Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 245

Bùi Chức nhìn nam nhân ở bên cạnh, do dự giây lát rồi hỏi: “A Chí, có phải chàng không hy vọng ta sinh con không?”

Tuy quyền sinh con hay không là do nàng nhưng nàng cũng không muốn hắn không vui, dù sao sau khi hài tử chào đời cần có sự chăm sóc, thương yêu đến từ cha lẫn mẹ.

“Không!” Tần Chí trả lời rất nhanh, hắn hít sâu một hơi: “Cô chỉ hơi sợ mà thôi.”

“Chàng sợ à?”

Hắn nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, cụp mắt đáp: “Mẫu hậu của cô qua đời vì khó sinh...”

Bùi Chức chợt ngộ ra, hắn không chỉ sợ hài tử sẽ di truyền tinh thần lực rồi mắc bệnh đau đầu mà còn sợ nàng gặp chuyện bất trắc. Nữ nhân ở thời đại này sinh con như đi dạo qua cửa tử, bởi vậy ai cũng sợ cả.

“Điện hạ, chàng đừng lo.” Nàng nhẹ giọng nói: “Ta là người có tinh thần lực, vả lại cơ thể khỏe mạnh hơn người thường rất nhiều, sinh một đứa con không ảnh hưởng gì đâu.”

Cùng lắm nàng dùng tinh thần lực bồi dưỡng một năm, cơ thể sẽ hồi phục lại trạng thái khỏe mạnh nhất.

Tần Chí ôm nàng vào lòng.

Hắn cúi đầu hôn lên mặt nàng, giọng nói khàn khàn, vô cùng tự trách: “A Thức, xin lỗi nàng, đáng lẽ người thương tiếc và an ủi phải là cô, vậy mà cô lại khiến nàng lo lắng cho cô.”

Bùi Chức buồn cười nói: “Ta có lo lắng gì đâu? Chỉ cần điện hạ đừng nghĩ quẩn là được.”

Hắn mím môi cười ngại ngùng. Rõ ràng là một nam nhân có vẻ ngoài tuấn tú sắc bén nhưng lúc này trông lại mềm mại và quyến rũ, khiến lòng người mềm nhũn.

Bùi Chức lại cảm thán, vị Thái tử gia này thật biết cách lấy lòng người khác, chỉ cần hắn muốn, ai mà nỡ phớt lờ hắn chứ?

Chẳng trách Thái hậu và Hoàng đế đều bị hắn dỗ vui ra mặt.

Sau khi cái thai của Bùi Chức đã ổn định sau ba tháng đầu, Chiêu Nguyên Đế chính thức công bố tin Thái tử phi mang thai với bên ngoài.

Phản ứng trong cung và ngoài cung đều rất mãnh liệt.

Tuy nhiên, chuyện này không liên quan đến Bùi Chức. Nàng an tâm ở lại Đông cung dưỡng thai, tất cả mọi người đều cẩn thận chăm sóc và chiều chuộng nàng, ngay cả việc quản lý hậu cung cũng được Thái hậu và Lệ Quý phi tiếp quản, huống chi là chuyện ở ngoài cung, nếu không do Ôn Như Thủy và Hạ Thành Minh gánh vác thì chính Thái tử sẽ đích thân ra mặt xử lý. Mọi người đều không làm phiền nàng, trừ phi thật sự cần thiết.

Hôm nay, Ôn Như Thủy và Tuyên Nghi Quận chúa vào cung thăm Bùi Chức.

Kể từ khi Tuyên Nghi Quận chúa được Bùi Chức và Ôn Như Thủy thuyết phục đến trường tư thục dạy học, nàng ấy đã nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, tiếp xúc với nhiều điều hơn. Trong lúc không hay không biết, nàng ấy đã vứt bỏ thân phận trước kia, tham gia vào phe của Ôn Như Thủy.

Trong mắt người đời sau, Tuyên Nghi Quận chúa của hiện tại chính là một nữ nhân tài giỏi, đâu còn vẻ nhút nhát, ngây thơ, hễ gặp chuyện không vừa ý là lại khóc nhè của ngày xưa.

Bùi Chức tiếp đón họ tại Trường Thu điện, hỏi thăm về tình hình thành lập trường tư thục dành cho nữ tử trên toàn Đại Vũ.

Ôn Như Thủy liếc mắt nhìn nàng: “Thái tử phi của ta ơi, muội đừng bận tâm mấy chuyện này nữa, kẻo Thái tử điện hạ biết bọn ta làm phiền muội chỉ vì chuyện cỏn con này, nói không chừng hắn sẽ lập tức quẳng bọn ta ra ngoài cung mất.”

“Đúng vậy.” Tuyên Nghi Quận chúa phụ họa: “Ta không muốn bị Thái tử biểu ca ném ra ngoài đâu, sẽ mất mặt lắm.”

Bùi Chức buồn cười nói: “Ta chỉ nghe thôi, có làm gì đâu.”

“Nghe cũng không được!” Ôn Như Thủy lắc đầu: “Mấy hôm trước, Thái tử điện hạ đích thân căn dặn rằng nếu gặp chuyện gì không thể giải quyết thì cứ tìm hắn, hắn sẽ giải quyết giúp bọn ta.” Nàng ấy đảo mắt, ghé sát vào Bùi Chức rồi cười hì hì hỏi: “Thái tử phi, nghe nói sổ sách gửi đến Đông cung đều do Thái tử điện hạ đích thân xem xét, phải không?”

Bùi Chức bất đắc dĩ gật đầu, chuyện này không thể giấu được mọi người.

Ôn Như Thủy và Tuyên Nghi Quận chúa lộ vẻ cảm thán, không ngờ hung thần Thái tử lại làm được đến mức này.

Thê tử mang thai nên chủ động tiếp quản sự nghiệp của nàng, đợi nàng sinh xong rồi trả lại... Nam nhân như vậy thực sự rất tuyệt vời, khiến người ta không thể từ chối.

“Các ngươi hâm mộ cái gì? Tần Huyền và Hạ Thành Minh không cưng chiều các ngươi sao?” Bùi Chức cười trêu chọc: “Nếu các ngươi cũng mang thai, họ sẽ nâng niu các ngươi trong lòng bàn tay ấy chứ.”

Ôn Như Thủy cười hì hì: “Ta mới hai mươi tuổi nên không muốn mang thai quá sớm, chờ thêm mấy năm nữa cũng vẫn chưa muộn.”

Tuyên Nghi Quận chúa không mặt dày như nàng ấy, lập tức đỏ bừng mặt.

Nàng ấy không ngờ mình sẽ gả cho Hạ Thành Minh. Nàng ấy và Hạ Thành Minh quen biết đã lâu, đều thương tiếc vì những gì đối phương từng trải qua, từ việc thấu hiểu lẫn nhau dần dần biến thành tình yêu.

Năm nay Hạ Thành Minh đã rất nỗ lực, thậm chí còn tham gia khoa cử vì muốn xứng đôi với nàng ấy.

Với học vấn và tài năng xuất chúng, Hạ Thành Minh trở thành Trạng nguyên của kỳ thi năm nay. Hoàng đế đích thân ban hôn cho hai người, ngày cưới là vào mùa xuân năm sau.

Dù nàng ấy xuất giá hơi muộn nhưng Hạ Thành Minh không hề bận tâm. Hơn nữa, có tấm gương Quận chúa nổi loạn là Ôn Như Thủy trước mắt, tình cảnh của Tuyên Nghi Quận chúa đỡ hơn nhiều.

Hơn nữa, nàng ấy còn có Thái hậu che chở, ai dám nói gì nữa?

Vả lại Hạ Thành Minh là người được Thái tử trọng dụng, lại là Trạng nguyên do Hoàng thượng đích thân khâm điểm, bất kể nhân phẩm, dung mạo hay tài năng đều xuất chúng. Thái hậu vô cùng hài lòng với phu quân tương lai của chất nữ.

Hôm nay hai người đặc biệt vào cung để trò chuyện cùng Thái tử phi.

Khi thời gian không còn sớm, Tuyên Nghi Quận chúa cáo từ, sau đó đến Từ Ninh cung.

Lâu lắm rồi Tuyên Nghi Quận chúa không vào cung. Trước đó, khi nàng ấy và Ôn Như Thủy đến Từ Ninh cung, Thái hậu bảo hôm nay nàng ấy ở lại cung để bầu bạn với bà ấy. Tuyên Nghi Quận chúa là người hiếu thuận, dù nàng ấy vẫn còn nhiều việc cần xử lý nhưng vẫn vâng lời Thái hậu.

Không có Tuyên Nghi Quận chúa ở đây, Bùi Chức và Ôn Như Thủy trò chuyện thoải mái hơn.

Ôn Như Thủy nhìn chằm chằm vào bụng Bùi Chức, tò mò hỏi: “Thái tử phi, sau này hài tử trong bụng muội cũng sẽ có tinh thần lực à?”

“Chắc là vậy.” Bùi Chức cầm chén nước trên bàn lên uống một ngụm, vẻ mặt thản nhiên.

Ôn Như Thủy nhìn nàng, vẫn không kìm được sự tò mò: “Vì sao người của Tần thị lại có tinh thần lực? Thái tử phi, muội có biết không?”

Không chỉ nàng ấy tò mò mà hệ thống cũng rất tò mò. Nếu không phải hệ thống thường xuyên lải nhải bên tai, nàng ấy cũng sẽ không để tâm đến chuyện này.

Bùi Chức cười nhìn nàng ấy, hiểu ý nói: “Hệ thống hỏi phải không?”

Ôn Như Thủy cười hì hì, không chút do dự bán đứng hệ thống: “Nó cứ lải nhải bên tai ta mãi, chưa thấy cái hệ thống nào chập mạch, vô dụng, lắm miệng như vậy!”

[Ta không chập mạch, vô dụng, lắm miệng nhé!] Hệ thống cãi lại: [Hơn nữa ngươi từng gặp mấy hệ thống mà nói cứ như giàu kinh nghiệm lắm không bằng.]

Ôn Như Thủy hừ một tiếng: [Ngươi còn muốn biết nữa không?]

Hệ thống tủi thân nhẫn nhịn giống hệt một tiểu tức phụ. Nếu không phải chuyện này liên quan đến việc thu thập năng lượng của hệ thống, nó cần gì phải tìm hiểu tận gốc rễ như vậy. Lỡ như Thái tử phi cho rằng nó có ý đồ khác rồi dùng tinh thần lực trấn áp nó thì sao?

Bùi Chức mỉm cười, rất tốt bụng thỏa mãn lòng hiếu kỳ của bọn họ: “Thật ra ta đã hỏi Thái tử chuyện này rồi.”

Đương nhiên nàng cũng tò mò vì sao người Tần thị lại có tinh thần lực nên đã hỏi Thái tử, cho đến khi xem cuốn sổ mà Thái tử lấy ra từ mật thất trong cung, cuối cùng nàng cũng biết được nguyên nhân.

Năm xưa khi Thái tổ của Đại Vũ tranh giành thiên hạ, đã từng có được một viên thiên thạch rơi xuống từ bên ngoài vũ trụ, nhờ vậy mà kích hoạt tinh thần lực của ông ấy.

Tiếc thay, mặc dù tinh thần lực đã kích hoạt não bộ của ông ấy và giúp nó phát triển vượt trội, mang lại những lợi ích không ngờ tới nhưng vì ông ấy không biết cách kiểm soát tinh thần lực, dẫn đến việc không thể giữ được tinh thần lực nên chỉ đành di truyền toàn bộ cho thế hệ sau, dần dà tinh thần lực cứ thế tích lũy càng ngày càng nhiều. Thời gian trôi qua, tinh thần lực của thế hệ sau quá cao, nỗi đau phải chịu đựng là gấp mấy lần.

Ôn Như Thủy và hệ thống đều sững sờ.

[Hóa ra là như vậy.] Giọng của hệ thống nhẹ bẫng: [Quả nhiên thế giới này đang tiến hóa, nếu không thì sao lại có thiên thạch rơi xuống từ ngoài vũ trụ, khai phá tinh thần lực cho một vị Hoàng đế khai quốc của một triều đại phong kiến... Hóa ra mọi thứ đều đã được sắp đặt.]

Hệ thống lải nhải một lúc rồi biến mất.

Ôn Như Thủy tỉ mỉ lắng nghe, sau đó kể lại những gì hệ thống lải nhải cho Bùi Chức.

Bùi Chức khẽ mỉm cười, không đưa ra bất kỳ nhận xét nào về điều này nhưng Ôn Như Thủy cảm thấy chắc chắn nàng đã có câu trả lời.

Vào tháng ba âm lịch năm sau, cuối cùng Thái tử phi cũng chuyển dạ.

Tin tức được truyền ra, Thái hậu và Hoàng đế vội vàng chạy đến Đông cung, thấy các cung nhân trong Đông cung đều làm việc đâu vào đấy, họ thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu tìm Thái tử.

“Thái tử đâu? Sao không thấy nó?” Chiêu Nguyên Đế lấy làm lạ.

Càng tới gần ngày dự sinh của Thái tử phi, Thái tử càng ít rời cung hơn, chỉ muốn ở bên cạnh Thái tử suốt mười hai canh giờ để đề phòng bất trắc.

Đại tổng quản Đông cung đáp: “Bẩm Hoàng thượng, điện hạ đang ở trong phòng sinh ạ.”

“Vớ vẩn!” Thái hậu quát lên: “Còn không mau gọi nó ra đây!”

Hà Tổng quản mặt nhăn mày nhó đáp: “Bẩm Thái hậu nương nương, nô tài không gọi ngài ấy ra được ạ.” Với tính nết của Thái tử gia, sao đám nô tài bọn họ có thể đối phó? Ông ấy nhìn Hoàng đế và Thái hậu với ánh mắt ngập tràn hy vọng, mong họ sẽ đi gọi Thái tử ra ngoài.

Chiêu Nguyên Đế ngoảnh mặt đi, vờ như không thấy.

Thái hậu thấy rõ điều đó, song nghĩ tới tính nết quái đản của Thái tử, bà ấy lập tức nghẹn lời, cuối cùng quyết định coi như không biết gì cả.

Họ cứ thế đợi gần cả buổi, cuối cùng phòng sinh cũng có động tĩnh.

Thái tử đang canh giữ trong phòng sinh mở cửa ra, đối diện với ánh mắt mong chờ của Thái hậu và Hoàng đế, hắn xị mặt nói: “Phụ hoàng, Thái tử phi đã hạ sinh một nam hồ ly tinh.”

Chiêu Nguyên Đế: “...”

Thái hậu: “...” Nam hồ ly tinh nghĩa là sao?

Hoàng Thái tôn ra đời, khắp chốn đều ăn mừng.

Dường như chỉ có Thái tử gia không vui cho lắm, hắn vốn mong chờ Thái tử phi sinh một Hoàng Thái nữ cho hắn, nào ngờ chẳng những không có Hoàng Thái nữ mà lại cho ra đời một nam hồ ly tinh.

Chiêu Nguyên Đế nghe hắn lẩm bẩm, bèn mắng xối xả: “Con nghĩ hay lắm! Con tưởng năm đó trẫm không mong trong bụng Hoàng hậu là một Hoàng nữ chắc? Kết quả không phải cũng sinh ra một tiểu tử như con đấy à! Con khỏi hy vọng nữa, con đầu lòng của Tần thị chúng ta đều là nam cả. Con muốn nữ nhi thì cứ bảo Thái tử phi sinh tiếp.”

“Thế thì thôi ạ.” Tần Chí lắc đầu: “Sinh nhiều làm gì? Sinh nhiều lại thành đòi nợ. Dù sao còn lão nhị, lão tứ và lão ngũ, cứ để họ sinh nhiều vào, sau này Hạo Nhi còn có người giúp đỡ.”

Tên của Hoàng Thái tôn do đích thân Chiêu Nguyên Đế đặt, tên chỉ có một chữ Hạo, họ tên đầy đủ là Tần Hạo.

Nghe vậy, gân xanh trên trán Chiêu Nguyên Đế giật giật. Thái tử nói vòng nói vo cũng chỉ vì đau lòng Thái tử phi, không muốn nàng phải chịu khổ nữa mà thôi.

Đối với nhi tử ruột thịt này, ngoài việc chiều chuộng hắn ra thì ông ấy còn có thể làm gì được nữa?

May mà nữ nhi của lão nhị đã chào đời, lão tứ cũng đã thành thân, đợi đến khi lão ngũ thành thân, con cháu sẽ ngày càng nhiều, Hoàng Thái tôn cũng sẽ không quá cô đơn, sau này sẽ có nhiều huynh đệ phò tá Tần Hạo.

Không biết từ lúc nào, Chiêu Nguyên Đế cũng bị Thái tử ảnh hưởng, bắt đầu tính toán để những tôn tử khác của ông ấy làm việc cho Hoàng Thái tôn.

Bùi Chức rất hài lòng với cái tên “Tần Hạo”. Nàng luôn có mặt từ lúc tiểu bằng hữu chào đời đến khi trưởng thành, chứng kiến cậu bé từ một cục bột nhỏ trở thành một cục bột to.

Hoàng Thái tôn vừa chào đời thì đã sở hữu tinh thần lực.

Tinh thần lực này được kế thừa từ phu thê Thái tử. May mắn là cả hai đều biết cách kiểm soát tinh thần lực nên không di truyền nhiều cho cậu bé. Sau này nếu cậu bé muốn tăng cường tinh thần lực của mình, chỉ cần luyện tập là được.

Não bộ của hài tử có tinh thần lực đều rất phát triển. Ngay từ khi biết nói, Hoàng Thái tôn đã thể hiện trí thông minh vượt trội hơn so với những đứa trẻ bình thường.

Khi lên ba tuổi, cậu bé đã lừa đại đường ca lớn hơn mình năm tuổi xoay như chong chóng, sau đó mỉm cười xua tay rời đi như chưa từng có chuyện gì.

Các triều thần chứng kiến cảnh tượng này đều thầm hít sâu một hơi, trực giác mách bảo Hoàng Thái tôn không hề tầm thường.

Thái tử nghe kể lại bèn nói bằng giọng đương nhiên: “Chuyện này bình thường mà? Nó là nam hồ ly tinh nên đương nhiên phải thông minh rồi!”

Chiêu Nguyên Đế cạn lời.

Có lẽ từ “nam hồ ly tinh” này không thể tách rời khỏi con cháu của Tần thị nữa rồi.

Trong quá trình Hoàng Thái tôn trưởng thành, Đại Vũ cũng có những thay đổi rất lớn.

Cả Đại Vũ giống như một con rồng khổng lồ đang bay lên, giao lưu càng nhiều và bền chặt hơn với các các nước ngoại bang, thiết lập bang giao với các nước Tây Dương, phát triển thương mại đường bộ và đường biển.

Sau này, Nhị Hoàng tử tìm thấy một lục địa mới và thành lập quốc gia trên lục địa mới đó. Nhị Hoàng tử trở thành Hoàng đế của lục địa mới.

Khi Hoàng Thái tôn lên năm, cuối cùng Chiêu Nguyên Đế cũng gạt bỏ sự phản đối của nhi tử, thoái vị thành công.

Ngày hôm đó, hoa nở tươi thắm, ánh nắng rực rỡ chiếu rọi khắp muôn nơi.

Nam nhân khoác long bào đứng trên Tế Thiên đài nguy nga cao ngất. Hắn đón ánh mặt trời, gương mặt tuấn tú toát lên vẻ uy nghi tôn quý. Hắn đưa tay về phía nữ nhân đội mũ phượng lấp lánh ánh vàng, khoác áo gấm thêu họa tiết phượng hoàng đứng bên cạnh.

Nàng mỉm cười ngẩng đầu, đặt tay mình lên bàn tay rộng lớn ấm áp của hắn, để hắn nắm chặt.

Cái nắm tay này sẽ kéo dài đến trọn đời trọn kiếp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn