặp cũng không sao." Hạ Thanh Đào mỉm cười.

Màn thầu nhanh chóng chín, hai người ăn một bữa cơm đơn giản mà ngon miệng. Rau cần xào với thịt và đậu phụ khô làm nhân thơm phức, Lục Tùy ăn liền bốn cái mà vẫn chưa thấy đã. Hạ Thanh Đào sợ hắn ăn quá no, nên không cho ăn thêm. Số màn thầu còn lại để dành cho bữa sáng và bữa chiều hôm sau.

Ăn xong dọn dẹp bếp núc, hai người trở về phòng tây, cùng thưởng thức mứt và bánh kẹo từ tỉnh thành.

"Nghe nói đây là táo khô, còn cái này là nho khô từ phương Bắc, ngọt lắm..."

"Ừm, ngon thật. Ngươi cũng ăn thử đi..."

"Nếu ngươi thích, lần tới ta lại mua."
***

Sau rằm tháng Giêng, ruộng đồng chưa vào vụ nên người dân trong vùng đều nhàn rỗi. Đúng lúc ở trấn bên cạnh có nhà viên ngoại muốn xây nhà mới, Lục Văn và Lục Võ gọi Lục Tùy cùng đi làm thuê hơn mười ngày.

Mỗi ngày Hạ Thanh Đào dậy sớm chuẩn bị cơm sáng cho Lục Tùy, rồi gói cơm trưa. Thường là nấu cơm nắm hoặc màn thầu mà Lục Tùy thích. Sợ hắn ăn đồ nguội, y luôn làm cơm nắm và màn thầu thật đầy đặn, còn đưa thêm một văn tiền để hắn mua trà nóng.

Phần mình, Hạ Thanh Đào lo việc trong nhà: giặt giũ, nấu nướng, thêu thùa. Cuộc sống không khác mấy so với những ngày ở trong núi, chỉ là tiện lợi hơn trước. Ví dụ như mua bán dễ dàng, qua lại với Vân Nương, Lục Diêm cũng thuận tiện.

Tháng Giêng trôi qua, bước sang tháng Hai, việc đồng áng bắt đầu cần người chăm sóc. Lục Tùy phải dậy sớm, hoặc tối muộn mới về. Lúc thì ra ruộng xới đất, khi thì đi chăm lúa mạch.

Hạ Thanh Đào dần nhận ra, Lục Tùy trông rắn rỏi hơn trước, vai rộng eo thon, nét mặt cũng góc cạnh hơn. Trước đây đã tuấn tú, nay càng thêm chững chạc, giống hệt người sắp có hài tử.

Y nghĩ thầm: Lục Tùy đã ra dáng một người phụ thân.

Đến giữa tháng Hai, ngày hẹn với Ngô Trừng và Bạch Thủy Nhi càng lúc càng đến gần. Lục Tùy định lên huyện thành thêm một chuyến: "Chỉ bán cho mỗi tửu lầu Lâu Ngoại Lâu e là chưa đủ. Ta muốn tìm Trần quản sự, xem ông ấy có hứng thú với mấy thứ này hay không. Hoặc nhờ ông ấy giới thiệu mấy nhà phú hộ khác. Bán cho nhiều nơi cũng không thiệt gì."

Hạ Thanh Đào tán thành, góp ý: "Những người này chúng ta ít quen biết, ngươi nên mời họ một bữa cơm và nhờ vị quan sai quen biết kia đứng ra. Còn quà cáp thì..."

Y suy nghĩ rồi nói tiếp: "Đây, ngươi nói thế này: nếu bán cho Lâu Ngoại Lâu 500 văn một cân, thì bán cho bọn họ 450 mươi văn, coi như chiết khấu. Chỗ chênh 50 văn ấy xem như tạ lễ. Khi bàn chuyện trước mặt họ, mình cứ im lặng không nhắc đến. Có như vậy, cả hai bên đều được lợi, bọn họ sao nỡ từ chối?"

Hạ Thanh Đào nhìn Lục Tùy đầy mong đợi: "Tất nhiên, phải dùng lời lẽ phải khéo léo. Ta không rành chuyện xã giao, còn phải nhờ ngươi lo cho chu toàn. Chọn nơi đãi khách cũng phải đàng hoàng một chút, muốn làm ăn thì phải chịu tốn kém."

Lục Tùy suy nghĩ, thấy ý kiến này rất hợp lý. Hạ Thanh Đào thông minh như vậy, việc gì cũng sẽ thuận lợi mà thôi.

Ngày hôm sau, Lục Tùy lại lên huyện thành. Hắn nhờ Từ Ứng Tiêu, một vị quan sai quen biết đi ăn cơm cùng để giúp mình tiếp khách. Từ Ứng Tiêu là người thẳng thắn, nếu đã hứa thì sẽ làm.

Từ Ứng Tiêu còn góp thêm ý kiến: nên chọn một tửu lầu sang trọng ở huyện thành, đến lúc đó mời luôn Vương Huệ, đó là quan sai chuyên môi giới. Người này thường hay giao tiếp với các phú hộ mỗi khi trong phủ cần mua hàng. Có Vương Huệ đứng ra, chuyện buôn bán hải sản chắc chắn sẽ thuận lợi.

Trong lòng Lục Tùy càng thêm tự tin. Hắn liền tới thành đông tìm Trần quản sự. May mắn là Trần quản sự đang ở nhà. Lục Tùy gặp ông, không vội nhắc đến chuyện buôn bán hải sản, chỉ nói trước đây từng được ông chiếu cố, nên hôm nay muốn mời ông đến Phúc Tới Tửu Lầu dùng bữa, lại còn cho biết sẽ có cả Vương Huệ và Từ Ứng Tiêu cùng dự.

Lời mời khéo léo, lại chỉ là một bữa cơm thân tình, ai lại nỡ từ chối? Huống chi, nếu không nể mặt Lục Tùy thì cũng phải nể mặt quan sai. Trần quản sự liền cười vui vẻ mà nhận lời. Thế là Lục Tùy hẹn sẵn thời gian ăn tối tại Phúc Tới Tửu Lầu.

Thấy trời vẫn còn sớm, Lục Tùy quay về nhà báo tin. Nghe hắn kể mọi việc đều suôn sẻ, Hạ Thanh Đào cũng thở phào nhẹ nhõm. Y không lo Lục Tùy không biết xoay sở, chỉ sợ xảy ra trục trặc. Nào là Trần quản sự vắng mặt, Từ Ứng Tiêu không chịu tiếp khách...

Bây mọi người đều nhận lời mời, xem ra mọi chuyện đã thuận buồm xuôi gió.

"Đi ra ngoài gặp khách, nhớ mặc bộ quần áo mới mua lần trước đó." Hạ Thanh Đào dặn dò: "Ta đi soạn đồ, bây giờ ngươi đi thu xếp rồi thay đồ đi."

truyenfull,truyenfull vn