Sau Khi Thiếu Gia Giả Thức Tỉnh Cùng Vai Ác Cưới Trước Yêu Sau

Chương 78: Dọn vào tổ ấm tình yêu

Chuyện thi cử cuối cùng cũng tạm gác lại đó, bởi vì Thẩm Hoài Tự còn có một việc quan trọng hơn nhiều: Chuyển nhà.

Biệt thự tại Biển Sao Loan đã hoàn thành cải tạo, đặc biệt là phòng vẽ tranh ở tầng ba được thiết kế như một bảo tàng thu nhỏ, chỉ chờ Lâm Hướng Vãn kết thúc triển lãm là chính thức dọn vào "tổ ấm tình yêu".

Lâm Hướng Vãn hoàn toàn không hay biết chuyện này, mãi đến hai ngày trước khi trợ lý Dương dẫn người đến thu dọn hành lý, cậu còn ngỡ Thẩm Hoài Tự sắp đi công tác xa. Thẩm Hoài Tự kéo cậu vào thư phòng, lúc bấy giờ mới thong thả thông báo: "Nhà này hơi nhỏ, chúng ta dọn đến Biển Sao Loan."

Lâm Hướng Vãn ngẩn người: "Biển Sao Loan?"

Cậu từng nghe nói đó là một hòn đảo nhân tạo với những khu biệt thự biệt lập có độ bảo mật cực cao, nơi ở của những nhân vật quyền lực bậc nhất Giang Đô. Cậu chợt nhớ lại hồi mới dọn đến Phong Hòa Loan, cậu còn thầm chê bai vị tổng tài hào môn này sao mà ở nơi "khiêm tốn" thế. Cậu cứ ngỡ Thẩm Hoài Tự bị gia đình ghẻ lạnh nên phải tự thân vận động vất vả lắm mới trụ vững. Càng nghĩ, cậu lại càng thấy thương anh hơn.

Ngày chuyển nhà, Thẩm Hoài Tự đang ở phòng thay đồ chọn trang phục cho sự kiện buổi chiều. Lâm Hướng Vãn từ phía sau ôm chầm lấy anh, dụi đầu vào lưng anh nũng nịu: "Ca ca, họ không yêu chú cũng không sao, em sẽ mãi mãi yêu chú."

Thẩm Hoài Tự vốn là người tự chủ cực cao, nhưng đứng trước Lâm Hướng Vãn, mọi quy tắc đều trở nên vô nghĩa. Huống hồ tiểu thiếu gia nhà anh còn dùng ánh mắt câu hồn đó mà nói những lời khiến lòng người rạo rực, Thẩm Hoài Tự cảm thấy dù là thánh nhân cũng khó lòng qua được ải này.

Phòng ngủ chính và phòng thay đồ ở biệt thự mới cực kỳ rộng rãi, phong cách vẫn tối giản nhưng ấm áp hơn hẳn nhờ những bức tranh Lâm Hướng Vãn tự tay vẽ treo trên tường dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ.

Thẩm Hoài Tự đã sắm cho cậu rất nhiều quần áo, phụ kiện; ngược lại Lâm Hướng Vãn cũng dùng thẻ phụ của anh để mua tặng anh không ít đồng hồ, khuy măng sét và kẹp cà vạt. 0129 đã khéo léo sắp xếp phụ kiện của hai người thành từng cặp đôi trên kệ kính.

Duy chỉ có một vật nằm lẻ loi: Chiếc khăn lụa màu xanh đậm. Đó chính là món đồ mà 0129 suýt làm hỏng, khiến Lâm Hướng Vãn từng muốn nhận tội thay cho nó.

Lâm Hướng Vãn bị Thẩm Hoài Tự hôn đến choáng váng, lưng tựa vào mép bàn đảo giữa phòng thay đồ. Sợ cậu đau, Thẩm Hoài Tự nhấc bổng cậu lên đặt ngồi hẳn lên bàn. Tầm tay cậu vô tình chạm vào chiếc khăn lụa ấy.

Tranh thủ lúc lấy hơi, Lâm Hướng Vãn khẽ hỏi: "Chiếc khăn này... là của chị dâu cả sao?"

Hơi thở của Thẩm Hoài Tự khựng lại. Môi lưỡi chưa kịp rời đi nên anh vô tình cắn nhẹ vào môi dưới của cậu. Lâm Hướng Vãn khẽ chau mày nhưng không né tránh. Anh vội dùng ngón tay xoa nhẹ vết đỏ: "Đau không?"

Lâm Hướng Vãn lắc đầu: "Không đau."

Thẩm Hoài Tự hôn lên khóe môi cậu, trán tựa vào trán, giọng nói vẫn còn vương tiếng th* d*c: "Hôn nhau mà còn không tập trung sao?"

Lâm Hướng Vãn khựng lại. Kỹ năng đọc tâm của anh ngày càng lợi hại, mà chiêu "đánh trống lảng" cũng ngày một điêu luyện. Cậu l**m môi, chủ động h*n l*n ch*p m** anh rồi hỏi: "Ca ca, có phải chú luôn xem em là trẻ con không?"

Thẩm Hoài Tự v**t v* lưng cậu, khẽ cười: "Làm trẻ con không tốt sao? Muốn làm gì thì làm."

Lâm Hướng Vãn nhìn anh bằng đôi mắt trong veo, lắc đầu: "Nhưng em không muốn chỉ là đứa trẻ được chú bảo vệ. Em không phải chim hoàng yến chú nuôi trong lồng, em hy vọng mình cũng có thể trở thành chỗ dựa cho chú."

'Chim hoàng yến' sao? Thẩm Hoài Tự nhướng mày, ngón trỏ khẽ m*n tr*n cánh môi cậu: "Bảo bối, em luôn là chỗ dựa của tôi. Nhưng tôi không muốn em phải phiền lòng vì những người và những việc không đáng. Hai chuyện này vốn không hề mâu thuẫn nhau."

Lâm Hướng Vãn có cảm giác như mình vừa đấm một cú thật mạnh vào bông - hoàn toàn vô lực. Thẩm Hoài Tự rõ ràng biết cậu đang nghĩ gì, nhưng anh lại dùng chiêu "bốn lạng đẩy ngàn cân", khéo léo né tránh chủ đề nhạy cảm.

Cậu thầm nghĩ, phải chăng Thẩm Hoài Tự vẫn chưa đủ tin tưởng mình? Có rất nhiều người biết về quá khứ của anh, như Đàm Chiêu hiểu rõ tình trạng cánh tay anh, hay Hứa Hằng biết anh là một thiên tài có cảm âm tuyệt đối.

Lâm Hướng Vãn đã bỏ lỡ 30 năm đầu đời của Thẩm Hoài Tự, cậu chỉ biết những ký ức tồi tệ đó vẫn luôn dày vò anh, nhưng ngoài ra, cậu chẳng biết gì thêm.

Ngoại trừ vài dòng ít ỏi trong nguyên tác và bản báo cáo tư vấn tâm lý vô tình nhìn thấy trong ngăn kéo, Lâm Hướng Vãn thậm chí không biết Thẩm Hoài Tự còn mắc bệnh tâm lý nghiêm trọng, thường xuyên rơi vào ác mộng. Dù từ khi ở chung, tình trạng của anh đã khá lên nhiều, nhưng cậu hiểu rằng muốn thoát khỏi cảnh khốn cùng này, chỉ có cách duy nhất là cởi bỏ hoàn toàn nút thắt trong lòng.

Thẩm Hoài Tự quá cô đơn, cậu đau lòng vì anh. Nhưng sự từ chối kiên định của anh đối với tâm ý muốn cùng gánh vác của cậu lại khiến cậu vừa xót xa, vừa có chút tủi thân.

Hai người cứ thế giằng co một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Thẩm Hoài Tự phá vỡ bầu không khí. Anh nhéo nhẹ má cậu, kiên nhẫn dỗ dành: "Chiều nay em có việc gì không?"

Lâm Hướng Vãn lắc đầu: "Không có."

"Vậy đi làm với tôi nhé?" Thẩm Hoài Tự đề nghị. "Thẩm lão sư sẽ đích thân phụ đạo tiếng Anh thi thạc sĩ cho em, được không?"

Lâm Hướng Vãn cứng đờ cả lưng: "..."

Hả? Chuyện này chốt luôn rồi sao? Không cần thương lượng thêm chút nào luôn à?

Nhưng nhìn bộ dạng đầy tự tin của Thẩm Hoài Tự, cậu đành đánh liều một phen. Thôi kệ, thi thì thi, dù sao mình cũng là người "có kinh nghiệm" (rớt môn) mà!

Cậu hỏi: "Vậy em mặc gì?"

Thẩm Hoài Tự nhướng mày, dắt cậu vào phòng thay đồ. Hai người chọn một bộ đồ đôi cực kỳ ăn ý. Thẩm Hoài Tự còn đích thân đeo cho cậu một chiếc khuyên tai nhỏ, rất hợp với kiểu dáng và màu sắc của chiếc đồng hồ cậu đang đeo.

Biệt thự ở Biển Sao Loan rất lớn nên 0129 đương nhiên cũng "chuyển hộ khẩu" theo. Nhưng vì nó đã "có tuổi", Thẩm Hoài Tự đã sắm thêm cho nó một cộng sự mới. Đó là robot mô phỏng thế hệ thứ 6 mới nhất của Vọng Phục.

Tên: Rulla

Giới tính: Nữ

Tính cách: Hoạt bát, đáng yêu

Tính năng: Toàn diện từ nhiệm vụ nội trợ thông minh đến phân tích nhu cầu số liệu.

0129 kêu lên "oa oa" hai tiếng, lầm bầm đầy tủi thân: "Có cần phải cao cấp thế không? Có phải tôi sắp bị đào thải rồi đúng không?"

Thẩm Hoài Tự cố ý trêu chọc: "Ngươi cũng có tự nhận thức đấy chứ."

0129 lập tức phát ra tiếng "tít tít" báo động liên hồi, cảm giác như giây tiếp theo bộ khung của nó sẽ rã rời thành từng mảnh vụn. Lâm Hướng Vãn vội vỗ vỗ lên cái đầu tròn vo của nó, cười an ủi: "Yên tâm đi, chú ấy đùa thôi. Có tôi chống lưng cho cậu, không ai dám đổi cậu đi đâu cả!"

0129 cảm động đến mức hệ thống tản nhiệt cũng muốn nóng lên: "Cảm ơn Tiểu Vãn! Vẫn là cậu đối xử với tôi tốt nhất!"

Thẩm Hoài Tự dắt Lâm Hướng Vãn đi ra phía cửa, bỗng quay đầu liếc nó một cái sắc lẹm: "Nhà lớn thế này, ta sắm cho ngươi một cô nàng cộng sự xinh đẹp, ngươi nên cảm ơn ta mới đúng."

0129 ngớ ra: "......"

Mãi đến khi hai người rời đi hẳn, 0129 mới sực tỉnh! Ý của Thẩm tiên sinh là nhà to quá nên một mình nó lo không xuể? Có phải là quá coi thường nó rồi không?! Hơn nữa, anh tưởng robot chúng tôi cũng giống anh, suốt ngày chỉ biết yêu đương chắc!!

Nó vừa làu bầu vừa loay hoay sắp xếp lại giày cho hai vị chủ nhân ở ngay sảnh vào. Bỗng nhiên, chuông cửa reo vang. 0129 tưởng chủ nhân bỏ quên đồ, mở cửa rồi cười hì hì: "Cái gì mà rơi rớt..."

Kết quả, xuất hiện trước mặt 0129 là một "đồng loại" cực phẩm: mặc váy ngắn, tỷ lệ cơ thể siêu hoàn mỹ, ngũ quan tinh xảo như được điêu khắc, thậm chí còn có cả tóc và trang điểm thanh nhã!

0129 lập tức câm nín!

"Hi!" Mỹ nữ robot mỉm cười chào hỏi, "Tôi là Rulla, cậu là 0129 phải không?"

Chiếc giày trên tay 0129 rơi "bộp" xuống đất. Trong cơn hoảng loạn, nó vội vàng chìa tay định bắt tay Rulla, nhưng chợt nhớ tay mình vừa cầm giày không sạch, liền cuống quýt chùi lấy chùi để vào cái tạp đề. Xong xuôi, nó mới rụt rè vươn tay ra, cười ngây ngô: "Là tôi, là tôi đây... Rulla, à, Rulla đúng không! Chào mừng cô, chào mừng cô..."

Xong đời rồi, hệ thống ngôn ngữ hình như bị chập mạch, sao cứ lặp đi lặp lại một câu thế này?!!!

Rulla mỉm cười, lịch sự đưa tay ra: "Sau này chúng ta là cộng sự, hợp tác vui vẻ nhé!"

Hai bên má bằng hợp kim bạc của 0129 đột nhiên chuyển sang màu đỏ rực: "Ha ha ha, vui vẻ vui vẻ, siêu cấp vui vẻ luôn!!!!"

Rulla chớp mắt: "......"

Sao chẳng giống chút nào với lời tiểu chủ nhân giới thiệu là: cao lãnh, ổn trọng, nói năng làm việc đáng tin cậy hết vậy??

***

Đây là lần đầu tiên Lâm Hướng Vãn đến công ty của Thẩm Hoài Tự.

Khoa học Kỹ thuật Vọng Phục nằm ở khu công nghệ cao, đây là dự án hợp tác giữa Thẩm Hoài Tự và chính phủ, nghiệp vụ trong nước mới ở giai đoạn khởi đầu nên tòa nhà văn phòng chỉ có 5 tầng. Trong khi đó, đại bản doanh của Thẩm thị nằm ngay trung tâm thành phố với 3 tòa cao ốc sừng sững, biểu tượng của gia tộc giàu có bậc nhất Giang Đô.

