Sau Khi Thoát Kịch Bản

Chương 8

Bởi vì cái hệ thống ngốc nghếch kia đã xuất hiện.

Nó nói với ta rằng, cốt truyện của thế giới sắp chính thức bắt đầu.

Những điều từ trước đến nay ta vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ...

Đều là vì thế giới đang tự động tiến hành chỉnh sửa để mọi thứ trở về đúng quỹ đạo.

Cho nên...

Rõ ràng trí nhớ của ta rất tốt, nhưng mãi vẫn không thể học giỏi, là vì phải phù hợp với quy luật nữ chính mãi mãi ưu tú.

Có những chuyện rõ ràng vô cùng vô lý, nhưng vẫn cứ xảy ra, hơn nữa chẳng có ai nghi ngờ, là vì phải thúc đẩy câu chuyện của nam nữ chính phát triển.

Ta tuy đã đính hôn với Lâm Tĩnh An từ thuở nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn nhất định phải hủy hôn, là bởi vì tình yêu của nam nữ chính phải trải qua trắc trở thì mới càng trở nên đáng quý.

...

Mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước.

Thế giới này sẽ đi theo quỹ đạo vốn có để đón lấy một câu chuyện viên mãn và tốt đẹp.

Ngoại trừ ta...

Kẻ ngoài ý muốn đã thoát khỏi sự khống chế.

Ta may mắn có được sự tỉnh táo, nhưng lại không có năng lực thoát khỏi xiềng xích của quy tắc.

Đó cũng chính là ý nghĩa tồn tại của hệ thống.

Mọi biến cố đều phải bị bóp c.h.ế.t ngay từ trong trứng nước, còn ta vẫn phải ngoan ngoãn đi theo cốt truyện.

Sự tỉnh táo...

Ngược lại trở thành nguồn gốc của nỗi thống khổ của ta.

Từ trước đến nay, đều là Tạ Ngọc Chương hiểu rất nhiều chuyện mà ta không hiểu, rồi kiên nhẫn giải thích cho ta nghe hết lần này đến lần khác.

Lần này thì đổi lại hắn trở thành kẻ ngốc chẳng biết gì cả.

Hắn không biết vì sao ta đột nhiên trở nên lạnh nhạt với hắn, ngược lại quấn quýt lấy Lâm Tĩnh An.

Cũng không biết vì sao ta không còn bám lấy hắn để trốn học hay chép bài, mà ngày ngày chạy theo sau Lâm Tĩnh An.

Lại càng không biết vì sao ta vì Lâm Tĩnh An mà khiến hắn mất mặt trước bao người, từng bước một đẩy hắn sang phía đối lập.

Hắn chỉ có thể ngày qua ngày ôm những nghi hoặc mãi mãi không có lời giải ấy, lặng lẽ trở thành một người đứng nhìn.

Tạ Ngọc Chương vốn rất ít nói, nhưng chuyện gì đã hứa với ta thì nhất định sẽ làm được.

Còn ta, ngày nào cũng líu ríu nói không ngừng, nhưng những lời hứa đã nói ra lại luôn hết lần này đến lần khác nuốt lời.

Chính ta là người đã đẩy hắn rời xa khỏi bên mình.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Cho nên Tạ Ngọc Chương chán ghét ta cũng là chuyện hết sức bình thường.

Đối với một nữ phụ ác độc như ta...

Đó vốn chỉ là một chuyện bình thường đến không thể bình thường hơn.

Sau đêm cùng nhau ngắm pháo hoa ấy, Tạ Ngọc Chương bỗng trở nên trầm lặng hơn rất nhiều, không còn làm những chuyện kỳ quái nữa.

Y phục trên người hắn cũng đổi lại thành cẩm bào màu sẫm mà hắn vẫn thường mặc.

Lại là Tạ Ngọc Chương mà ta quen thuộc nhất.

Đến ngày Lâm Tĩnh An thành thân, sáng sớm Tạ Ngọc Chương đã đến viện của ta.

Nhưng hắn không đến gần, chỉ một mình tựa vào gốc cây, chẳng biết đang nghĩ gì.

Ta không đoán được thái độ của hắn, chỉ thỉnh thoảng lén liếc nhìn vài lần.

Mãi đến lúc hoàng hôn buông xuống, hắn mới đứng dậy đi đến bên cạnh ta.

"Hắn thành thân rồi, nàng có muốn đi xem không?"

Một câu hỏi...

Quen thuộc đến lạ.

Lần này ta khôn ra rồi, ngay từ đầu đã không lên tiếng.

Tạ Ngọc Chương dường như cũng chẳng bận tâm, chỉ thấp giọng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nàng đã quấn lấy hắn suốt năm năm, bị lạnh nhạt đến thế cũng chưa từng từ bỏ, nếu đã vậy thì đi xem đi."

Ta cũng chẳng thấy có gì đáng để ý, chỉ không nhịn được lẩm bẩm:

"Sao không nhìn sang năm thứ sáu nhỉ?"

Dù sao đến lúc ấy cốt truyện cũng đã kết thúc từ lâu, hẳn phải nhìn ra ta đã hoàn toàn từ bỏ Lâm Tĩnh An rồi chứ.

Tạ Ngọc Chương nghe thấy câu ấy, liền quay đầu nhìn ta thật sâu.

Vẫn là ánh mắt ấy...

Tựa như mang theo oán hận.

Chỉ là ta không biết, rốt cuộc hắn đang oán hận ta...

Hay đang oán hận chính bản thân mình.

Tạ Ngọc Chương dẫn ta đến Lâm phủ.

Lúc ấy, Lâm Tĩnh An và Khương Vân Nhu đang chuẩn bị bái đường, tân khách đứng hai bên chờ khai tiệc.

Khung cảnh vô cùng hòa thuận.

Ta thấy vô cùng vui mừng.

Đây chính là cái kết mà ta đã dốc sức trợ công suốt năm năm mới đổi lấy được.

May mà Tạ Ngọc Chương còn dẫn ta đến nghiệm thu thành quả một phen.

Ta vừa mới nghĩ như vậy thì Tạ Ngọc Chương đã trực tiếp nắm tay ta đi tới...

Đi tới...

Cứu mạng!

Hai chúng ta đều là phản diện mà!

Ánh mắt của mọi người lập tức đồng loạt đổ dồn về phía chúng ta, trong mắt lấp lánh vẻ hưng phấn hóng chuyện.

Tiếng cười nói vẫn còn chưa dứt, Lâm Tĩnh An đang chuẩn bị bái đường như nhận ra điều gì, vừa ngẩng đầu nhìn sang thì đôi mày lập tức nhíu c.h.ặ.t.

Không khí nhất thời trở nên vô cùng kỳ quái.

Bề ngoài ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng thì ngón chân đã co quắp đến muốn đào đất.

Đặc biệt là không biết ai đột nhiên buột miệng nói một câu:

"Khương Vân Vi chẳng lẽ đến cướp thân đấy chứ?"

Ta không có.

Ta không phải.

Đừng có nói bừa như vậy chứ!

Ta đã sớm nghỉ hưu khỏi chức vị nữ phụ ác độc rồi.

Tạ Ngọc Chương vẫn ung dung bình thản như thường, trực tiếp bước vào đại sảnh.

Lâm Tĩnh An liên tục nhìn về phía ta, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

Nhìn ta thì có ích gì chứ?

Trông ta giống người có thể chống lại Tạ Ngọc Chương sao?

Dường như Lâm Tĩnh An đã hiểu ý ta, sắc mặt càng thêm khó coi, quay sang Tạ Ngọc Chương, cố nén cơn giận mà nói:

"Tạ đại nhân, hôm nay là ngày Lâm mỗ thành thân, ngài làm vậy là có ý gì?"

Tạ Ngọc Chương hờ hững mỉm cười, từ trong tay áo lấy ra một vật.

"Lâm đại nhân không cần hoảng hốt, bản quan chỉ thay mặt Thánh thượng đến chúc mừng mà thôi."

Vừa nhìn thấy thánh chỉ, toàn bộ người trong viện lập tức đồng loạt quỳ xuống.

Ta đã sớm bị tước mất tước hiệu quận chúa, đương nhiên cũng phải quỳ hành lễ.

Thế nhưng Tạ Ngọc Chương lại nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không chịu buông, kéo ta lại gần bên cạnh mình thêm một chút, rồi mới bắt đầu tuyên đọc thánh chỉ.

Tim ta lập tức treo lên tận cổ họng, nơm nớp lo sợ đứng bên cạnh hắn.

Ánh mắt Lâm Tĩnh An dừng trên người ta, dường như mang theo ý chất vấn.

Ta chỉ cúi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, giả vờ như không hề nhìn thấy.