Đúng lúc hệ thống chuẩn bị bắt đầu một vòng khởi động lại mới thì Tạ Ngọc Chương đến.
Vừa bước vào cửa, hắn đã rất tự nhiên nói:
"Bữa tối có gà hầm hạt dẻ, là Ngũ Vị Lâu làm."
Ta khô khốc đáp một tiếng:
"Ừ."
Tạ Ngọc Chương mím môi, sau đó lại nói:
"Hôm nay có người đưa tới một con chim gỗ cơ quan. Ta nhớ nàng thích những thứ như vậy nên đã nhận, đặt trong phòng ngủ của nàng rồi."
Ta vẫn khô khốc đáp:
"Được."
Có lẽ thấy ta trả lời quá hờ hững, Tạ Ngọc Chương dường như có chút bực bội, đưa tay day nhẹ giữa mày, một lúc sau lại lên tiếng:
"Trong phủ nhận được rất nhiều thiệp mời, đều muốn mời nàng đến dự yến. Nàng có muốn đi không?"
Ta rầu rĩ hỏi:
"Là lấy thân phận Khương cô nương... hay thân phận Tạ phu nhân?"
Có lẽ ta hỏi quá thẳng thắn, khiến Tạ Ngọc Chương ngẩn người trong chốc lát, theo bản năng dời ánh mắt khỏi ta.
Qua một lúc lâu, hắn mới cố tỏ vẻ bình tĩnh mà đáp:
"Nàng là thê t.ử sắp quá môn của ta, đương nhiên phải lấy thân phận Tạ phu nhân."
Đúng lúc ấy, hệ thống vừa khởi động lại xong, liền nghe thấy câu nói đó.
Lần này nó thậm chí chẳng buồn hỏi nữa, vô cùng thuần thục tự tắt máy rồi khởi động lại.
...
Làm vậy thật sự sẽ không hỏng luôn đấy chứ?
Có lẽ vì ta không nói gì, Tạ Ngọc Chương lại bắt đầu có chút nôn nóng, chén ngọc trong tay hắn cũng sắp bị bóp nát.
Hắn lạnh lùng nói:
"Giờ gặp ta, nàng đã không còn gì để nói nữa sao?"
Nghe xem, đây là lời gì vậy.
Trước kia lúc ta nói không ngừng, chẳng phải ngươi cũng chỉ đáp lại vài chữ ít ỏi thôi sao?
Giờ lại bắt ta nói?
Được, nếu đã bảo ta nói, vậy ta nói.
Ta nhìn hắn rồi hỏi:
"Tạ Ngọc Chương, có phải ngươi thích ta không?"
Tạ Ngọc Chương: "..."
Cả người hắn như cứng đờ tại chỗ.
Ta đợi một lúc, trong lòng càng thêm khẳng định suy đoán của mình, nhưng lại càng cảm thấy kỳ lạ hơn.
Hệ thống đâu có nói trong kịch bản còn có đoạn này.
Ta tò mò nhìn hắn.
"Ngươi thích ta, đúng không? Ta có thể hỏi vì sao không? Trước đây rõ ràng ngươi từng nói ngươi hận..."
Ta còn chưa nói hết câu, Tạ Ngọc Chương đã đột ngột đứng dậy, một tay chống lên thành ghế, giam ta giữa hai cánh tay hắn.
Lòng can đảm chỉ vừa xuất hiện chưa đầy một khắc của ta lập tức tan biến sạch.
"Xin lỗi... ta đoán sai rồi..."
Ta nhìn thấy...
Hốc mắt Tạ Ngọc Chương đỏ hoe.
Hốc mắt hắn đỏ hoe.
Ánh mắt vừa oán hận vừa tủi thân nhìn ta. Rõ ràng người đang chiếm thế thượng phong là hắn, vậy mà trông lại như thể kẻ bắt nạt mới là ta.
"Khương Vân Vi..."
"Ta còn muốn hỏi nàng, rốt cuộc là vì sao?"
"Vì sao đột nhiên lại từ bỏ ta?"
"Vì sao cứ cố chấp si mê Lâm Tĩnh An?"
"Suốt năm năm trời... Hắn rốt cuộc có điểm nào tốt, khiến nàng mê muội đến mức chẳng buồn quay đầu nhìn ta lấy một lần?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Liên tiếp những lời chất vấn nện xuống khiến đầu óc ta trống rỗng.
Mỗi một câu hắn hỏi, ta đều chỉ muốn lôi hệ thống ra đ.á.n.h cho một trận.
Mỗi một câu, ta đều có thể giải thích...
Nhưng lại không thể giải thích.
Tạ Ngọc Chương nhìn ta thật lâu, bỗng nhiên bật cười tự giễu. Giọng nói lạnh lẽo xen lẫn cay đắng:
"Ta cũng từng hỏi chính mình..."
"Rốt cuộc nàng có gì tốt..."
"Mà khiến ta suốt năm năm vẫn không cách nào từ bỏ."
Ta không biết phải diễn tả tâm trạng mình thế nào khi nghe câu nói ấy.
Chỉ là bất giác nhớ lại những ngày đầu nhận nhiệm vụ.
Khi ấy, ta buộc phải dần dần xa cách Tạ Ngọc Chương.
Không còn cùng hắn vui đùa nữa.
Không còn rủ rê hắn trốn học đi chơi.
Sau giờ học cũng chẳng để hắn kèm ta làm bài.
Ban đầu, Tạ Ngọc Chương còn tưởng mình đã chọc ta giận.
Hắn từng nhiều lần chặn đường xin lỗi, vụng về nghĩ đủ mọi cách để dỗ dành ta.
Còn ta...
Ta thật sự không còn cách nào khác.
Hệ thống bắt ta nói những lời độc địa, nhưng ta không tài nào mở miệng nổi, chỉ đành lạnh mặt lặng lẽ tránh đi.
Về sau, khoảng cách giữa chúng ta ngày một xa.
Hắn trở thành Thủ phụ quyền khuynh triều dã, dưới một người, trên vạn người.
Mỗi lần nhìn thấy ta ở cạnh Lâm Tĩnh An, hắn đều không hề nể nang mà buông lời châm chọc.
Thế nhưng...
Ta chưa từng thật sự ghét hắn.
Bởi ta vẫn luôn nhớ rõ.
Mỗi lần ta đẩy hắn ra, trên gương mặt Tạ Ngọc Chương đều hiện lên vẻ mờ mịt và tủi thân.
Đến cả mình đã làm sai điều gì... hắn cũng không biết.
Sau khi ta bị tước phong hiệu, lại đắc tội biết bao quyền quý trong kinh thành, vậy mà chưa từng có ai tìm ta gây phiền phức.
Là bởi bọn họ đều biết...
Sau lưng ta có phủ Tạ chống lưng.
Còn nữa...
Tạ Ngọc Chương mặc bạch y, mang đồ ăn đến cho ta, đưa ta đi ngắm pháo hoa...
Đó đều là những món quà sinh thần mà suốt năm năm qua, ta vẫn luôn mong được nhận từ Lâm Tĩnh An.
Năm nào cũng vậy.
Ta chỉ mong có một màn pháo hoa...
Một màn pháo hoa hoàn toàn thuộc về riêng mình.
Nhưng Lâm Tĩnh An...
Đương nhiên sẽ không tặng ta.
Vì thế, Tạ Ngọc Chương mặc bộ y phục giống hắn, rồi trong đêm khuya tĩnh mịch...
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Lặng lẽ bù đắp tất cả những điều ta chưa từng có được.
Thì ra...
Suốt năm năm qua, Tạ Ngọc Chương âm thầm thích ta.
Vậy rốt cuộc...
Trong năm năm ấy, hắn đã mang tâm trạng thế nào để nhìn ta ngày ngày si mê Lâm Tĩnh An?
Hệ thống từng nói.
Những thiết lập thiếu logic trong thế giới này đều chỉ nhằm phục vụ cốt truyện, tất cả đều vì chuyện tình của nam nữ chính mà tồn tại.
Nhưng giờ nghĩ lại...
Ẩn dưới những thiết lập ấy, rốt cuộc có bao nhiêu tình cảm của Tạ Ngọc Chương đã bị cưỡng ép che lấp?
