Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 88

Mọi người đều đang tâng bốc Bùi Chức, nụ cười trên mặt họ chân thành mà tha thiết, mọi lời tán dương đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Bùi Tú và Bùi Ỷ ngồi bên cạnh mẫu thân của mình, nhìn Bùi Chức đang ngồi ở kia. Rõ ràng là rất gần, vậy mà họ lại cảm thấy vô cùng xa cách, bất giác cảm thấy hơi khó chịu.

Lúc này, Bùi Chức đột nhiên nhìn về phía hai người rồi mỉm cười.

Nụ cười ấy vẫn như mọi khi, giữa vẻ trầm tĩnh lại pha lẫn đôi chút ngọt ngào, khiến hai tỷ muội đều cảm thấy tim mình mềm nhũn, không kìm được mà nở nụ cười theo.

Các tỷ muội trong phủ Uy Viễn Hầu xưa nay đều rất thích nụ cười này của Bùi Chức. Tuy rằng thường ngày A Thức luôn lười biếng nằm dài trên ghế mỹ nhân, đọc thoại bản không muốn động đậy nhưng nàng lại là người trầm ổn, đáng tin và mang lại cảm giác an toàn. Những lúc họ buồn bã, nàng luôn có thể khiến họ vui vẻ trở lại.

Tâm trạng chán nản của hai cô nương lập tức có chuyển biến. Nếu không phải vì đang ở nơi đông người thì các nàng ấy đã chạy tới ngồi cạnh nàng, trò chuyện như mọi khi.

Uy Viễn Hầu phu nhân và Tam phu nhân để ý đến sự tương tác giữa ba tỷ muội thì không khỏi cảm thấy vừa buồn cười vừa yên lòng.

Trước kia vì lão phu nhân luôn che chở cho Bùi Chức, tuy bọn họ không thân thiết nhưng vẫn giữ thái độ lễ độ, khách khí với nàng, chưa từng vì phu thê nhị phòng qua đời sớm mà khinh thường tỷ đệ hai người.

Giờ đây, bọn họ lại càng cảm thấy may mắn vì trước kia đã đối xử rộng lượng với nàng. Về sau có tỷ muội làm Thái tử phi che chở thì còn ai dám bắt nạt các cô nương của Bùi gia nữa?

Dù sao thì Bùi lão phu nhân cũng đã lớn tuổi, nói chuyện một lúc thì bà ấy đã mệt mỏi.

Bùi Chức bèn nói với những người trong thiên sảnh: “Ta đưa tổ mẫu về nghỉ trước, mọi người cứ thong thả trò chuyện.”

Mọi người nghe vậy đều biết ý mà đáp lại và mỉm cười. Ai nấy đều hiểu rõ, đây chỉ là cái cớ mà Thái tử phi cố ý viện ra để có thể trò chuyện riêng với tổ mẫu.

Khi Bùi Chức dìu tổ mẫu trở về Thọ An đường thì suốt dọc đường, hai người không nói gì nhiều, Bùi lão phu nhân chỉ nắm chặt tay tôn nữ.

Hạ nhân trong Thọ An đường thấy nàng tự mình đỡ lão phu nhân quay về thì vội vàng tiến đến hành lễ. Trần ma ma đích thân pha nước trái cây mà Bùi Chức thường uống, còn thêm một ít mật ong khiến vị ngọt lại càng đậm hơn.

Bùi Chức ngồi xuống, nhấp một ngụm rồi mỉm cười ngọt ngào với Trần ma ma: “Cảm ơn ma ma, hương vị vẫn y như trước vậy.”

Trần ma ma mỉm cười hiền hậu với nàng, sau đó khéo léo dẫn theo hạ nhân trong phòng lui ra, để lại không gian riêng cho hai người trò chuyện.

Bùi lão phu nhân chăm chú nhìn tôn nữ. Rõ ràng mới chỉ hai ngày không gặp vậy mà bà ấy lại có cảm giác như đã lâu lắm rồi vậy. Nhất là khoảnh khắc trông thấy nàng tay trong tay, sánh bước bên Thái tử. Cảnh tượng ấy khiến bà ấy cảm nhận sâu sắc rằng tôn nữ của mình đã xuất giá thật rồi, đã trở thành Thái tử phi của Đông cung.

“A Thức, cháu ở Đông cung sống có tốt không?”

Bùi Chức đáp: “Tổ mẫu yên tâm, cháu ở Đông cung sống rất tốt. Thái tử điện hạ đối xử với cháu rất tốt, các cung nhân cũng kính cẩn lễ độ, đồ ăn cũng ngon…”

Câu cuối cùng khiến lão phu nhân bật cười, bà ấy cố ý nói: “Bây giờ, cháu là Thái tử phi, không thể hành xử tùy tiện như xưa nữa. Trước mặt Thái tử cũng đừng ăn quá nhiều. Nếu cháu thật sự đói thì có thể cho lập một căn bếp nhỏ rồi bảo nha hoàn lén nấu cho cháu vài món. Ta nhớ tay nghề nấu ăn của nha đầu Phương Phỉ cũng không tệ…”

Tuy tôn nữ của mình đúng là một người ăn khỏe nhưng Bùi lão phu nhân vẫn không mong nàng bị người đời nhìn bằng ánh mắt kỳ quái. Vậy nên, bà ấy mới nghĩ cách cho nàng vài lời khuyên ổn thỏa, giấu được lúc nào hay lúc ấy.

Dù sao thì Hoàng thượng và Thái tử cũng sẽ không vì chuyện Thái tử phi ăn khỏe mà không vui đâu nhỉ?

Bùi Chức hơi ngượng ngùng nói: “Tổ mẫu, Thái tử điện hạ đã biết từ lâu rồi ạ, chàng ấy không để ý đâu. Thật ra, chàng ấy còn bảo cháu nên ăn nhiều thêm một chút nữa kia…”

Nghĩ đến mỗi lần ở riêng, Thái tử điện hạ đều nhiệt tình gắp hết món này đến món khác cho nàng, tận tâm hầu hạ nàng ăn uống là biết hắn rất lấy đó làm vui vẻ. Chắc hẳn hắn cũng biết rất rõ sức ăn của nàng nên mỗi khi hai người cùng dùng bữa, họ đều không để cung nhân hầu hạ bên cạnh.

Bùi lão phu nhân nghe vậy thì vừa mừng vừa lo.

Vui vì Thái tử điện hạ yêu thương tôn nữ của bà ấy nên bây giờ mới thấy nàng cái gì cũng tốt, cho dù là ăn khỏe thì trong mắt hắn cũng là điểm đáng yêu nhất. Nhưng bà ấy lại lo là tình cảm của nam nhân vốn có thời hạn. Nếu về sau hắn không còn thích nữa, thì từ kẻ ăn khỏe đáng yêu ấy sẽ biến thành một con heo chỉ biết lãng phí lương thực…

Ôi chao, càng nghĩ càng lo lắng!

Giờ thì trong lòng Bùi lão phu nhân vui buồn lẫn lộn nhưng ngoài mặt lại không biểu lộ gì, vẫn nắm chặt tay tôn nữ, tiếp tục hỏi han vài chuyện sau khi xuất giá. Vốn dĩ những lời này nên do người làm mẫu thân hỏi nhưng chỉ tiếc rằng nhị phòng không có chủ mẫu, còn Uy Viễn Hầu phu nhân chỉ là bá mẫu bên chi khác. Tuy bà ấy có thể làm việc tận tâm tận lực nhưng vẫn không thể thân thiết bằng mẫu thân ruột thịt.

Huống hồ, cũng bởi chính Bùi lão phu nhân vẫn chưa yên tâm.

Bà ấy thương yêu Bùi Chức, yêu thương đến độ những ngày tôn nữ mới xuất giá thì không đêm nào bà ấy ngủ yên, cứ luôn lo nàng và Thái tử không hòa thuận, lo cung nhân sẽ bắt nạt nàng…

Vì thế bà ấy quyết định tự mình hỏi nàng.

Khi hỏi đến chuyện đêm tân hôn của tôn nữ, ngay cả chính Bùi lão phu nhân cũng không khỏi đỏ mặt.

Thực ra, Bùi Chức cũng không có gì phải ngượng ngùng, chỉ là mỗi khi nhớ lại chuyện xảy ra trong đêm tân hôn, ít nhiều gì nàng vẫn hơi mất tự nhiên. Nàng cúi đầu, lí nhí đáp lại vài câu như muỗi kêu, lúc này trong lòng Bùi lão phu nhân mới thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ cần mọi chuyện thuận lợi là tốt rồi.

Hai người ngồi trong phòng chuyện trò chừng nửa canh giờ thì Trần ma ma từ bên ngoài vào bẩm báo: “Lão phu nhân, Thái tử phi, Tam cô nương và Ngũ cô nương đã đến rồi ạ.”

Bùi lão phu nhân mỉm cười nói: “Xem ra hai đứa nó nóng lòng muốn gặp cháu đến không chờ nổi nữa rồi.”

Sau đó, bà ấy bảo Trần ma ma đưa hai cô nương vào.

Bùi lão phu nhân rất vui khi thấy đám cháu chắt trong nhà thân thiết với nhau. Trong tương lai, nếu có thể nâng đỡ, giúp đỡ lẫn nhau thì cái Hầu phủ to lớn này mới không suy bại.

Bùi Tú và Bùi Ỷ bước vào, thỉnh an lão phu nhân trước rồi mới lần lượt ngồi xuống ở hai bên Bùi Chức, ríu rít kể về nỗi nhớ nhung nàng.

“A Thức mới xuất giá có hai ngày, mà ta đã thấy như thể cả đời rồi chưa được gặp A Thức vậy.”

“Muội cũng thế.”

Bùi Tú và Bùi Chức vốn thân thiết nhất. Hai người bằng tuổi nhau, trưởng thành cùng nhau nên thân thiết chẳng khác gì tỷ muội ruột thịt.

Hôm Thái tử đến rước dâu, Bùi Tú đã trốn đi để khóc một trận lớn, khóc đến mức mắt sưng húp lên.

Nếu không phải đêm qua nha hoàn đã giúp nàng ấy chườm mắt thì e rằng hôm nay Bùi Chức sẽ thấy ngay một đôi mắt sưng tấy như quả óc chó rồi.

Ba tỷ muội ngồi bên nhau trò chuyện, dáng vẻ thân mật như thể có nói bao nhiêu cũng không hết chuyện.

Bùi lão phu nhân mỉm cười nhìn các nàng, thi thoảng cũng chen vào vài câu.

Mãi đến khi Uy Viễn Hầu phu nhân sai người đến báo rằng yến tiệc sắp bắt đầu, Bùi Tú và Bùi Ỷ mới đành bĩu môi, cùng Bùi Chức dìu lão phu nhân đến Đinh Lan viện.

Yến tiệc hồi môn được bày tại Đinh Lan viện, phân rõ nam nữ.

Bên nam do Uy Viễn Hầu cùng với Bùi An Giác, Bùi An Bích cùng các nam đinh trong Bùi phủ tiếp đón Thái tử và tân khách. Còn bên nữ quyến thì do Uy Viễn Hầu phu nhân, Tam phu nhân, Lương Huyên và một vài người khác đứng ra tiếp đãi.

Bùi Chức được sắp xếp ngồi ở vị trí chủ tọa.

Lần này nàng không từ chối, bên cạnh là vài vị lão phu nhân đức cao vọng trọng trong tộc Bùi thị, trong đó cũng có cả Bùi lão phu nhân.

Sau khi yến tiệc kết thúc, bên kia gánh hát cũng bắt đầu hát kịch.

Phủ Uy Viễn Hầu đã cố ý mời gánh hát nổi tiếng nhất Kinh thành đến hát để mọi người vui vẻ cùng nhau.

Bùi Chức vốn đang ngồi cùng một nhóm các phu nhân xem kịch thì Cẩm Vân bước đến, ghé tai nàng thì thầm mấy câu.

Bùi Chức là tâm điểm chú ý của mọi người nên từng lời nói, cử chỉ hay hành động của nàng đều thu hút sự chú ý. Vì khoảng cách khá xa nên các vị phu nhân kia không nghe rõ Cẩm Vân đang thì thầm điều gì, không khỏi bắt đầu đoán già đoán non.

Lúc này, Bùi Chức đứng dậy, nói với vẻ mặt áy náy: “Các vị, tửu lượng của ta không tốt nên xin phép lui về nghỉ ngơi một lát.”

Khuôn mặt trắng trẻo của nàng ửng lên sắc hồng nhàn nhạt khiến nàng càng thêm rạng rỡ, chói mắt. Đôi mắt to tròn long lanh như nước vừa nhìn sang thì đến cả những nữ nhân như họ cũng khó lòng chống đỡ nổi.

Khoảnh khắc ấy, cuối cùng mọi người cũng phần nào hiểu ra. Quả thực là một mỹ nhân làm từ nước, chẳng trách Thái tử điện hạ lại yêu thương nàng đến vậy.

Ai nấy đều khách khí đáp: “Thái tử phi không cần đa lễ, người cứ nghỉ ngơi đi ạ.”

Bùi Chức mỉm cười lịch sự, sau đó vịn tay Cẩm Vân xoay người đi về phía Thu Thực viện. Đi được nửa đường, nàng chợt gặp một thiếu niên nhỏ tuổi đang rụt rè đi về phía Thu Thực viện.

Bùi An Bích vốn chỉ muốn thử vận may thôi nhưng không ngờ lại thực sự gặp được tỷ tỷ, hai mắt cậu ấy sáng rực lên: “Tỷ tỷ!”

“A Bích!” Bùi Chức vui mừng gọi, ánh mắt nàng trong trẻo, sáng ngời nào còn chút dáng vẻ say rượu?

Cẩm Vân nhìn mà ngẩn người, không khỏi nghi ngờ rằng chẳng lẽ dọc đường gió thổi bay men rượu rồi? Nếu không thì chỉ có thể là Thái tử phi vốn dĩ chưa từng uống say, nàng chỉ đang giả vờ để mượn cớ thoát thân…

Bùi An Bích nhanh chân bước tới, thấy má Bùi Chức hơi ửng đỏ thì lo lắng: “Tỷ tỷ, tỷ đang định về Thu Thực viện à? Có chuyện gì sao?”

“Về nghỉ ngơi thôi mà.” Bùi Chức hùng hồn đáp: “Còn đệ thì sao? Sao lại chạy đến đây? Chẳng phải phía tiền viện đang bận rộn lắm à?”

Bùi An Bích nói: “Ta đến tìm tỷ mà! Vừa rồi tửu lượng của Thái tử điện hạ không tốt, đại bá phái người đưa điện hạ đi nghỉ rồi, không cần bọn ta tiếp nữa nên ta muốn đến tìm tỷ trò chuyện một lát…”

Cậu ấy có chút ngại ngùng.

Lúc ở yến tiệc, vì cậu ấy là đệ đệ ruột của Thái tử phi nên Thái tử điện hạ rất quan tâm đến cậu ấy, thỉnh thoảng lại bắt chuyện vài câu.

Cậu ấy có thể cảm nhận được sự ghen tỵ lẫn đố kỵ của những người trong bữa tiệc. Họ ghen vì cậu ấy có một vị tỷ tỷ làm Thái tử phi, mà Thái tử trông lại vô cùng yêu thương Thái tử phi. Còn những kẻ trong dòng họ ngày trước từng âm thầm coi thường tỷ đệ họ vì không có phụ mẫu che chở, lúc này chẳng ai dám tới gần, thậm chí còn sợ bị cậu ấy trả đũa.

Nếu đổi lại là người bình thường, được Thái tử để tâm như thế ắt hẳn sẽ vừa mừng vừa lo.

Nhưng Bùi An Bích từ nhỏ đã cùng tỷ tỷ nương tựa lẫn nhau, thêm cả trưởng tỷ như mẫu nên tình cảm của cậu ấy đối với tỷ tỷ rất sâu nặng. Đối với vị Thái tử điện hạ đã cưới tỷ tỷ đi kia, trong lòng cậu ấy vẫn mang theo một chút oán hờn.

Nếu không vì Thái tử thì nhà bọn họ còn có thể giữ được tỷ tỷ thêm vài năm nữa, đâu đến nỗi để nàng vừa trưởng thành đã bị gả đi, sau này muốn gặp một lần cũng khó.

Bùi Chức không nhịn được cười, nắm lấy tay cậu ấy: “Được rồi, chúng ta cùng trò chuyện một lát.”

Bùi An Bích vui vẻ đồng ý.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn