Có Hạ Thành Minh dẫn đường, đoàn người của Bùi Chức gần như tiến lên với tốc độ cuốn phăng mọi vật cản.
Dọc đường đi, hải tặc hoặc bỏ mạng, hoặc bỏ chạy tán loạn, không hề có sức chống trả.
Cũng không phải không có hải tặc muốn tập hợp lại để đối kháng với địch, song do đợt tập kích trước đó, kẻ thì đi cứu hỏa, kẻ thì bị dụ sang nơi khác, tất cả đã phân tán nên nhất thời khó lòng tập hợp.
Giữa đêm tối, tiếng kèn báo động chói tai lại vang lên.
Đó là tín hiệu có địch tập kích, người trên hải đảo chẳng ai xa lạ gì với âm thanh này.
Tiếng kèn khiến cả đảo rơi vào hỗn loạn lần trước lại vang lên thêm lần nữa, hải tặc trên đảo càng không thể phân thân.
Bởi vậy, thời điểm đám người Bùi Chức lên đảo thật sự quá thích hợp. Tuy số hải tặc mà bọn họ phải đối mặt không ít nhưng cũng không phải là nhiều, thậm chí không gặp phải sự phản kích có chuẩn bị từ bọn chúng.
Với số người của họ hoàn toàn có thể nghiền nát đám hải tặc, huống chi còn có Thái tử phi ở phía trước chém đầu người như bổ dưa, đám thị vệ Đông cung đều cảm thấy mọi thứ thuận lợi đến khó tin.
Nhưng trong mắt đám hải tặc, bọn họ dám xông vào đảo trong đêm thế này rõ ràng là có nội ứng phối hợp.
Bởi ngoài cuộc hỗn loạn trước đó đã phân tán lực lượng hải tặc còn có kẻ phản bội Hạ Thành Minh.
“Lão Hạ, ngươi đang làm gì vậy? Ngươi dám dẫn địch đánh vào đảo chúng ta à? Đồ phản bội!”
Một tên hải tặc gầy gò chạy tới, vừa thấy Hạ Thành Minh dẫn đường thì trừng mắt không thể tin nổi, ánh nhìn đầy căm hận và độc ác, tựa như chỉ hận không thể giết y ngay lập tức.
Hạ Thành Minh không hề lay động, chỉ lạnh lùng đáp: “Chỗ dơ bẩn này đáng bị hủy diệt từ lâu rồi!” Y không nói thêm lời thừa thãi mà quay sang nói với Bùi Chức nói: “Tên này đã giết vô số dân lành vô tội, hắn ta thích nhất là hành hạ trẻ con và nữ nhân. Người c.h.ế.t dưới tay hắn ta có mười ba bé gái, còn có một người ta không biết...”
Y còn chưa dứt lời đã thấy đám người bên cạnh Bùi Chức đồng loạt trừng mắt giận dữ.
“Câm miệng!” Tần Sương quát lớn, rút kiếm chém thẳng tên hải tặc tên Ngao kia.
Tần Tuyết hận không thể bịt tai Bùi Chức lại, sợ những lời dơ bẩn ấy làm bẩn tai Thái tử phi.
Thực ra chuyện như vậy không hiếm gặp, có những nam nhân có đam mê đặc biệt, tuy mọi người đều biết nhưng ít ai dám nói thẳng ra. Nay nghe tận tai, ai nấy đều thấy ghê tởm, hoàn toàn chẳng có tí hảo cảm nào với đám hải tặc này, chỉ hận không thể giết sạch bọn chúng ngay.
Dù biểu hiện đêm nay của Thái tử phi đã khiến bọn họ thay đổi cách nhìn, biết nàng không phải loại tiểu thư khuê các yếu đuối, song bọn họ vẫn không muốn để nàng nghe thấy những chuyện dơ bẩn thế này.
Dẫu sao Thái tử phi cũng là chủ mẫu Đông cung, sao có thể để tai nàng bị vấy bẩn bởi những chuyện nhơ nhớp này?
Nếu Thái tử biết nàng nghe thấy những lời đó chắc chắn sẽ tức giận, trách tội bọn họ bảo vệ không chu toàn, dám để Thái tử phi nghe được những lời này.
Vì thế, tất cả thị vệ ở đây đều phẫn nộ, trừng mắt trách móc Hạ Thành Minh vì không biết giữ mồm giữ miệng.
Lúc đầu Hạ Thành Minh còn thấy khó hiểu nhưng khi thấy Tần Sương giết xong tên hải tặc kia rồi quay lại lườm mình, sau đó cẩn thận đi tới bên cạnh Thái tử phi được mọi người bảo vệ, y tức khắc hiểu ra.
Dù vị cô nương giả nam trang này có mạnh mẽ cỡ nào thì rốt cuộc vẫn là một cô nương gia.
Để cô nương người ta nghe thấy những lời vừa rồi quả thật không ổn, trách sao đám người này tức giận.
Hạ Thành Minh không ngu, tất nhiên nhận ra thái độ của bọn họ. Từ đó có thể thấy thân phận của cô nương chém đầu hải tặc như bổ dưa kia không tầm thường. Dù ánh lửa lờ mờ, y vẫn nhận ra dung mạo xuất chúng và khí chất cao quý của nàng. Lúc trước y chủ động gọi bọn họ cũng vì nhận thấy thái độ của họ khá tốt.
Bọn họ giết không ít hải tặc nhưng chỉ giết những kẻ tay nhuốm đầy máu tanh và những kẻ chủ động ra tay trước, còn những kẻ thà bị bắt nạt cũng không giết người vì di nguyện của người mẹ đã khuất như y đều được bọn họ tha mạng.
Hải tặc chiếm cứ hòn đảo này quá lâu, dân cư trên đảo không chỉ có hải tặc mà còn có vô số kẻ vô tội. Có người sinh ra trên đảo như y không thể chọn lựa số phận, cũng có người là bị bắt tới.
Tuy Hạ Thành Minh không rõ bọn họ phân biệt bằng cách nào nhưng hành động của Bùi Chức khiến y lập tức đưa ra quyết định. Y muốn dẫn đường cho bọn họ, tạo điều kiện thuận lợi giúp họ cùng nhau hủy diệt nơi tội ác này.
Lần nữa tiến lên, hễ gặp hải tặc, Hạ Thành Minh đều chỉ rõ tội trạng của bọn chúng nhưng những chuyện không tiện để cô nương gia nghe thì y sẽ giảm âm giọng hoặc dùng cách nói uyển chuyển hơn.
Dẫu vậy, tội ác của hải tặc vẫn khiến người nghe bừng bừng lửa giận.
Tựa như mọi bóng tối và tội lỗi khó tưởng tượng nhất trên đời đều có thể nhìn thấy, nghe thấy ở nơi này.
Bùi Chức chém rơi đầu một tên hải tặc tội ác tày trời nữa, bất chợt hỏi: “Ngươi đã ghi nhớ hết tội trạng của hải tặc trên đảo này rồi sao?”
Hạ Thành Minh “ừm” một tiếng.
Khuôn mặt y chìm trong bóng tối, không thấy rõ mặt, hai mắt nhìn thẳng phía trước, cả người cứng đờ.
Y bình thản nói: “Mỗi lần bọn chúng làm chuyện gì, chỉ cần ta biết hoặc nghe ngóng được, ta đều ghi lại. Có chuyện ta sợ mình quên mất bèn viết vào sổ, giấu kỹ đi, mong có một ngày có thể trở về đất liền, giao những sổ sách ấy cho quan phủ, vạch trần tội ác của chúng…”
Bùi Chức im lặng giây lát rồi nói: “Đợi bên này xong việc thì ngươi theo chúng ta về đất liền, nhớ mang theo những cuốn sổ ấy.”
Cuối cùng, ánh mắt cứng đờ của Hạ Thành Minh cũng khẽ động. Trong bóng tối, chẳng ai thấy hốc mắt y bất chợt đỏ lên. Khóe mắt y rơi một giọt lệ, lướt qua rồi tan biến.
Bùi Chức không vội đi tìm Tần Chí. Nàng chia số người mình dẫn theo thành mấy đội, để bọn họ đến khắp nơi tiêu diệt lũ hải tặc đang phân tán, giết được bao nhiêu hay bấy nhiêu, tránh để chúng kịp tụ tập lại.
Có thể nói bọn họ đã đánh cho đám hải tặc trở tay không kịp.
Diện tích hòn đảo này không nhỏ, theo lời Hạ Thành Minh, trên đảo có hơn ba ngàn người, trong đó có hai ngàn người là hải tặc, còn lại là những người già yếu, trẻ em, nữ nhân và những kẻ vô tội bị cướp về đây.
Nhưng người già, trẻ con, nữ nhân yếu ớt cũng không đồng nghĩa với vô tội. Có kẻ trông thì ốm yếu nhưng cầm đao lên là có thể giết người.
Đối với kẻ cầm vũ khí tấn công bọn họ, bất kể có vô tội hay không đều giết sạch, còn những kẻ bỏ chạy thì tạm thời không quản.
Bùi Chức dẫn theo năm trăm người, chênh lệch rất lớn so với số hải tặc.
Nhưng trước khi được tuyển vào Đông cung, đám thị vệ này đều là tinh binh từng trải trăm trận, một người có thể đấu với ba tên hải tặc, lại thêm thời điểm lên đảo quá thích hợp nên cũng không gặp trở ngại lớn.
Huống hồ còn có Thái tử phi chém hải tặc như bổ dưa, tựa như chốn không người khiến đám thị vệ cảm thấy chuyến này thuận lợi vô cùng.
Khi nhận thấy số lượng hải tặc ngày càng ít đi, Bùi Chức quyết định đi tìm Tần Chí.
Muốn tìm Tần Chí cũng dễ, chỉ cần hỏi bọn hải tặc xem các vị đương gia trên đảo đang ở đâu là biết.
“Chắc là bọn họ đang ở nghị sự đường bên kia.” Hạ Thành Minh nhanh chóng đáp: “Tối nay có địch tập kích, Đại đương gia sẽ gọi mọi người tới nghị sự đường hỏi chuyện.”
Đại đương gia là kẻ vô cùng đa nghi. Phát hiện có địch, hắn ta sẽ lập tức tra xét xem có nội ứng hay không, đồng thời cũng sẽ gom hết các vị đương gia và nòng cốt lại, hỏi rõ rồi mới ra tay. Dù sao hải tặc trên đảo cũng đông, kẻ địch có muốn đánh vào cũng cần thời gian.
Hạ Thành Minh hiểu rất rõ tính cách của Đại đương gia.
Nghe xong lời y phân tích, Bùi Chức không nhịn được nhìn y thêm một cái.
“Sao vậy?” Hạ Thành Minh tưởng nàng có gì căn dặn nên bày ra thái độ cực kỳ cung kính.
Sự cung kính ấy đến từ thân phận và thực lực của Bùi Chức. Chỉ cần thấy cảnh nàng chém đầu hải tặc như bổ dưa, còn ai dám vô lễ trước mặt nàng?
“Ngươi cũng khá lắm.” Bùi Chức khen một câu: “Đáng tiếc.”
Nếu y được lớn lên trong hoàn cảnh bình thường, với tuổi tác hiện tại đi tham gia khoa cử, e rằng sớm đã tạo dựng được sự nghiệp riêng.
Trên mặt Hạ Thành Minh lộ ra vẻ chua xót. Y cũng từng suy nghĩ vô số lần, nếu mẹ y không mang thai rồi bị bắt cóc tới đây thì giờ này y sẽ ra sao?
Y chưa từng tìm hiểu thân thế của mẹ mình nhưng từ những nỗi đau thi thoảng bà ấy lộ ra, y biết bà ấy sống trên đời này vô cùng khổ sở. Nếu không phải vì y, có lẽ bà ấy đã sớm lựa chọn kết liễu bản thân.
Mẹ của y là một nữ nhân vĩ đại, song cũng là một nữ nhân đáng thương.
Bởi vậy bà ấy mới cho y mang họ của mình, tuyệt nhiên không nhắc đến thân thế bản thân, cũng không nói phụ thân của y là ai. Hiển nhiên bà ấy muốn hoàn toàn cắt đứt quá khứ, đến mức không cả cho nhi tử lấy theo họ của trượng phu.
Nhờ Hạ Thành Minh dẫn đường, cuối cùng Bùi Chức cũng tìm được nghị sự đường.
Khi bọn họ đến nơi, từ xa đã nghe vang lên tiếng binh khí va chạm, hiển nhiên bên trong đang diễn ra một trận chiến kịch liệt.
Bùi Chức lập tức tăng tốc, băng qua một rừng cây, trước mắt bỗng rộng mở, đồng thời nàng cũng thấy rõ hai người đang giao chiến phía trước.
Xung quanh có cắm mấy cây cột lớn, trên cột thắp đuốc sáng rực, ánh lửa soi rọi cả khoảng trời đêm.
