Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 118

Lục Tùy nhìn thoáng qua sắc mặt của Hạ Thanh Đào liền hiểu, nói ngay: "Được, vậy thì cứ thế đi."

Hạ Thanh Đào quay sang nhìn, bắt gặp ánh mắt vừa như trấn an vừa kiên quyết, y đành gật đầu đồng ý.

Lục Tùy trả 8 lượng 800 văn đặt cọc, còn lại 5 lượng thì hẹn đến lúc vận chuyển tới bến thuyền của thôn sẽ thanh toán. Hắn cũng giao thêm tiền cho đồ đệ của chủ xưởng gỗ tên A Vượng để lo việc vận chuyển.

Cả hai bên còn ước định ngày giao hàng. Vì hiện tại trong nhà chưa có chỗ để, nên đợi đến khi xây nhà xong sẽ chuyển thẳng vào cho tiện. Hai bên hẹn ngày 20 tháng Chạp sẽ giao, còn chiếc ghế bát bảo thì không cần phiền, có thể chở bằng xe bò mang về ngay.

Mua xong gia cụ, Hạ Thanh Đào thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng thì mừng, nhưng cũng xót hết cả ruột.

Mười ba lượng 300! Đối với nhiều gia đình, số tiền đó có thể dùng đến nửa năm trời!

Nhưng nghĩ lại, số tiền này đã được tính toán để dành cho việc mua sắm. Bây giờ bỏ ra cũng không cần nghĩ ngợi nhiều làm gì. Nghĩ vậy, y quay sang Lục Tùy, cười nói: "Đằng nào cũng tới rồi, hay là chúng ta đi dạo một vòng, đợi tới trưa ăn cơm xong rồi hãy về?"

"Ừ." Lục Tùy mỉm cười, rồi gợi ý: "Hay là ghé mấy cửa tiệm bán vải vóc, quần áo thử xem?"

"Quần áo ở huyện thành mắc lắm đó!" Hạ Thanh Đào cười, nói.

Y khéo tay, may vá thêu thùa đều biết nên hiếm khi bỏ tiền ra mua.

"Thì đi xem thôi, xem không tốn tiền. Biết đâu ngươi nhìn thấy kiểu mới, sau này về có thể tự may." Lục Tùy nhẹ giọng khuyên.

Nghe xong, hai mắt của Hạ Thanh Đào liền sáng rỡ: "Đúng rồi! Vậy thì chúng ta đi dạo một vòng thôi!"

"Ừ."

Hai người nói với phu lang của Từ Phùng Xuân để nhờ xe bò và chiếc ghế bát bảo ở lại xưởng gỗ, ăn cơm trưa xong sẽ quay lại lấy.

Tiền xe đã thanh toán, ghế để tại xưởng gỗ có người trông coi cũng yên tâm hơn phần nào. Sau đó họ hỏi thăm phu lang của Từ Phùng Xuân chỗ bán quần áo, rồi hai người cùng nhau đi dạo.

Lúc này trời đã lên cao, trong cửa tiệm quần áo người ra vào đông đúc. Phần nhiều là phụ nhân và ca nhi nhà khá giả, ăn mặc khác hẳn người nhà quê như họ. Vì thế, mấy tiểu nhị cũng không để tâm chú ý đến.

Nhưng chuyện này lại vừa đúng ý Hạ Thanh Đào. Bình thường có người đứng cạnh lải nhải khiến y thấy ngượng ngùng, bây giờ không có ai để ý, y có thể thoải mái tha hồ ngắm nghía.

Trong tiệm treo đủ loại quần áo, nam nữ, già trẻ đều có. Từ áo vải thô đơn giản cho đến trường sam, áo bào. Kiểu dáng, màu sắc, hoa văn nhiều vô kể, làm người ta nhìn đến hoa cả mắt. Đặc biệt là xiêm y của nữ nhân, ca nhi: áo ngoài, váy trăm nếp, cái nào cũng tinh xảo, xinh đẹp.

Hạ Thanh Đào nhìn đến ngẩn ngơ, trong lòng vừa tấm tắc vừa cảm thán, chỉ cảm thấy bộ nào cũng đẹp.

Nhưng nghĩ lại, người nhà quê như họ. Thứ nhất là nghèo, không mua nổi loại y phục này. Thứ hai là thường xuyên phải làm lụng việc đồng áng, mặc đồ thế này rất bất tiện.

Hơn nữa, cũng không có cơ hội để mặc. Dù có mua cũng thành ra lãng phí. Vì vậy, ngày thường chỉ mặc áo ngắn vải thô vào mùa xuân hè, mùa thu đông thì thêm áo khoác. Màu sắc cũng chỉ có đen trắng, lắm khi cố thêm tiền thì mua được vải xanh sẫm hoặc lam đen là cùng.

Thấy Hạ Thanh Đào nhìn đến thất thần, Lục Tùy nhắc: "Nếu thích thì vào thử đi."

Hạ Thanh Đào vội xua tay: "Thôi, ta ngắm là được."

"Không sao, ngươi thích thì cứ thử." Lục Tùy luôn muốn mua cho Hạ Thanh Đào một bộ mới. Bây giờ có cơ hội thì tất nhiên không thể bỏ qua.

Hắn liếc quanh một vòng, rồi chỉ vào một chiếc áo khoác màu vàng nhạt: "Cái này đẹp. Trước nay ta chưa từng thấy màu nào tươi sáng như vậy, chắc chắn rất hợp với ngươi. Ta đi gọi tiểu nhị, ngươi mặc thử cho ta xem."

"Nhưng..." Hạ Thanh Đào thoáng do dự. Chiếc áo khoác màu vàng nhạt kia vừa nhìn đã biết là vải tốt, dày dặn. Rõ ràng là áo có lót bông, giá tiền chắc chắn không hề rẻ! Nhưng màu sắc lại quá đẹp, khiến y khó lòng mà cự tuyệt cám dỗ được thử một lần.

Thôi thì, mặc thử thì đâu có tốn tiền. Thử xong nếu thích thì về nhà mua vải về tự may, cũng tiết kiệm được cả khối.

Trong lúc Hạ Thanh Đào đang suy nghĩ, Lục Tùy đã gọi tiểu nhị tới: "Tiểu nhị, cái áo khoác này phu lang nhà ta muốn thử. Trong tiệm có chỗ thay quần áo không?"

Tiểu nhị liếc nhìn hai người, thấy cách ăn mặc không giống người trong huyện thành. Tuy không lộ vẻ khinh thường nhưng cũng không nhiệt tình, chỉ đáp: "Áo khoác này là áo bông, giá 600 văn, các ngươi có chắc muốn thử chứ?"

"Đắt vậy..." Hạ Thanh Đào không nhịn được nói.

Y không muốn cố tỏ ra mạnh mẽ. Thật ra họ mua nổi, nhưng không cần thiết phải bỏ ra ngần ấy tiền. Ở trấn, một cây vải bông chỉ có 500 văn, lại có thể may thành 2,3 bộ!

"Cứ thử đi, ta đi cùng." Lục Tùy mỉm cười, rồi kéo tay Hạ Thanh Đào vào trong.

Thấy thế, tiểu nhị đành gỡ áo khoác xuống, dẫn họ đi vào phía sau. Chỗ đó có màn tre chắn làm nơi thử đồ. Chờ một phu lang thử xong bước ra, Hạ Thanh Đào liền bước vào, còn Lục Tùy thì đứng bên ngoài chờ.

Không bao lâu sau, bên trong vang lên giọng nói của Hạ Thanh Đào: "A Tùy, ta xong rồi."

"Ừ, ra đây để ta xem." Lục Tùy vén màn nhìn vào, thấy Hạ Thanh Đào còn đang lúng túng, hắn liền cười: "Ra đây đi, trong này thiếu sáng, nhìn không rõ."

"Được rồi." Hạ Thanh Đào bước ra, dáng vẻ lúng túng đến mức không biết phải để hai tay ở đâu. Còn đôi mắt thì nhìn Lục Tùy, nhỏ giọng hỏi: "Thế nào? Có đẹp không?"

Đẹp đến mức làm Lục Tùy sững người.

Hạ Thanh Đào có làn trắng trẻo, mặc gì cũng hợp. Nhưng màu vàng nhạt tươi sáng này lại càng làm Hạ Thanh Đào nổi bật.

Hôm nay Hạ Thanh Đào cột tóc bằng dây xanh lục, càng khiến khuôn mặt trắng nõn, môi hồng răng trắng, đôi mắt trong trẻo sáng ngời. Áo bông khoác lên người khiến khí chất của Hạ Thanh Đào không khác gì tiểu thiếu gia con nhà phú hộ, chứ không giống một phu lang nhà nông.

Trong lòng Lục Tùy thoáng nghĩ, nếu ngày thượng lương để Hạ Thanh Đào mặc bộ này, thêm vòng bạc, trâm bạc, thì không khác nào thiếu gia nhà giàu.

"Sao ngươi im lặng thế?" Hạ Thanh Đào thấy Lục Tùy không nói lời nào, mặt đỏ bừng, sốt ruột giục: "Nhanh nói đi chứ!"

"Đẹp." Lục Tùy chỉ nói một chữ, rồi quay sang tiểu nhị với đôi mắt sáng rực: "Áo này chúng ta lấy. Ta không mang tay nải, ngươi tìm tấm vải gói lại cho ta."

Thấy Lục Tùy quyết định mua, tiểu nhị lập tức hồ hởi: "Được rồi khách quan!"

"Hả?" Hạ Thanh Đào còn chưa kịp phản ứng, nói: "Ngươi... mua luôn sao??"

Lục Tùy quay sang nhìn Hạ Thanh Đào, với ánh mắt dịu dàng: "Mặc có ấm không?"

Hạ Thanh Đào lí nhí, nói: "Nhẹ như mây, như áo thần tiên vậy."

Khóe môi Lục Tùy cong lên: "Vậy thì đáng giá."

"..."

Bây giờ y mới hiểu cảm giác của mẫu thân khi chê Lục Tùy tiêu tiền hoang phí.

Nhưng mà cái áo này thật sự quá đẹp, y đành cắn răng để Lục Tùy mua. Rồi lại lẩm bẩm, coi như an ủi: "Đằng nào cũng mua rồi, thì mua thêm cái nữa đi. Tiểu nhị, có áo khoác cho hán tử mặc không? Mang ra cho ta xem."

Tiểu nhị nhanh nhẹn lấy ra một bộ sam y màu đỏ sậm, có hoa văn màu đen: "Ta thấy vị đại ca này cao lớn uy vũ, mặc bộ hồng sam này là thích hợp nhất. Chất vải là kẹp đay, mặc vào ấm áp vô cùng!"

Từ lúc Lục Tùy thành thân tới giờ chưa từng mặc đồ màu đỏ, Hạ Thanh Đào vừa nghe liền thấy vui trong bụng, thúc giục: "Vậy đi thử đi!"

Lục Tùy lắc đầu: "Ta thì cần gì, thôi bỏ đi."

"Như vậy sao được?" Hạ Thanh Đào trợn mắt nhìn Lục Tùy, nửa đùa nửa thật: "Chỉ có một mình ta tiêu tiền thì không công bằng, lỡ nương lại mắng ta thì sao? Ngươi cũng phải thử!"

Biết rõ Vân Nương không bao giờ trách mắng con cái, nhưng Hạ Thanh Đào vẫn lôi chuyện đó ra làm cớ. Lục Tùy không cãi lại được, đành phải đi thử.

Một lát sau, Lục Tùy bước ra. Còn tiểu nhị thì không biết từ đâu bưng thêm một đôi giày da màu xanh mới tinh, đưa cho Hạ Thanh Đào xem: "Tiểu gia nhìn đi, đôi giày này đi cùng bộ hồng sam mới đẹp! Mấy quan gia, công tử nhà giàu trong thành đều chuộng mặc như thế, ra ngoài ai nhìn cũng phải ngỡ quý nhân hạ phàm."

Hạ Thanh Đào vừa thấy buồn cười vừa thấy động lòng. Giày da thì không hiếm, họ cũng có thể tự làm, chỉ là không thể bóng đẹp như đôi giày này. Y gật đầu: "A Tùy, ngươi mặc xong rồi thử đôi giày này đi."

Tiểu nhị thấy đây đúng là khách lớn, lập tức niềm nở: "Được rồi, tiểu gia cứ thong thả!"

Nói xong, Lục Tùy vén rèm bước ra.

Hạ Thanh Đào vừa ngẩng đầu lên liền ngẩn người.

Ngày thường, Lục Tùy đều mặc y phục giản dị, rất ít khi mặc đồ màu mè. Bây giờ khoác bộ hồng sam ôm dáng, màu đỏ sậm càng tôn nước da trắng, gương mặt tuấn tú càng sáng rực. Vai rộng, lưng thẳng, eo thon, khí thế ấy khiến Lục Tùy thoạt nhìn không khác gì công tử con nhà quyền quý.

Ngay cả tiểu nhị đứng bên cạnh cũng không ngớt lời khen: "Aida, mặc vào như biến thành người khác, càng thêm uy phong quý khí! Đại ca mặc bộ đồ này hợp lắm!"

Nói rồi tiểu nhị lại nhiệt tình rút thêm một chiếc đai lưng tinh xảo cùng đôi giày vừa nãy: "Đeo thêm cái này, mang đôi giày kia, đảm bảo ra ngoài ai cũng tưởng công tử nhà quyền quý."

"Không cần phiền như thế..." Lục Tùy còn chưa nói hết câu, Hạ Thanh Đào đã cầm lấy đai lưng, bước lên giúp hắn thắt vào.

Không biết là vì ở trước mặt người khác mà tay bị run, hay là do quá gần gũi, mà mặt Hạ Thanh Đào bất giác ửng hồng. Y cúi đầu, chăm chú buộc chặt từng nút, không dám quá mạnh tay, sợ làm hỏng.

