Sau Khi Tỉnh Ngộ, Tiểu Ca Nhi Bị Đem Ra So Sánh Chọn Sống An Phận

Chương 10

Lục Tùy vẫn đỏ mặt đến tận tai, mắt không dám nhìn mẫu thân, chỉ đáp: "Chỉ nhớ ca nhi đó ăn mặc sạch sẽ, gọn gàng. Nếu gặp lại một lần nữa, con nhất định sẽ nhận ra."

Thực ra hắn còn muốn nói rằng ca nhi đó có làn da trắng, trắng đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu. Nhưng nói như vậy thì lại cảm thấy quá vô lễ, quá tùy tiện nên hắn không dám nói ra.

Mẫu thân của hắn nghe xong liền bật cười: "Vậy thì ngày mai ta sang nhà cữu cữu, hỏi thăm thẩm của con xem sao."

"Vâng." Lục Tùy ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng hai tai đỏ bừng và hàng mi khẽ run đã bán đứng cảm xúc thật của hắn.

***

"Ăn mặc gọn gàng, sạch sẽ à?" Thẩm Vương Thủy Cần của Lục Tùy nghĩ một lúc rồi nói: "A Tùy nhà tỷ gặp người đó ở khe suối hôm trước đúng không?"

"Phải, A Tùy nói là gặp được ca nhi đó ở đoạn trước khe suối, đang hái cỏ cho heo ăn." Mẫu thân của Lục Tùy cười khổ: "Cái thằng bé đầu gỗ nhà ta ấy mà, chuyện nam nữ thì chậm chạp vô cùng. Vừa ý người ta mà cũng không biết tên tuổi ở đâu, cuối cùng vẫn phải để nương nó đi hỏi giùm."

"Ôi dào, chuyện đó có gì đâu mà ngại, biết đâu trước mặt ca nhi người ta thì nó lại thông minh sáng dạ ra ấy chứ!" Thẩm của Lục Tùy cũng bật cười, rồi nói tiếp: "Nhưng mà, nghe muội nói như vậy thì ta lại nghĩ đến một người. Có khi nào là Thanh Đào Nhi nhà Hạ Hưng Viễn không nhỉ?"

"Sao tỷ lại nói thế?"

"Nhà Hưng Viễn có một ca nhi. Ôi chao, ca nhi đó siêng năng khéo léo lắm đấy. Dáng vẻ thì không phải dạng xinh đẹp nổi bật gì, nhưng da dẻ trắng trẻo nổi bật. Hồi nhỏ được ẵm ra chơi với hàng xóm, ai thấy cũng phải khen là trắng như trứng gà bóc. Vợ chồng nhà Hưng Viễn với Hà Hương thương ca nhi đó như báu vật, cả cái thôn Hạ này chỉ có ca nhi đó và Hạ Miên là được cưng như thế thôi."

"Vậy thì ca nhi có biết làm việc không?" Mẫu thân của Lục Tùy nhíu mày.

Bởi vì nhà bà không phải khá giả gì, nếu ca nhi đó thuộc kiểu kiêu căng ỏng ẹo thì gả về nhà chỉ khổ cho A Tùy mà thôi.

"Không đâu." Thẩm của Lục Tùy lắc đầu, khoát tay: "Thanh Đào Nhi không xuống ruộng, nhưng thông minh lắm. Hồi nhỏ học cùng huynh trưởng trong nhà, nghe đâu không cần thầy dạy mà đọc sách còn giỏi hơn cả huynh trưởng của mình. Nhà nào mời ăn tiệc, ca nhi đó chỉ cần nhìn đầu bếp nấu một lần là bắt chước được ngay. May vá thì khỏi chê, khăn tay khăn mặt thêu đẹp phải biết. Muội thử nghĩ xem, có đứa con như thế thì ai nỡ bắt nó ra ruộng?"

Thẩm của Lục Tùy cười nói tiếp: "Tỷ mà có được đứa con như vậy, đừng nói ra đồng, đến việc đi cắt cỏ cho heo tỷ cũng không nỡ để nó đi!"

Mẫu thân của Lục Tùy nghe xong cũng thấy lòng nhẹ nhõm, bật cười: "Nghe vậy thì đúng thật, lanh lợi giỏi giang thế thì sao nỡ bắt nó vất vả." Một lúc sau bà lại hỏi: "Thế chẳng phải sẽ có nhiều người đến dạm hỏi rồi sao?"

"Trời, chuyện đó còn phải nói à?" Thẩm của Lục Tùy đáp: "Thanh Đào Nhi mới 15 đã có người tới gõ cửa rồi, mà Hà Hương thì cưng dữ lắm, không nỡ gả sớm. Nghe nói bà ấy không cho thằng nhỏ biết, tự ý từ chối luôn. Sau này... À mà này, tỷ nói cái này nghe xong đừng thấy nản nhé."

