Sau Khi Thấy Bình Luận, Ta Đổi Vòng Ngọc Cho Chó

Chương 2

Ta biết Chu Yểu Yểu xinh đẹp, trước đây từng có không ít công tử ăn chơi say mê nàng ta.

 

Chỉ riêng Bùi Thanh.

 

Chàng vẫn luôn tỏ ra lạnh nhạt với Chu Yểu Yểu, chưa từng dành cho nàng ta một sắc mặt tốt.

 

Ta vẫn luôn cho rằng Bùi Thanh sẽ mãi đứng về phía ta.

 

Dẫu sao giữa ta và chàng cũng đã có biết bao năm tình nghĩa.

 

5

 

Hôn ước giữa ta và Thế tử phủ Chiêu Dũng Hầu, Bùi Thanh, bắt đầu từ một cơ duyên tình cờ.

 

Năm ấy, trên đường đi lễ Phật, mẫu thân vô tình cứu Chiêu Dũng Hầu phu nhân một mạng.

 

Phủ Chiêu Dũng Hầu tuy nhìn bề ngoài rất hiển hách, nhưng lão Chiêu Dũng Hầu năng lực tầm thường, trong triều chỉ giữ một chức quan nhàn rỗi, hữu danh vô thực.

 

Hơn nữa, đương kim Hoàng đế đang độ xuân thu sung sức, điều kiêng kỵ nhất chính là các thế gia huân quý liên hôn với nhau.

 

Cha ta lại là tân quý trong triều, phía sau không có thế lực chống lưng.

 

Ta cũng là con gái duy nhất của cha mẹ.

 

Bởi vậy, Chiêu Dũng Hầu phu nhân mới đích thân đến phủ, từ khi ta còn nhỏ đã định hôn sự giữa ta và Thế tử Bùi Thanh.

 

6

 

Ta và Bùi Thanh đã gặp nhau rất nhiều lần.

 

Chúng ta từng trao đổi thư từ, đổi tín vật cho nhau.

 

Từng cùng nhau chơi xúc cúc, chơi ném hồ.

 

Có thể nói, chúng ta đã lớn lên bên nhau.

 

Bùi Thanh đối nhân ôn hòa, từ thi thư lễ nghĩa cho đến sở thích vui chơi, chàng và ta có rất nhiều quan điểm tương đồng.

 

Quan hệ giữa hai người ngày càng thân thiết, ta từ lâu đã xem chàng là vị phu quân tương lai của mình.

 

Bùi Thanh từng hứa với ta:

 

“Cha ta không nạp thiếp, ta cũng sẽ không.”

 

“Sau này, ta chỉ có một mình nàng là thê tử, sẽ không có bất kỳ nữ nhân nào khác.”

 

“Chỉ nguyện cùng nàng bạc đầu giai lão.”

 

Mặt ta đỏ bừng, chỉ cảm thấy tim đập như trống dồn.

 

Thế nhưng, những ngày tháng hạnh phúc luôn bị biến cố phá vỡ.

 

Trong một lần được điều đi trị thủy, phụ thân gặp phải sơn phỉ và bị sát hại.

 

Mẫu thân vốn đã bệnh nặng nằm liệt giường, nghe tin ấy liền hộc máu qua đời.

 

Trước lúc lâm chung, mẫu thân cố gắng mời Chiêu Dũng Hầu phu nhân đến, rơi nước mắt cầu xin bà nể tình ân cứu mạng năm xưa mà chăm sóc ta.

 

Chiêu Dũng Hầu phu nhân nhìn ta đang co ro sợ hãi.

 

Miễn cưỡng gật đầu đồng ý.

 

Sau đó, mẫu thân gọi ta vào.

 

Người dặn ta phải giữ gìn tài sản cho cẩn thận, nếu thật sự gặp chuyện thì có thể cầu cứu phủ Chiêu Dũng Hầu.

 

Ta khóc lóc van xin không ngừng.

 

Nhưng vẫn không thể giữ được bước chân mẫu thân rời khỏi cõi đời.

 

Sau khi cha mẹ qua đời, ta đến ở nhờ nhà thúc phụ.

 

Thúc phụ mê mẩn con đường làm quan, nhưng đầu óc lại rỗng tuếch, là một kẻ bất tài. Bao nhiêu năm qua vẫn chỉ dậm chân ở chức quan lục phẩm.

 

Ngay cả chức quan ấy cũng phần lớn nhờ phụ thân ta khi còn sống nâng đỡ mới có được.

 

Thúc mẫu ngoài mặt ngọt ngào, trong lòng hiểm độc.

 

Bề ngoài đối xử với ta rất tốt.

 

Nhưng suốt những năm qua, bà ta công khai lẫn ngấm ngầm chiếm đoạt không biết bao nhiêu của hồi môn của ta.

 

Dù có lão bộc trung thành giúp ta cố sức giữ gìn, vẫn không ngăn được thúc mẫu tham lam vét đi không ít.

 

Nếu không vì còn có hôn ước với phủ Hầu gia đè ở đó, e rằng thúc mẫu đã sớm gả ta cho tên cháu trai bên ngoại của bà ta — kẻ hung bạo đến mức đã đánh chết ba đời thê tử.

 

Phủ Hầu tuy âm thầm xem thường gia thế của ta.

 

Nhưng cũng không muốn mang tiếng chê nghèo yêu giàu.

 

Huống hồ ta luôn đoan trang giữ lễ, thanh danh ở kinh thành cũng rất tốt.

 

Cho nên hôn ước ấy mới được duy trì đến tận bây giờ.

 

Ta vẫn luôn mơ tưởng đến ngày được gả cho Bùi Thanh, rời khỏi nhà thúc phụ.

 

Cho đến hôm nay, chính mắt ta nhìn thấy chàng có tư tình với Chu Yểu Yểu.

 

7

 

Những dòng bình luận vẫn không ngừng hiện lên.

 

【Sao nữ chính lại phát hiện nam chính với nữ phụ sớm thế này... Thời gian không đúng rồi mà, nguyên tác chẳng phải sau khi thành thân mới phát hiện sao?】

 

【Hu hu, nữ chính đừng buồn. Nam chính cũng chỉ nhất thời bị mê hoặc thôi. Ai bảo nữ phụ trà xanh như vậy, suốt ngày cố tình làm rơi khăn tay trước mặt nam chính, khiến nam chính xao động chứ.】

 

【Đúng vậy đúng vậy, với lại chiếc vòng kia về sau còn có đất diễn nữa! Sau khi thành thân, nam chính còn có thể dùng chiếc vòng ấy hì hì hì, cũng là thú vui giữa hai người đó~】

 

【Nếu không phải nữ chính cứ nhất quyết đi thi nữ quan thì nam chính cũng đâu cần nghĩ ra cách này. Hai người yêu nhau ngọt ngào chẳng phải tốt hơn sao, cứ phải bày vẽ làm gì.】

 

【Ủa... tôi lạc vào khu bình luận thần kinh hả? Đọc đến giờ tôi chẳng thấy nữ chính làm sai chỗ nào cả.】

 

【Đủ thấy đám bình luận này yêu nam chính đến mức nào rồi...】

 

Nhưng ta đã chẳng còn tâm trí để ý đến những lời bình luận ấy nữa.

 

Ta thất thần trở về phòng.

 

Trong đầu hỗn loạn vì những chuyện vừa xảy ra, vô số ký ức cũ lần lượt hiện lên.

 

Thế nhưng khi ánh mắt rơi lên chồng sách trên bàn, ta lập tức tỉnh táo trở lại.

 

Dằn vặt xem mọi chuyện bắt đầu từ khi nào, diễn ra như thế nào đều không còn ý nghĩa.

 

Chỉ khiến bản thân chìm sâu trong đau khổ mà không thể thoát ra.

 

Sự thật là...

 

Bùi Thanh đã phản bội ta.

 

Điều quan trọng nhất lúc này là kỳ thi sắp diễn ra.

 

Đó mới chính là cơ hội để ta thay đổi số phận.

 

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, cơn đau khiến ta hoàn toàn bình tĩnh lại. Trong đầu, ta nhanh chóng tính toán xem phải ứng phó thế nào.

 

Bỗng nhớ đến lời gã sai vặt giữ cổng từng nói, phía cửa sau có một con chó hoang đang đến kỳ đ*ng d*c.

 

Khóe môi ta khẽ cong lên.

 

Ta gọi nha hoàn Hồng Đậu đến, cẩn thận dặn dò từng việc.

 

Hồng Đậu tuy đầy nghi hoặc nhưng vẫn cúi đầu làm theo.

 

Chu Yểu Yểu và Bùi Thanh muốn khiến ta ngày mai mất hết thể diện sao?

 

Muốn để Chu Yểu Yểu đánh cắp toàn bộ tri thức trong đầu ta sao?

 

Vậy thì...

 

Ta muốn xem, cuối cùng kẻ mất mặt sẽ là ai!

 

8

 

Sáng hôm sau là kỳ thi tuyển nữ quan.

 

Thúc mẫu đưa ta và Chu Yểu Yểu cùng lên một cỗ xe ngựa.

 

Vừa buông rèm xe xuống, Chu Yểu Yểu liếc nhìn cổ tay ta rồi cười đầy mỉa mai:

 

“Tỷ tỷ đeo chiếc vòng này, muội chưa từng thấy bao giờ nha~”

 

“Có điều mấy hôm trước cũng có người tặng muội một chiếc, nghe nói phải bỏ rất nhiều tiền mới mua được đó.”

 

“Trông giống chiếc của tỷ tỷ lắm!”

 

Vừa nói, nàng ta vừa cố ý giơ cổ tay lên khoe.

 

Đêm qua, ta đã sai Hồng Đậu lục tung kho hàng suốt nửa đêm mới tìm được một chiếc giống đến tám chín phần. Lại thêm tay áo che khuất nên Chu Yểu Yểu nhất thời không phân biệt được thật giả cũng là điều bình thường.

 

Còn chiếc thật...

 

Đã bị ta buộc lên cổ con chó đang đến kỳ đ*ng d*c rồi.

 

Ta giả vờ ngây thơ, khẽ rụt tay lại:

 

“Chỉ là trùng hợp thôi.”

 

Vẻ đắc ý trong mắt Chu Yểu Yểu càng đậm hơn, ánh mắt nhìn ta chẳng khác nào nhìn một tên hề.

 

“Mấy tháng nay thấy tỷ tỷ chăm chỉ đọc sách như vậy, xem ra rất quyết tâm giành được vị trí nữ quan nhỉ?”

 

“Nếu mà thi trượt thì đúng là mất mặt chết đi được!”

 

Ta đáp không hở chút sơ hở:

 

“Trong số người dự thi có không ít người học vấn hơn ta.”

 

“Ta chỉ tận sức mình, còn kết quả thì thuận theo ý trời.”

 

Mấy lần bị ta chặn họng, Chu Yểu Yểu cũng có chút bực bội, hừ lạnh một tiếng rồi không nói thêm nữa.

 

Suốt quãng đường còn lại, hai người im lặng.

 

Đến trường thi, sau khi trải qua một loạt thủ tục khám xét nghiêm ngặt, chúng ta bước vào phòng thi.

 

Số người tham gia kỳ thi nữ quan vốn không nhiều.

 

Chu Yểu Yểu ngồi chếch phía trước bên trái ta.

 

Đề thi được phát xuống, ta lập tức cẩn thận xem qua.

 

Trong lòng khẽ thở phào.

 

May mà tất cả đều là những nội dung ta đã ôn tập.

 

Ta vừa mới viết được một lúc thì chợt nghe thấy những tiếng th* d*c khe khẽ.

 

Lần theo âm thanh nhìn sang.

 

Ta thấy gương mặt Chu Yểu Yểu đỏ bừng, ánh mắt lảng tránh.

 

Dường như nàng ta đang cố hết sức nhẫn nhịn điều gì đó, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán.

 

Nhìn kỹ hơn.

 

Có thể thấy nàng ta gần như sắp chà chiếc vòng trên tay đến mức bốc lửa rồi.

 

Còn ta thì vẫn bình thản ngồi ngay ngắn, chăm chú viết bài sách luận trong tay.

 

Đám bình luận cũng đang bàn tán về tình trạng của Chu Yểu Yểu.

 

【Nữ chính thâm thật đó! Thế mà lại trả chiếc vòng cho con chó đang đ*ng d*c, ha ha ha!】

 

【Giờ con chó đó đang ở giữa cả bầy chó, hăng máu phối giống luôn rồi.】

 

【Thế là nữ phụ cứ tưởng những ý nghĩ xuất hiện trong đầu đều là kiến thức của nữ chính, ai ngờ toàn là suy nghĩ của một con chó đang đ*ng d*c.】

 

【Vì cộng hưởng cảm giác nên cơ thể nữ phụ cũng... Khà khà, giờ nữ phụ khổ lắm đây!】