Tứ Di quán là nơi tiếp đãi khách ngoại quốc. Sau khi sứ thần của Nam Chiếu vào kinh, họ được sắp xếp ở tại đây.
Tần Chí và đoàn người bước vào Tứ Di quán.
Hồng lư Tự khanh đi vào trong theo Tần Chí rồi nói nhỏ: "Trác Thái y vừa mới đến và đang khám bệnh cho Dương đại nhân, không biết tình hình thế nào. Điện hạ, chi bằng chúng ta chờ Trác Thái y ra để hỏi thăm tình hình rồi hãy vào sau."
Quốc cữu Nam Chiếu Vương bệnh nặng như vậy, bọn họ chỉ lo nếu như bệnh của Dương Khởi Tuấn lây cho ba vị Hoàng tử thì không biết sẽ ra sao?
Dù Hoàng đế phái ba vị Hoàng tử đến tiếp đãi sứ thần Nam Chiếu là vì muốn để các Hoàng tử rèn luyện nhưng cũng không muốn lấy tính mạng của họ ra làm trò đùa.
Tần Chí nói: "Ngươi nói rất có lý, cô sẽ chờ."
Thái tử đã nói như vậy rồi thì Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng không phản đối. Bọn họ cũng quý trọng mạng sống, không thể vì một quốc cữu của ngoại tộc mà lấy mạng sống của mình ra làm trò đùa được.
Ai mà biết Dương Quốc cữu có bị phong hàn thật hay không, nếu là bệnh truyền nhiễm khác thì chẳng phải họ sẽ gặp nguy hiểm sao?
Sứ thần Nam Chiếu nghe nói Thái tử của Đại Vũ đến thì vội vàng ra đón.
Khi hắn ta thấy không chỉ có Thái tử đến mà còn có cả Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử cũng tới thì rõ là đã nhẹ nhõm hẳn.
Nghe nói Hoàng đế của Đại Vũ có tổng cộng năm vị Hoàng tử, trong đó có ba vị Hoàng tử đã trưởng thành, hai vị còn lại một người chín tuổi, một người bốn tuổi. Chúng còn khá nhỏ nên không đáng lo.
Hoàng đế của Đại Vũ phái ba vị Hoàng tử đến, có thể thấy là họ vẫn coi trọng Nam Chiếu.
Nếu như Hồng lư Tự khanh biết suy nghĩ của sứ thần Nam Chiếu thì e rằng sẽ cười ra tiếng mất.
Hoàng đế phái ba vị Hoàng tử đến đây là vì ông ấy có ý định đào tạo ba vị Hoàng tử, cũng là để lừa Nam Chiếu làm cho những thám tử Bắc Man đang ẩn náu trong Kinh thành thấy.
Tuy Nam Chiếu mang tiếng xấu nhưng nếu họ không có ý làm phản thì liệu có dễ dàng mắc bẫy như vậy không?
Hồng lư Tự khanh nói với sứ thần Nam Chiếu: "Hoàng thượng phái Thái tử, Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử đến thăm Dương đại nhân, không biết tình hình của Dương đại nhân ra sao?"
Sứ thần Nam Chiếu mặt mày ủ rũ nói: "Tình hình của Dương đại nhân không tốt lắm, Thái y vẫn đang khám... Các vị Hoàng tử có muốn vào thăm Dương đại nhân không?"
Ai mà muốn vào chứ!
Hồng lư Tự khanh vội vàng nói: "Nếu như Dương đại nhân đang bệnh, chúng ta sẽ không vào làm phiền ông ấy nghỉ ngơi."
Sứ thần Nam Chiếu: "..." Nghe câu này là biết, cái gọi là không vào làm phiền ông ấy nghỉ ngơi rõ là sợ bệnh của ông ấy lây cho ba vị Hoàng tử thôi đúng không?
Dù sứ thần Nam Chiếu thầm thấy không vui nhưng cũng không dám nói gì mà chỉ có thể cười gượng.
Ba vị Hoàng tử và Hồng lư Tự khanh cùng ngồi uống trà ở chính sảnh của Tứ Di quán, sứ thần Nam Chiếu ở bên cạnh cười bồi đến mức mặt cũng cứng đờ.
Khoảng hai khắc sau, Trác Thái y được người hầu của Tứ Di quán dẫn đến.
Khi thấy những người trong chính sảnh, ông ấy lập tức đi tới hành lễ thỉnh an ba vị Hoàng tử.
Tần Chí xoa xoa ngón tay cái đang đeo nhẫn ngọc, thờ ơ hỏi: "Trác Thái y, quốc cữu của Nam Chiếu thế nào?"
Nhìn vẻ mặt thờ ơ của hắn kìa, đúng là khiến người ta tức điên!
