Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 83

Trời còn chưa sáng tỏ, Bùi Chức đã tỉnh giấc. Ngay khi tâm trí vừa thoát khỏi cơn mơ màng, nàng lập tức nhận ra có người đang nằm bên cạnh.

Phát hiện này khiến Bùi Chức tỉnh táo hẳn, sau đó lại theo phản xạ tìm kiếm món vũ khí sắc bén nơi đầu giường hòng tung một đòn chí mạng cho kẻ đột nhập...

Thế nhưng, nàng vừa thò tay ra khỏi chăn ấm đã cảm nhận được luồng khí lạnh buốt ập đến, khiến nàng bất giác run lên. Bàn tay vừa duỗi ra cũng chỉ mò vào khoảng không, bởi vì nơi đầu giường vốn không hề có món đồ phòng thân mà nàng quen đặt.

Ý thức của nàng lại tỉnh táo thêm vài phần. Ngay sau đó, bàn tay đang duỗi ra của nàng đã bị một bàn tay to lớn, ấm áp kéo lại rồi nhét vào trong chăn.

Bùi Chức: “…”

Đôi mắt trong veo dần nhuốm vẻ mơ màng, nàng hé cặp mắt ngái ngủ, nhìn vào khoảng không tối tăm tĩnh lặng bên trong màn trướng mà vẫn có thể nghe rõ mồn một tiếng hít thở của người kia. Người đó đang ngủ sát bên cạnh nàng, khoảng cách giữa hai người gần vô cùng.

Sau khi nhét tay nàng trở lại vào chăn, cánh tay ấy vẫn đặt ngang eo nàng, chẳng hề có ý định dịch chuyển. Cả hai tựa vào nhau với tư thế hết sức thân mật.

Bùi Chức cứ nằm thẳng đơ ở đó, còn cơn buồn ngủ thì cũng tan biến sạch. Một lúc lâu sau, thân thể căng cứng của nàng mới dần thả lỏng.

Ngay vào khoảnh khắc tâm trí và cơ thể nàng vừa thả lỏng, nam nhân bên cạnh lại đột ngột trở mình, gần như đè cả nửa thân người lên mình nàng. Cánh tay mạnh mẽ đang choàng qua eo lại càng siết chặt, thân mật kéo nàng vào lòng.

Bùi Chức lại một lần nữa trở nên cứng đờ.

Nàng vốn không quen chung giường với người khác, thậm chí còn không quen có thêm một người trong không gian nghỉ ngơi riêng tư của mình, huống hồ người đó lại gần gũi đến thế...

Toàn bộ ký ức bỗng chốc ùa về trong tâm trí khiến nàng cố gắng ép mình phải bình tâm lại.

Hôm qua nàng đã thành thân, sau này sẽ có một vị phu quân nên chiếc giường cũng phải chia đi một nửa. Nàng cần phải tập quen với sự thay đổi này.

Bây giờ đã chẳng còn là kiếp trước, nàng sẽ không bị zombie tấn công hay sát hại ngay trong giấc ngủ. Nơi đây vô cùng an toàn và yên bình, người bên gối tuyệt đối sẽ không làm hại nàng… Cứ tự nhủ với lòng như vậy, Bùi Chức bất chợt ngáp một cái, cơn buồn ngủ lại kéo đến.

Ngay lúc nàng sắp mơ màng chìm vào giấc ngủ, nam nhân đang đè nửa người lên mình nàng một cách quá đáng bỗng nhích ra một chút, rồi trong bóng tối, hắn hôn nhẹ lên khóe môi nàng.

"A Thức..." Giọng hắn khàn đặc, tựa như vừa tỉnh giấc sau một đêm dài.

Bùi Chức mơ hồ "ừm" một tiếng, đôi mắt nhíu lại vì buồn ngủ chẳng tài nào mở ra nổi.

"Còn đau không?"

Trong không gian tối mịt của màn trướng, hai người kề sát vào nhau. Họ là đôi phu thê thân mật nhất trên đời. Đêm qua, cả hai vừa trải qua chuyện gần gũi đến tột cùng, giống như một dấu ấn khắc sâu đối phương vào trong tim.

Cơn buồn ngủ của Bùi Chức vơi đi đôi chút, nàng vội đáp: "Vẫn đau, đau lắm..."

Giọng nàng mềm mại, xen lẫn chút khàn khàn mệt mỏi của người vừa tỉnh giấc. Lời nói ấy lọt vào tai nam nhân lại giống như tiếng mèo con bị bắt nạt, nghe vô cùng tủi thân.

Hắn đáp lại bằng giọng điệu ngượng ngùng: "Lần sau, cô sẽ cẩn thận hơn..."

Bùi Chức chẳng muốn đáp lời. Ấy thế mà lúc này, vị Thái tử gia này lại rất có hứng thú trò chuyện. Giọng nói trầm ấm của hắn khẽ khàng cất lên, giống như một khúc nhạc ru khiến nàng chỉ muốn thiếp đi.

"A Thức, ngày mai cô sẽ đi học hỏi, lần sau nhất định sẽ không làm nàng đau, cũng sẽ không để nàng phải chảy máu nữa..."

Bùi Chức không biết nói gì hơn, thầm nghĩ tình cảnh đêm qua chính là bài học xương máu mà hai kẻ “gà mờ” suýt chút nữa đã gây ra. Nghĩ lại mà nàng vẫn còn thấy hơi đáng sợ.

Nhớ năm xưa, dù tay với chân của nàng bị chém một nhát, máu tuôn như suối thì nàng vẫn có thể mặt không đổi sắc mà tiếp tục lên đường. Nào ngờ đêm qua lại phải trải qua một trận thảm kịch như thể thân thể bị xé làm đôi… Bùi Chức cũng chẳng rõ là do kiếp này mình được nuôi dưỡng quá yếu đuối, hay là do làm chuyện đó thật sự đáng sợ đến vậy mà còn thấy đau hơn cả nhát dao chém vào tay chân.

Đây quả là một bí ẩn chưa có lời giải.

Trong lúc Bùi Chức đang miên man suy nghĩ, nàng đột nhiên cảm nhận được "tiểu Thái tử" của vị Thái tử gia nào đó bỗng trở nên phấn chấn lạ thường, đang thân mật cọ vào người nàng đầy vẻ khiêu khích. Thân thể nàng thoáng trở nên căng thẳng.

Nàng chợt nghĩ theo hướng bi ai, hẳn là thảm kịch này do kích cỡ không tương xứng gây ra, chắc chắn còn đau hơn cả bị chém một dao vào tay chân.

Bùi cô nương cảm thấy mình đã tìm ra chân tướng, bèn lặng lẽ nhích người sang bên, yếu ớt nói: "A Chí, ta vẫn còn buồn ngủ lắm..."

Thái tử điện hạ vốn định kéo nàng vào lòng nhưng nghe nàng nói vậy thì bất giác khựng lại một chút. Tuy nhiên, cuối cùng hắn vẫn kiên quyết kéo nàng trở lại, ôm chặt vào lòng rồi hôn lên khóe mắt nàng.

"Yên tâm, cô không làm gì đâu."

Bùi Chức vẫn còn hơi hoài nghi, lo rằng chàng thiếu niên với khí huyết dồi dào này sẽ không kìm được bản thân, bởi vì thứ đang chọc vào người nàng chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Bùi Chức quyết định phải đánh lạc hướng hắn: "Điện hạ, chàng không buồn ngủ sao?"

"Vẫn ổn, ban nãy ta đã chợp mắt một lát cùng nàng rồi." Tuy giọng nói của Thái tử điện hạ khá nhỏ nhưng lại tràn đầy sinh lực.

Bùi Chức: "..."

Nàng nghi ngờ Thái tử điện hạ đã hút tinh khí của mình nên tinh thần mới có thể sung mãn đến thế.

Hai người cứ thế trò chuyện câu được câu không, mãi cho đến khi Bùi Chức tin chắc rằng hắn sẽ không làm gì nữa thì mới yên tâm ngủ thêm một giấc.

Còn Thái tử điện hạ lại chẳng tài nào chợp mắt được. Trong đầu hắn cứ mải miết hồi tưởng về đêm tân hôn hôm qua, đặc biệt là khi nghe thấy nàng vừa bấu vào tay mình vừa nũng nịu gọi "A Chí", cảm giác ấy còn khiến hắn hưng phấn và kích động hơn cả tiếng gọi "Điện hạ".

Khi nam nhân hưng phấn, toàn bộ khí huyết đều dồn cả xuống h* th*n, thành ra hắn lại càng khó kiểm soát một vài hành vi nhất định. Suy cho cùng, hắn vẫn còn là một thiếu niên, phản ứng của cơ thể vô cùng mãnh liệt, dường như chỉ cần một chút k*ch th*ch nhỏ cũng sẽ không thể kìm nén.

Tần Chí dùng sức ôm chặt người trong lòng. Nghe thấy nàng khẽ rên vì không thoải mái, hắn vội nới lỏng vòng tay một chút nhưng vẫn ôm chặt lấy nàng, hy vọng làm vậy có thể xoa dịu được nỗi khao khát muốn hòa làm một với nàng.

Trước đây, thân thể hắn luôn bị những cơn đau đầu hành hạ, việc phải chịu đựng chứng đau đầu dai dẳng ấy đã bào mòn toàn bộ tinh lực của hắn. Vì vậy hắn chưa từng nghĩ đến những chuyện này, cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt.

Đến tận bây giờ hắn mới biết, hóa ra mình cũng là một nam nhân bình thường, thậm chí là bình thường một cách quá đáng. Thái tử điện hạ phiền não đến mức không tài nào ngủ được, cứ thế thao thức cho đến tận lúc trời sáng.

Khi trời vừa hửng sáng, bên ngoài cửa đã vang lên tiếng gọi khẽ của cung nhân. Bùi Chức mơ màng tỉnh lại. Lúc tỉnh giấc, nàng vẫn không tránh khỏi việc căng thẳng trong giây lát khi nhận ra có người bên cạnh, sau đó mới từ từ thả lỏng cơ thể.

Nàng biết mình cần thêm một khoảng thời gian để quen với việc có thêm một người nằm bên gối.

Thái tử có thể cảm nhận được sự cứng đờ của nàng, bèn hỏi: "A Thức, nàng không quen sao?"

Bùi Chức lặng lẽ gật đầu, đáp: "Trước đây ta toàn ngủ một mình, cho nên..." Nàng nhìn Thái tử điện hạ với vẻ mặt đầy áy náy.

Nhưng Tần Chí chẳng hề để tâm, giọng nói khàn khàn quyến rũ của hắn mang theo ý cười: "Thật ra thì cô cũng không quen."

Dẫu vậy Bùi Chức vẫn giữ thái độ hoài nghi với câu nói ấy. Nhìn lại hành vi của vị Thái tử gia đêm qua thì chẳng hề giống như không quen chút nào, mà ngược lại còn có phần thuần thục quá mức.

Hôm nay, họ còn phải đi bái kiến trưởng bối và ra mắt tôn thất, không thể chậm trễ thời gian, hai người không hề chần chừ mà nhanh chóng rời giường.

Tần Chí xuống giường trước, cũng chẳng thèm liếc nhìn y phục vứt lộn xộn dưới sàn. Hắn định gọi cung nhân vào hầu hạ thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, bèn quay đầu nhìn về phía giường.

Màn trướng hé mở để lộ ra bóng dáng thiếu nữ đang ngồi trên giường ngáp ngắn ngáp dài.

Mái tóc mềm mại của nàng xõa xuống vai, dù đã bị giày vò hơn nửa đêm nhưng mái tóc cũng không hề rối bù. Dù trông nàng vẫn còn ngái ngủ nhưng nơi đuôi mày khóe mắt lại ẩn chứa nét xuân diễm lệ, khiến lòng người bất giác xao xuyến. Thế là hắn kéo màn trướng lại rồi sải bước đi ra ngoài.

Bùi Chức: ?

Một lát sau, Cẩm Vân dẫn theo mấy cung nữ tiến vào. Sau khi dùng móc vàng vén tấm màn lụa màu xanh lục thêu họa tiết "*Ngũ phúc phủng thọ" lên, họ lập tức nhìn thấy thiếu nữ đang ngồi ngẩn người trên giường.

*Ngũ phúc phủng thọ: là một họa tiết trang trí cổ, có nghĩa là "Năm cái phúc cùng bao quanh sự trường thọ". Thường là 5 con dơi (tượng trưng cho Ngũ Phúc vì chữ "dơi" đồng âm với "phúc") bay quanh chữ "Thọ" hoặc quả đào tiên.

Chỉ cần nhìn thoáng qua thôi, Cẩm Vân đã hiểu tại sao Thái tử điện hạ lại không cho đám nội thị hầu hạ hắn vào trong. Tuy nội thị đã tịnh thân nhưng trong mắt Thái tử điện hạ, về bản chất bọn họ vẫn là nam nhân.

Dưới sự hầu hạ của Cẩm Vân, Bùi Chức nhanh chóng rửa mặt và thay y phục chỉnh tề.

"Phu nhân, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ." Cẩm Vân cung kính nhưng không mất đi vẻ dịu dàng, nói.

Bởi vì Bùi Chức vừa mới gả vào Đông cung, Hoàng thượng lại chưa chính thức hạ chỉ sắc phong Thái tử phi nên đám người Cẩm Vân chỉ có thể xưng hô với nàng như vậy.

Bùi Chức nhẹ nhàng vén tà váy, chậm rãi bước ra khỏi cửa.

Mỗi một bước đi, một nơi nào đó trên cơ thể nàng lại vì cọ xát mà cảm thấy hơi khó chịu, eo cũng đau mỏi rã rời nhưng nàng không hề biểu lộ ra mặt. Trong mắt đám cung nhân, ngoại trừ vẻ mệt mỏi vì thiếu ngủ ra thì trông nàng không có gì khác thường.

Vừa bước ra khỏi nội thất, Bùi Chức lập tức nhìn thấy Thái tử điện hạ cũng đã mặc y phục chỉnh tề.

Hắn mặc bộ cổn phục của Thái tử màu vàng sáng thêu hình vảy rồng, thắt đai ngọc. Ở trên còn treo một miếng ngọc bội hình rồng cuộn tròn, bóng loáng mượt mà. Ngọc bội có chất ngọc cực phẩm, chỉ tiếc là tay nghề điêu khắc không được tốt cho lắm. Bùi Chức nhận ra đây là một trong những món quà mình đã tặng hắn.

Tần Chí vừa thấy nàng, khóe môi bất giác cong lên. Hắn chủ động tiến đến nắm tay nàng: "A Thức lại đây ngồi đi."

Bùi Chức được hắn dắt đến ngồi trước bàn. Trên bàn bày bữa sáng với gần hai mươi loại điểm tâm khác nhau, tám loại cháo đang bốc hơi nghi ngút, còn có mười sáu món dưa chua và rau củ muối được bày biện tinh xảo, cùng với mâm quả được kết từ các loại hoa quả tươi… Thức ăn bày kín cả bàn, trông vô cùng thịnh soạn.

Đây là tiêu chuẩn bữa sáng chỉ dành cho Thái tử của bản triều. Đợi Thái tử dùng bữa xong, nếu còn thừa sẽ ban cho cung nhân nên không thể xem là phung phí.

Bùi Chức nhìn thấy mà hai mắt sáng rỡ. Đêm qua nàng thật sự quá thảm thương, không chỉ thân thể bị giày vò mà ngay cả tinh thần lực cũng bị vắt kiệt. Nếu không phải đến phút cuối nàng sống c.h.ế.t không cho tinh thần lực của hắn quấn lấy nữa, e rằng cả người đã bị hắn hút cạn.

Hậu quả của việc hao tổn quá nhiều tinh thần lực chính là cảm giác đói cồn cào.

Tần Chí vô cùng thấu hiểu ánh mắt của nàng, bèn ra lệnh cho đám cung nhân đang hầu hạ xung quanh: "Các ngươi không cần hầu hạ, tất cả lui ra đi."

Cung nhân vâng một tiếng rồi lặng lẽ lui ra ngoài. Không có cung nhân ở đó, Bùi Chức cũng chẳng cần phải câu nệ điều gì. Nàng cầm đũa lên, định gắp một miếng chả giò chay trong đĩa trước mặt thì một chén cháo trường sinh đã được đưa đến bên cạnh.

"A Thức, ăn chút cháo lót dạ trước đã."

Bùi Chức khựng lại một chút, cười với hắn: "Tạ ơn Điện hạ."

Thái tử điện hạ đáp lại bằng một nụ cười đầy ẩn ý. Ánh mắt hắn lẳng lặng dừng lại nơi vành tai nàng, ở đó có một dấu vết do hắn vô tình để lại trong lúc mất kiểm soát đêm qua.

Tuy hắn hơi ngượng ngùng nhưng vẫn cố chấp nhìn cho thật kỹ, phát hiện ngoại trừ dấu vết này ra thì không còn nơi nào khác. Đây là kết quả của việc hắn đã cẩn thận né tránh đêm qua, còn về những dấu vết ẩn dưới lớp y phục thì... Khụ… Khụ…

Trong lúc hai người đang dùng bữa, Cẩm Vân dẫn cung nhân vào tẩm điện để dọn dẹp.

Nàng ấy ôm lấy chăn nệm trên giường lên trước và tìm thấy một tấm khăn lụa trắng nhuốm máu ở bên trong. Nàng ấy bất giác mỉm cười rồi lại nhìn đống lộn xộn trên giường, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng. Sau đó, nàng ấy cẩn thận đặt tấm khăn lụa trắng vào trong một chiếc hộp.

"Cất thứ này đi, ngày mai phải đưa đến cho Thái hậu nương nương xem qua." Cẩm Vân dặn dò cung nữ bên cạnh.

Cung nữ nọ cũng mỉm cười một tiếng.

Lẽ ra chuyện này phải do Hoàng hậu phái người đến kiểm tra, chỉ tiếc là Trung cung không có Hoàng hậu, hai vị Quý phi lại chẳng đủ tư cách nên cuối cùng chỉ đành phiền đến Thái hậu đứng ra giám sát.

Bùi Chức và Thái tử điện hạ đang dùng bữa, hoàn toàn không hay biết màn xấu hổ đang diễn ra trong tẩm phòng, chỉ vui vẻ lấp đầy chiếc bụng đói. Khi cơn thèm ăn đã được thỏa mãn, cơ thể của nàng cũng trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều, dường như đã xua tan đi vài phần mệt mỏi.

Bùi Chức nhìn sang Thái tử điện hạ bên cạnh, thấy hắn có vẻ sảng khoái, khí chất hiên ngang thì cảm giác chua xót lại bất giác dâng lên. Nàng cảm thấy hắn giống hệt như những nam yêu tinh trong các cuốn thoại bản, chuyên hút tinh khí của người khác.

Mà chẳng phải vậy thì là gì? Cả một đêm dài, tinh thần lực của nàng đều dùng để xoa dịu cho hắn. Ngay cả lúc ngủ thiếp đi, người này vẫn dùng tinh thần lực để quấn lấy nàng. Đương nhiên là tinh thần của hắn phải sung mãn rồi, cho dù cả đêm không ngủ vẫn cứ phơi phới như thường.

Dùng xong bữa sáng, thấy thời gian cũng không còn sớm, hai người bèn dẫn theo cung nhân ra ngoài. Ngoài cửa, kiệu bộ đã được chuẩn bị sẵn sàng. Tần Chí đỡ Bùi Chức ngồi lên trước, sau đó mới ngồi vào một chiếc kiệu khác.

Cung nhân nhấc kiệu lên, thẳng hướng đến Cần Chính điện.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn