Ngày Thất tịch, nhóm người Bùi Chức được nghỉ.
Bọn họ đã ăn xong bữa tối từ lâu, trời vừa chạng vạng tối thì chuẩn bị ra ngoài.
Lần này phu thê Bùi An Giác cũng đi dạo hội đèn cùng với các cô nương đó.
Từ khi Bùi An Giác thành thân đến nay, y vẫn chưa quay lại thư viện Ly Sơn học.
Nguyên nhân thứ nhất là do y mới cưới, không nỡ xa rời thê tử vừa mới cưới về, nguyên nhân thứ hai là muội muội của y đã trở thành Chuẩn Thái tử phi, phủ Uy Viễn Hầu bỗng chốc có địa vị cao hẳn lên, đi kèm với đó là nhiều công việc hơn vậy nên y ở nhà giúp đỡ.
Bùi An Giác là đích trưởng tử của Hầu phủ, dù chưa được phong làm Thế tử nhưng đã chắc chắn là người thừa kế rồi. Đối với y thì khoa cử chỉ là việc có thì tốt mà không thi thì cũng chẳng sao, tùy thuộc vào sự lựa chọn của bản thân y.
Vì vậy cả Bùi lão phu nhân và Uy Viễn Hầu đều không ép y trở về thư viện Ly Sơn để đi học.
Khi nhóm người của Bùi Chức đến nghi môn thì thấy phu thê Bùi An Giác đã chờ sẵn ở đó rồi.
Trước nghi môn có ba chiếc xe ngựa đang đỗ, còn có không ít nha hoàn và bà tử cùng với thị vệ của phủ, quá nhiều người làm Bùi Tú và Bùi Ỷ ngơ ngẩn.
Không phải trước đây bọn họ chưa từng đi dạo hội đèn, nhưng không lần nào có nhiều người đi theo như vậy.
"Đại ca, đại tẩu, hôm nay có nhiều người đi theo quá." Bùi Tú kinh ngạc hỏi.
Bùi An Giác nói: "Đông người thì mới an toàn, lát nữa ở trên đường, các muội không được rời xa họ để đi chơi riêng đâu đấy, biết chưa?"
Y dặn dò các muội muội, vào những ngày lễ như thế này thì có rất nhiều kẻ xấu, chuyên môn bắt cóc hoặc cướp những cô nương trẻ tuổi và trẻ con để đem đi bán, cực kỳ ghê tởm.
Vì vậy, khi ra ngoài tiểu thư quan gia quý tộc lúc nào cũng mang theo một đám nha hoàn và thị vệ để phòng ngừa bất trắc.
Tất nhiên, ngoài lý do đó ra thì cũng có vài phần vì hiện tại thân phận của Bùi Chức đã khác xưa, y lo rằng sẽ xảy ra chuyện gì nên cần thiết chuẩn bị mọi thứ để đề phòng.
Lương Huyên cười nói: "Được rồi, mọi người lên xe đi, chúng ta đi đến phía Nam thành thôi, nơi đó náo nhiệt."
Bốn tỷ muội Bùi Chức lên cùng lên một chiếc xe ngựa.
Lương Huyên và Bùi An Giác lên một xe, chiếc cuối cùng chở những nha hoàn và bà tử đi theo, còn thị vệ đi bên cạnh.
Khi hai phu thê lên xe, Bùi An Giác âm thầm liếc nhìn Bùi Quyên. Y không khỏi nhớ lại những lời tổ mẫu đã dặn dò riêng y khi sáng nay y đến Thọ An đường thỉnh an tổ mẫu.
Tổ mẫu bảo y phái người âm thầm theo dõi Bùi Quyên, tốt nhất là không để nàng ta rời khỏi tầm mắt của mình.
Dù không biết tổ mẫu có ý gì nhưng Bùi An Giác biết tổ mẫu luôn có lý do riêng mới làm như vậy, y tin tổ mẫu hơn cả phụ thân vậy nên y đồng ý làm theo ngay mà không hỏi thêm.
Hôm nay y mang nhiều người theo như vậy cũng là vì ngoài việc bảo vệ Bùi Chức ra, y cũng có ý để người theo dõi Bùi Quyên nữa.
Ba chiếc xe ngựa rời khỏi phủ Uy Viễn Hầu rồi đi về phía Nam thành.
Hôm nay là ngày lễ nên có rất nhiều người dân đi cùng cả gia đình ra ngoài vui chơi. Trên phố lớn và trong các ngõ nhỏ có rất nhiều người, hầu hết mái hiên hai bên đường đều treo đèn lồng tự làm.
Bùi Tú và Bùi Ỷ hào hứng kéo rèm nhìn ra ngoài.
Bùi Chức lười biếng tựa vào vách xe mà ăn quả khô trong túi như một chú sóc nhỏ, các tỷ muội Bùi gia đã quen với việc này, không thấy có gì lạ.
Chỉ có Bùi Quyên là người duy nhất nhìn chằm chằm vào nàng với vẻ âm u tăm tối.
Ban đầu Bùi Chức không muốn để ý nhưng nàng nhớ lại vẻ lo âu của tổ mẫu rồi đưa vài quả nho khô ra: "Nhị tỷ tỷ ăn nho khô không?"
"Ta không ăn." Bùi Quyên lạnh lùng đáp.
"Nàng ta không ăn thì mình ăn thôi." Bùi Tú đưa tay nhận lấy rồi nhét vài quả vào miệng Bùi Ỷ, nàng ấy còn cố tình nhai trước mặt Bùi Quyên, tỏ vẻ cái này quá ngon.
Sắc mặt Bùi Quyên đờ ra trong chốc lát, đôi mắt nàng ta lộ vẻ tức giận. Nhưng không biết nàng ta nghĩ đến điều gì mà vẻ bực bội ấy lại đột ngột biến mất.
Điều này khiến Bùi Tú thấy hơi hoang mang, nàng ấy nhìn Bùi Quyên với ánh mắt hoài nghi.
Trước đây nếu mình cố tình gây sự với nàng ta thế này thì nàng đã tức giận cãi nhau với mình luôn rồi, thậm chí còn sẽ đe dọa mách phụ thân, sao hôm nay nàng ta lại hiền lành như vậy?
Bùi Chức nói: "Nhị tỷ tỷ, làm sao mà tỷ nhìn ta mãi thế?"
Bùi Quyên quay đi, buồn bã nói: "Ta có nhìn đâu."
"Vậy ư?"
Bùi Quyên không nói gì, cũng không còn nhìn chằm chằm vào Bùi Chức nữa mà chỉ thỉnh thoảng dùng ánh mắt khó hiểu nhìn qua nàng, mỗi khi Bùi Chức quay đầu nhìn lại thì nàng ta như một chú thỏ hoảng sợ lập tức quay đi.
Tuy Bùi Chức không để tâm nhưng bị ánh mắt mờ ám như vậy nhìn chằm chằm thì nàng cũng thấy không vui, từ trước đến nay nàng vốn không phải là người hay chịu đựng.
Vì vậy nàng nói: "Tỷ cứ nhìn ta bằng ánh mắt đó thì ta lập tức cho người dừng xe đưa tỷ về nhà, tỷ có tin không?"
Câu nói này khiến hai cô nương Bùi Tú và Bùi Ỷ chú ý. Họ đang chăm chú ngắm nhìn đường phố bên ngoài, nghe thấy vậy thì ngạc nhiên nhìn lại.
Bùi Quyên ngẩn ra, nàng ta không ngờ Bùi Chức lại nói thẳng thừng không hề khách khí như vậy, lại thấy nàng hơi ngẩng cằm, gương mặt xinh đẹp toát lên vẻ kiêu ngạo và lạnh lùng ấy khiến nàng ta không khỏi tức giận.
Khi hồi thần lại, nàng ta phản bác.
"Ngươi có tư cách gì mà đuổi ta về nhà?"
"Bởi vì ta là Chuẩn Thái tử phi được Hoàng thượng khâm định." Bùi Chức chậm rãi nói: "Ta tin rằng cho dù ta có đuổi tỷ về thì ngay cả đại bá cũng không dám nói gì ta."
Bùi Quyên tức giận đồng thời thấy nghẹn họng, lại có phần không cam lòng nên lập tức nói: "Ngươi đối xử với ta như vậy mà không sợ chuyện này truyền ra ngoài, người ngoài sẽ nói ngươi kiêu ngạo ngang ngược, ngay cả tỷ muội ruột cũng không chịu nổi ư, nếu triều thần và Thái tử điện hạ biết chuyện này..."
"Biết thì có sao?" Bùi Chức không để tâm: "Chỉ cần Hoàng thượng và Thái hậu không nói gì, những người bên ngoài có thể nói gì? Còn về Thái tử điện hạ..." Nàng cố tình nở một nụ cười ngọt ngào: "Ta tin rằng ngài ấy cũng sẽ không nói gì, thậm chí còn khen ngợi ta nữa."
Nàng tỏ ra vô cùng tự tin.
Tự tin đến nỗi khiến người ta muốn đánh nàng.
Bùi Tú và Bùi Ỷ đều ngẩn ra.
Còn Bùi Quyên thì biết nàng đang nói thật, bởi vì ở kiếp trước, nàng đã từng làm những chuyện như vậy, nàng hoàn toàn không sợ hãi.
Gương mặt xinh đẹp và kiêu ngạo của Bùi Chức khiến nàng ta không khỏi nhớ lại một số chuyện ở kiếp trước. Khi lý trí trở về với Bùi Quyên thì nàng ta vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, co rúm lại trong góc và cúi gằm đầu xuống.
Bùi Chức khẽ hừ một tiếng, lấy một túi điểm tâm khác từ trong tay áo ra và chậm rãi nhấm nháp. Với chút can đảm này thì nàng ta có thể làm được gì đây?
Vì vậy, nàng không hề để tâm đến sự lo lắng của tổ mẫu, cho dù Bùi Quyên mơ tưởng đến Thái tử đi chăng nữa thì nàng ta có dám ra tay với mình không?
Nàng ta không dám!
Bỗng dưng bên trong xe ngựa trở nên im lặng.
Bùi Quyên co rúm ở góc như một nàng dâu trẻ mới về, Bùi Tú và Bùi Ỷ cũng không dám thở mạnh.
Cho đến khi Bùi Chức đưa điểm tâm cho họ, hai cô nương nhìn thấy nụ cười thân thiện trên mặt nàng thì mới từ từ thả lỏng.
Bùi Tú tiến lại gần nàng, nhỏ giọng nói: "A Thức, vừa rồi muội thật có khí thế, tuyệt lắm." Nàng ấy mím môi cười, liếc nhìn Bùi Quyên, không biết sao lại cảm thấy có chút thoải mái.
Bùi Chức xoa xoa tóc nàng ấy và nhẹ nhàng mỉm cười.
Khi trời hoàn toàn tối, xe ngựa đã đến phía nam thành.
Họ xuống xe bên một cây đa cổ thụ ở trước một con đường lớn ở phía nam thành. Cây đa cao lớn, cành lá sum suê, trên cây treo không ít đèn lồng, ánh sáng lung linh, nhộn nhịp và phồn hoa.
Phu thê Bùi An Giác và Lương Huyên đi tới.
"Trước tiên chúng ta tạm nghỉ chân ở Tụ Anh lâu, ta đã đặt chỗ ở đó." Bùi An Giác nói rồi không kìm được mà liếc nhìn Bùi Chức.
Bùi Chức giả vờ không thấy ánh mắt của y, các tỷ muội cùng nhau đi về phía Tụ Anh lâu.
Hai bên đường đầy các quầy hàng nhỏ, có quầy bán đủ loại thức ăn, có nơi lại bán đồ thủ công mỹ nghệ, nhưng nhiều nhất là quầy bán đèn lồng và trò đoán đèn.
Họ vừa đi vừa nhìn, mọi thứ đều thật sự rất thú vị.
Đột nhiên, Bùi Tú nói: "A Thức, nhìn kia, những chiếc đèn lồng thật dễ thương."
Bùi Chức nhìn qua thì thấy bên đường có một quầy hàng dựng khung tre có treo vài chiếc đèn lồng, những chiếc đèn này có hình động vật là chủ yếu và đều được làm tròn trịa mập mạp, trông có vẻ đáng yêu như những con vật phiên bản hoạt hình.
Quả thật rất được các tiểu cô nương yêu thích.
Bùi Tú kéo các tỷ muội lại, cầm lấy một chiếc đèn lồng hình hổ: "Ta muốn cái này, A Thức, Ỷ Nhi, các muội thì sao?"
Bùi Chức nhìn một hồi, lấy một chiếc đèn lồng hình chó con tròn trịa, còn Bùi Ỷ thì cầm một chiếc đèn lồng hình thỏ nhỏ.
Ba tỷ muội đều đã cầm lấy đèn lồng mà mình muốn, chỉ có Bùi Quyên không lấy gì cả.
Bùi An Giác cũng mua cho vợ một chiếc đèn lồng hình chó nhỏ, nhận được ánh mắt đầy tình cảm của Lương Huyên, y nắm tay vợ, quay đầu hỏi: "Nhị muội, muội muốn chiếc đèn lồng nào?"
"Không cần đâu." Bùi Quyên lạnh nhạt nói.
Thấy vậy, Bùi An Giác không nói gì thêm, để người hầu thanh toán tiền, cả nhóm tiếp tục đi về phía Tụ Anh lâu.
Trên đường đi, họ lại tiếp tục vừa rảo bước vừa ngó nghiêng xung quanh, thấy cái gì mới lạ cũng dừng lại xem, mua một món, đoạn đường vốn chỉ cần đi khoảng hai khắc đồng hồ, mà họ phải đi hơn nửa giờ mới đến được Tụ Anh lâu.
Bùi An Giác dẫn theo các muội muội vào Tụ Anh lâu.
Tụ Anh lâu tọa lạc trên một vị trí rất thuận lợi, từ lâu đã trở thành nơi thưởng cảnh lý tưởng trong các lễ hội hoa đăng, hội chùa. Bởi lẽ nó nằm bên bờ sông, bên sông còn có một khu vực rộng rãi, nơi đây dựng lên vài cái lầu đèn treo đầy đèn lồng với những kiểu dáng đa dạng, cao hơn ba trượng khiến người ta nhìn mà choáng ngợp.
Tại đây, không chỉ có thể thưởng thức đèn lồng, còn có thể ngắm nhìn cảnh đêm nhộn nhịp hai bên bờ sông.
Phòng bao mà phủ Uy Viễn Hầu đặt ở tầng hai.
Khi họ đi lên cầu thang, đúng lúc có người từ trên lầu đi xuống, hai nhóm người va chạm ngay tại khúc quanh cầu thang.
Người dẫn đầu là một thiếu nữ mặc váy hồng phấn viền xanh lá, búi tóc hai bên, đầu cài hoa ngọc trai lớn bằng ngón tay cái rất xinh đẹp.
Đó chính là An Ngọc Công chúa.
Bên cạnh An Ngọc Công chúa còn có Mai Uy Nhi, hai tỷ muội họ đã thân thiết như hình với bóng với nhau từ lâu, nay họ ra ngoài xem đèn lồng cùng nhau cũng không có gì lạ.
Khi An Ngọc Công chúa và Mai Uy Nhi thấy người của phủ Uy Viễn Hầu thì không khỏi ngẩn ra, ánh mắt của cả hai đều nhìn về phía Bùi Chức.
Bùi Chức mỉm cười với họ rồi chủ động chào hỏi: "Hóa ra Công chúa cũng ở đây."
An Ngọc Công chúa nhíu mày, ngay khi nàng ta vừa định nói gì đó thì bị Mai Uy Nhi nhẹ nhàng kéo lại, đột nhiên nàng ta nhớ ra giờ Bùi Chức không phải là cô nương nhỏ bé vô danh của phủ hầu, mà là Chuẩn Thái tử phi do phụ hoàng khâm định.
Nhưng khi nàng ta nghĩ đến việc chính vì Bùi Chức trở thành Chuẩn Thái tử phi mà khiến mẫu phi của mình và Tam Hoàng huynh đều mất mặt thì thấy cơn tức nghẹn lại dâng lên trong lòng, khó chịu giày vò.
Sắc mặt của An Ngọc Công chúa trầm xuống, nàng ta nói một cách lạnh lùng: "Hóa ra là ngươi, bản Công chúa muốn đi xuống, các ngươi tránh ra."
Nàng ta ngẩng cao cằm, sự kiêu ngạo của một vị Công chúa được sinh ra trong hoàng tộc cao quý hiện rõ, nàng ta hoàn toàn không thấy việc mình làm khó người khác là có gì sai.
Bùi An Giác muốn dẫn các muội muội nhường đường sang một bên theo bản năng, thế nhưng y không ngờ Bùi Chức lại hoàn toàn không nhúc nhích, trái lại nàng vẫn đứng thẳng ở đó.
Lẽ ra Bùi Chức chưa kết hôn vào Đông cung mà An Ngọc Công chúa lại là Công chúa được Chiêu Nguyên Đế yêu quý, tất cả bọn họ nên nhường đường cho nàng ta để tránh An Ngọc Công chúa sau này làm khó cho Bùi Chức mới phải.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Bùi Chức thì rõ ràng là nàng muốn đối đầu với An Ngọc Công chúa.
Tình hình bên này đã thu hút không ít ánh nhìn, đặc biệt là khi có người nhận ra hai nhóm người này là ạ, người cả trên lầu và dưới lầu đều lén lút nhìn sang.
Trong một phòng bao trên lầu, người của phủ Trấn Bắc Hầu đã đến.
Tề Ấu Lan và những người khác nghe nói người của phủ Uy Viễn Hầu và An Ngọc Công chúa đã xảy ra va chạm ở cầu thang thì ai nấy đều lo lắng, họ vội vàng đi ra xem tình hình.
Ôn Như Thủy đi sau cùng, nàng ta hoàn toàn không lo lắng cho Bùi Chức.
Đó là nữ chính mặt thiện tâm ác mà, cho dù có là Công chúa đi chăng nữa thì cũng không dễ dàng tát được nàng.
Quả nhiên, khi họ đến bên lan can và cúi người nhìn về phía cầu thang thì thấy Bùi Chức vẫn bình tĩnh đứng đó, hoàn toàn không có ý định nhường đường.
Bùi Chức mỉm cười nói: "Công chúa, cầu thang rất rộng, thực ra người có thể cứ thế đi xuống, không cần bọn ta nhường đường."
Khuôn mặt xinh đẹp của An Ngọc Công chúa hiện rõ sự tức giận, nàng ta quát lên: "Ngươi có nhường không?!"
Bùi Chức khẽ cười rồi chậm rãi đáp: "Không nhường!"
An Ngọc Công chúa ngẩn cả người ra.
Không riêng gì Công chúa mà cả những người xung quanh đang hóng hớt tình hình cũng ngơ ngác. Họ không khỏi nhìn về phía Bùi Chức với ánh mắt ngạc nhiên đồng thời thầm lắc đầu trong bụng, bởi vì họ cảm thấy hành động của nàng thật không khôn ngoan khi đã dám đối đầu trực diện với An Ngọc Công chúa.
Tuy nhiên, nhiều người khác lại cho rằng nàng chỉ mới được chỉ định làm Thái tử phi, còn chưa vào Đông cung mà đã kiêu ngạo như vậy, chẳng lẽ nàng không sợ mình không thể làm Thái tử phi được nữa sao.
An Ngọc Công chúa hồi hồn rồi lập tức tức giận điên cuồng, nàng ta quát người bên cạnh: "Kéo nàng ta ra, đừng để nàng ta chắn đường của bản Công chúa."
Trong số những người vây quanh An Ngọc Công chúa, ngoài vài quý nữ thân thiết với nàng ta ra thì còn có vài cung nhân.
Họ nhìn Bùi Chức, trên mặt hiện rõ vẻ do dự.
Điều đó cũng dễ hiểu, họ cũng lo ngại Bùi Chức là Chuẩn Thái tử phi, cho nên chẳng ai dám tùy tiện ra tay cả.
An Ngọc Công chúa thấy họ như thế thì tức đến phát điên, nàng ta thân là Đại Công chúa trong cung, lại được Hoàng đế yêu thương, từ trước đến nay nàng ta chưa bao giờ phải chịu đựng sự ức h**p như vậy, trong cơn tức giận, nàng ta thậm chí trực tiếp bước tới và đưa tay đẩy Bùi Chức.
Làm sao Bùi Chức có thể để nàng ta đẩy mình dễ dàng vậy được, nàng hơi nghiêng người, An Ngọc Công chúa không kịp đề phòng, sau đó nàng ta ngã chúi về phía trước.
"Công chúa!"
Mọi người đều kêu lên.
Một bàn tay kịp thời vươn ra nắm lấy cánh tay An Ngọc Công chúa và kéo nàng ta lại, An Ngọc Công chúa đứng vững trong đường tơ kẽ tóc, mặt mày nàng ta trắng bệch, hồn vía chưa trở lại.
"Công chúa không sao chứ?"
An Ngọc Công chúa nhìn sang thì thấy vẻ mặt quan tâm giả tạo của Bùi Chức, ngay lập tức tất cả sự hoảng loạn biến thành cơn giận dữ bùng lên.
"Ngươi dám trêu chọc bản Công chúa..."
Nhưng nàng ta còn chưa kịp nói hết câu thì Bùi Chức đã buông tay, An Ngọc Công chúa lại trượt chân, suýt ngã về phía trước. Nàng ta thấy mình sắp ngã xuống cầu thang nên vội nhắm mắt lại, theo bản năng hét lên một tiếng.
Thế nhưng cảm giác đau đớn mà nàng ta dự đoán không đến, An Ngọc Công chúa mở mắt ra thì phát hiện có vòng tay của ai đó đang ôm lấy nàng.
Mà người ôm nàng...
"Công chúa, người không sao chứ?"
Người ôm nàng nhìn từ trên cao xuống, một gương mặt trắng trẻo xinh đẹp, đôi mắt trong trẻo như suối, nhưng lại ẩn chứa một chút lạnh lẽo khó nói, những tua rua màu xanh lục bên tai nàng rơi xuống làm nổi bật đôi mắt, tạo nên một vẻ đẹp huyền bí khó tả.
An Ngọc Công chúa đầu tiên là ngẩn người rồi sau đó đẩy mạnh nàng ra.
"Ai cho phép ngươi chạm vào bản Công chúa!" Nàng ta tức giận quát.
Bùi Chức buông tay, thản nhiên nói: "Ta thấy Công chúa vội vàng sắp ngã nên mới đỡ người một chút... Nếu Công chúa không thích thì sau này ta sẽ không đỡ nữa."
Nàng còn lại dám cãi lại!
An Ngọc Công chúa nhìn nàng với vẻ không thể tin nổi, đây là lần đầu tiên nàng ta gặp phải một người không chịu nhún nhường với mình nên tức đến mức không nói nên lời.
"Sau này Công chúa nên cẩn thận một chút." Bùi Chức thản nhiên nói như không có gì xảy ra cả, sau đó nàng quay sang Bùi An Giác và những người khác: "Đại ca, chúng ta lên lầu thôi."
Bùi An Giác: "..."
Khi mọi người phản ứng lại thì đã thấy nhóm Bùi Chức đã vượt qua An Ngọc Công chúa và những người khác để đi lên lầu rồi.