Dù trong lòng sứ thần Nam Chiếu thấy tức giận không thôi nhưng cũng không dám biểu lộ ra ngoài mà chỉ có thể nhìn Trác Thái y với ánh mắt đầy mong đợi.
Bọn họ nghe nói y thuật của các thái y trong Thái Y viện của Đại Vũ rất tốt nên mới hy vọng thái y có thể chữa khỏi bệnh của quốc cữu. Nếu quốc cữu có mệnh hệ gì ở Đại Vũ thì những sứ thần như bọn họ đều sẽ gặp họa.
Trác Thái y nói: "Ban đầu, vị Dương đại nhân này chỉ bị phong hàn, nếu ông ấy được điều trị kịp thời thì sẽ hồi phục nhanh chóng. Tuy nhiên bệnh của ông ấy đã kéo dài hơn nửa tháng, hơn nữa còn phải đi lại đường xá xa xôi mệt nhọc khiến bệnh tình nặng thêm. Không chỉ vậy mà ông ấy còn uống không đúng thuốc nên hiện giờ căn bệnh đó đã biến thành bệnh phổi..."
Câu nói này của Trác Thái y khiến các sứ thần Nam Chiếu ngây ngẩn cả người.
Bệnh phổi có thể giết c.h.ế.t người đấy!
Bọn họ chẳng còn tâm trí nào mà suy nghĩ linh tinh nữa, giờ họ chỉ lo khẩn cầu Trác Thái y hãy cứu quốc cữu gia mà thôi.
Trác Thái y đã quen với cảnh người nhà cầu xin mình cứu mạng rồi nên giờ ông ấy đã có thể bình thản khi đối mặt, huống hồ là đối với những người không cùng một nước như Nam Chiếu. Ông ấy chỉ nói sẽ cố gắng hết sức rồi lui xuống để kê đơn cho Dương Quốc cữu, sau đó bảo người đi theo mình để lấy thuốc.
Mấy sứ thần Nam Chiếu đều mang vẻ mặt sầu muộn trăm bề.
Họ không ngờ rằng tình trạng căn bệnh của Dương Quốc cữu lại nghiêm trọng đến như vậy, chẳng trách sao mà ông ấy cứ mãi không khỏe lại.
Tất nhiên là trong lòng họ cũng nghi ngờ không biết có phải những người Đại Vũ này có cố tình nói quá lên hay không. Nhưng họ biết mình không nên thể hiện vẻ nghi ngờ này ra trước mặt người Đại Vũ.
Tần Chí nói: "Nếu như Dương đại nhân bệnh nặng như vậy thì cô sẽ không làm phiền ông ấy nữa."
Các quan viên của Đại Vũ cũng vội vàng gật đầu, ngoài miệng thì bày tỏ quan tâm về tình trạng của Dương Quốc cữu nhưng trên thực tế thì chẳng ai có bất cứ hành động gì cả. Ai trong số đó cũng quyết không thể để ba vị Hoàng tử tiếp xúc với một người mắc bệnh phổi được.
Hồng lư Tự khanh, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử thấy Tần Chí đứng dậy thì cũng đứng dậy theo.
Khi họ sắp rời đi, một giọng nói trong trẻo và dễ nghe chợt vang lên.
"Xin các vị hãy chờ một chút."
Mọi người đồng loạt nhìn sang thì chỉ thấy một thiếu nữ có thân hình thướt tha, che mặt bằng lớp khăn voan trắng mỏng manh, đang từ từ bước vào. Nàng ta mặc cung trang của Nam Chiếu và đeo nhiều trang sức rườm rà nên mỗi khi nàng ta bước đi, chúng sẽ phát ra những âm thanh leng keng nghe rất vui tai.
Người này chính là Công chúa của Nam Chiếu.
Sứ thần Nam Chiếu thấy Công chúa của họ đến thì vội vàng nói: "Công chúa, sao người lại đến đây?"
Sau đó, bọn họ mới giới thiệu nàng ta với các Hoàng tử: "Thưa chư vị, đây là Gia Nhu Công chúa của Nam Chiếu chúng ta."
Tần Chí đứng lại rồi đánh giá công chúa Nam Chi
ếu một lượt, sau đó mới nói với vẻ thờ ơ: "Không biết Công chúa gọi chúng ta lại là có điều gì chỉ giáo?"
Thái độ khinh thường này của hắn quá lộ liễu, đến mức không chỉ khiến người Nam Chiếu tức giận mà ngay cả các quan viên của Hồng lư Tự khanh cũng cảm thấy xấu hổ. Chỉ có Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử là không để tâm đến điều đó.
Dù cho họ có không hợp với Thái tử đến đâu đi chăng nữa, khi đối diện với ngoại tộc thì thái độ của họ đều giống nhau.
Đại Vũ chẳng hề sợ một quốc gia nhỏ bé như thế, huống chi nàng ta chỉ là một Công chúa của một tiểu quốc mà thôi nên họ hoàn toàn chẳng thèm không để vào mắt.
Đây cũng là thái độ mà Chiêu Nguyên Đế thể hiện trước các Hoàng tử. Chính vì có Hoàng đế làm gương nên đương nhiên người nào cũng đều ngạo mạn cả.
Công chúa của Nam Chiếu che nửa mặt, chỉ để lộ ra đôi lông mày thanh tú và đôi mắt nâu long lanh trong sáng. Nàng ta còn đeo một món trang sức bằng bạc trên trán càng làm nổi bật đôi mắt nhạt màu, đầy bí ẩn và xinh đẹp ấy khiến người ta không khỏi muốn khám phá dung nhan thật sự của nàng ta.
Chỉ với nửa khuôn mặt lộ ra thôi là ai nhìn vào cũng đã đủ biết đây là một mỹ nhân rồi.
Những người ở đây có ai mà không hiểu ý đồ của Nam Chiếu nữa, nếu họ đã muốn lấy lòng Đại Vũ thì đương nhiên họ sẽ đưa một Công chúa xinh đẹp đến Kinh thành.
Gia Nhu Công chúa hành lễ theo nghi thức của cung đình Nam Chiếu với Thái tử của Đại Vũ rồi khẽ khàng nói: "Lần đầu gặp mặt Thái tử điện hạ nên xin ngài hãy tha thứ cho Gia Nhu tự ý đến gặp ngài. Chỉ là lần này cữu cữu mắc bệnh nặng khiến Gia Nhu lo lắng quá..."
Vừa dứt lời, nàng ta đã nhìn ba vị Hoàng tử bằng đôi mắt ngấn lệ.
Ba người: "..."
Đôi mắt ấy như những viên ngọc trong suốt chứa đầy nước long lanh, như dòng suối nơi rừng sâu được bao phủ trong sương mù khiến ai nhìn cũng không khỏi yếu lòng.
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử chỉ nhìn chằm chằm vào nàng ta không nói gì rồi rất ăn ý mà lùi lại, nhìn về phía Thái tử.
Tần Chí nói: "Cô không phải Thái y, ngươi lo lắng đến thế mà tìm cô thì cũng vô ích."
Mọi người: "..." Câu này chẳng tinh tế chút nào!
Nhưng Gia Nhu Công chúa lại không hề tức giận, chỉ nghẹn ngào nói: "Đương nhiên là Gia Nhu biết điện hạ không phải thái y, chỉ là ta hy vọng điện hạ có thể phái thêm vài thái y đến để chữa khỏi cho cữu cữu. Nếu được như vậy thì Gia Nhu vô cùng cảm kích."
Sau đó, nàng ta lại nhẹ nhàng lau nước mắt, khuôn mặt xinh đẹp lộ vẻ lo lắng cho căn bệnh của cữu cữu của nàng ta trông yếu đuối và đáng thương vô cùng.
Tần Chí lại nói: "Cô đã biết, nếu không có việc gì khác thì cô đi trước. Còn nếu có việc gì cần nhờ, các ngươi có thể tìm quan viên ở Tứ Di quán để truyền đạt."
Những người khác thấy Thái tử bước ra ngoài thì cũng vội vàng theo sau.
Còn sứ thần Nam Chiếu thì trơ mắt nhìn đoàn người Đại Vũ rời đi mà không hề quay đầu lại thì tức giận không thôi.
Gia Nhu Công chúa vẫn còn đứng dưới hành lang. Nhưng không biết từ lúc nào mà những giọt nước mắt của nàng ta đã biến mất, ánh mắt ấy bỗng trở nên thâm sâu, khó dò chứ nào còn dáng vẻ yếu đuối, khóc lóc như vừa rồi.
Sứ thần Nam Chiếu đứng bên cạnh nàng ta thì thầm: "Công chúa, có vẻ như các Hoàng tử của Đại Vũ không ham mê sắc đẹp rồi."
Gia Nhu Công chúa lại cười khẩy: "Không có nam nhân nào là không ham mê sắc đẹp cả, chỉ là phải xem trong hoàn cảnh nào mà thôi."
Trong hoàn cảnh vừa rồi, nếu các Hoàng tử của Đại Vũ tỏ lòng thương hoa tiếc ngọc đối với nàng ta thì nàng ta sẽ lại cảm thấy bọn họ cũng chẳng có gì đặc biệt.
Nàng ta v**t v* lớp khăn voan trắng trên mặt rồi nói với vẻ đầy tự tin: "Chỉ cần bản cung có thể khiến họ hiếu kỳ thì sớm muộn gì họ cũng sẽ để tâm đến bản cung... Hơn nữa, mục tiêu của bản cung không phải là những Hoàng tử này."