Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 233

Sau khi đâm người thành công, Khang Bình Trường Công chúa cười phá lên như điên như dại, hô to: “Lãng Thần, ta báo thù được cho chàng rồi! Ta sẽ giết hết những kẻ đã hại c.h.ế.t chàng để báo thù cho chàng! Lãng Thần, chàng tha thứ cho ta nhé, ta không cố ý tráo thuốc của chàng mà, ta chỉ muốn chàng cúi đầu trước ta, nói với ta rằng người mà chàng yêu nhất chính là ta, chứ không phải ả Tĩnh An…”

Bà ta vừa khóc vừa cười, dù bị ấn xuống sàn nhà vẫn chẳng buồn bận tâm.

Bùi Chức và Thái tử chạy tới, nhìn thấy Tam Hoàng tử nằm trong vòng tay của Chiêu Nguyên Đế, một con dao găm găm vào ngực y, máu nhuộm đỏ vạt áo trước ngực, sắc mặt y tái đi nhanh tới mức có thể thấy rõ bằng mắt thường.

Bùi Chức vội vàng truyền tinh thần lực để tạm thời giữ mạng cho y.

Tam Hoàng tử cảm thấy sức sống cạn kiệt dần, y cố gắng mở mắt ra: “Phụ, phụ hoàng... Nhi thần sai rồi, tội của nhi thần đáng c.h.ế.t vạn lần... Nhưng nhi thần chưa từng nghĩ đến chuyện làm hại phụ hoàng… Nhi thần không cho An Quốc công điều động Ngũ quân doanh làm phản, nhi thần chỉ lừa bọn họ thôi...”

“Bọn họ” mà y nhắc tới chính là bọn Cơ Đàm Chi và Thương tiên sinh.

Trước khi bắt đầu hành động, y đã bí mật viết thư dặn dò An Quốc công, bất kể xảy ra chuyện gì cũng không được điều động Ngũ quân doanh. Sau đó, tất thảy những gì y làm chẳng qua là diễn cho bọn Cơ Đàm Chi xem để qua mặt bọn họ mà thôi.

“Hiền Nhi, con nói ít thôi!” Chiêu Nguyên Đế lóng ngóng tay chân nhìn chằm chằm con dao găm ở ngực Tam Hoàng tử, mi mắt đỏ hoe.

Cho dù nhi tử ngu xuẩn làm ông ấy thất vọng nhưng suy cho cùng Tam Hoàng tử cũng là nhi tử của ông ấy. Ngoài Thái tử ra, mặc dù ông ấy không mấy quan tâm các hài tử khác nhưng cũng hy vọng bọn họ sống tốt.

“Thái y đâu? Mau đi gọi Thái y!” Chiêu Nguyên Đế hét lớn.

Đã có người đi gọi Thái y từ nãy nhưng do trời mưa nên phải chờ một lát Thái y mới tới được.

Tâm trí Tam Hoàng tử càng ngày càng mơ hồ, y không còn nhìn rõ người trước mặt nữa, cũng không nghe rõ Chiêu Nguyên Đế nói gì, y lẩm bẩm: “Lúc nào Thái tử cũng chê nhi thần ngu… Trước đây nhi thần không phục… Hôm nay mới biết đúng là nhi thần ngu thật, bị người ta xúi giục mấy câu là đã làm ra chuyện ngu xuẩn... Nhi thần chỉ... Hi vọng phụ hoàng cũng chú ý tới nhi thần nhiều hơn, thương nhi thần nhiều hơn…”

Tiếng của Tam Hoàng tử nhỏ dần rồi tắt lịm.

Khi Thái y tới, Tam Hoàng đã thoi thóp tới mức gần như không thể cảm nhận được hơi thở của y. Thái y kiểm tra xong cũng không dám chắc có thể cứu nổi y hay không.

Chiêu Nguyên Đế bình tĩnh nói: “Các Thái y hãy cố gắng hết sức!”

Thái y xúc động, khẽ vâng dạ.

Sau khi sai người đưa Tam Hoàng tử sang thiên điện cấp cứu, Chiêu Nguyên Đế nhìn Khang Bình Trường Công chúa vẫn còn đang vừa khóc vừa cười.

“Lãng Thần, ta báo thù cho chàng rồi đấy, chàng mau trở lại đi… Lãng Thần, chàng tha thứ cho ta đi, lẽ nào chàng định ruồng rẫy cả Tuyên Nghi ư? Tuyên Nghi là nữ nhi của chàng mà, chẳng phải hồi xưa chàng nói thích nữ nhi nhất hay sao…”

Chiêu Nguyên Đế thấy bà ta điên khùng như vậy, không khỏi nhắm mắt lại rồi mở ra, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Thương tiên sinh đang bị các thị vệ giữ chặt.

“Tần Thương, ngươi đã làm gì muội ấy vậy?”

Thương tiên sinh vẫn giữ nguyên vẻ ôn hòa, ốm yếu như cũ. Dù đã trở thành tù nhân, dù thất bại trong gang tấc nhưng hắn ta vẫn chẳng buồn, chẳng giận, cứ dửng dưng như không.

“Chẳng phải Hoàng thượng đã nhận ra rồi à?” Hắn ta cười, nhẹ nhàng nói: “Năm xưa, Khang Bình Trường Công chúa tráo thuốc của phò mã, khiến bệnh tình của phò mã hết đường cứu chữa mà qua đời. Thuộc hạ nói với Công chúa rằng thực ra Hoàng thượng vốn muốn Phò mã c.h.ế.t, cho nên dù khi đó Công chúa không tráo thuốc của Phò mã thì Phò mã cũng chẳng sống được bao lâu...”

Khang Bình Trường Công chúa là một nữ nhân ngu ngốc, si tình và thảm thương.

Bà ta có xuất thân tôn quý, lớn lên trong sự yêu thương, nuông chiều của Tiên Đế, chẳng có gì mà bà ta không có được. Chỉ có Phò mã Cơ Lãng Thần là người duy nhất mà bà ta không cướp được. Cơ Lãng Thần tình nguyện cưới Công chúa một nước nhỏ còn hơn nhìn bà ta thêm một lần, khiến bà ta giận điên người.

Bà ta không muốn thừa nhận chính mình đã ác ý đánh tráo thuốc trong lúc Cơ Lãng Thần lâm trọng bệnh, dẫn đến cái c.h.ế.t của Cơ Lãng Thần. Cho nên khi có người nói với bà ta rằng thực ra chính Hoàng thượng muốn Phò mã phải c.h.ế.t, bà ta lập tức tin ngay.

Chẳng qua bà ta muốn tự gỡ tội cho mình, nếu không sớm muộn gì bà ta cũng sẽ phát điên vì áy náy do tự tay hại c.h.ế.t người mình yêu.

Chiêu Nguyên Đế lạnh mặt: “Lúc trước Khang Bình đổ bệnh cũng là do các ngươi gây ra hả?”

“Đúng vậy! Công chúa tín nhiệm tiểu tướng quân của bọn ta nên tiểu tướng quân mới có thể bỏ thuốc bà ta, đó là một loại thuốc gây ảo giác khiến con người ta trở nên điên khùng. Nếu như năm xưa Tiên Đế không gặp nạn và băng hà thì vốn dĩ thuốc này được chuẩn bị để cho Hoàng thượng uống đấy.”

Mọi người trong điện hít sâu một hơi.

Thế này thì... Ác độc quá! Không ngờ năm xưa Tiên Đế lại suýt chút nữa làm ra chuyện như vậy!

Đám lão thần từ thời Tiên Đế đang có mặt ở đây đều biết Tiên Đế thực sự dám làm như vậy. Lúc ấy Tiên Đế và Hoàng thượng đối chọi gay gắt, nếu không phải Hoàng thượng sử dụng thủ đoạn cứng rắn ép Tiên Đế thoái vị, lui về ở tại Cù Xuân viên thì chẳng biết tình hình Đại Vũ bây giờ thế nào.

Chiêu Nguyên Đế cũng ngạc nhiên, khẽ cắn răng.

Ông ấy không nói thêm gì nữa mà khoát tay áo, ra hiệu áp giải những người kia đi.

Ngoài trời tối om như mực, tiếng mưa gió nhỏ dần. Bốn tiếng mõ vang vọng trong màn mưa.

Thì ra đã canh tư.

Chiêu Nguyên Đế mệt mỏi, quay đầu nhìn Thái tử và Bùi Chức, thấy Thái tử vẫn mặc y phục ướt đẫm, Thái tử phi đang tranh thủ lúc không ai để ý, cầm khăn lau khô mặt cho hắn. Nét mặt Hoàng đế dịu lại.

Những người khác nhìn theo hướng Hoàng đế nhìn, cũng bắt gặp cảnh ấy, không khỏi ngạc nhiên.

Sao Thái tử phi cũng ở đây?

Bùi Chức thấy mọi người trong điện đều nhìn họ, nàng điềm nhiên cất khăn đi như thể chẳng hề có việc gì, tiếp tục mỉm cười ung dung, điềm đạm, cực kỳ đoan trang. Trái lại, Thái tử lại bất mãn nhìn đám đông đang nhìn mình, hừ lạnh một tiếng.

Tâm trạng căng thẳng của Chiêu Nguyên Đế được xoa dịu nhờ cặp tiểu nhi nữ này, ông ấy nói với hai người họ: “Thái tử, Thái tử phi, các con về đi nghỉ đi.”

Tần Chí kéo Bùi Chức tiến lên: “Phụ hoàng, nhi thần và Thái tử phi xin phép về nghỉ ngơi, phụ hoàng cũng nên đi nghỉ sớm đi ạ.”

Chiêu Nguyên Đế gật đầu, gọi người chuẩn bị dù cho họ, nghĩ thầm phải nhanh chóng xua họ về nhân lúc Thái tử còn chưa phát hiện ra vết thương trên người Thái tử phi, kẻo Thái tử lại nổi cơn thịnh nộ ở đây thì dù ông ấy là phụ hoàng cũng chẳng thể cản nổi.

Lúc ra khỏi đại điện, Tần Chí và Bùi Chức bắt gặp một nhóm người ướt sũng đi tới.

Nhìn vào những gương mặt ướt nhẹp ấy, Tần Chí nhận ra họ là thị vệ Đông cung. Hắn khoát tay với họ, vậy là cả đoàn người tiến về cung điện nơi Thái tử nghỉ ngơi.

Cung nhân cầm đen lồng đi trước.

Thỉnh thoảng gió đêm thổi tạt một vài giọt mưa vào trong hành lang, Tần Chí cố ý đi bên ngoài, chắn gió, che mưa cho Thái tử phi.

Dù sao người hắn cũng đã ướt hết cả rồi, có dính thêm vài giọt nước mưa cũng chẳng sao.

Hai người trở lại chỗ ở. Lúc này, trong điện hết sức yên tĩnh.

Những cung nhân đi trốn thấy họ về bèn chạy ra khỏi chỗ núp, thấy hai chủ tử đều bình an vô sự, ai nấy đều mừng phát khóc.

Cẩm Vân phải ra lệnh cho các cung nhân bình tĩnh lại, không được thể hiện cảm xúc ra mặt rồi mau mau đi chuẩn bị nước nóng, y phục và đồ ăn, thức uống.

Cuối cùng Tần Chí cũng phát hiện ra vết thương trên cánh tay Bùi Chức.

Hắn lập tức sầm mặt lại, ánh mắt lóe lên vẻ tàn bạo, tinh thần lực như thể sắp mất kiểm soát, giương nanh múa vuốt, đầy hung hăng.

Bùi Chức lo hắn mất kiểm soát thật, vội nói: “Không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, vài ngày là khỏi.”

Mắt Tần Chí đỏ hoe, hắn cẩn thận nâng cánh tay nàng lên kiểm tra: “Đây mà là vết thương ngoài da ư? Nó dài tận mười mấy tấc, da tróc thịt bong cả ra rồi...” Đột nhiên, hắn trừng mắt nhìn nàng: “Nãy cô hỏi nàng có bị thương không, vậy mà nàng lại nói máu trên người nàng là của những người khác...”

Lúc ấy do tình hình không cho phép nên hắn không thể kiểm tra người nàng trước mặt đám đông, không ngờ nàng lại dám nói dối hắn.

Bùi Chức ho khẽ, biện bạch cho bản thân: “Ta sợ chàng thất lễ ở Ngự tiền, bị người ta nhìn thấy thì không hay thôi mà.”

“Có gì mà không hay? Bộ trước đây những “chuyện hay ho” mà cô làm còn ít à? Đám đại thần đó có ai mà không biết cô nóng tính?” Thái tử gia nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, vẫn trách nàng giấu hắn chuyện bị thương.

Cuối cùng Bùi Chức phải nghiêm túc nhận lỗi, cam đoan sau này sẽ không tái phạm và đồng ý thêm nhiều yêu cầu khác của Tần Chí thì mới không phải nghe hắn càm ràm nữa, chỉ có điều tinh thần lực của hắn vẫn nhe nanh múa vuốt, bừng bừng phẫn nộ, khiến nàng không dám sử dụng tinh thần lực của mình.

Khi hai người vệ sinh xong, thay y phục sạch sẽ, dễ chịu thì trời đã tảng sáng.

Bất tri bất giác, Bùi Chức đã bận rộn nguyên đêm, sau cùng còn tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực nên nàng buồn ngủ khủng khiếp, gần như sắp không mở nổi mắt.

“A Thức mau đi ngủ đi.” Tần Chí thúc giục nàng: “Nàng là bệnh nhân, phải nghỉ ngơi nhiều hơn.”

Bùi Chức vừa đặt đầu xuống gối là đầu óc lập tức đặc quánh lại, có điều do trong lòng vẫn còn chuyện khiến nàng bận tâm nên nàng vẫn gắng gượng nói: “Vậy ta ngủ một lát, có chuyện gì thì chàng gọi ta dậy nhé…”

Tần Chí vỗ lưng nàng, thấy nhịp thở của nàng đều dần bèn dịu dàng đặt nụ hôn lên đôi má ửng hồng trong giấc ngủ say của nàng.

Trái tim hắn ăm ắp tình yêu dịu dàng, chỉ hận không thể nhét nàng vào trong ngực, đi đâu cũng mang nàng theo, để tránh cảnh hễ không chú ý một lát là nàng lại bị thương.

Cho tới khi Bùi Chức đã say giấc, Tần Chí mới rón rén rời giường.

Hắn kéo kỹ tấm rèm che, dặn dò cung nhân trông coi cẩn thận, lại căn dặn thêm vài câu rồi rời khỏi cung điện.

Ngoài trời đã hưng hửng sáng, Tần Chí tới tẩm điện nơi Chiêu Nguyên Đế nghỉ ngơi.

Chiêu Nguyên Đế đang ngồi ngây người, vẫn chưa đi nghỉ.

Thấy Thái tử tới, ông ấy thở dài, nói: “Chí Nhi, trẫm không ngờ Tiên Đế lại căm ghét lời nguyền của Tần thị đến mức nhẫn tâm đuổi tận giết tuyệt trẫm... May mà Thái tử phi chưa có thai, nếu không bọn họ sẽ xuống tay với cả con bé.”

Ánh mắt Tần Chí lạnh lùng, cằm giần giật.

Hắn nhìn Chiêu Nguyên Đế, hỏi khẽ: “Vậy còn phụ hoàng thì sao? Sở dĩ hoàng tổ phụ ghét lời nguyền của Tần thị là do khi phát bệnh thì sẽ bị cơn đau đầu tra tấn, chẳng lúc nào được yên. Hoàng tổ phụ không thể chịu nổi cơn đau ấy nên mới nghĩ đến chuyện trừ bỏ lời nguyền, tiêu diệt đích tử. Phụ hoàng còn phải chịu đau nhiều hơn hoàng tổ phụ nhiều, chẳng lẽ phụ hoàng không nghĩ đến việc loại bỏ nó hay sao?”

Ánh mắt Chiêu Nguyên Đế rất mực ôn hòa: “Trẫm rất may mắn vì khi chào đời đã được hoàng tổ phụ của trẫm che chở, ông ấy nói lời nguyền không phải là chuyện xấu mà là món quà ông trời ban cho Tần thị, mặc dù đau đớn nhưng đồng thời cũng có ích. Ích lợi mà trẫm nhận được chính là trí thông minh và sự điềm tĩnh, giúp trẫm cai trị tốt Đại Vũ.” Nhờ được Vô Thượng Hoàng che chở và an ủi nên Chiêu Nguyên Đế không căm ghét lời nguyền này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn