Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 109

Nghe vậy, Hạ Thanh Đào cũng đành chấp nhận. Nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng, liền buột miệng nói: "Vậy ai nấu cơm giặt giũ cho hắn chứ!"

Vân Nương bật cười: "A Tùy là hán tử lớn xác, có gì mà phải lo? Đói thì ăn đại, dơ thì mặc lại thôi, không chết được đâu. Dù sao cũng tốt, để A Tùy nếm mùi khổ một chút, sau này mới biết quý con hơn!"

Nói là vậy, nhưng Hạ Thanh Đào đã bắt đầu thấy xót xa. Ăn uống qua loa thì sao đủ sức mà làm việc? Ở trong núi toàn việc nặng nhọc, không ăn no thì làm sao chịu nổi.

Tối đến, Lục Tùy rửa mặt xong bước vào phòng, liền thấy Hạ Thanh Đào vẫn còn ngồi dưới ánh đèn dầu vá áo. Vừa khép cửa hắn vừa nói:

"Sao còn chưa ngủ? May áo đến giờ này, cẩn thận hỏng mắt đó."

"Chứ không phải có người nào đó sắp vào núi hay sao?" Hạ Thanh Đào hậm hực, giọng nói có chút trách: "Không chuẩn bị sẵn quần áo cho hắn, lỡ đâu vào núi mặc quần áo rách rưới y như người rừng thì mất mặt lắm."

Giọng điệu vừa châm chọc vừa dỗi khiến Lục Tùy bật cười. Hắn không đáp, chỉ ngồi xuống giường nhìn y cười tủm tỉm.

Hạ Thanh Đào vá áo mãi không thấy hắn lên tiếng, quay lại liếc một cái, vừa vặn bắt gặp ánh mắt kia đang chăm chú nhìn mình, ý cười lấp lánh trong mắt rõ ràng đến chói mắt. Y lập tức quay đầu đi, bực bội nói:

"Nhìn cái gì mà nhìn? Mau đi ngủ đi!"

Lục Tùy thuận miệng đáp: "Ừ."

Nói xong, hắn cởi áo trèo lên giường.

Hạ Thanh Đào thấy hắn không những không dỗ dành y mà còn yên ổn leo lên giường nằm ngủ. Trong lòng càng thêm chắc chắn: hắn thật sự đã quyết định muốn vào núi một mình.

Nghĩ vậy, y không còn hy vọng gì nữa, chỉ thấy trong lòng hụt hẫng không thôi.

Cuối cùng, y cũng vá xong chiếc áo cuối cùng. Y buộc chặt sợi chỉ, cắn đứt đầu chỉ bằng răng, rồi đứng dậy vươn vai một cái. Sau đó cúi người thổi tắt đèn dầu, mò mẫm đi tới mép giường. Cởi áo ngoài xong, vừa mới nằm xuống đã bị một vòng tay mạnh mẽ siết chặt eo.

Y giật mình "a" một tiếng, nhận ra là Lục Tùy, liền tức giận nói: "Làm gì thế, làm ta giật cả mình!"

Trong bóng tối, Lục Tùy khẽ cười một tiếng, bàn tay to lớn ôm lấy y kéo sát vào lòng, nói: "Còn giận nữa không?"

Vừa được ôm vào lòng, cơn giận trong lòng Hạ Thanh Đào cũng tan hơn phân nửa, nhưng vẫn cố hừ nhẹ một tiếng: "Hừ! Giận thì giận đấy, làm gì được ta!"

Lục Tùy bật cười khẽ, giọng trầm thấp vang bên tai: "Là ta không đúng. Chỉ là ta lo, lỡ như chuyện lần trước xảy ra lần nữa... Với lại trong núi thiếu thốn đủ điều, ngươi không cần cùng ta chịu khổ."

"Khổ gì chứ? Có ngươi ở bên cạnh, ta không thấy khổ gì cả."

Hạ Thanh Đào bĩu môi, nói tiếp: "Có lần nào vào núi mà không được ăn no đâu? Toàn là ăn đủ, ở sạch thì có gì mà khổ?"
Lục Tùy hỏi: "Nếu ta vào núi một mình, ăn uống qua loa, ngươi thấy ta có khổ không?"

"Dĩ nhiên là có rồi."

"Nhưng ta lại không thấy vậy." Hắn nhẹ giọng dỗ dành: "Ngươi xót ta thì ta cũng xót ngươi."

Không để Hạ Thanh Đào nói thêm, Lục Tùy nói tiếp: "Ngươi ở nhà còn có thể chăm sóc nương và ghé thăm tẩu tẩu, em bé mới sinh cũng cần người giúp đỡ. Hơn nữa, nhà mới là của hai chúng ta, cũng nên có người trông nom, ngươi nói đúng không?"

Hạ Thanh Đào không biết trả lời thế nào, chỉ khẽ nói: "Vậy ngươi nhớ về sớm một chút."

"Ừ." Lục Tùy khẽ khàng cam đoan: "Không có ngươi bên cạnh, ta cũng không muốn ở lâu. Săn vài con thỏ, bắt mấy con chồn rồi ta về ngay."

"Được rồi." Hạ Thanh Đào bị hắn dỗ đến mềm lòng, vươn tay ôm lấy cổ hắn: "Nếu ngươi dám về trễ, ta mắng cho mà biết!"

Lục Tùy bật cười: "Được, tới lúc đó mắng hay đánh đòn gì cũng được."

Hai người nói xong, Hạ Thanh Đào không còn cằn nhằn gì nữa. Ngày 13 tháng 9, Lục Tùy vào núi. Hạ Thanh Đào đã chuẩn bị sẵn mọi thứ từ hôm trước.

Lần trước đi còn để lại ít bột mì và gia vị, lần này không cần mang theo. Nhưng gạo thì phải gói thêm một túi, vì trong núi không có món gì ăn kèm. Hạ Thanh Đào chuẩn bị thêm ít củ cải muối.

Củ cải được cắt lát mỏng, trộn cùng nước tương, muối, đường mạch nha, dấm và ít tỏi băm, để hai ngày là bớt mùi hăng, ăn kèm cơm rất hợp.

Ngoài củ cải, y còn ướp thêm một con cá, làm sạch, rắc muối đều hai mặt rồi treo ở nơi râm mát cho ráo gió, khoảng hai ngày là dùng được. Trên núi mát mẻ, giữ được 2-3 hôm là ít.

Những thứ khác như trứng gà thì không tiện mang theo. Lục Tùy đi một mình, y không nỡ bắt hắn vác nhiều đồ.

Sáng sớm ngày 13 tháng 9, Hạ Thanh Đào dậy rất sớm, nấu cho Lục Tùy một nồi canh bánh gạo rau xanh nấu với thịt băm, thậm chí còn đập thêm một quả trứng vào. Trong lúc y đang nướng mạch hồ thiêu (bánh nướng bằng bột nếp), Lục Tùy bước vào, vừa lấy đũa vừa cười:

"Sao hôm nay bữa sáng thịnh soạn quá vậy? Làm ta có cảm giác như sắp vào núi cả năm trời."

Hạ Thanh Đào cũng bật cười: "Đi đi, ở đó một năm luôn cũng được, ai mà thèm nhớ ngươi! Không có ngươi, ta đỡ phải giặt vài cái áo, rửa bớt mấy cái bát!"

Lục Tùy biết y đang giận dỗi, chỉ cười rồi ra ngoài ăn.

Lúc Vân Nương rửa mặt xong đi vào, thấy Lục Tùy đã ăn sáng, bà cũng bật cười: "Sáng nay vừa có bánh gạo vừa có cả thịt nữa à?"

"Có người vào núi không được ăn thịt, nên tranh thủ cho hắn no trước." Hạ Thanh Đào vừa nướng bánh vừa cười: "Nương ăn luôn đi, hôm nay ăn thịt, coi như tẩm bổ một bữa cho ấm người đầu thu."

"May là mấy hôm trước con đi mua gạo nếp rồi bảo A Tùy làm sẵn bánh gạo, không thì bây giờ hắn đi rồi, chúng ta muốn ăn lại phải ra chợ mua." Vân Nương vừa múc một bát vừa nhìn nhìn Hạ Thanh Đào đang bận nướng bánh, nói: "Con đúng là... Ta làm mẹ còn chưa chăm nó được như con."

"Nói gì vậy nương." Hạ Thanh Đào đùa: "Nương đừng chọc con, lỡ con không làm nữa thì hắn biết ăn gì!"

Hai mẹ con cùng cười, nỗi buồn cũng theo đó mà vơi đi phần nào.

Chờ Hạ Thanh Đào làm xong mẻ bánh, chất hết đồ lên xe đẩy tay, thì Lục Tùy cũng đã ăn xong. Hắn mang theo dụng cụ cần dùng, gọi một tiếng "Đại Môn", rồi quay sang dặn dò Vân Nương, Lục Diêm và Hạ Thanh Đào:

"Ta đi đây. Ở nhà mọi người nhớ cẩn thận, buổi tối nhớ khóa cửa kỹ. A Diêm, trông coi ruộng vườn giùm ta. Việc nặng trong nhà mà thợ xây không làm xuể thì đừng để nương động tay, nhớ ra tay giúp một chút."

"Biết rồi, ca ca cứ yên tâm!" Lục Diêm đáp liền một hơi.

Lục Tùy nhìn sang Hạ Thanh Đào, như muốn nói thêm gì đó, cuối cùng chỉ nhẹ giọng dặn: "Ban đêm đừng may vá nhiều, coi chừng hỏng mắt. Ban ngày mà có ra ngoài, hay về bên ngoại thì nhớ dắt theo Tiểu Hắc. Ta đi nhé."

"Ừ." Tuy đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi thật sự nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Lục Tùy bước qua cửa, Hạ Thanh Đào vẫn không khỏi bịn rịn. Y cứ đứng đó, dõi theo mãi.

Đi được một quãng đường, Lục Tùy chợt quay đầu lại, thấy Hạ Thanh Đào vẫn còn đứng ở cửa thì vẫy vẫy tay ra hiệu "vào đi".

Hạ Thanh Đào gật đầu, cũng giơ tay vẫy mạnh, mãi đến khi bóng người khuất hẳn mới xoay người bước vào nhà.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi thành thân, hai vợ chồng họ phải xa nhau lâu đến vậy.

Lục Tùy vừa rời nhà vào núi, cuộc sống của Hạ Thanh Đào dường như không có gì thay đổi.

Vẫn là mỗi sáng dậy sớm nấu ăn, đun trà, giặt giũ, dắt trâu ra đồng. Buổi trưa thì nấu cơm, đun nước, buổi chiều nếu rảnh sẽ ngồi may vá. Trời bắt đầu trở lạnh, y cũng tranh thủ làm sẵn quần áo mùa thu, áo bông mùa đông và cả giày dép nữa.

Chỉ là... rõ ràng ngày thường vẫn làm những việc đó, vậy mà Lục Tùy không có ở nhà, y lại thấy trống trải đến lạ.

Lúc đang nhặt rau, khâu áo, y lại bất giác nghĩ: Không biết giờ này Lục Tùy đang làm gì trong núi? Hắn săn được gì chưa? Sáng, trưa, tối ăn uống có đầy đủ không?

Đêm đầu tiên Lục Tùy không ở nhà, y vẫn thấy bình thường. Nhưng đến đêm thứ hai, căn phòng yên ắng đến mức có chút quạnh hiu.

Rõ ràng Lục Tùy không phải người hay nói, thế mà lúc đi vắng rồi, Hạ Thanh Đào lại thấy thiếu thốn vô cùng.

Y nhớ tới lời mẫu thân từng nói: "Phu thê trẻ là tri kỉ lúc về già." Với y, Lục Tùy chính là người bạn đời như vậy. Không cần làm gì, chỉ cần Lục Tùy ở bên cạnh y là đủ.

Y cố gắng không nghĩ tới hắn nữa, tập trung làm tốt mọi chuyện trong nhà.

Ngày 16 tháng 9, Hạ Thanh Đào tranh thủ về nhà mẹ đẻ thăm tẩu tẩu.

Hạnh Hoa đã có thể xuống đất đi lại, tinh thần cũng khá hơn hẳn, sắc mặt không còn tiều tụy như trước. Thấy y đến, nàng liền tươi cười: "Thanh Đào, ngươi tới rồi à! Mấy quả sung ngươi mua ăn tốt lắm đó, ta ăn vào thấy sữa ra nhiều hẳn luôn!"

"Có tác dụng là tốt rồi!" Hạ Thanh Đào vừa cười vừa đứng bên nôi nhìn đứa nhỏ, "Cái nôi này ở đâu ra vậy?"

"À, bà thím ở bên nhà cho mượn đó, hồi trước Thu Nhạn nhà họ dùng qua rồi." Hạnh Hoa cười nói: "Cha mẹ ta còn gửi thêm cái bô em bé, là của đứa nhỏ bên ngoại ta dùng rồi. Bây giờ ta dùng xong cũng đem trả lại, sau này ngươi có con, cái nôi với cái bô này ta sẽ bảo người nhà chở bằng xe bò mang tới cho ngươi!"

Hạ Thanh Đào bật cười: "Bát tự còn chưa có một nét nào mà đã tính chuyện sinh con rồi!"

Y ngồi xổm xuống nhìn đứa nhỏ đang ngủ say trong nôi: "So với lúc mới sinh có vẻ cứng cáp hơn rồi, không còn mềm nhũn nữa."

Hạnh Hoa cười tươi: "Mỗi ngày bú biết bao nhiêu sữa của ta, không lớn lên mới lạ! Nương nhà ta còn bảo, sau này nó sẽ cao lớn khỏe mạnh như A Khê."

"Đặt tên rồi chứ?" Hạ Thanh Đào hỏi.

"Rồi, mời ông cố Vinh Bách đặt cho. Ông ấy tra sách, tìm trong một cuốn có hai chữ rất hay, ngươi đọc sách chắc sẽ biết."

"Gọi là gì?"

"Là 'Ý Thành' đó. 'Ý' trong ý nguyện, 'Thành' trong thành thật. A Công có giải thích ý nghĩa nhưng ta quên mất rồi."

"A..." Hạ Thanh Đào liền nhớ ra, nhẹ giọng đọc: "Vật cách nhi hậu tri, tri nhi hậu ý thành, ý thành nhi hậu tâm chính, tâm chính nhi hậu thân tu, thân tu nhi hậu gia tề, gia tề nhi hậu quốc trị, quốc trị nhi hậu thiên hạ bình..."

Y mỉm cười giải thích: "Là nói, làm người phải thành tâm, làm việc phải thành ý."

Hạnh Hoa vội gật đầu: "Hình như đúng là ý đó, ta không đọc sách nên mấy chuyện này không rành."

"Nhưng mà tên này hay thật." Hạ Thanh Đào khen, nói: "Hạ Ý Thành, nghe vừa êm tai, lại mang ý nghĩa tốt đẹp. A Công quả nhiên từng làm thầy, có học thức thật!"

"Đúng đó!" Hạnh Hoa cười nói: "Có điều, ta bảo A Khê đặt thêm cái tên gọi ở nhà cho dễ nuôi."

"Gọi là gì?"

"Ngày sinh đứa nhỏ, ca ca của ngươi mơ thấy một con tiên hạc bay vào nhà, thế là gọi nó là A Hạc."

Hạ Thanh Đào nghe xong không khỏi gật gù: "Tên cũng hay đấy." Nói rồi, y không nhịn được nói thêm: "May mà hắn không mơ thấy con trâu hay con chó, không thì lại đặt là A Ngưu, A Cẩu mất."

Hạnh Hoa bật cười, mắng: "Hắn mà dám à!"

Hai người đang trò chuyện thì Trần Hà Hương vừa giặt xong tã vải bước vào, thấy chị dâu em chồng đang cười nói rôm rả, liền hỏi: "Nói chuyện gì mà vui dữ vậy?"

"Đang nói về cái tên A Hạc ấy mà." Hạ Thanh Đào đáp: "Nương, con không ăn cơm chiều, chắc lát nữa con về luôn."

"Sao lại không ăn? Ăn rồi hãy về chứ." Hạnh Hoa nói: "Có trễ thì kêu A Tùy đến đón."

"Không được, hắn vào núi rồi." Hạ Thanh Đào đáp.

"Hả?"

"Sao lại đi một mình?" Trần Hà Hương ngạc nhiên, nói: "Sao lại để A Tùy vào núi một mình chứ?"

truyenfull,truyenfull vn