Vừa bước vào cửa, hắn đã rất tự nhiên nói:
"Bữa tối có gà hầm hạt dẻ, là Ngũ Vị Lâu làm."
Ta khô khốc đáp một tiếng:
"Ừ."
Tạ Ngọc Chương mím môi, sau đó lại nói:
"Hôm nay có người đưa tới một con chim gỗ cơ quan. Ta nhớ nàng thích những thứ như vậy nên đã nhận, đặt trong phòng ngủ của nàng rồi."
Ta vẫn khô khốc đáp:
"Được."
Có lẽ thấy ta trả lời quá hờ hững, Tạ Ngọc Chương dường như có chút bực bội, đưa tay day nhẹ giữa mày, một lúc sau lại lên tiếng:
"Trong phủ nhận được rất nhiều thiệp mời, đều muốn mời nàng đến dự yến. Nàng có muốn đi không?"
Ta rầu rĩ hỏi:
"Là lấy thân phận Khương cô nương... hay thân phận Tạ phu nhân?"
Có lẽ ta hỏi quá thẳng thắn, khiến Tạ Ngọc Chương ngẩn người trong chốc lát, theo bản năng dời ánh mắt khỏi ta.
Qua một lúc lâu, hắn mới cố tỏ vẻ bình tĩnh mà đáp:
"Nàng là thê t.ử sắp quá môn của ta, đương nhiên phải lấy thân phận Tạ phu nhân."
Đúng lúc ấy, hệ thống vừa khởi động lại xong, liền nghe thấy câu nói đó.
Lần này nó thậm chí chẳng buồn hỏi nữa, vô cùng thuần thục tự tắt máy rồi khởi động lại.
...
Làm vậy thật sự sẽ không hỏng luôn đấy chứ?
Có lẽ vì ta không nói gì, Tạ Ngọc Chương lại bắt đầu có chút nôn nóng, chén ngọc trong tay hắn cũng sắp bị bóp nát.
Hắn lạnh lùng nói:
"Giờ gặp ta, nàng đã không còn gì để nói nữa sao?"
Nghe xem, đây là lời gì vậy.
Trước kia lúc ta nói không ngừng, chẳng phải ngươi cũng chỉ đáp lại vài chữ ít ỏi thôi sao?
Giờ lại bắt ta nói?
Được, nếu đã bảo ta nói, vậy ta nói.
Ta nhìn hắn rồi hỏi:
"Tạ Ngọc Chương, có phải ngươi thích ta không?"
Tạ Ngọc Chương: "..."
Cả người hắn như cứng đờ tại chỗ.
Ta đợi một lúc, trong lòng càng thêm khẳng định suy đoán của mình, nhưng lại càng cảm thấy kỳ lạ hơn.
Hệ thống đâu có nói trong kịch bản còn có đoạn này.
Ta tò mò nhìn hắn.
"Ngươi thích ta, đúng không? Ta có thể hỏi vì sao không? Trước đây rõ ràng ngươi từng nói ngươi hận..."
Ta còn chưa nói hết câu, Tạ Ngọc Chương đã đột ngột đứng dậy, một tay chống lên thành ghế, giam ta giữa hai cánh tay hắn.
Lòng can đảm chỉ vừa xuất hiện chưa đầy một khắc của ta lập tức tan biến sạch.
"Xin lỗi... ta đoán sai rồi..."
Ta nhìn thấy...
Hốc mắt Tạ Ngọc Chương đỏ hoe.
Hốc mắt hắn đỏ hoe.
Ánh mắt vừa oán hận vừa tủi thân nhìn ta. Rõ ràng người đang chiếm thế thượng phong là hắn, vậy mà trông lại như thể kẻ bắt nạt mới là ta.
"Khương Vân Vi..."
"Ta còn muốn hỏi nàng, rốt cuộc là vì sao?"
"Vì sao đột nhiên lại từ bỏ ta?"
"Vì sao cứ cố chấp si mê Lâm Tĩnh An?"
"Suốt năm năm trời... Hắn rốt cuộc có điểm nào tốt, khiến nàng mê muội đến mức chẳng buồn quay đầu nhìn ta lấy một lần?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Liên tiếp những lời chất vấn nện xuống khiến đầu óc ta trống rỗng.
Mỗi một câu hắn hỏi, ta đều chỉ muốn lôi hệ thống ra đ.á.n.h cho một trận.
Mỗi một câu, ta đều có thể giải thích...
Nhưng lại không thể giải thích.
Tạ Ngọc Chương nhìn ta thật lâu, bỗng nhiên bật cười tự giễu. Giọng nói lạnh lẽo xen lẫn cay đắng:
"Ta cũng từng hỏi chính mình..."
"Rốt cuộc nàng có gì tốt..."
"Mà khiến ta suốt năm năm vẫn không cách nào từ bỏ."
Ta không biết phải diễn tả tâm trạng mình thế nào khi nghe câu nói ấy.
Chỉ là bất giác nhớ lại những ngày đầu nhận nhiệm vụ.
Khi ấy, ta buộc phải dần dần xa cách Tạ Ngọc Chương.
Không còn cùng hắn vui đùa nữa.
Không còn rủ rê hắn trốn học đi chơi.
Sau giờ học cũng chẳng để hắn kèm ta làm bài.
Ban đầu, Tạ Ngọc Chương còn tưởng mình đã chọc ta giận.
Hắn từng nhiều lần chặn đường xin lỗi, vụng về nghĩ đủ mọi cách để dỗ dành ta.
Còn ta...
Ta thật sự không còn cách nào khác.
Hệ thống bắt ta nói những lời độc địa, nhưng ta không tài nào mở miệng nổi, chỉ đành lạnh mặt lặng lẽ tránh đi.
Về sau, khoảng cách giữa chúng ta ngày một xa.
Hắn trở thành Thủ phụ quyền khuynh triều dã, dưới một người, trên vạn người.
Mỗi lần nhìn thấy ta ở cạnh Lâm Tĩnh An, hắn đều không hề nể nang mà buông lời châm chọc.
Thế nhưng...
Ta chưa từng thật sự ghét hắn.
Bởi ta vẫn luôn nhớ rõ.
Mỗi lần ta đẩy hắn ra, trên gương mặt Tạ Ngọc Chương đều hiện lên vẻ mờ mịt và tủi thân.
Đến cả mình đã làm sai điều gì... hắn cũng không biết.
Sau khi ta bị tước phong hiệu, lại đắc tội biết bao quyền quý trong kinh thành, vậy mà chưa từng có ai tìm ta gây phiền phức.
Là bởi bọn họ đều biết...
Sau lưng ta có phủ Tạ chống lưng.
Còn nữa...
Tạ Ngọc Chương mặc bạch y, mang đồ ăn đến cho ta, đưa ta đi ngắm pháo hoa...
Đó đều là những món quà sinh thần mà suốt năm năm qua, ta vẫn luôn mong được nhận từ Lâm Tĩnh An.
Năm nào cũng vậy.
Ta chỉ mong có một màn pháo hoa...
Một màn pháo hoa hoàn toàn thuộc về riêng mình.
Nhưng Lâm Tĩnh An...
Đương nhiên sẽ không tặng ta.
Vì thế, Tạ Ngọc Chương mặc bộ y phục giống hắn, rồi trong đêm khuya tĩnh mịch...
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Lặng lẽ bù đắp tất cả những điều ta chưa từng có được.
Thì ra...
Suốt năm năm qua, Tạ Ngọc Chương âm thầm thích ta.
Vậy rốt cuộc...
Trong năm năm ấy, hắn đã mang tâm trạng thế nào để nhìn ta ngày ngày si mê Lâm Tĩnh An?
Hệ thống từng nói.
Những thiết lập thiếu logic trong thế giới này đều chỉ nhằm phục vụ cốt truyện, tất cả đều vì chuyện tình của nam nữ chính mà tồn tại.
Nhưng giờ nghĩ lại...
Ẩn dưới những thiết lập ấy, rốt cuộc có bao nhiêu tình cảm của Tạ Ngọc Chương đã bị cưỡng ép che lấp?