Hai nam nhân cao lớn đang quyết đấu, kẻ cầm trường đao, kẻ cầm búa lớn. Tuy nam nhân cầm trường đao có vóc dáng cao to nhưng thân hình cân đối, động tác linh hoạt nhẹ nhàng. Kẻ cầm búa là một đại hán vạm vỡ, thân hình tựa một khối sắt cứng, trên mặt có một vết sẹo dài dữ tợn, cả người toát lên vẻ hung ác tột cùng, rất phù hợp với ấn tượng của thế nhân về hải tặc.
“Là Đại đương gia!”
Hạ Thành Minh hoảng sợ thì thào, cả người run rẩy, vô thức sinh ra cảm giác sợ hãi.
Ánh mắt y chuyển sang người nam nhân đang giao đấu ngang ngửa với Đại đương gia, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Y không nhận ra người này nhưng có thể nhìn thấy rõ, trước sức mạnh tuyệt đối của Đại đương gia, người kia lại không hề rơi vào thế hạ phong, thậm chí còn có thể nhiều lần gây ra thương tích cho đối thủ. Lúc này, trên người Đại đương gia đầy vết thương do lưỡi đao sắc bén gây ra, trông cực kỳ chật vật.
“Đại đương gia là kẻ có thần lực trời sinh.” Hạ Thành Minh nhỏ giọng nói: “Người này có thể đánh ngang ngửa với Đại đương gia thật sự rất lợi hại.”
Bùi Chức nhìn chằm chằm hai người đang giao đấu, khẽ hừ lạnh: “Thần lực trời sinh thì đã sao?”
Ánh mắt nàng lạnh lẽo, con ngươi sâu thẳm, đen tựa vực sâu không đáy.
Hạ Thành Minh thoáng thấy ánh mắt ấy thì bất giác rùng mình, lặng lẽ dịch sang bên mấy bước, không dám đứng gần nàng… Dù lúc này y cũng chẳng đứng gần nàng là bao.
Bùi Chức nhìn Đại đương gia đang hùng hổ vung búa mà khẽ hừ một tiếng, sau đó ngưng tụ tinh thần lực, đánh thẳng vào thần trí Đại đương gia.
Đây là lần thứ hai trong đời nàng sử dụng tinh thần lực để tấn công nhân loại.
Sau mười năm tận thế, tất cả các căn cứ địa của nhân loại liên hợp ban hành một quy định mới, người có tinh thần lực không được phép dùng nó để tấn công người thường. Nếu bị phát hiện sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc.
Dù quy định ấy có tính ràng buộc không cao, khi trật tự tận thế chưa khôi phục hoàn toàn, số người thật sự tuân thủ không nhiều.
Tuy nhiên Bùi Chức vẫn luôn nghiêm khắc tuân thủ, nếu không phải bất đắc dĩ thì nàng tuyệt đối không dùng tinh thần lực đối phó người thường. Đối mặt với hải tặc hung ác cùng cực thế này, nàng đã phá lệ, song không hề hối hận.
Đại đương gia vung búa lớn, cuốn theo một luồng kình phong chém thẳng về phía đối phương.
Đột nhiên động tác của hắn ta khựng lại, búa lớn tuột khỏi tay nặng nề rơi xuống đất.
Trên mặt Đại đương gia lộ vẻ đau đớn, cơ mặt co giật. Ngay khoảnh khắc ấy, trường đao của người giao chiến với hắn ta cũng vung lên, rốt cuộc cũng thuận lợi chém rơi đầu hắn ta.
Khi đầu Đại đương gia lăn xuống đất, trên mặt vẫn giữ nguyên vẻ đau đớn.
Hiển nhiên, trước khi c.h.ế.t, hắn ta đã chịu đựng nỗi đau đớn không ai hay biết, cũng chính nỗi đau đớn ấy đã khiến hắn ta mất hết sức phản kháng, kết thúc một đời tội nghiệt.
Tần Chí hạ trường đao, đứng thẳng tắp tại chỗ, trên người toát ra sát khí nặng nề khiến kẻ khác nhìn mà kinh hãi.
Trong mắt hắn đầy tơ máu, đỏ rực đến đáng sợ. Hắn vẫn chìm đắm trong ý chí chiến đấu cuồng bạo, ánh nhìn lạnh lẽo u ám ấy quét tới khiến Hạ Thành Minh ngỡ mình đang đối diện một Tu La nhuốm máu bước ra từ địa ngục.
Khí thế trên người hắn thực sự quá đáng sợ.