Hôm sau, phu thê Triệu Hạc cùng nhau đi đến hành cung.
Triệu Hạc được người đưa đến gặp Thái tử, Bùi Chức thì ở thiên điện đón tiếp Triệu phu nhân.
“Triệu phu nhân, dạo gần đây Tam cô nương nhà hai người có khỏe không?” Bùi Chức hỏi.
Triệu phu nhân vô thức đưa mắt nhìn Bùi Chức, thấy vẻ mặt nàng không có gì khác lạ, bà ấy không biết nên thở phào nhẹ nhõm hay cảm động trước tấm lòng rộng lượng của Thái tử phi.
Đều là nữ nhân với nhau cả, sao mà bà ấy có thể không hiểu được tâm trạng của nàng chứ?
Không có một nữ nhân nào muốn thấy trượng phu của mình trái ôm một người phải ấp một người, hoặc là thấy những nữ nhân khác mơ tưởng đến phu quân của mình, thậm chí còn làm ra một vài chuyện khác. Cho dù người kia không thành công thì trong lòng mình cũng sẽ khó chịu và nổi nóng.
Nhưng Thái tử phi lại bình tĩnh thản nhiên như thế, phải chăng cũng là do Thái tử cho nàng niềm tin quá lớn, khiến nàng hiểu rằng, dù là hạng nữ nhân nào đi nữa thì Thái tử cũng chẳng thèm để mắt tới, chẳng cần nàng ra tay trước, chẳng cần tự làm bẩn tay mình, Thái tử đã dập tắt mọi mầm mống có thể xảy ra, không cho bất kỳ nữ nhân nào cơ hội.
Nam nhân như thế trên thế gian này không phải không có nhưng rất hiếm gặp, càng đừng nói đến nam nhân có thân phận như Thái tử.
Nhưng mà, Triệu phu nhân lại nghĩ đến bản lĩnh của Thái tử phi. Thái tử phi tài hoa xinh đẹp, mưu trí hơn người, lại biết cách làm thế nào để Thái tử một lòng một dạ vì mình.
Nàng xứng đáng có được một nam nhân chân tình, không nỡ phụ lòng nàng.
Cho dù có là Thái tử thì cũng chỉ là một nam nhân bình thường thôi, hắn sẽ thích những nữ nhân tài giỏi, sẽ say mê nàng.
Triệu phu nhân nói: “Hôm qua sau khi trở về, chúng thần có gọi đại phu đến xem, tình hình của nữ nhi nhà thần vẫn khá tốt, chỉ là sức khỏe con bé yếu ớt, sau này có thể để lại di chứng.”
Bị Thái tử đạp vào tim, có thể giữ được cái mạng đã là tốt số lắm rồi. Cũng may lúc ấy Thái tử phản ứng kịp thời, không ra tay với nàng ta như thích khách, nếu không thì bây giờ nàng ta đã mất mạng rồi.
Lần này, Triệu Hạc cũng không thể nói gì, trái lại ông ấy còn biết ơn vì Thái tử đã giữ mạng lại cho nàng ta.
Quả thật Thái tử cũng đã nể mặt Triệu Hạc, nếu không chỉ cần tùy tiện gán cho Tam cô nương một tội danh là có thể khiến Triệu gia cả đời không thể trở lại được.
Ngừng một chút, Triệu phu nhân khéo léo nói: “Chờ cơ thể nữ nhi nhà thần khỏe hơn một chút, chúng thần sẽ đưa con bé về thôn trang để dưỡng bệnh.”
Lời này rõ ràng là có ý khéo léo từ bỏ Tam cô nương rồi. Nàng ta làm ra chuyện như thế, xém chút nữa đã làm liên lụy đến cả gia tộc, cho dù Triệu Hạc không đành lòng nhưng cũng không thể nào chối bỏ trách nhiệm vì nàng ta được. Càng đừng nói đến chuyện phu thê Triệu Hạc còn có nữ nhi khác, không thể nào vì một Tam cô nương mà lại không quan tâm bọn họ.
Dù sao Tam cô nương cũng đã làm sai, nên bị trừng phạt.
Bùi Chức nâng chén trà lên, từ từ uống cạn, vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm.
Nhưng trong lòng Ôn Như Thủy vẫn có chút khó chịu.
Quả thực, nàng ấy vô cùng khinh bỉ hành động của Triệu Tam, một cô nương danh giá mà lại cố gắng hết sức làm thiếp cho người ta, mượn chuyện Thái tử say rượu để "gạo nấu thành cơm”.
Khi nghe thấy nàng ta có kết cục như thế, Ôn Như Thủy vẫn vô cùng bức bối trong lòng. Lúc đầu nàng ấy bị hệ thống ép phải đi chinh phục Thái tử, cũng bởi vì Thái tử chưa thành thân, nếu lúc ấy Thái tử đã thành thân rồi, có đánh c.h.ế.t nàng ấy cũng chẳng thèm quấn lấy Thái tử.
Với tam quan của một người bình thường, quả thật nàng ấy không thể nào chấp nhận được sự tồn tại của thiếp thất và người thứ ba.
Cho dù vào thời đại này, thiếp là hợp pháp nhưng về quan điểm của bản thân thì nàng ấy không thể chấp nhận, cũng không có cách nào chấp nhận.
Trước khi gây chuyện, chẳng lẽ Triệu Tam chưa từng nghĩ tới việc Thái tử sẽ khinh thường nàng ta sao, hoặc là sau khi Thái tử tỉnh rượu, hắn sẽ chỉ coi nàng ta như vô tình gặp, lấy đại một cái cớ để đuổi nàng ta đi, không hề nghĩ sẽ đưa nàng ta về Kinh Thành à?
Hoặc có lẽ nàng ta đã từng nghĩ tới, chỉ là nàng ta tưởng rằng với thân phận của cha mình, ít nhiều gì cũng khiến Thái tử phải nể mặt.
Nếu Thái tử nạp nàng ta làm thiếp nghĩa là có thể thu phục Triệu Hạc vào hàng ngũ, lại còn giúp Thái tử có được một thân tín và tai mắt ở Giang Nam, còn có lợi ích nào bền chặt hơn việc kết thông gia đâu?
Triệu Tam cô nương quá thông minh, nàng ta nghĩ quá nhiều nên mới làm ra chuyện như thế.
Nàng ta dùng suy nghĩ của mình để ra tay với Thái tử, nếu là nam nhân khác có lẽ bọn họ sẽ thuận theo rồi lấy nàng ta, trói Triệu gia vào chung một con thuyền.
Nhưng Thái tử thì chẳng cần đến điều ấy.
Hoàng đế còn phơi phới tuổi xuân, Thái tử cũng không cần lôi kéo thế lực cho mình, trái lại như vậy còn khiến Hoàng đế nghi ngờ, làm hết sức cũng không được cảm ơn nên Thái tử không làm.
Cho dù hắn muốn nhân cơ hội này để thu nạp mấy kẻ trung thành về phía mình thì cũng sẽ không trắng trợn cưới nữ nhi của người ta về, làm thế chẳng phải đang công khai tuyên bố với thiên hạ rằng Triệu Hạc của phủ Thanh Hà là người của Thái tử sao?
Phận nữ nhi từ khi sinh ra đã là bể khổ, chẳng cho phép mình sai một ly đi một dặm, vì chỉ cần đi sai một bước thì cả đời này cũng chẳng thể quay đầu lại.
Mà Triệu Tam vì một suy nghĩ sai lầm của mình đã phá hủy cả cuộc đời sau này, đúng là khiến người khác thấy thương xót thay.
Sau khi Triệu phu nhân rời đi, Ôn Như Thủy mang gương mặt ủ ê ngồi trước mặt Bùi Chức.
Nàng ấy nhìn Bùi Chức, ấp úng muốn nói lại thôi.
“Có chuyện gì sao?” Bùi Chức mỉm cười hỏi.
Ôn Như Thủy thở dài nói: “Phận nữ nhi sống trên thế gian này thật không dễ dàng, thật sự không thể bước sai một bước nào cả, nếu không số phận nửa đời sau này sẽ không còn hy vọng nữa… Ta cũng không biết phải nói thế nào nhưng trong lòng ta cảm thấy rất khó chịu, biết là Triệu Tam làm thế không đúng nhưng mà…”
Trong lúc này, quả thật nàng ấy không biết nên giải thích tâm trạng của mình thế nào cho đúng.
Bùi Chức hiểu rõ nói: “Chắc tỷ đang thấy thương xót cho Triệu Tam phải không? Tỷ thấy thương cảm cho số phận nữ nhi trên thế gian này, đúng chứ?”
Ôn Như Thủy ngẩn người rồi chợt gật đầu, trên mặt lộ rõ sự mất mát.
Thật ra từ trước đến giờ, nữ nhi có thể sống tùy ý, thoải mái thì chẳng có mấy người, đa phần những người đó đều thuộc gia đình khá giả. Trước kia không tiếp xúc nhiều, nàng ấy có thể làm như không biết, hôm nay khi đã biết được thân phận của Hạ Thanh Uyển và Triệu Tam thì trong lòng nàng ấy lại dâng lên một nỗi ngậm ngùi khó nói thành lời.
Bùi Chức không an ủi nàng ấy, chỉ nói: “Đã thế thì chúng ta càng phải cố gắng để số phận này trở nên tốt hơn, để nữ nhi càng tự tin hơn, cho các nàng ấy một cơ hội để thay đổi số phận cuộc đời mình.”
“Cơ hội gì?” Ôn Như Thủy vô thức hỏi.
Bùi Chức cười nói: “Có rất nhiều cơ hội, chẳng qua phải thực hiện từng bước một, chờ sau khi về Kinh thành, chúng ta phải mở trường nữ nhi…”
Lúc Ôn Như Thủy rời đi, nàng ấy lại nhận được một nhiệm vụ từ chỗ Thái tử phi. Nhưng mà lần này, nàng ấy không còn thấp thỏm lo sợ như lần trước, trái lại nàng ấy lại hừng hực ý chí chiến đấu, nàng ấy như sắp phải đi làm một chuyện thần thánh lớn lao nào đó nên vô cùng hào hứng.
Nàng ấy cũng không biết chuyện mình phải làm sẽ thu lại kết quả như thế nào, thậm chí có thể sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng nàng ấy không hề lo lắng, bởi vì có Thái tử phi đang ủng hộ nàng ấy.
Lúc Tần Chí tới, vừa khéo thấy được hình ảnh như vừa được tiêm máu gà của Ôn Như Thủy, hai chân mày vô thức nhíu chặt lại.
“Nàng ấy sao thế? Nàng lại bảo nàng ấy làm gì vậy?” Thái tử ngồi xuống, tò mò hỏi. Bùi Chức lại kể những chuyện trước đó cho hắn nghe.
Đối với chuyện lần này, Tần Chí cũng không phản ứng nhiều, chỉ là số phận của Triệu Tam hay là sự xúc động của Ôn Như Thủy, hắn hầu như không mảy may để tâm, chỉ nhìn sang Bùi Chức hỏi: “Nàng cũng muốn như thế sao?”
Bùi Chức nhìn hắn mỉm cười, đặt tay mình vào lòng bàn tay rộng lớn của hắn.
“Điện hạ, ta sẽ làm một vài chuyện trong khả năng được cho phép.”
Sau khi nghe xong, hắn hiểu ý nàng, nắm chặt tay nàng, vẻ mặt nặng nề: “Cho dù nàng làm gì, cô cũng sẽ ủng hộ nàng, nàng cứ làm đi.”
Nụ cười trên mặt Bùi Chức càng thêm rạng rỡ hơn, nàng hôn lên môi hắn một cái, sau đó tựa vào lòng hắn.
**
Hôm đó phu thê Thái tử rời đi, quan viên đưa tiễn, trăm họ chen chúc đứng ngoài cửa thành phủ Thanh Hà.
