Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 65

Thời gian thi đấu được quy định là một canh giờ. Nhưng chưa hết một canh giờ, Bùi Chức đã săn được hết bầy thỏ mà đám thị vệ thả ra. Các thị vệ đi theo sau nàng phụ trách xách con mồi ai nấy cũng xách theo mấy con thỏ bị đâm xuyên qua tai. Lại nhìn sang bên An Ngọc Công chúa, hai tay của thị vệ đi theo nàng ta vẫn trống không.

An Ngọc Công chúa không săn được một cọng lông thỏ nào, chênh lệch quá rõ ràng, vừa nhìn là biết ai cao tay hơn.

Đã hết thỏ để săn, đương nhiên trận tỷ thí cũng kết thúc. Đám Tuyên Nghi Quận chúa cưỡi ngựa chạy tới, vui vẻ vây quanh Bùi Chức.

“A Thức, ngươi giỏi quá!” Mắt Tuyên Nghi Quận chúa sáng lấp lánh nhìn Bùi Chức, không cần nói cũng thấy rõ vẻ mặt sùng bái của nàng ấy.

So với thái độ vui vẻ và sùng bái của Tuyên Nghi Quận chúa, vì An Ngọc Công chúa ở đây nên người khác không dám bộc lộ cảm xúc, chỉ có điều ai cũng nhìn Bùi Chức bằng ánh mắt sáng ngời.

Họ không ngờ tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của Bùi Chức lại xuất sắc đến vậy, thật khiến người ta trầm trồ.

An Ngọc Công chúa mặt lạnh như tiền nhìn Bùi Chức. Ngay khi mọi người cho rằng nàng ta sẽ nổi giận thì nàng ta lại không nói một lời, hung ác quất một roi lên mông ngựa. Con tuấn mã chưa trưởng thành dưới thân nàng ta cất tiếng hú dài rồi co cẳng chạy băng băng.

“Công chúa!”

Đám thị vệ phụ trách bảo vệ An Ngọc Công chúa vội chạy theo, che chở xung quanh nàng ta. Đám quý nữ đi theo An Ngọc Công chúa thấy vậy thì đành cưỡi ngựa theo sau.

Chẳng mấy chốc, đoàn người An Ngọc Công chúa đã biến mất trong khu rừng đằng trước, ở đây chỉ còn lại đám Bùi Chức. Không có An Ngọc Công chúa bên cạnh, cuối cùng các nàng không cần che giấu niềm vui của mình mà đều vui mừng hoan hô, mồm năm miệng mười thảo luận về trận tỷ thí vừa rồi.

Phải công nhận rằng bản lĩnh mà Bùi Chức vừa thể hiện một cách ung dung thoải mái chẳng khác nào cú sốc trời giáng đối với An Ngọc Công chúa. Các nàng không thể giải thích rõ cảm giác ấy là gì, chỉ cảm thấy biểu hiện của Bùi Chức rất nhẹ nhõm, hiển nhiên là chưa dốc hết sức mà đã dễ dàng đè bẹp An Ngọc Công chúa. Không biết khi nàng dốc hết tài năng thì sẽ trông như thế nào?

Tề Ấu Lan nhìn chằm chằm Bùi Chức, ánh mắt sáng ngời chói lóa: “A Thức, thì ra tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của muội giỏi đến thế, hôm nào chúng ta tỷ thí nhé?”

Bùi Chức lại lắc đầu: “Ta không thích chơi cái này, thôi đi.”

Mọi người: “…”

Nàng không thích chơi cái này mà vẫn thoải mái đè bẹp An Ngọc Công chúa, nếu nàng thích chơi thì còn đến mức nào?

Thực ra tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung của An Ngọc Công chúa không kém chút nào. Nàng ta là nữ nhi được Chiêu Nguyên Đế sủng ái nhất, thường xuyên theo Tam Hoàng tử đến lâm viên Hoàng gia cưỡi ngựa săn b.ắ.n, tài cưỡi ngựa b.ắ.n cung giỏi hơn rất nhiều quý nữ trong Kinh. Nếu không tự tin vào năng lực của bản thân thì nàng ta sẽ không đề nghị tỷ thí với Bùi Chức, tiếc rằng nàng ta không thể ngờ Bùi Chức không chỉ “biết chút ít” mà là “biết trăm triệu ít”.

Chỉ có thể nói rằng An Ngọc Công chúa muốn gây sự nhưng cứ thất bại, ngược lại đánh mất thể diện của bản thân, cũng rất tội nghiệp.

Tuy Tề Ấu Lan cảm thấy tiếc nuối nhưng không o ép. Hiếm khi được đến khu vực săn b.ắ.n, không cần tuân thủ khuôn phép tiểu thư khuê các, có thể thỏa sức cưỡi ngựa rong chơi, Tề Ấu Lan chỉ cảm thấy lòng ngứa ngáy, nói: “A Thức, chúng ta đi đằng trước xem thử đi.”

Bùi Chức đáp: “Tỷ và mọi người đi trước đi, ta chậm rãi đi theo sau.”

Mọi người cho rằng nàng đã thấm mệt sau trận tỷ thí với An Ngọc Công chúa nên không khuyên nhủ, bèn theo Tề Ấu Lan giục ngựa chạy về phía trước, chẳng mấy chốc đã biến mất ở đằng trước. Cuối cùng chỉ còn lại Bùi Chức và Tuyên Nghi Quận chúa.

Tuy Tuyên Nghi Quận chúa biết cưỡi ngựa nhưng chỉ giới hạn trong việc biết cưỡi thôi, tạm thời chưa thể giục ngựa chạy nhanh như các quý nữ khác. Nàng ấy cũng không dám chạy lung tung, chỉ nấn ná trong một phạm vi nhỏ.

Thấy Bùi Chức kéo dây cương chậm rãi cưỡi ngựa, nàng ấy không khỏi vui sướng, đỏ mặt nghĩ bụng chẳng lẽ A Thức nán lại đây là để bầu bạn với mình? Thì ra A Thức tốt với mình đến thế.

“A Thức, ngươi có thể dạy ta săn thú không?” Tuyên Nghi Quận chúa đỏ mặt hỏi: “Ta muốn săn một con thỏ cho ngoại tổ mẫu.”

“Được chứ!” Bùi Chức trả lời sảng khoái, rất tán thưởng lòng hiếu thảo của tiểu cô nương.

Kế tiếp, Bùi Chức tận tâm dạy Tuyên Nghi Quận chúa cách giục ngựa, cách khống chế ngựa, cách giương cung khi ngồi trên lưng ngựa, cách b.ắ.n tên nhắm đúng thời cơ…

“Hiểu chưa?” Nàng hỏi Tuyên Nghi Quận chúa.

Đôi mắt đen láy thuần khiết trong trẻo của Tuyên Nghi Quận chúa nhìn nàng: “Hình như ta hiểu rồi…”

“Vậy người thử một lần xem sao.”

Nói đoạn, Bùi Chức gọi thị vệ mang một con thỏ tới đây. Thỏ đã có sẵn, chính là bầy thỏ lông xám mới bị nàng săn được, trên tai vẫn còn chảy máu nhưng không ảnh hưởng tới tính mạng, sau khi được bôi thuốc và yên tĩnh một lát, chúng đã tràn đầy sinh lực trở lại.

Tuyên Nghi Quận chúa bắt đầu cưỡi ngựa b.ắ.n tên theo cách mà Bùi Chức dạy nàng ấy. Kết quả mũi tên b.ắ.n ra không đụng vào một cọng lông thỏ nào.

Tuyên Nghi Quận chúa sững sờ, nàng ấy cảm thấy mình đã nghe hiểu hết rồi mà hình như tay vẫn chưa hiểu gì cả, sao lại như thế được nhỉ?

“Không sao, cứ tập nhiều lần là biết thôi.” Nói đoạn, Bùi Chức chỉ vào con thỏ bị thị vệ cột trên ngựa: “Ở đây không thiếu thỏ, người cứ dùng chúng luyện tập đi.”

Tuyên Nghi Quận chúa: “…” Hóa ra mấy con thỏ này lại có thể tái sử dụng kiểu đó sao?

Mãi tới buổi chiều, cuối cùng Tuyên Nghi Quận chúa cũng săn được một con thỏ.

Nếu nói nàng ấy tự tay săn thì cũng không đúng, con thỏ ấy quá hoạt bát, Bùi Chức tiện tay b.ắ.n một tên chặn đường nó, mũi tên của Tuyên Nghi Quận chúa theo sát phía sau, trùng hợp ghim vào cổ nó. Con thỏ ngã xuống, tứ chi run rẩy một lát rồi tắt thở.

Tuyên Nghi Quận chúa vui vẻ mở to mắt, sung sướng reo lên: “A Thức, ngươi nhìn kìa, cuối cùng ta cũng săn được thỏ rồi!”

Bùi Chức khen ngợi không có thành ý: “Được đấy, chúc mừng.”

Tuyên Nghi Quận chúa phấn khởi đỏ cả mặt, nhẹ nhàng nhảy xuống ngựa rồi chạy lon ton về phía trước nhặt con thỏ lên. Tuy nàng ấy hơi mủi lòng khi thấy mũi tên đâm xuyên qua cổ con thỏ nhưng nghĩ đến chuyện lát nữa có thể mang về cho ngoại tổ mẫu, nàng ấy lại vui vẻ.

Bùi Chức vẫn ngồi trên lưng ngựa, nhìn nàng ấy xách con thỏ về, nói: “Sắc trời không còn sớm nữa, chúng ta về thôi, chắc lát nữa đoàn săn thú sẽ trở về.”

Tuyên Nghi Quận chúa đã săn được thỏ nên cảm thấy ở lại đây cũng không còn gì vui nữa, bèn sung sướng đáp lại một tiếng. Hai người rời khỏi khu vực săn b.ắ.n, được các thị vệ hộ tống trở về doanh địa.

Vừa đến doanh địa, họ đã nghe thấy tiếng kèn ù ù vang lên, một giọng nói to rõ cất lên: “Hoàng thượng đã về!”

Sáng sớm, Hoàng đế dẫn theo các Hoàng tử, triều thần và con cháu huân quý trẻ tuổi thẳng tiến đến khu vực săn b.ắ.n, mất hút suốt nửa ngày trời, cuối cùng bây giờ cũng đã về.

“Hoàng thượng đã về, họ còn săn được một con gấu đen.” Người trở về báo tin vui vẻ nói.

Tiếng trầm trồ vang vọng trong doanh địa, tất cả mọi người đều ùa ra ngoài nghển cổ nhìn xung quanh để được xem con gấu đen bị săn được.

Đoàn săn b.ắ.n do Hoàng đế dẫn đầu trùng điệp quay về doanh địa. Chiêu Nguyên Đế mặc trang phục tập võ màu đen huyền thêu họa tiết hình rồng, chỗ cổ váo, vạt áo và cổ tay áo nạm viền đỏ, tóc được búi cao bằng tử kim quan, dây lụa tím rủ xuống, làm nổi bật dung nhan tuấn mỹ vô song, đồng thời cũng có khí chất oai hùng cái thế của nam nhân trưởng thành, tựa như hormone hình người biết đi.

Ngay cả mấy nữ nhân đã gả chồng còn khó lòng khống chế ánh mắt của mình, huống chi mấy tiểu cô nương chưa từng trải sự đời, hở tí lại đỏ mặt xấu hổ.

Hoàng đế quá tuấn tú, quá hấp dẫn, các nàng không khống chế được ánh mắt của mình.

Người đi theo bên cạnh Hoàng đế là Thái tử. Thái tử mặc đồ tập võ màu đỏ thắm, búi tóc bằng kim quan, dải lụa màu vàng kim rủ xuống bên thái dương, dung mạo của hắn tuấn tú không thua Hoàng đế, tiếc rằng hắn vẫn còn trẻ nên quá sắc bén, không có sức hấp dẫn của nam nhân trưởng thành như Chiêu Nguyên Đế, tuy nhiên vẫn được coi là một mỹ nam tử.

Khi hắn xoay người xuống ngựa rồi đứng bên cạnh con tuấn mã màu trắng ấy, phong thái hiên ngang, thần thái phấn chấn thể hiện rõ vẻ đẹp tuyệt thế không ai sánh bằng.

Cuối cùng các tiểu cô nương cũng rời mắt khỏi Hoàng đế, nhìn thấy cảnh này thì lại nín thở, tim đập rộn ràng.

Hóa ra Thái tử điện hạ tuấn mỹ đến thế sao?

Sau khi cặp cha con này xuất hiện trước, Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử và đám công tử huân quý trẻ tuổi ở xung quanh đều lu mờ, không còn khiến người ta trầm trồ thán phục nữa. Tuy họ cũng rất xuất chúng nhưng phong thái đều bị hai cha con Hoàng đế lấn át.

Mãi tới khi một nam tử mặc đồ cưỡi ngựa màu đỏ thắm giục ngựa chạy tới mới khiến mọi người kinh ngạc. Đó là một thanh niên chừng 20 tuổi, dung mạo đẹp đến mức khó phân biệt là nam hay nữ. Y mỉm cười ôn hòa, đôi môi đỏ thẫm như máu hơi cong lên, bộc lộ khí chất phong lưu phóng khoáng, cho người ta cảm giác xa hoa mà tà dị.

Y ngồi trên lưng ngựa cao, đôi mắt nhạt màu hơn người bình thường nhìn sang phía này, toát lên vẻ ngạo mạn hờ hững, như thể giữa đất trời này chỉ có mình y là cao quý.

Bùi Chức nhìn nam tử trên lưng ngựa, nhạy bén đánh hơi thấy mùi nguy hiểm bèn nghiêng đầu hỏi: “Quận chúa, người kia là ai?”

Tuyên Nghi Quận chúa nhìn chằm chằm Tam Hoàng tử ở giữa đám đông, lơ đễnh hỏi lại: “Ngươi hỏi ai?” Kể từ khi Tam Hoàng tử xuất hiện, trong mắt trong lòng nàng ấy chỉ tràn đầy hình bóng y, ngay cả tâm tư cũng bay thật xa.

“Nam tử ngồi trên lưng ngựa đen ở phía đông bắc, môi đỏ như máu kia kìa.”

So sánh này thật sự không giống bình thường, Tuyên Nghi Quận chúa thoáng sửng sốt rồi nhìn qua theo phản xạ, nhanh chóng nhìn thấy người mà Bùi Chức vừa hỏi, bèn đáp: “Đó là đại ca của ta, đích trưởng tử của Trấn Quốc Tướng quân, tên là Cơ Đàm Chi.”

Bùi Chức vỡ lẽ.

Năm đó, Khang Bình Trưởng Công chúa gả cho Tam gia Cơ Lãng của phủ Trấn Quốc Tướng quân. Sau khi Cơ Lãng qua đời, bà ta mang theo nữ nhi sống trong phủ Công chúa, nghe nói rất hiếm khi dẫn nữ nhi về phủ Tướng quân.

Bùi Chức nói: “Thì ra là huynh trưởng của người, trước kia chưa từng thấy y.”

Tuyên Nghi Quận chúa khẽ nói: “Trước kia đại ca đi theo đại bá trấn thủ biên cương, sau này nghe nói huynh ấy bị thương nặng, ba năm trước về Kinh thành dưỡng thương, suốt thời gian ấy vẫn ru rú trong nhà. Ta cũng không ngờ huynh ấy lại tham dự trận săn bắt mùa thu năm nay.”

Bùi Chức lại nhìn lướt qua, vừa định kéo Tuyên Nghi Quận chúa rời đi, không ngờ Cơ Đàm Chi lại thình lình đi về hướng này.

“Tuyên Nghi muội muội.”

Giọng Cơ Đàm Chi rất dịu dàng, khiến người ta khó quên hệt như khuôn mặt đẹp như tranh vẽ của y, ngay cả đôi mắt màu hổ phách nhạt cũng sáng ngời và ấm áp, rất dễ khiến người ta nảy sinh hảo cảm.

Tuyên Nghi Quận chúa hồi hộp gọi: “Đại ca.”

Cơ Đàm Chi mỉm cười với nàng ấy, sau đó nhìn Bùi Chức đứng bên cạnh nàng ấy, chắp tay nói: “Vị cô nương này là…”

“Nàng ấy là Tứ cô nương của phủ Uy Viễn Hầu.” Tuyên Nghi Quận chúa khẽ giới thiệu.

Nét mặt Cơ Đàm Chi lộ vẻ ngộ ra: “Thì ra là… Bùi Tứ cô nương, lần đầu gặp mặt, ta là Cơ Đàm Chi, huynh trưởng của Tuyên Nghi.”

Bùi Chức mỉm cười gật đầu với y xem như chào hỏi, có vẻ rất điềm tĩnh dịu dàng.

Cơ Đàm Chi không nán lại đây lâu, chỉ nói với Tuyên Nghi Quận chúa: “Tuyên Nghi muội muội, ngày mai đại ca dẫn muội đi săn thú. Nghe nói hồi trước muội rất thích cưỡi ngựa săn thú, chỉ tiếc Trưởng Công chúa không bằng lòng.”

Tuyên Nghi Quận chúa xấu hổ cúi gằm xuống, ấp úng đáp: “Đã có A Thức dạy ta rồi, hôm nay ta còn săn được một con thỏ nữa cơ.”

Cơ Đàm Chi cười khẽ, nói thêm mấy câu rồi mới rời đi.

Thấy y rời đi, Tuyên Nghi Quận chúa mới thầm thở phào nhẹ nhõm. Tuy người của phủ Trấn Quốc Tướng quân là người thân máu mủ ruột rà với nàng ấy, có điều đôi bên vì không chung sống với nhau bao lâu nên quan hệ không mấy thân thiết, nàng ấy cũng không biết nên chung đụng với họ như thế nào.

Bùi Chức liếc nhìn nàng ấy: “Quận chúa, chúng ta đi thỉnh an Thái hậu nương nương trước đã.”

Tuyên Nghi Quận chúa đáp lời, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Tam Hoàng tử trong đám đông, mãi tới khi Tam Hoàng tử theo Hoàng đế và Thái tử đi xa, nàng ấy mới lưu luyến không nhìn nữa.

Trong doanh địa rất náo nhiệt. Thị vệ vận chuyển con mồi mà hôm nay Hoàng đế và mọi người săn được tới đây, bãi đất trống trong doanh địa lập tức chất đầy con mồi. Trong đó, thứ thu hút sự chú ý của mọi người nhất là một con gấu đen cao 3 mét, tuy nó đã tắt thở nhưng nhìn từ xa, con thú khổng lồ ấy vẫn khiến người ta hãi hùng khiếp vía.

“Nghe nói con gấu đen này là do Thái tử điện hạ săn được.”

“Thái tử săn được ư?”

“Đúng thế, hôm nay Hoàng thượng vui lắm, nói là sẽ trọng thưởng Thái tử điện hạ.”

“…”

Chỉ chốc lát sau, tin tức hôm nay Thái tử săn được gấu đen đã lan truyền khắp doanh địa. Bùi Chức và Tuyên Nghi Quận chúa đi trong doanh địa cũng nghe được tin đồn này.

Sắc mặt Tuyên Nghi Quận chúa trắng bệch, đi vòng sang hướng khác để tránh đống con mồi kia thật xa, không dám nhìn thêm dù chỉ một lần. Nàng ấy nghĩ bụng: Quả nhiên Thái tử biểu ca rất đáng sợ, may mà mình không nghe lời mẫu thân gả cho huynh ấy…

“A Thức, chúng ta mau đi thôi.” Nàng ấy kéo ống tay áo Bùi Chức, cúi gằm mặt rời đi.

Bùi Chức khẽ đáp “ừm”, vẫn nhìn chằm chằm đống con mồi, nét u tối ánh lên trong đôi mắt.

Nhiều thịt ghê…

Hai người đến lều trại của Thái hậu. Người ở đây không nhiều như hồi sáng, cũng không thấy hai vị Quý phi và Khang Bình Trưởng Công chúa ở đây.

Nhìn thấy Thái hậu, Tuyên Nghi Quận chúa lấy lại tinh thần, sau đó ngồi xuống cạnh bà ấy rồi kể huyên thuyên về chuyện hôm nay săn thú, cuối cùng nàng ấy đắc ý nói: “Ngoại tổ mẫu, cháu săn được một con thỏ, lát nữa cháu bảo người hầu nướng rồi chúng ta cùng ăn.”

Nét mặt Thái hậu đong đầy ý cười: “Vậy thì ai gia phải nếm thử xem con thỏ mà Tuyên Nghi săn được có hương vị thế nào.”

Tuyên Nghi Quận chúa bỗng xấu hổ: “Thực ra cháu săn được thỏ cũng là nhờ A Thức dạy cháu.”

Thái hậu nhìn Bùi Chức ngồi bên cạnh, cười nói: “Các cháu đều là đứa trẻ ngoan.”

Hai người ngồi ở chỗ Thái hậu trò chuyện một lát, sau đó lui xuống tắm rửa nghỉ ngơi.

Dưới sự dẫn dắt của cung nhân, Bùi Chức đến chỗ một chiếc lều, Phương Phỉ đứng gác ở đây, thấy nàng đã về bèn nhanh chóng đứng dậy.

“Cô nương, người đã về rồi. Ngươi có muốn tắm rửa không ạ?”

Bùi Chức khẽ đáp “ừ”, sau đó đi tắm trước rồi thay một bộ y phục sạch sẽ, bấy giờ mới lười biếng ngồi trên sập nhỏ, uống trà mật quả.

Chạy bên ngoài nửa ngày trời nên nàng đã đói lắm rồi, có điều nàng không thể biểu hiện rõ ràng mà phải vờ như không có việc gì, còn phải trơ mắt nhìn một đống thịt chồng chất trước mặt mình, thật sự rất đau khổ.

“Phương Phỉ, ta đói quá…” Bùi Chức ỉu xìu nói.

Phương Phỉ đau lòng nói: “Cô nương ăn chút điểm tâm lót dạ đã, nghe nói Hoàng thượng và đoàn người săn được rất nhiều con mồi mang về, lúc này ngự trù đang xử lý và chế biến, chờ một canh giờ nữa hẳn là sẽ được ăn cơm.”

Mỗi đợt đi săn mùa thu, con mồi mà mọi người săn được sẽ nướng ngay trong ngày, tất cả mọi người ngồi bên nhau cùng nhấm nháp thịt thú rừng.

Bùi Chức sờ bụng, đã ăn hết điểm tâm rồi mà cảm giác chưa đủ lót dạ. Phương Phỉ đang nghĩ hay là nàng ấy đi lấy thêm ít bánh trái cho Bùi Chức, bỗng một giọng nói trong trẻo vang lên ở bên ngoài lều trại: “Bên trong có người không?”

Phương Phỉ nhanh chóng ra ngoài, vừa vén rèm che lên thì nhất thời mắt chữ A miệng chữ O.

“Thái… Thái tử điện hạ…”

Thái tử điện hạ đứng giữa ánh tà dương của chiều mùa thu, tuấn mỹ đến nỗi không giống người phàm hỏi: “Cô nương của các ngươi đang ở trong đó phải không?”

“Dạ… Vâng.”

Thái tử xách một hộp thức ăn, nói với nàng ấy: “Các ngươi đứng gác bên ngoài.” Đoạn vén rèm đi vào.

Phương Phỉ: “…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn