Sau Khi Thú Nhân Vạn Người Ghét Bỏ Nhà Ra Đi

Chương 2


Trước kia rõ ràng không phải như thế này. Ta từng có những người bạn chơi cùng luôn chắn trước người bảo vệ ta, còn có cha mẹ yêu thương ta nhất…… Khi đó, ta cảm thấy bản thân là thú nhân hạnh phúc nhất trên đời.

Thế nhưng, kể từ khi Thê Tầm đến, mọi thứ dường như đã xảy ra những thay đổi không thể đảo ngược.

Thê Tầm đến bộ lạc Ngân Nguyệt của chúng ta mười năm trước. Khi đó, hắn vẫn còn là một ấu tể chưa trưởng thành. Giống như ta, hắn là một á cái, thuộc Lộc tộc, thú hình là một con hươu sao.

Sau khi biết được hắn đã mất đi song thân trong một tai nạn, bộ lạc đã giữ hắn lại. cha mẹ của ta thấy hắn cô độc một mình, vô cùng đáng thương, bèn nhận nuôi hắn về nhà, đối xử như con đẻ. Từ đó, hắn trở thành "đệ đệ" của ta.

Ban đầu, ta cũng rất thích người đệ đệ xinh đẹp đáng yêu này, luôn quan tâm, chăm sóc hắn. Ta chia sẻ với hắn tất cả những thứ mà ta cho là tốt đẹp: thức ăn, y phục, và thậm chí cả những người bạn chơi cùng……

Về sau, không nhớ rõ là từ lúc nào. Chẳng cần ta phải chia sẻ, hắn cũng tự nhiên sở hữu được những thứ đó.

Thê Tầm đơn thuần lương thiện, kiên cường dũng cảm; Thê Tầm thiên phú cao, năng lực mạnh, có thể điều khiển được nhiều linh tức chi lực hơn; Thê Tầm ngoan ngoãn hiếu thảo, tấm lòng rộng lượng, chưa bao giờ thèm tranh giành với ai…… Mọi người đều khen ngợi hắn như thế. Sự chú ý và ánh mắt của phụ mẫu cũng dần đặt hết lên người hắn.

Thế nhưng. Thế nhưng. Sự sở hữu của hắn, tại sao lại phải đánh đổi bằng sự mất mát của ta?

Ta chưa từng muốn bắt nạt hắn, cũng chưa từng cướp đoạt thứ gì của hắn. Nhưng mỗi khi cha mẹ chất vấn ta vô cớ, Thê Tầm luôn sợ hãi trốn sau lưng họ, thất vọng sa sút nói: "Ca ca, ta… ta sai rồi. Ngươi có thể… buông tha cho ta không?"

Thế là ta giống như thực sự biến thành kẻ đại gian đại ác, lúc nào cũng bắt nạt hắn. Mọi người đều nói, ta mọi bề đều không bằng Thê Tầm, cho nên đem lòng đố kỵ, không ngừng ra tay báo thù. Phụ mẫu cũng cảm thấy ta bướng bỉnh hư hỏng, ngày càng thất vọng về ta.

Ngay cả Thương Tố và Ty Đồng, những người bạn cùng ta lớn lên từ nhỏ, cũng đem lòng thích Thê Tầm. Năm lần bảy lượt chỉ vì những lời đồn đại vô căn cứ mà chạy đến cảnh cáo, dạy dỗ ta để đòi lại công đạo cho Thê Tầm.

Ta không còn tình yêu thương tràn đầy của phụ mẫu, cũng chẳng còn sự thiên vị vô điều kiện từ bạn bè nữa. Ta đã biến thành kẻ bị người người phỉ nhổ.

Về chuyện cỏ Sâm La. Sau khi Văn Vũ đại nhân nghe được những lời đồn đại, ngài ấy đã nhanh chóng giải thích với mọi người rằng cỏ Sâm La vốn dĩ là muốn tặng cho ta.

