Bùi Quyên mừng như mở cờ trong bụng.
Nghe nói Thái hậu muốn tổ chức yến tiệc ngắm hoa trong cung, nàng ta lập tức hiểu đây chính là cơ hội, một cơ hội để tiếp cận Thái tử.
Ngoài kia người ta vẫn liên tục rỉ tai nhau tin đồn về mối quan hệ mập mờ giữa Bùi Chức và Tam Hoàng tử, mà một khi những lời đồn ấy vẫn còn tồn tại thì ắt Bùi Chức không còn cơ hội trở thành Thái tử phi. Dù gì hoàng thất cũng cần giữ thể diện, sao có thể chọn một thiếu nữ từng bị đồn thổi với Tam Hoàng tử để làm Thái tử phi chứ?
Chẳng phải đó là hành động bất kính với Thái tử sao?
Hơn nữa, tính tình Thái tử hung hãn, khó hòa hợp với người khác, e rằng chính hắn cũng sẽ không thích lấy một cô nương từng có lời đồn với Tam Hoàng tử làm Thái tử phi của mình.
Bùi Quyên rất đỗi tự tin rằng chỉ cần cho nàng ta cơ hội thể hiện khả năng tiên đoán tương lai trước mặt Thái tử thì ắt hẳn hắn sẽ chú ý đến mình.
Nàng ta tin chắc kể cả một người cao quý như Thái tử cũng khó lòng kháng cự nổi sức hấp dẫn của năng lực tiên tri.
Ôn Như Thủy đang ở tạm tại phủ Trấn Bắc Hầu cũng hớn hở chẳng kém.
Những ngày qua, Ôn Như Thủy vẫn luôn phiền muộn vì mãi vẫn không tìm được cơ hội tiếp cận Thái tử. Ai bảo nam chính lại là Thái tử, ở tận Đông cung chứ? Đừng nói là nàng ta, ngay cả nữ chính cũng chẳng có dịp để tiến cung tạo thiện cảm với hắn nữa là.
Song Ôn Như Thủy lại chẳng hề vội vàng.
Mặc dù Kiều thị nôn nóng muốn gả nàng ta cho một người con rể ưng ý nhưng theo Ôn Như Thủy, bản thân mới chỉ mười lăm tuổi, chuyện hôn sự đâu cần gấp gáp đến thế. Nàng ta chẳng muốn cưới xin sớm làm gì.
Hơn nữa, nếu nữ chính không xuất hiện thì chuyện bao giờ Thái tử thành thân vẫn còn là ẩn số.
Theo cốt truyện do hệ thống cung cấp, việc Chiêu Nguyên Đế lần lữa chưa lập Thái tử phi là có nguyên nhân sâu xa.
[Hệ thống, trong cốt truyện nói Thái tử có bệnh kín, đó là bệnh gì vậy?]
Hệ thống đáp với giọng vô cảm: [Xin ký chủ hãy tự tìm hiểu.]
[Không phải ngươi là hệ thống sao? Việc quan trọng thế này mà ngươi cũng không biết là sao hả?]
[Hệ thống chỉ là công cụ hỗ trợ bia đỡ đạn thay đổi vận mệnh, không thể giúp ký chủ mọi việc. Ký chủ vẫn nên tự mình cố gắng.]
Ôn Như Thủy bực đến nỗi muốn chửi thề, cảm thấy hệ thống này vốn chẳng được tích sự gì. Ban đầu tuy nói là cung cấp cốt truyện trong sách nhưng thực chất cũng chỉ là một bản tóm lược, hoàn toàn không có những tình tiết cụ thể. Nàng ta muốn biết thêm thì buộc phải tự tiếp cận nữ chính rồi tự phân tích.
Bàn tay vàng lợi hại nhất mà hệ thống cho nàng ta có lẽ chính là đạo cụ tạo hình tượng “người tình trong mộng” áp dụng cho Thái tử.
Đây là món đạo cụ đầu tiên trong gói thưởng dành cho người mới, còn các đạo cụ khác thì Ôn Như Thủy chưa từng thấy tăm tích chúng ở đâu. Nghe đâu phải thay đổi được vận mệnh làm bia đỡ đạn thì mới có thể mở khóa phần thưởng tiếp theo.
Mà muốn thay đổi vận mệnh làm bia đỡ đạn, trước tiên phải trở thành Thái tử phi.
Nói đến bàn tay vàng, Ôn Như Thủy lập tức nhớ ra một chuyện.
[Hệ thống, giờ Thái tử chắc đã xem ta là người tình trong mộng, nhất quyết phải cưới ta bằng được rồi đúng không?]
[Chắc vậy.]
[Chắc vậy? Vậy khi sử dụng đạo cụ người tình trong mộng kia sẽ không để lại di chứng gì chứ?]
Lời này khiến hệ thống không mấy vui vẻ, nó bèn đáp: [Yên tâm, hàng do hệ thống sản xuất thì phải đảm bảo chất lượng chứ! Hiện tại nam chính đã xem ngươi là người tình trong mộng của hắn, một khi hai người gặp nhau trong cung thì hắn sẽ lập tức yêu ngươi từ cái nhìn đầu tiên, quyết ý cưới ngươi.]
Ôn Như Thủy nghe mà sướng rơn, cảm thấy hệ thống cũng có ích, ít ra giúp nàng ta bớt được không ít phiền toái.
Nàng ta thừa biết với thân phận một nữ tử Ôn thị, bản thân vốn không có tư cách được chọn làm Thái tử phi, giỏi lắm thì làm một Trắc phi là cùng. Nhưng Thái tử đường đường là nam chính, xưa nay chỉ chung tình với nữ chính, nào có nạp Trắc phi bao giờ?
Đạo cụ người tình trong mộng trước đó vốn là một thủ đoạn cưỡng chế ký ức, cấy đoạn ký ức giả được chế tác tinh vi vào trong trí óc Thái tử.
Trong ký ức giả ấy, Thái tử và Ôn Như Thủy từng tình cờ gặp gỡ thuở niên thiếu. Khi đó, nàng ta đã mang đến cho vị Thái tử tính tình hung dữ sự ấm áp khó quên, để rồi khiến hắn nhung nhớ mãi đến tận khi trưởng thành, trở thành người trong mộng không thể chạm tới trong lòng hắn.
Không có cách nào moi thêm thông tin từ hệ thống, Ôn Như Thủy đành tự suy đoán.
[Chẳng lẽ bệnh kín của Thái tử là bất lực?]
Hệ thống: [… Có lẽ không đâu, Thái tử đâu phải thái giám, đây cũng không phải truyện cung đấu về thái giám, sao có thể để nam chính bất lực được?]
[Có gì lạ đâu, chẳng phải nhiều truyện đều có motif này sao? Nam chính bị bất lực, chỉ khi gặp được nữ chính mới “củi khô gặp lửa”, bừng bừng khí thế.]
Hệ thống: […] Nàng ta nói cũng có lý.
Ôn Như Thủy bắt đầu thấy bất an. Nếu Thái tử thật sự bất lực thì chẳng phải nàng ta đang ra sức chinh phục một thái giám sao?
Như vậy thì còn gì là cảm giác thành tựu nữa? Thà nàng ta đi cưa cẩm lão Hoàng đế còn hơn, mặc dù trái dưa leo của người này là món hàng công cộng nhưng ít ra vẫn còn dùng được.
Thấy Ôn Như Thủy dao động, hệ thống lập tức lên tiếng: [Ngươi đừng quên ngươi là bia đỡ đạn, muốn tự cứu mình thì phải bám lấy đùi nam chính. Đã vậy thì nam chính có cứng hay không có liên quan gì?]
Ôn Như Thủy: “…” Nó nói có lý quá.
Nàng ta gượng gạo đáp: [Nói thì nói vậy nhưng con người ai lại chẳng được voi đòi tiên, ai cũng mong hoàn mỹ. Phu thê sống với nhau cũng cần có sinh hoạt vợ chồng thì tình cảm mới bền lâu. Chứ một cuộc hôn nhân không có t*nh d*c thì sao mà sống nổi.]
…
Yến tiệc ngắm hoa của Thái hậu sẽ diễn ra sau nửa tháng nữa.
Thời gian nửa tháng thoạt nghe thì dài nhưng thực chất chẳng còn bao nhiêu. Những gia tộc có đủ tư cách tiến cung và có nữ nhi đến tuổi cập kê trong Kinh thành đều trở nên bận rộn.
Các tiệm trang sức và tiệm may lâu đời trong Kinh thành đều tấp nập khách đến đặt hàng.
Đặc biệt là Kim Ngọc lâu, nơi chế tác trâm ngọc, trang sức nổi tiếng nhất, nơi đây bỗng chốc đơn hàng ập tới dồn dập, khách khứa nườm nượp.
Cả Phẩm Y các xưa nay vốn rất được các cô nương chưa xuất giá yêu thích cũng vậy. Nơi này không chỉ cắt may, thêu thùa khéo léo mà kiểu dáng và hoa văn y phục cũng hết sức mới lạ, có thể tùy chỉnh theo dung mạo và khí chất của mỗi khách hàng. Một khi mặc đồ của Phẩm Y các lên người, cả diện mạo cũng rạng rỡ hơn vài phần.
Tại Thu Thực viện.
Bùi Chức ngồi bên cửa sổ luyện chữ, mắt khẽ cụp xuống, nét mặt bình thản và tập trung.
Nghe thấy ngoài sân có tiếng người trò chuyện, nàng đặt bút lông sói xuống, trông ra sân.
Phương Thảo bước vào, gương mặt tràn ngập vui mừng: “Cô nương, Đại phu nhân sai người đưa trang phục và trang sức đến, bảo người thử xem có vừa không.”
Bùi Chức ung dung đi rửa tay rồi rời khỏi thư phòng nhỏ.
Bà tử và nha hoàn do Uy Viễn Hầu phu nhân phái tới đặt quần áo và trang sức lên bàn, mỉm cười nói: “Tứ cô nương, đây là trang sức từ Kim Ngọc lâu và y phục của Phẩm Y các. Phu nhân bảo bọn nô tì mang tới để người thử xem có vừa không. Nếu chưa vừa thì vẫn còn kịp mang đi chỉnh sửa.”
Nói thì nói như vậy nhưng nhìn chung kiểu gì mặc vào cũng sẽ vừa người.
Dưới sự trợ giúp của nha hoàn, Bùi Chức thay thử y phục và trang sức.
Nàng thử qua một lượt, quả nhiên rất vừa vặn, hầu như không cần chỉnh sửa gì.
Phương Thảo và Phương Phỉ cẩn thận đỡ y phục và trang sức từ trên người cô nương xuống rồi đem cất kỹ. Đây đều là y phục và trang sức nàng sẽ mặc khi tiến cung, tham dự yến tiệc ngắm hoa của Thái hậu, nơi các Hoàng tử tất sẽ có mặt. Đến khi ấy, biết đâu chuyện giữa Tam Hoàng tử và cô nương nhà mình đã có kết quả, cũng có thể đập tan những lời đồn thổi ngoài kia.
Tất cả bốn vị cô nương chưa xuất các của phủ Uy Viễn Hầu đều nhận được y phục và trang sức mới.
Đến lúc đó, cả bốn người sẽ cùng tiến cung. Dẫu rằng Ngũ cô nương Bùi Ỷ còn nhỏ tuổi, chưa đến độ nghị hôn nhưng Tam phu nhân vẫn mong cô bé được đi theo các tỷ tỷ vào cung mở mang hiểu biết.
Uy Viễn Hầu phu nhân cũng không tiện thiên vị ai, bèn cho may y phục mới, chế trang sức mới cho tất cả các cô nương trong phủ.
Chớp mắt đã tới ngày cung yến của Thái hậu.
Sáng sớm, cả phủ rộn ràng náo nhiệt.
Hôm nay, Hầu phu nhân và Đại thiếu phu nhân Lương Huyên vừa mới qua cửa dẫn theo bốn vị cô nương vào cung.
Lương Huyên xuất thân từ phủ Dũng Nghị Bá, khi còn chưa xuất các thường theo trưởng bối tham dự đủ loại yến tiệc trong cung, so với nữ quyến phủ Uy Viễn Hầu thì quen thuộc với hoàng cung hơn nhiều.
Bùi lão phu nhân cũng vô cùng lưu tâm đến yến tiệc ngắm hoa lần này trong cung, trong lòng hiểu rõ, nếu không có gì bất trắc, Tứ tôn nữ Bùi Chức chính là Tam Hoàng tử phi tương lai.
Chỉ mong Hoàng thượng sớm ban chỉ tứ hôn, dập tắt những lời đồn bên ngoài.
Bà ấy cẩn thận ngắm nghía y phục và trang sức trên người cháu gái.
Chiếc áo khoác màu xanh ngọc dệt hoa và trăm bướm xuyên thấu, bên dưới là váy gấm vân trắng như mây, thêu chỉ vàng hình hoa, búi tóc song nha được vấn gọn gàng, trên búi tóc đen nhánh cài một cây trâm hoa ngọc kết từ bạc mạ, tơ quấn tinh xảo, điểm chuỗi châu trai, tai đeo đôi khuyên ngọc trai to bằng hạt sen, cổ đeo một chuỗi san hô đỏ quấn hai vòng, tao nhã mà trong trẻo, tôn lên làn da trắng mịn như ngọc, đôi mắt đen lay láy tựa nước hồ thu.
Thần thái rạng rỡ như ngọc sáng, dáng đứng yểu điệu.
Bùi lão phu nhân nhìn thế nào cũng thấy tôn nữ của mình thật xinh đẹp, diện mạo diễm lệ, ăn vận theo phong cách nào cũng hợp, song vẫn thấy có phần quá đỗi giản dị, mộc mạc.
Cô nương đương độ xuân thì vốn nên tươi tắn, rực rỡ mới phải.
“Bộ này A Thức mặc đẹp nhưng mà trầm quá.” Bùi lão phu nhân quay sang dặn Trần ma ma: “Ngươi mang cây bộ diêu hoa khảm hồng ngọc nạm vàng điểm thúy cành rủ của ta đến, cài thêm cho cô nương.”
Trần ma ma đáp một tiếng, lui vào nội thất lấy ra rồi cài lên búi tóc của Bùi Chức.
Bùi Chức cũng không phản đối, ngoan ngoãn nhận lòng tốt của tổ mẫu, chỉ cảm thấy đầu có chút nặng nề, đây cũng là lý do tại sao nàng không thích đeo nhiều trang sức lên đầu.
Bùi lão phu nhân kéo tay tôn nữ, cẩn thận dặn dò một hồi những điều cần lưu tâm trong cung.
“Yến tiệc ngắm hoa của Thái hậu chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến, mà đã là nơi đông đúc thì dễ sinh chuyện. Cháu phải cẩn thận, chớ tách rời các tỷ muội. Nếu có ai bảo cháu đi đâu hay làm gì, cháu nhất định phải gọi tỷ muội hoặc nhờ thê tử của Giác ca nhi đi cùng, nhất định không được đi đâu, làm gì một mình…”
Nghĩ đến những lời đồn gần đây, Bùi lão phu nhân lại thấy bất an.
Bà ấy cũng biết những quý nữ dòm ngó vị trí Tam Hoàng tử phi chẳng phải ít. Tôn nữ của bà ấy nhất định sẽ trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của những quý nữ ngưỡng mộ Tam Hoàng tử kia. Không biết trong lần yến tiệc ngắm hoa này, các quý nữ ấy có ôm lòng ganh ghét mà ngầm giở trò hay không.
Bùi lão phu nhân cũng từng là nữ nhi xuất thân thế gia, bước qua thời tuổi trẻ, há lại xem thường những thủ đoạn ngáng chân của nữ nhân trong chốn khuê phòng. Dẫu có phòng bị thế nào cũng khó chu toàn. Huống hồ đây lại là yến tiệc trong cung, đông người, phức tạp, lỡ thất lễ với một vị quý nhân nào đó thì hậu quả khó lường.
Nghĩ đến đâu lo đến đó, Bùi lão phu nhân chỉ có thể hết lời căn dặn cháu gái phải cẩn trọng, tỉnh táo, không được sơ ý.
Bùi Chức mỉm cười: “Tổ mẫu yên tâm, cháu hiểu mà.”
Thấy nàng điềm nhiên, không chút lo lắng, Bùi lão phu nhân chỉ còn biết thầm thở dài trong lòng.
Cũng chính bởi lẽ đó mà bà ấy chưa từng nghĩ sẽ để cháu gái gả vào hoàng thất. Làm dâu hoàng gia đâu dễ, mà A Thức nhà bà ấy lại thích cuộc sống đơn giản, thoải mái. Chỉ tiếc là đâu phải chuyện gì cũng do mình làm chủ được.