Sau Khi Thoát Kịch Bản

Chương 4

Lúc ấy lòng trượng nghĩa của ta bùng lên dữ dội, nhặt ngay một hòn đá dưới đất ném về phía bọn họ, đập đến mức cả đám bỏ chạy thục mạng.

Trước khi chạy, bọn họ còn không quên buông lời hăm dọa ta.

Ta chẳng thèm để tâm, phủi phủi tay rồi còn làm mặt quỷ với bọn họ.

Đến khi quay đầu lại, ta thấy Tạ Ngọc Chương đang phủi lớp bụi trên người, im lặng định rời đi.

Đương nhiên ta không cho phép.

Ta túm c.h.ặ.t t.a.y áo hắn, nhất quyết không chịu buông.

Dù sao cũng là ta cứu hắn, hắn đương nhiên phải cảm tạ ta rối rít, sao có thể không nói một lời đã bỏ đi được.

Lòng tốt của ta trỗi dậy mãnh liệt, quyết định phải giúp vị muội muội đáng thương này ăn diện cho thật đẹp.

Như vậy, hắn nhất định sẽ cảm thấy ta là cô nương lương thiện nhất, chu đáo nhất trên đời, rồi xem ta là người đặc biệt nhất.

Nhưng mà, ý nghĩ ấy của ta đã bị người ta không chút lưu tình đập tan.

Tạ Ngọc Chương thà c.h.ế.t cũng không chịu phối hợp với ta.

Vì sao chứ, ta thật sự không hiểu!

Ta chỉ muốn tết cho hắn hai b.úi tóc nhỏ xinh xắn thôi mà!

Hắn cứ không ngừng né tránh, khiến ta sơ ý giật đứt mất mấy sợi tóc của hắn.

"..."

Tạ Ngọc Chương khựng bước, ôm lấy đầu rồi hung dữ trừng ta một cái.

Hắn vốn đã đẹp, đến cả dáng vẻ hung hăng ấy cũng đáng yêu vô cùng, nên ta hào phóng không chấp nhặt với vị muội muội này.

Thấy hắn đau đến nhíu mày, ta cũng hơi áy náy, liền bắt chước mẫu phi vẫn thường làm với ta, ôm lấy đầu hắn rồi hôn "chụt" một cái.

Ta học theo mẫu phi dỗ dành ta, cố ý mềm giọng nói:

"Không đau, không đau nữa nhé."

Tạ Ngọc Chương lập tức ngẩn người, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa phức tạp nhìn ta, động tác giãy giụa cũng dừng lại.

Điều này đúng ý ta vô cùng.

Thế là ta tiếp tục nói:

"Vậy bây giờ để ta tết cho ngươi một kiểu tóc tiên nữ được không? Tay nghề của ta giỏi lắm, nhất định sẽ chải cho ngươi thật xinh đẹp."

Hắn lập tức vô cùng ghét bỏ, lại bắt đầu giãy giụa.

Ta rất buồn bực, hắn cứ cử động loạn như vậy thì ta làm sao chải được.

Thế là chẳng nói chẳng rằng ôm lấy đầu hắn, lại hôn thêm mấy cái thật kêu.

Cả người Tạ Ngọc Chương cứng đờ, không dám tin nổi nhìn ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thấy hắn không còn động đậy nữa, ta liền tiếp tục đưa tay vuốt tóc hắn.

Nhưng chẳng bao lâu sau hắn lại bắt đầu giãy giụa, ta đành phải ôm lấy hắn rồi hôn tiếp.

Đến cuối cùng, tóc Tạ Ngọc Chương rối tung thành một mớ, trên đầu cắm lệch lạc hai b.úi tóc, khắp mặt đều là nước miếng của ta.

Khi ấy hắn gầy yếu, không vùng thoát nổi khỏi ta, chỉ có thể đỏ bừng mặt, tức tối trừng mắt nhìn ta.

Lúc ấy ta được nuông chiều đến hư, chỉ biết bản thân mình, hoàn toàn không hiểu sắc mặt của người khác.

Ta còn rất có lý mà nổi giận với hắn:

"Đều tại ngươi cứ cựa quậy lung tung làm rối hết cả lên, ta mới không chải được. Ngươi xem đi, tóc đều bị ngươi làm hỏng cả rồi."

Tạ Ngọc Chương hung hăng lau mặt, đứng dậy định bỏ đi.

Ta vô cùng tò mò về hắn, liền bám theo sau không ngừng hỏi:

"Muội muội, ngươi định đi đâu vậy? Hay là đi về nhà với ta trước nhé, ta bảo người chải tóc lại cho ngươi được không? Thật ra quần áo ngươi mặc cũng không đẹp, xám xịt như con trai vậy... À đúng rồi, ta còn chưa biết ngươi tên gì nữa?"

Trông Tạ Ngọc Chương càng tức giận hơn.

Ta nói cả buổi cũng nổi tính khí, tủi thân chạy đi tìm mẫu phi.

Vì thế chẳng bao lâu sau, Tạ Ngọc Chương đã được đưa đến Khương phủ làm bạn chơi cùng ta, còn ta cũng như nguyện biết được tên của hắn.

Đương nhiên, ta cũng biết hắn không phải muội muội, xét theo tuổi tác, đáng lẽ ta còn phải gọi hắn một tiếng ca ca.

Nhưng là đại tiểu thư được sủng ái nhất Khương gia như ta, chẳng ai bắt phải giữ lễ với một thứ t.ử không được yêu thương.

Ta cứ nhất quyết cho rằng Tạ Ngọc Chương là một tiểu cô nương xinh đẹp, mà người lớn cũng chẳng ai sửa lại, vì thế ta cứ lúc thì gọi tỷ tỷ, lúc thì gọi muội muội, lúc lại gọi hắn là A Ngọc, loạn cả lên.

Tuy hắn chưa bao giờ đáp lại, nhưng về sau cũng miễn cưỡng chấp nhận cái tên A Ngọc.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Tính tình Tạ Ngọc Chương vốn lạnh nhạt, suốt ngày chỉ thích ở trong thư phòng đọc sách, theo ta thấy thì hoàn toàn không phải một bạn chơi đủ tiêu chuẩn.

Ta muốn cho hắn mặc váy, hắn không chịu.

Ta muốn tết tóc cho hắn, hắn cũng không chịu.

Đến cả trò chơi dây hoa, làm phấn son, hắn cũng chẳng có chút hứng thú nào, tóm lại là rất có chủ kiến.

Khi ấy ta đâu biết Tạ Ngọc Chương sau này sẽ trở thành vị Thủ phụ tàn nhẫn độc ác, chỉ cần động một ngón tay là có thể lấy mạng ta.

Vì thế mỗi ngày ta đều ỷ vào thân phận của mình mà nhảy nhót ngay trên giới hạn chịu đựng của hắn; hắn càng không thích điều gì thì ta càng cố tình làm điều đó, nghịch ngợm vô cùng.

Ban đầu, trên mặt Tạ Ngọc Chương gần như ngày nào cũng đầy nước miếng của ta, còn hắn thì từ tức giận chuyển sang c.h.ế.t lặng.

Về sau, mỗi lần ta ôm lấy đầu hắn rồi hôn tới, hắn chỉ bình tĩnh lau sạch, như chẳng có chuyện gì xảy ra, rồi tiếp tục làm việc của mình.

Ta không chịu thua, đành phải đổi sang đủ mọi cách khác để trêu chọc hắn, mềm có, cứng có, dọa dẫm có, dụ dỗ cũng có, cách nào ta cũng từng dùng.

Về sau, cái bản lĩnh mặt dày bám riết Lâm Tĩnh An khi làm nhiệm vụ chính là được ta luyện thành từ chỗ Tạ Ngọc Chương.

Đừng nhìn bây giờ ta hèn mọn, sa sút, nhát gan như thế.

Nói ra có ai dám tin, vị quyền thần Tạ Thủ phụ đang quyền khuynh triều dã hiện nay, lúc nhỏ thật sự từng bị người cưỡi lên đầu muốn làm gì thì làm.