Đai lưng được cài xong, y lại đặt đôi giày da xuống trước mặt hắn: "Thử luôn đi."

Đôi giày vừa khít, Lục Tùy chỉnh lại y phục, ngẩng đầu hỏi: "Thế nào? Có đẹp không?"

Hạ Thanh Đào nhìn chằm chằm, hai mắt sáng rỡ, khóe môi không nén nổi nụ cười.

Đẹp thật sự!

Dù đã là vợ chồng, ngày ngày kề cận nhưng nhìn thấy Lục Tùy khoác lên bộ hồng sam này, tim của Hạ Thanh Đào không khỏi đập loạn nhịp.

Trong lòng thầm nghĩ: sao mình lại may mắn như vậy? Sao có thể gả cho người này? Một nam nhân tuấn mỹ như thế lại là phu quân của mình!

Chưa kịp nói gì, bên cạnh có một phu lang khác cũng nhìn thấy, liền kêu lên: "Aida, bộ hồng sam này đẹp quá! Tiểu nhị, còn hàng không? Cho nhà ta một bộ!"

Bên kia cũng hối thúc: "Tiểu nhị, mau lấy ra đi!"

Hạ Thanh Đào quay sang Lục Tùy, cười nói: "Chúng ta cũng mua luôn đi, thật sự rất hợp."

"Ta là hán tử, không cần mặc mấy thứ này." Lục Tùy nói vậy, ý là chỉ muốn mua cho Hạ Thanh Đào. Còn bản thân thì mặc gì cũng được, không quan trọng.

"Nhưng mà mặc vào rất đẹp." Ánh mắt của Hạ Thanh Đào đầy mong chờ nhìn Lục Tùy: "Hơn nữa, sau này chúng ta muốn ra ngoài buôn bán, ăn mặc chỉnh tề một chút mới không bị người ta xem thường. Dù sao cũng phải dựa vào bộ dáng để sống mà."

Nghĩ đến sau này cùng Bạch Thủy Nhi, Ngô Trừng hợp tác bán hải sản. Mà hải sản là thứ không phải thường dân nào cũng mua nổi, Hạ Thanh Đào càng cảm thấy ăn mặc chỉnh chu là chuyện cần thiết.

"Cứ quyết định như vậy đi, đã tới đây rồi thì ta làm chủ." Y nói, rồi quay sang hỏi tiểu nhị: "Có loại vải nào đẹp không? Ta mua một cây, để may áo bông cho mẫu thân."

Nếu mua sẵn y phục thì hai mẫu thân nhà y sẽ tiếc tiền, cũng chưa chắc đã mặc vừa người. Còn mua vải thì hai người họ có thể tự may, vừa tiết kiệm lại vừa hợp dáng.

"Có! Tiểu gia, mời đi theo ta."

Hạ Thanh Đào đi theo lựa chọn, cuối cùng chọn một cây vải bông màu nâu nhạt, xen vài hoa văn trắng. Tuy không quá rực rỡ nhưng nhã nhặn, rất hợp để may áo cho hai mẫu thân.

Cuối cùng, áo khoác của Hạ Thanh Đào 600 văn, hồng sam của Lục Tùy 650 văn, thắt lưng 30 văn, một cây vải bông 530 văn. Vì mua nhiều nên được bớt 60 văn, tổng cộng hết 2 lượng 200 văn, lại còn được tặng thêm một tấm vải thường và một miếng vải ngọc.

Ra khỏi cửa tiệm, Lục Tùy hỏi: "Còn muốn đi đâu nữa không?"

Hạ Thanh Đào lắc đầu: "Không, hôm nay tiêu nhiều tiền rồi."

Ngẩng đầu nhìn trời, thấy vẫn chưa tới giữa trưa, Hạ Thanh Đào nói: "Chúng ta đi lấy xe bò, vừa hay về tới nhà là kịp ăn cơm trưa."

"Không ăn ở đây luôn sao?"

"Không, hôm nay tiêu nhiều tiền, ăn ở ngoài phí lắm. Chúng ta mua một con gà quay mang về, cả nhà đều được hưởng."

Nghe vậy, Lục Tùy gật đầu: "Được."

Thế là hai người đi mua một con gà quay thơm lừng. Mùi thơm đến nỗi, dù Hạ Thanh Đào không đói bụng cũng thấy muốn ăn. Hạ Thanh Đào vội vàng dùng giấy dầu gói lại, đưa cho Lục Tùy xách: "Đi thôi, chúng tôi về nhà nào!"

Hai người lại ghé qua xưởng gỗ lấy xe bò, chất ghế bát bảo cùng quần áo, vải vóc rồi trở về.

truyenfull,truyenfull vn