Từ sau khi có tin Thái tử tiêu diệt hải tặc truyền ra ngoài, hình tượng của hắn trong lòng dân chúng Giang Nam lập tức tăng nhanh, danh tiếng lập tức dâng tận đỉnh. Dân chúng vô cùng kính trọng Thái tử, nghe đồn khắp các làng chài miền duyên hải, dân gian đều lập bàn thờ sống cầu phúc cho Thái tử, đặt cùng với bài vị thờ Thường Vân Tướng quân.
Biết rằng hôm nay Thái tử hồi kinh nên dân chúng đã ra khỏi thành tiễn hắn.
Quan viên xung quanh thấy cảnh này thì thấy vô cùng cảm động, không ngờ danh tiếng của Thái tử đương triều lại tốt như vậy, trong lòng mọi người hắn lại trở thành anh hùng cứu khổ cứu nạn cho dân.
Với danh tiếng của Thái tử, tương lai chỉ cần hắn không làm chuyện đại nghịch bất đạo thì đương nhiên sẽ thuận nước lên ngôi.
Vào lúc này, mọi người vô cùng xem trọng tương lai của Thái tử.
Đường trở về kinh cũng khá thuận lợi, qua hai ngày đi đường bộ lại chuyển sang đường thủy. Mấy chiếc thuyền chiến hộ tống một thuyền quan, đi kèm còn có vài chiếc thuyền buôn chở đầy vật phẩm, toàn là lễ vật của các viên quan Giang Nam cùng đặc sản địa phương do thương hộ và phú hào bị hải tặc ức h**p lâu nay dâng tặng cho Thái tử.
Nửa đêm, khi mọi người trên thuyền đang ngủ say, bên ngoài bỗng vang lên tiếng ồn ào hỗn loạn.
Bùi Chức giật mình thức giấc.
Tần Chí nằm bên cạnh cũng lập tức tỉnh táo, hắn đứng dậy, khẽ hôn lên mặt nàng rồi dịu dàng nói: “Cô đi ra ngoài xem tình hình thế nào, nàng ngủ tiếp đi.”
Thấy hắn xoay người xuống giường, dùng tốc độ nhanh nhất để mặc y phục và nhanh chóng bước ra ngoài, Bùi Chức cũng dậy theo hắn.
Lúc này bảo nàng ngủ tiếp kiểu gì chứ?
Bùi Chức mặc y phục đi ra ngoài, vừa mới tới cửa đã thấy Tần Sương, Tần Tuyết xuất hiện, hai người đang nói chuyện với Cẩm Vân, người mà lúc này lẽ ra đang canh gác bên ngoài kia.
“Xảy ra chuyện gì thế?” Bùi Chức hỏi.
Ba người vội vàng bước tới thỉnh an nàng.
Tần Sương thận trọng nói: “Thái tử phi, có cướp đánh lén ban đêm! Người không cần lo lắng, điện hạ đã đi kiểm tra rồi, thị vệ trên thuyền có thể cản được họ.”
Hai tỷ muội Tần Sương, Tần Tuyết rất lo lắng Thái tử phi sẽ giống như lần trước khi gặp hải tặc đánh lén vào ban đêm, sợ nàng sẽ tự dẫn người đi đánh hải tặc.
Lúc đó không có nhiều người, hơn nữa đều là người của mình, có mệnh lệnh của Thái tử điện hạ nên không ai dám tiết lộ việc Thái tử phi đã làm ra ngoài, đương nhiên cũng chẳng ai biết chuyện nàng giết hải tặc dễ dàng như chém dưa bổ củi.
Nhưng bây giờ trên thuyền đông người, tình hình lại phức tạp, nếu như Thái tử phi lại công khai cầm kiếm giết cướp ngay trước mặt mọi người, chỉ sợ thiên hạ sẽ sớm biết được nàng lợi hại đến mức nào.
Bùi Chức nghe xong, đi thẳng ra ngoài.
“Thái tử phi…”
Ba người bất đắc dĩ, đành vội vàng theo sau nàng.
Bùi Chức không đi lang thang, sau khi ra khỏi khoang thuyền lập tức quan sát tình hình xung quanh, nhận thấy số lượng cướp không nhiều, thị vệ trên thuyền hoàn toàn có thể đối phó, cho nên nàng cũng không có ý định nhúng tay vào.
Bấy giờ hai tỷ muội Tần thị cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Sau nửa canh giờ, cuối cùng bọn họ cũng khôi phục lại sự bình tĩnh.
Đến khi thấy Thái tử trở lại, Tần Sương, Tần Tuyết mới lui ra, thầm nghĩ lần này thật may vì Thái tử phi không ra tay.
Bùi Chức thấy y phục trên người hắn bị ướt, nàng bảo Cẩm Vân chuẩn bị nước sạch và y phục hằng ngày đến, đích thân hầu hạ hắn rửa mặt thay y phục, tiện thể hỏi chuyện tối nay.
“Có người không muốn để chúng ta thuận lợi hồi kinh.” Tần Chí lạnh lùng nói.
Bùi Chức nhíu mày: “Là do Thương tiên sinh kia đứng đằng sau sai khiến sao?”
“Chỉ có thể thôi.” Tần Chí khép chặt vạt áo, kéo tay nàng lên giường nghỉ ngơi: “Có thể là hắn ta, cũng có thể là những người khác, cô không chắc. Tối nay hải tặc xuất hiện quá bất ngờ, hơn nữa sau khi bọn chúng bị bắt đều lựa chọn cách tự kết liễu, đương nhiên là chúng không muốn liên lụy đến thế lực phía sau, chỉ thế thôi đã thấy được đối phương có chức vụ rất lớn.”
Bùi Chức không khỏi trầm tư, nếu quả thật là Thương tiên sinh sai khiến thì rốt cuộc hắn ta là thần thánh phương nào mà lại có bản lĩnh như thế? Không chỉ có thể thuyết phục hải tặc lên bờ tập kích đêm, đồng thời còn khiến hải tặc mạo hiểm tấn công thuyền quan, bất chấp sống c.h.ế.t.
Bỗng nhiên, Bùi Chức nghĩ đến điều gì đó, nàng ngước mắt nhìn hắn: “Điện hạ, lần này chàng tuần tra phủ Thanh Hà, chắc không chỉ đơn thuần là đi tuần tra thôi chứ?”
Phủ Thanh Hà cũng chẳng phải phủ thành phồn hoa nhất chốn Giang Nam, cũng chẳng phải thành trì quan trọng, việc Chiêu Nguyên Đế lựa chọn để Thái tử đến đây tuần tra cũng kỳ lạ thật đấy.
Tóm lại không phải chỉ là tùy tiện chọn một nơi, cử Thái tử đến vùng duyên hải vây quét hải tặc, nhân tiện kiểm tra tình hình phủ thành đâu phải không?
Làm thế thì quả thật lãng phí nhân tài, hoàn toàn vô nghĩa.
Sắc mặt Tần Chí thoáng cứng đờ, mắt phượng chỉ im lặng nhìn chằm chằm nàng.
Bùi Chức nhíu mày, từ từ nói: “Điện hạ, chuyện này không thể nói ra sao?” Nàng nghiêng đầu: “Trên đường tới đây, lúc ở phủ An Dương chàng biến mất cả nửa ngày, lúc trở về y phục vấy máu, sau lưng còn có vết bầm…”
Tần Chí thở dài, nói sự thật: “Phụ hoàng phái cô đến phủ Thanh Hà, là muốn để cô đi thăm dò một vài chuyện.”
“Chuyện gì thế?” Bùi Chức hỏi.
Tần Chí đưa tay kéo nàng vào lòng, cúi đầu hôn lên gương mặt trắng ngần của nàng, khẽ nói: “Điều tra nguyên nhân cái c.h.ế.t của hoàng tổ phụ năm xưa, cùng nơi ở của một nhóm người mà hoàng tổ phụ để lại sau khi băng hà.”