"Chuyện gì vậy?"

Thẩm Vương kể hết chuyện nhà Lý tú tài với chuyện nhà Tôn gia đến hỏi cưới nhưng đều bị từ chối. Mẫu thân của Lục Tùy nghe xong mà lòng chùng hẳn xuống.

Tú tài với nhà họ Tôn điều kiện tốt như vậy còn bị từ chối, nhà họ mà mang lễ tới thì chỉ sợ còn chưa bước qua nổi cửa, nói chi đến chuyện hỏi cưới.

Thẩm Vương Thủy Cần thấy vẻ mặt mẫu thân của Lục Tùy trầm xuống, liền biết bà đang lo nghĩ điều gì, bèn an ủi: "Nhưng muội cũng đừng lo quá. A Tùy nhà muội tuấn tú, siêng năng, thật thà như thế. Bây giờ kiếm được người như nó hiếm lắm. Biết đâu hai đứa có duyên từ kiếp trước! Vậy đi, muội cứ về nói lại với A Tùy tình hình của Thanh Đào Nhi. Nếu nó thật lòng thích ca nhi nhà người ta, hai bên cứ bàn với nhau thử xem đưa được bao nhiêu tiền sính lễ. Đến lúc đó báo lại cho ta, ta sẽ tìm bà mối giỏi để đến nhà người ta nói chuyện. Ta với nhà họ cũng là người cùng thôn, tuy không phải họ hàng thân thích gì, nhưng cũng là hàng xóm với nhau, nói chuyện cũng dễ hơn."

"Như vậy thì tốt quá." Mẫu thân của Lục Tùy gật đầu lia lịa, cảm động nói: "Chỉ sợ làm phiền tỷ thôi..."

"Ôi dào, chuyện cưới vợ cho con cháu mà ta không lo thì ai lo?" Vương Thủy Cần nắm lấy tay muội muội của mình, cười: "Ta biết rõ hai bên thế nào, nên muội cứ xem vợ chồng ta như cữu cữu và mợ ruột của A Tùy. Chúng ta không mong gì nhiều, A Tùy gọi chúng ta một tiếng cữu cữu và mợ, thì vợ chồng ta đã mãn nguyện lắm rồi."

Nghe xong câu ấy, mẫu thân của Lục Tùy suýt khóc. Trong mắt ánh lên sự cảm động, bà mỉm cười nghẹn ngào: "Ừ, được, được mà, tỷ tỷ..."

***

Sau khi về nhà, mẫu thân của Lục Tùy liền kể cho hắn nghe tình hình của Hạ Thanh Đào: " Chỉ là ta không chắc ca nhi đó có đúng là người con gặp lần trước hay không."

Lục Tùy lại có một cảm giác rất rõ ràng rằng ca nhi tên Hạ Thanh Đào ấy chắc chắn chính là người hôm đó hắn đã gặp. Người đó có đôi mắt đẹp như bầu trời đêm đầy sao, nụ cười làm sáng bừng cả khuôn mặt. Người như vậy, đương nhiên là thông minh, lanh lợi.

Đang cầm liềm cắt cỏ, hắn bỗng dừng tay lại, rồi nói dứt khoát: "Tiền con có thể tự kiếm. Về sính lễ, nhà mình có thể đưa 20 lượng bạc."

Hắn không định cố ý so kè với Tôn gia, chỉ là trong lòng mong muốn mang đến cho Hạ Thanh Đào một sự tôn trọng và thể diện xứng đáng với người ấy.

Thông thường con gái chỉ được 15 lượng, nhiều lắm là 18. Nhưng đối với hắn, Hạ Thanh Đào không phải người bình thường. Mà là người khiến hắn sẵn sàng trao tặng những điều tốt nhất.

Mẫu thân của hắn thoáng ngạc nhiên, rồi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Lục Tùy thì cũng bật cười: "Tiền con kiếm thì ta không quản. Còn ca nhi kia đúng là thông minh, nhưng dù gì cũng nên xem mặt trước đã, nhỡ đâu nhận nhầm người thì sao. Để nương nói với thẩm con một tiếng."

"Vâng." Lục Tùy ngoài mặt vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rộn ràng như có trống đánh, như thể sắp được đi gặp mặt ngay hôm nay vậy.

Không biết Hạ Thanh Đào có ưng mình không? Ánh mắt của người ta cao như vậy, còn mình thì không có gì nổi bật.

Nghĩ đến đây, Lục Tùy siết chặt liềm, cắt cỏ nhanh hơn hẳn.