Chân tướng đã rõ, nhưng không một ai xin lỗi ta. Ngược lại, vì Thê Tầm ra vẻ ủy khuất bày tỏ bản thân không hề tung ra loại "tin đồn" như vậy, liền khơi dậy lòng thương xót của Thương Tố, khiến hắn lại chạy đến trước mặt ta giễu cợt một phen.

"Lăng Tiêu, bây giờ mọi chuyện truyền ra như vậy, ngươi hài lòng rồi chứ?" Hắn thiếu kiên nhẫn nói: "Cho dù ngươi có nhắm vào Thê Tầm thế nào đi nữa cũng vô dụng, ngươi vốn dĩ không bằng đệ ấy!"

Ta bây giờ cứ nhìn thấy tên khốn tự cao tự đại này là thấy phiền, nhíu mày lùi lại hai bước: "Liên quan gì đến ngươi? Tránh xa ta ra một chút."

Thương Tố giống như nghe không hiểu lời người nói, ngạo nghễ giương cằm: "Còn giả vờ cái gì? Trước đây không phải ngươi luôn mặt dày mày dạn bám đuôi sau lưng chúng ta sao. Sao nào, ngươi nghĩ ngươi bây giờ nói thế thì ta sẽ dỗ dành ngươi chắc?"

"Trước đây là trước đây." Ta ngước mắt, lạnh nhạt nhìn hắn, nghiêm túc tuyên bố: "Thương Tố. Ta bây giờ ghét ngươi nhất."

"……"

Tên nam tử cao lớn kia bỗng nhiên sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc và không thể tin nổi. Nhưng biểu cảm mất khống chế của hắn chỉ duy trì trong vài khoảnh khắc. Rất nhanh, hắn lại khôi phục lại vẻ mặt coi thường người khác như mọi khi đối diện với ta, cười lạnh: "Hừ."

Hắn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng ta đã dứt khoát lướt qua hắn mà rời đi.

Phải vậy, chúng ta từ lâu đã như người dưng ngược lối. Ta cũng đã sớm không còn bất kỳ mong đợi nào ở hắn nữa.

Từ bao giờ mà chúng ta bắt đầu ngày càng xa cách nhỉ? Thật ra chính ta cũng không nói rõ được.

Là một lần tranh chấp nhiều năm trước với Thê Tầm, Thương Tố đã theo bản năng chắn trước người Thê Tầm, ánh mắt lạnh lùng nhìn ta: "Lăng Tiêu, tại sao ngươi lúc nào cũng thế này? Thê Tầm đã nhường nhịn ngươi rất nhiều rồi, có thể đừng nhắm vào đệ ấy nữa được không?"

Hay là vô số lần Thương Tố vì Thê Tầm mà quở trách ta, còn Ty Đồng thì ở bên cạnh giả vờ an ủi. Thế nhưng, ta lại vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và Thương Tố, biết được ý đồ thực sự của bọn họ.

Ty Đồng lên tiếng trước: "Thế chắc cũng đủ rồi chứ? Ta chẳng muốn ngày ngày đi dỗ dành hắn đâu, phiền chết đi được."

"Mới được bao lâu chứ? Đừng." Thương Tố tặc lưỡi một cái, tiếp tục nói: "Ngươi phải tiếp tục dỗ ngọt Lăng Tiêu, nếu không được mấy ngày hắn lại tìm cơ hội bắt nạt Tiểu Tầm."

"……"

Sau một hồi im lặng dài. Thương Tố lên tiếng: "Ngươi có cảm thấy Lăng Tiêu ngày càng tùy hứng không. Ta sắp không nhận ra hắn nữa rồi."

"Phải vậy," Ty Đồng phụ họa, "Thật ra, chúng ta đối với hắn đã nhân chí nghĩa tận rồi. Cho nên lần tới—— tuyệt đối không thể mủi lòng với hắn nữa, bằng không đối với Tiểu Tầm mà nói thật không công bằng."