Bùi Chức đang ngủ ngon lành thì bị Thái tử gia đang hoảng loạn đánh thức, nàng chỉ muốn đá hắn một cú văng khỏi giường.
Trời còn chưa sáng cơ mà!
Mãi đến khi nghe rõ hắn nói gì thì nàng cũng sững người, còn tưởng mình vẫn chưa tỉnh hẳn.
Một thoáng ngây người ấy chưa qua thì nàng đã thấy vị Thái tử gia kia định nhảy xuống giường gọi thái y. Nàng lập tức vận dụng kỹ năng nhanh nhẹn từng dùng để trốn zombie ở kiếp trước, lao tới ôm chặt lấy hắn.
“Không được gọi thái y!”
“Nhưng mà…”
“Không nhưng nhị gì hết!”
“Chỉ là…”
“Cũng không có chỉ với trò gì ở đây!” Bùi Chức trừng mắt, giọng đanh thép.
Từ khi quen nhau đến nay, đây là lần dữ dằn nhất của nàng. Tần Chí bị nàng dọa cho sững sờ, lo làm nàng bị thương nên chỉ có thể duy trì tư thế nửa đứng nửa ngồi.
Bùi Chức nói bằng giọng điệu cứng rắn: “Chàng lên giường lại đi, ta không muốn nhúc nhích.”
Tần Chí xoay người ôm lấy nàng, cẩn thận đỡ nàng nằm xuống, ánh mắt lo lắng chưa từng rời khỏi gương mặt nàng.
Dù hiếm khi bị nàng quát mắng nhưng Tần Chí không hề giận, thậm chí còn nghĩ chắc hẳn là do cơ thể nàng khó chịu nên mới có thái độ như vậy. Cũng giống như khi hắn đau đầu, hắn luôn không kiềm được tính tình khiến cung nhân trong điện bị dọa đến nỗi câm như hến, kinh hãi không thôi. Chẳng phải lúc đó bọn họ cũng nói hắn rất dữ sao!
Bùi Chức thật sự không muốn động đậy.
Vào những ngày ấy của nữ nhân, cho dù là người có cơ thể khỏe mạnh cũng không tránh khỏi có đôi chút khó chịu. Nếu không phải vị Thái tử gia này định gọi thái y, nàng còn lười chẳng buồn nhấc mình dậy, cứ thế làm con cá muối nằm dài cho yên thân.
Nhân cơ hội này, nàng bèn nằm luôn trong lòng hắn, chẳng buồn quan tâm gì đến mấy cái định kiến cổ hủ kiểu như nữ nhân đang trong ngày ấy thì dơ bẩn, nam nhân không thể gần gũi. Dẫu thường ngày có dịu dàng nhu hòa đến đâu, bản chất nàng vẫn là nữ đội trưởng thép đã lăn lộn mười năm giữa tận thế.
“Điện hạ, thật sự không cần mời thái y đến đâu.” Bùi Chức dịu dàng nói, quyết định giảng cho vị Thái tử gia này một tiết sinh lý vỡ lòng.
Thật đáng thương, một nam tử gần mười chín tuổi rồi mà vẫn còn chẳng hiểu sự đời. Không biết là Chiêu Nguyên Đế dạy con kiểu gì hay là vì không có mẫu thân nên hắn mới đơn thuần đến vậy.
Tần Chí nhìn nàng đầy lo lắng. Năm giác quan của hắn vốn nhạy cảm hơn người, điều người thường chỉ cảm nhận mơ hồ thì đến chỗ hắn lại bị khuếch đại lên gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần.
Cho nên mùi máu thoang thoảng từ người nàng mới khiến hắn giật mình. Đối với hắn, đó là một chuyện cực kỳ đáng sợ.
Mùi máu đậm đến thế thì hiển nhiên là chảy nhiều máu lắm. Nàng thực sự không sao chứ?
Rõ ràng đêm qua đâu có mùi nồng như vậy…
Mãi đến khi nghe Thái tử phi giảng giải xong tiết sinh lý đầu đời, Thái tử điện hạ mới đỏ bừng cả mặt.
Nếu ban nãy thật sự gọi thái y tới…
“Vậy, vậy thì không mời thái y nữa.” Tần Chí đỏ mặt, nói: “Cô sẽ bảo phòng bếp làm cho nàng ít món bổ huyết, nàng ăn cho khỏe.”
Bùi Chức cười tít mắt: “Đa tạ điện hạ.”
Hiếm khi thấy hắn ngượng ngùng đỏ mặt khiến nàng vui vẻ không thôi, bèn ghé sát lại, hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của hắn. Sau đó, nàng lại hôn lên gò má đang ửng hồng kia, đột nhiên cảm thấy Thái tử điện hạ quả là mỹ vị nhân gian.
Thấy nàng lại quay về dáng vẻ ngọt ngào yêu kiều, Tần Chí lập tức quên mất bộ dạng nghiêm khắc dữ dằn ban nãy, trong lòng tràn đầy xót xa thương tiếc.
Thì ra là mỗi tháng các cô nương đều khổ sở đến vậy khiến hắn thấy xót thương vô cùng.
Nếu không phải hôm nay còn phải vào triều, Thái tử điện hạ thật sự rất muốn rúc trong chăn cùng nàng vượt qua mấy ngày “đổ máu” này.
Bùi Chức nói: “... Không cần đâu, điện hạ cứ lo việc đi. Ta không sao cả, trước nay đều như vậy mà.”
Thái tử điện hạ lại càng thêm đau lòng, không ngờ làm nữ nhân lại cực khổ đến thế. Thảo nào lúc trước, khi các phi tần trong hậu cung không khỏe thì chẳng gọi thái y mà lại gọi phụ hoàng của hắn đến bên.
Vì thời gian không còn sớm nên Tần Chí đành phải mang đầy tâm sự mà rời giường.
Lúc xuống giường, hắn còn cẩn thận nhét kỹ màn che chỉ vì sợ gió lạnh lùa vào khiến nàng nhiễm phong hàn.
Sau khi được Thái tử phi giảng cho một bài học về sinh lý, Tần Chí lập tức giác ngộ ra nhiều điều, biết được nữ tử khi tới ngày ấy cần kiêng kỵ những gì nên cũng thực hiện một cách nghiêm túc.
“A Thức, cô vào triều đây, khi xong việc ta sẽ lập tức về thăm nàng.”
Bùi Chức nằm trong chăn, hơi mơ màng: “Điện hạ cứ đi đi, ta ngủ thêm một lát…”
“Ừ, nàng nghỉ ngơi nhiều vào, có việc gì thì cứ gọi Cẩm Vân.”
Sợ quấy rầy nàng, Tần Chí còn không sai người hầu hạ vào trong mà tự mình vòng ra sau bình phong, thay triều phục mà cung nhân đã chuẩn bị từ tối qua.
Sau đó, hắn lại sang thiên điện của Phúc Ninh cung để rửa mặt, đồng thời gọi Cẩm Vân đến, dặn nàng ấy phải chăm sóc Thái tử phi thật chu đáo. Không những vậy, Thái tử điện hạ còn căn dặn nhà bếp chuẩn bị thêm nhiều món bổ huyết.
Cẩm Vân cũng nhẹ nhàng lĩnh mệnh.
Từ khi đám nha hoàn Phương Phỉ được đưa vào cung, Cẩm Vân đã biết thêm không ít thói quen sinh hoạt của Thái tử phi, cũng biết luôn cả về nguyệt sự của nàng.
Cơ thể Thái tử phi vốn rất tốt nên ngày ấy luôn đến đều đặn, hôm qua mới vừa đến nên bọn họ đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.
Chỉ là không ngờ điện hạ lại đặc biệt căn dặn nàng ấy tỉ mỉ như vậy.
Xưa nay, nam nhân vẫn luôn tránh né mấy chuyện này, phần nhiều đều thấy dơ bẩn, không may mắn. Tối qua, nàng ấy còn nghĩ rằng Thái tử và Thái tử phi sẽ tạm thời phân phòng ngủ, ai ngờ…
Qua gần một tháng quan sát, Cẩm Vân cũng nhận ra điện hạ nhà mình thật sự rất mực yêu thương Thái tử phi, yêu đến mức nâng niu trong lòng bàn tay. Chỉ là nàng ấy không nghĩ điện hạ lại chẳng hề để bụng chuyện đó.
Sau khi Tần Chí vào triều, Cẩm Vân bèn đến nhà bếp dặn dò cẩn thận, sau đó còn dẫn Phương Phỉ và Phương Thảo đứng gác bên ngoài.
Bùi Chức ngủ đến cuối giờ Mão mới chậm rãi tỉnh dậy.
Dưới sự hầu hạ của cung nhân, nàng thay y phục sạch sẽ và dải băng nguyệt sự, dùng xong bữa sáng rồi lười biếng rúc người trên sập sưởi, bảo Phương Thảo đọc cho nàng nghe một quyển du ký về vùng Tây Nam.
Nghe giọng đọc trong trẻo của Phương Thảo, Bùi Chức bất giác nhớ lại phản ứng sáng sớm của vị Thái tử gia nên suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Càng ở bên hắn, nàng càng thấy vị người này quả thật là một nam tử ngây thơ thuần khiết, chẳng ăn nhập chút nào với vẻ ngoài lạnh lùng, đầy sát khí kia.
Thật là thú vị!
Sau buổi triều sớm, quả nhiên Thái tử gia đã trở về.
Hắn sải bước đi vào, quét mắt một vòng trong phòng, đến khi trông thấy Bùi Chức đang ngồi trên giường sưởi đọc sách thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Bùi Chức cười hỏi: “Điện hạ về rồi à? Có muốn ăn gì không?”
Hắn ra khỏi cửa từ sớm, lại đang tuổi ăn tuổi lớn nên chắc cũng tiêu hóa hết bữa sáng rồi. Nhìn dáng vẻ hắn vội vã quay về, nàng đã đoán chừng hắn chưa kịp ghé chỗ Hoàng thượng ăn sáng đâu.
Tần Chí chỉ “ừ” một tiếng rồi đi thay một bộ y phục khác trước, sau đó mới ngồi xuống sập sưởi, bảo cung nhân bày thức ăn lên bàn thấp.
Thời tiết mỗi ngày một lạnh nên mấy hôm nay Phúc Ninh điện đã đốt địa long, khiến cho trong phòng ấm áp, dễ chịu. Lúc này, Bùi Chức cũng mặc không nhiều y phục, hai má bị hơi nóng hun đến ửng đỏ.
Tần Chí hỏi: “A Thức có muốn cùng cô ăn thêm chút gì không?”
Bùi Chức đặt quyển du ký xuống, lắc đầu đáp: “Không cần đâu, ta không đói, điện hạ cứ ăn đi.”
Thái tử điện hạ nghe vậy thì nhìn nàng đầy lo âu. Nàng vốn ăn rất khá, giờ đến cả đồ ăn cũng không gợi dậy nổi hứng thú của nàng. Không ngờ nguyệt sự của nữ nhân lại đáng sợ đến thế…
Ban đầu, Bùi Chức còn chưa hiểu hắn có ý gì, mãi đến khi thấy hắn ăn một miếng lại nhìn nàng một lần, trong mắt đầy vẻ xót xa thì nàng mới chợt hiểu ra.
Tuy nàng cảm thấy dở khóc dở cười nhưng cũng chẳng tiện nói thẳng với hắn rằng mình thật sự không đói, chứ không phải do thức ăn không đủ hấp dẫn.
Từ sau khi hai người thành thân, có thể nói lợi ích lớn nhất chính là việc Bùi Chức có thể tiến hành thanh lọc tinh thần lực cho hắn bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, khiến tinh thần lực rối loạn của hắn dần dần ổn định lại.
Chỉ cần sợi tinh thần của hắn không quấn lấy nàng thì tinh thần lực của nàng cũng không tiêu hao nhiều, không cần phải ăn quá nhiều để bổ sung sức lực.
Có lẽ tối qua hắn vô thức cảm nhận được thân thể nàng khó chịu, tuy bản thân hắn chưa nhận ra nhưng tinh thần lực đã biết trước nên suốt cả đêm không làm phiền nàng. Vậy nên tinh thần lực của Bùi Chức bị tiêu hao không đáng kể, do đó nên hôm nay nàng cũng không thấy đói như mọi khi.
Chỉ là nàng không tiện nói với hắn những chuyện này.
Bùi Chức từng nghĩ đến việc dạy hắn cách sử dụng tinh thần lực, chỉ là trước kia hai người chưa thân thiết đến mức ấy.
Nơi đây không phải tận thế - một nơi ai ai cũng biết đến tinh thần lực, mà là thời cổ đại phong kiến. Nàng không muốn lấy chuyện này ra để thử thách tình cảm giữa hai người. Nếu chưa nắm chắc hoàn toàn thì nàng sẽ không tùy tiện tiết lộ.
Ngoài ra thì hiện tại tinh thần lực của hắn quá hỗn loạn, chẳng khác gì một cuộn chỉ rối bời, có thể đứt đoạn bất kỳ lúc nào nên dù có dạy hắn cách sử dụng, hắn cũng không thể làm được.
Muốn dạy hắn điều khiển tinh thần lực hay thậm chí là kiểm soát tinh thần lực, trước hết phải giúp hắn gỡ rối khiến tinh thần lực trở nên mạch lạc, có trật tự.
Thật ra, tinh thần lực của con người được tạo thành từ vô số sợi tinh thần. Mỗi khi có thêm một sợi thì sức mạnh tinh thần sẽ tăng thêm một phần.
Nhưng nếu chỉ tăng lên mà không biết điều khiển, chỉnh lý thì chúng sẽ rối tung lên như cuộn len, khiến tinh thần lực mất kiểm soát gây nên hiện tượng rối loạn tinh thần lực.
Khi đó, họ cần phải có người khác giúp gỡ rối.
Việc Bùi Chức cần làm bây giờ là kiên trì giúp hắn gỡ bỏ mớ tinh thần lực rối loạn ấy từng chút từng chút một. Đợi đến khi tinh thần lực đã ổn định, nàng mới có thể dạy hắn cách điều khiển nó. Tới lúc có thể kiểm soát được hoàn toàn, hắn sẽ không còn phải chịu cảnh bị cơn đau đầu hành hạ nữa.
Tinh thần lực của hắn quá mạnh mẽ nên chắc chắn đây chính là một công trình lớn.
Mặc dù Bùi Chức cũng không biết phải đến bao giờ mới có thể giúp hắn gỡ rối hoàn toàn nhưng nàng có thể kiên trì từng chút một. Nếu như một năm không được thì hai năm, hai năm không được thì ba năm, ba năm không xong thì mười năm…
Chỉ cần kiên nhẫn thì nhất định nàng có thể khiến hắn thoát khỏi khổ sở vì cơn đau đầu.
Trước đây, Bùi Chức từng nghĩ rằng chắc Tần Chí không hiểu gì về việc sử dụng tinh thần lực. Vì từ khi ra đời, hắn đã phải chịu đựng đau đớn vì tinh thần lực, hắn có thể bình an lớn lên như ngày hôm nay quả thật cũng không dễ dàng gì.
Nhưng khi nhìn thấy hai con quốc bảo kia, nàng mới hiểu ra vị Thái tử gia này cực kỳ thông minh. Dù không biết mình có tinh thần lực, Tần Chí vẫn vô thức sử dụng nó để thuần phục mãnh thú, nuôi nấng hai con quốc bảo to lớn và khiến chúng thân thiết với hắn.
Quả thực, tinh thần lực có thể dùng để thuần dưỡng mãnh thú nên ở trong tận thế, có rất nhiều người sở hữu tinh thần lực đều thích nuôi thú biến dị để giết zombie.
Nếu Tần Chí sinh ra trong tận thế, hắn nhất định có thể trở thành người hùng một cõi, khiến cả những zombie hệ tinh thần nghe tên thôi cũng phải sợ mất mật.
Tiếc rằng hắn lại sinh ra trong thời đại phong kiến lạc hậu này, chẳng ai biết đến sự tồn tại của tinh thần lực nên chỉ có thể âm thầm chịu đựng.
Bùi Chức nghĩ rất nhiều nên lúc này nàng cứ như người bị hồn bay phách lạc. Điều này khiến Tần Chí càng nhìn càng lo, vội vàng ăn mấy miếng rồi định bế nàng về giường nghỉ ngơi.
“A Thức, nàng nằm nghỉ đi, đừng để mình mệt.” Hắn ngừng một chút, lại hỏi: “Nàng có thấy mỏi lưng không? Đau chân không? Có thấy bụng trướng trướng không…”
Bùi Chức: “Không có, ta rất ổn.”
Tần Chí nhìn nàng với ánh mắt tràn đầy lo lắng, nhưng lại sợ ở lại sẽ làm phiền nàng nghỉ ngơi. Thế là hắn bèn gắng gượng nén nỗi quyến luyến trong lòng, dịu giọng nói: “Nàng nghỉ ngơi trước đi, buổi chiều cô sẽ về với nàng.”
Bùi Chức cười nói: “Điện hạ cứ đi làm việc đi, ta không sao thật mà.”
Sau khi xác nhận nàng đã nhắm mắt nghỉ ngơi, Tần Chí bèn nhẹ nhàng buông màn giường, đứng trong phòng một lúc rồi mới rời khỏi Đông cung.
Hắn do dự chốc lát, sau đó quyết định đích thân đến Thái y viện một chuyến.
Thái tử điện hạ đã tìm được Thái y lệnh đang dạy các học đồ nhận biết các dược liệu trong Thái y viện.
Vì Thái tử đích thân giá lâm nên các thái y trong Thái y viện đều căng thẳng, sợ rằng thân thể của hắn có điều bất ổn. Có điều, nếu thực sự có bệnh thì cớ sao hắn không triệu thái y đến khám mà lại tự đến đây?
“Tham kiến điện hạ.” Thái y lệnh vội vàng tiến đến hành lễ.
Từ khi Thái tử điện hạ chào đời, Thái y lệnh đã phụ trách chăm sóc bệnh tình cho hắn. Mỗi khi hắn phát bệnh đau đầu đến mức phát cuồng hay tự làm bản thân bị thương, đều là Thái y lệnh kê đơn, bốc thuốc và trị liệu cho hắn. Vậy nên, ông ấy chính là người hiểu rõ tình trạng của hắn nhất.
Thế nên khi thấy Thái tử đột nhiên xuất hiện, ánh mắt Thái y lệnh nhìn hắn không khỏi mang theo vài phần lo lắng.
Tần Chí liếc quanh một vòng rồi nói với Thái y lệnh: “Thái y lệnh, cô có chuyện muốn hỏi.”
Ông ấy lập tức hiểu ý, cung kính đưa Thái tử đến một chỗ vắng người rồi hỏi: “Không rõ điện hạ có điều chi căn dặn?”
Tần Chí trầm ngâm giây lát, bình tĩnh hỏi về chuyện nguyệt sự của nữ nhân cùng những điều cần kiêng kỵ.
Thái y lệnh: “…”
Dù không còn xa lạ gì với vị Thái tử điện hạ này nhưng ông ấy vẫn không khỏi sững sờ trước câu hỏi bất ngờ ấy. Chỉ là hiểu rõ tính tình hắn nên ông ấy không dám suy đoán nhiều mà vẫn nghiêm mặt, tỉ mỉ trả lời từng câu hỏi.
Sau khi nghe xong, Thái tử điện hạ cảm thấy những điều này cũng tương tự với những gì Thái tử phi đã nói, thậm chí còn chi tiết hơn khiến hắn hiểu thêm được không ít điều.
Chỉ là càng hiểu, hắn lại càng đau lòng, không đành lòng để Thái tử phi phải chịu khổ.
“Thái y lệnh, làm thế nào để Thái tử phi… Không phải chịu nỗi khổ này nữa?”
Thái y lệnh: “…”
Ông ấy không nghe lầm chứ? Điện hạ nói là Thái tử phi?
Đến lúc này, cuối cùng Thái y lệnh cũng hiểu ra vì sao Thái tử lại đích thân đến Thái y viện, thì ra là vì Thái tử phi.
Là người từng chứng kiến Thái tử trưởng thành gian nan thế nào, trong lòng ông ấy cũng không khỏi xót xa cho những gì hắn từng trải qua.
Người ngoài đều nói Hoàng thượng cưng chiều Thái tử quá, đến mức khiến hắn kiêu căng ngông cuồng, không biết phân biệt đúng sai. Nhưng chỉ những ai biết rõ về căn bệnh kín của Thái tử mới hiểu, Hoàng thượng làm vậy là để bù đắp cho Thái tử và cũng là do đau lòng trước những gì hắn đã trải qua. Dù ông ấy có yêu chiều hắn như thế nào thì cũng không hề quá đáng.
Giờ phút này, trong lòng Thái y lệnh hiếm khi lại dâng lên cảm giác mãn nguyện khi “nhi tử nhà ta đã khôn lớn rồi”.
Xem Thái tử điện hạ đã biết đến hỏi về chuyện của nữ nhân, quả nhiên là người đã thành thân thì có khác.
Phải biết rằng trước kia, hắn chẳng hiểu gì, thậm chí còn không biết vì sao ngực nữ nhân lại lớn hơn nam nhân. Bởi vì Hoàng thượng bảo vệ hắn quá kỹ đến mức hắn vốn không cần biết những điều này.
“Chỉ cần Thái tử phi mang thai thì sẽ không cần chịu nỗi khổ này nữa.” Thái y lệnh cười tủm tỉm nói, trong lòng cũng thầm mong Thái tử phi sớm có tin mừng.
Tần Chí khẽ nhíu mày, vô thức cảm thấy không thích. Vì hắn nhớ tới vẻ mặt lo lắng của mọi người khi những phi tần trong hậu cung mang thai. Thậm chí có người còn tránh hắn như tránh tà, cứ như thể hắn vừa gặp các cung phi mang thai thì sẽ quất roi, đánh cho các nàng ấy c.h.ế.t đi không bằng.
Tuy Tần Chí được Hoàng thượng sủng ái mà hành sự có phần ngang ngược nhưng cũng không đến mức tàn ác vô lý mà xuống tay với phụ nhân mang thai.
Dù không hiểu tường tận nhưng qua lời cung nhân thì hắn cũng biết, phụ nhân khi mang thai phải chịu đựng khổ sở gấp bội, mỗi lần sinh nở chẳng khác nào đi một chuyến qua quỷ môn quan.
Mẫu hậu của hắn cũng đã vì khó sinh mà lâm bệnh, dù cố gắng cầm cự một tháng nhưng rốt cuộc vẫn không qua khỏi.
“Điện hạ?” Thái y lệnh dè dặt lên tiếng, không rõ vì sao sắc mặt hắn lại đột nhiên trở nên u ám.
Tần Chí hoàn hồn, dặn ông ấy: “Chuyện hôm nay cô hỏi, ngươi không được nói với bất kỳ ai.”
“Vậy còn bệ hạ…” Thái y lệnh hơi do dự vì Hoàng thượng thương nhi tử đến thế, sao có thể không hỏi tới?
“Không sao, cứ nói là cô không cho ngươi nói. Phụ hoàng sẽ hiểu.”
Có được lời này của hắn, Thái y lệnh lập tức cười ha hả đáp lời. Ông ấy mặc kệ phụ tử bọn họ đấu pháp như nào, chỉ cần không liên luỵ đến lão già này là được. Dù sao, với tính cách cưng chiều con trai của Hoàng thượng thì chắc chắn cũng sẽ không nổi giận đâu.