Thẩm Hoài Tự thường làm việc luân phiên ở cả hai nơi. Hôm nay, vì bộ phận huy động vốn của Thẩm thị có cuộc họp quan trọng, anh đưa Lâm Hướng Vãn đến trụ sở chính. Trợ lý Dương phụ trách bên Vọng Phục, nên từ khi Thẩm Hoài Tự tiếp quản ghế Chủ tịch Thẩm thị, bên này đã điều thêm hai trợ lý mới cho anh: trợ lý Phương và trợ lý Trần.

Hai người họ đã đi theo học việc từ trợ lý Dương được hơn nửa tháng. Hôm nay trợ lý Dương không có mặt, Chủ tịch bỗng dưng dẫn theo Phu nhân xuất hiện, trợ lý Trần lo lắng đến vã mồ hôi hột, sợ làm sai điều gì sẽ bị mắng.

Hơn nữa, không biết trợ lý Trần hóng hớt từ đâu rằng vị Phu nhân này cực kỳ khó chiều, tính tình cổ quái hay làm mình làm mẩy, hồi còn đóng phim trong showbiz còn nghe đồn là không vừa ý là sẵn sàng... đánh đạo diễn.

Trợ lý Phương nghe trợ lý Trần lải nhải bên tai, liền quay sang quát khẽ: "Đừng có tin mấy lời đồn thổi nhảm nhí. Không nhớ vụ Phu nhân bị vu khống trên hot search mấy ngày trước à? Làm tốt việc của mình đi."

Thư ký Trần lập tức im bặt: "Tôi rõ rồi, trợ lý Phương."

Chiếc Bentley đỗ trong gara, Thẩm Hoài Tự dắt Lâm Hướng Vãn đi thẳng vào thang máy chuyên dụng dành cho lãnh đạo để lên tầng cao nhất.

Hai vị trợ lý đã đứng chờ sẵn ở cửa thang máy. Thẩm Hoài Tự bước ra trước, Lâm Hướng Vãn ngoan ngoãn nối gót theo sau. Lần đầu tiên diện kiến phu nhân của Chủ tịch, hai vị trợ lý không nhịn được mà nhìn thêm vài cái.

Chỉ thấy "vị phu nhân" này vẫn còn khoác một chiếc cặp sách trên vai, áo sơ mi màu xanh nhạt phối với quần jean năng động, mái tóc búi nửa đầu làm nổi bật gương mặt tinh xảo, trông linh hoạt và lém lỉnh vô cùng. Hai vị trợ lý đưa mắt nhìn nhau như muốn hỏi: Xác định đây là phu nhân của Chủ tịch chứ không phải cậu sinh viên đại học nào đi lạc à?!

Trợ lý Phương bình tĩnh thu hồi tầm mắt, cung kính cúi chào: "Chào chủ tịch, chào phu nhân!"

Trợ lý Trần cũng luống cuống chào theo.

Lâm Hướng Vãn cười gượng gạo: "..." Thẩm Hoài Tự hình như quên không nhắc là có màn tiếp đón trịnh trọng thế này.

Trong khi đó, Thẩm Hoài Tự vẫn điềm nhiên như không: "Cuộc họp chuẩn bị xong chưa?"

Trợ lý Phương báo cáo: "Thưa Chủ tịch, đã xong ạ. Năm phút nữa sẽ bắt đầu."

Thẩm Hoài Tự tự nhiên nắm lấy tay Lâm Hướng Vãn, dẫn cậu vào phòng làm việc phía trong cùng: "Em cứ ở đây nghỉ ngơi, tôi đi họp một lát. Có chuyện gì cứ bảo trợ lý Phương."

Lâm Hướng Vãn đặt cặp sách xuống, bắt đầu ngó nghiêng khám phá: "Biết rồi, chú đi họp mau đi!"

Thẩm Hoài Tự quay sang dặn trợ lý Phương: "Đi chuẩn bị chút đồ ngọt và trái cây mang lên đây. Đồ ngọt chọn nhân dâu tây, trái cây cũng vậy. Tuyệt đối không được có xoài hay các loại thực phẩm dễ gây dị ứng khác."

Trợ lý Phương đã có sẵn danh sách từ trợ lý Dương trước đó nên đáp ngay: "Vâng thưa Chủ tịch."

Sau khi Thẩm Hoài Tự đi xuống phòng họp, Lâm Hướng Vãn mới bắt đầu săm soi căn phòng. Phong cách ở đây y hệt thư phòng của anh ở nhà, lạnh lùng và tối giản. Cậu tiến tới bàn làm việc, ngồi lọt thỏm vào chiếc ghế xoay to lớn, tưởng tượng cảnh Thẩm Hoài Tự lúc làm việc: Chắc chắn là cái mặt lạnh như tiền, không chút cảm xúc mà phê duyệt văn kiện đây mà.

Lúc này, trợ lý Trần gõ cửa bước vào, nhẹ giọng hỏi: "Thưa phu nhân, ngài muốn uống gì ạ? Nước trái cây hay đồ uống có ga?"

Lâm Hướng Vãn khựng lại: "... Hả?"

Lại còn nước trái cây? Thật sự coi mình là trẻ vị thành niên đấy à?

Dù sao cũng đang rảnh, Lâm Hướng Vãn nảy ra ý định giúp Thẩm Hoài Tự "vi hành", xem thử cấp dưới của anh có tận tâm không. Cậu bỗng đứng dậy, nheo mắt cười đầy ẩn ý với trợ lý Trần: "Anh thấy tôi và chủ tịch nhà anh có xứng đôi không?"

Trợ lý Trần đứng hình. Quả nhiên lời đồn trên mạng không sai, vị phu nhân này khó chiều thật, vừa vào đã hỏi một câu "chí mạng" thế này! Anh ta run rẩy đáp: "Đương nhiên rồi ạ! Ngài và Chủ tịch đúng là một đôi trời sinh!"

Lâm Hướng Vãn nén cười, ra vẻ nghiêm túc chỉ về phía tủ rượu: "Nếu đã vậy, Chủ tịch nhà các anh ngày thường thích uống rượu gì? Anh giúp tôi rót một ly đi!"

Trợ lý Trần suýt thì rớt tim, mặt mày hớt hải xua tay: "Thưa phu nhân, Chủ tịch thường ngày không uống rượu ở công ty đâu ạ!"

Lâm Hướng Vãn nhướng mày: "Ồ? Vậy đống rượu này để đây làm cảnh à?"

Thật là muốn mạng người ta mà, sao đâu đâu cũng thấy "hố" thế này. Trợ lý Trần sợ đến toát mồ hôi lạnh, run giọng: "Cái này tôi thật sự không biết. Chủ tịch mỗi tuần chỉ tới trụ sở chính một ngày để họp hành, đống rượu này chắc là để tiếp khách quý thôi ạ..." Giọng anh ta cứ nhỏ dần, cảm giác như sắp bị đuổi việc đến nơi.

Lâm Hướng Vãn nhịn hết nổi, cuối cùng bật cười thành tiếng: "Sao anh lại sợ đến thế? Tôi chỉ hỏi bâng quơ thôi chứ có ăn thịt anh đâu. Chẳng lẽ Thẩm Hoài Tự bình thường hung dữ với các anh lắm sao?"

Trợ lý Trần hận không thể biến thành người câm ngay lập tức: "Không phải ạ! Chủ tịch ngày thường rất bình dị gần gũi, rất ít khi nặng lời với chúng tôi!"

"Ồ." Lâm Hướng Vãn ra vẻ suy tư, thở dài: "Vậy xem ra chú ấy chỉ hung dữ với một mình tôi thôi."

Trợ lý Trần khóc không ra nước mắt: "..." Tôi thề là tôi không hề có ý định chia rẽ tình cảm phu phu nhà ngài đâu!!! Mà ngài gọi sự quan tâm chăm sóc từng li từng tí vừa nãy của Chủ tịch là 'hung dữ' sao??

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Trợ lý Trần thở phào, tưởng trợ lý Phương đã mang đồ ngọt về cứu nguy, liền vội vàng ra mở cửa.

Rầm! Cánh cửa bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Một người đã lâu không gặp xuất hiện trước mặt Lâm Hướng Vãn.

Thẩm Đình Ý phớt lờ trợ lý Trần, sải bước tới trước bàn làm việc, giọng mỉa mai cay nghiệt: "Tôi còn tưởng là ai, hóa ra vị 'phu nhân Chủ tịch' cả tòa nhà đang bàn tán chính là cậu sao!"

Lâm Hướng Vãn không ngờ lại đụng độ Thẩm Đình Ý ở đây. Nhưng đã giải quyết xong Lâm Trăn thì cũng đến lượt gã rồi. Cậu khẽ nhếch môi, nhướng mày cười nhạt: "Là tôi đây. Sao thế, cháu trai lớn? Tìm chú nhỏ của cậu có việc gì à?"