Ngày hôm sau chính là ngày Hoàng đế Đại Vũ mở tiệc chiêu đãi sứ thần các nước.
Cung yến được tổ chức tại Cảnh Sùng điện gần ngự hoa viên.
Cung yến lần này tương đối trang trọng, người tham dự đều là văn võ bá quan, không có nhiều nữ quyến, ngoài các nội mệnh phụ, ngoại mệnh phụ* chủ yếu là nữ quyến của các triều thần từ tam phẩm trở lên.
*Mệnh phụ: Chỉ những nữ nhân được triều đình ban cho tước hiệu. Nội mệnh phụ để chỉ những người đã có danh phận sống và hoạt động trong cung, ngoại mệnh phụ dành cho người có tước hiệu nhưng sống bên ngoài cung.
Khi thời gian đã gần kề, Bùi Chức đến Từ Ninh cung, sau đó nàng đi cùng Thái hậu, các phi tần và các ngoại mệnh phụ đã tiến cung đi đến Cảnh Sùng điện dự yến.
Khi nàng đến Từ Ninh cung, thời gian không sớm cũng không muộn nên ở nơi này đã có không ít người.
"Ôi chao, chúng ta vừa nhắc đến Thái tử phi thì Thái tử phi đến ngay." Giọng nói vui vẻ của Lạc Bình Trưởng Công chúa vang lên, mọi người trong điện đều nhìn về phía Bùi Chức, vẻ mặt ai nấy đều tươi cười.
Bùi Chức bước tới hành lễ thỉnh an Thái hậu, giọng hơi áy náy nói: "Hoàng tổ mẫu, tôn tức đến muộn."
"Cháu không đến muộn mà do bọn họ đến sớm thôi." Thái hậu mỉm cười với nàng, bảo người chỉ chỗ ngồi cho nàng, không hề có ý trách mắng.
Thông thường trong những cung yến như thế này, mọi người thà đến sớm chứ không dám đến đúng giờ. Vì họ sợ rằng nếu mình đến sát giờ mà những người khác đã đến từ sớm rồi, thành ra lại giống như mình đến muộn khiến cả điện phải chờ mỗi mình.
Chuyện này thường hay xảy ra, trước đây cũng có người cố tình lấy đó làm cớ để gây sự, những người đến đúng giờ thường trở thành mục tiêu công kích.
Mặc dù Bùi Chức không đến sát giờ, thậm chí còn đến sớm hơn một chút nhưng vẫn không so được với những người còn đến sớm hơn nàng.
Nếu như nàng chỉ là Thái tử phi, khó tránh khỏi bị người có ý xấu lấy chuyện này để châm chọc, nói mãi rồi sớm muộn gì cũng sẽ khiến cho mọi người tức giận, trong lòng Thái hậu cũng sẽ không vui vẻ gì.
Chỉ có điều hiện giờ nàng rất được chú ý, ngay cả Thái hậu cũng chẳng dại gì mà gây khó dễ cho nàng.
Thấy Thái hậu không thèm để ý, dù mọi người trong điện có không vui thì cũng không dám nói gì, trên mặt vẫn giữ vẻ tươi cười.
Sau khi Bùi Chức ngồi xuống, nàng khẽ gật đầu với Ôn Như Thủy đang nhìn về phía mình rồi mỉm cười hỏi: "Vừa rồi mọi người nói gì về ta thế?"
Lạc Bình Trưởng Công chúa cười tươi nói: "Chúng ta đang khen Thái tử phi thật giỏi giang. Dâu tây trồng trong sơn trang của ngươi là món mới được yêu thích nhất ở Kinh thành trong mùa đông năm nay, không biết có bao nhiêu người cảm thấy vinh dự khi được ăn thử dâu tây."
Những quả dâu tây này không chỉ mới lạ mà còn được trồng tại sơn trang của Thái tử phi, điều này đại diện cho một sự uy quyền và danh dự. Nhà nào được ăn dâu tây đều lấy đó làm vinh hạnh.
Bùi Chức cười nói: "Đa tạ Lạc Bình cô mẫu đã khen ngợi. Thật ra đây không phải công lao của ta mà phần lớn đều nhờ vào Phúc Ninh Quận chúa."
Ôn Như Thủy thấy ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình, mặt nàng ấy hơi đỏ nhưng vẫn giữ được bình tĩnh. Khi được mọi người khen ngợi, nàng ấy đáp lại một cách tự nhiên, nói mấy câu khách sáo.
Những người quen biết Ôn Như Thủy đều cảm thấy ngạc nhiên.
Ôn Như Thủy là ngoại sanh nữ của Lệ Quý phi, lần đầu tiên được Lệ Quý phi đưa vào cung diện kiến Thái hậu, nàng ấy vừa căng thẳng vừa nhút nhát, dáng vẻ rụt rè hoảng loạn ấy trông chẳng có triển vọng gì. Nếu so sánh với Tề Ấu Lan được phủ Trấn Bắc Hầu dạy dỗ cẩn thận từ nhỏ thì đúng là một trời một vực.
Ai mà ngờ được chỉ hơn một năm, nàng ấy đã thay đổi hoàn toàn.
Nàng ấy không chỉ được Hoàng thượng sắc phong làm Quận chúa mà con người cũng trở nên cởi mở và điềm tĩnh hơn, từng cử chỉ đều toát lên vẻ phóng khoáng và tự tin khiến người ta phải sáng mắt lên.
Nghe nói đây là thành quả dạy dỗ và uốn nắn của Thái tử phi.
Rõ ràng trong Kinh thành có biết bao nhiêu quý nữ, không hiểu sao Thái tử phi lại chọn trúng nàng ấy. Không chỉ làm chỗ dựa mà còn âm thầm giúp nàng ấy làm ăn, thậm chí nghe nói còn đưa ra không ít ý tưởng, hơn nữa còn cùng nàng ấy nghiên cứu ra loại lương thực mang lại sản lượng cao.
Lương thực là gốc rễ của một đất nước, có ý nghĩa rất quan trọng.
Chỉ riêng công lao này thôi thì tương lai của Ôn Như Thủy ắt hẳn không thể tệ được.
Tất cả những thứ này đều là do Thái tử phi ban cho, nếu không có Thái tử phi đứng sau ủng hộ thì dù Ôn Như Thủy có tài giỏi đến đâu, chỉ e rằng cũng không thể thuận lợi đến vậy.
Trong lòng không ít người đều thắc mắc, rốt cuộc Ôn Như Thủy này có gì đặc biệt mà lại khiến Thái tử phi nâng đỡ nàng ấy như thế?
Thái tử phi không nâng đỡ tỷ muội nhà mẹ đẻ, không nâng đỡ người nhà phu quân mà lại cứ phải nâng đỡ một cô nương mồ côi nương nhờ phủ Trấn Bắc Hầu là sao? Nếu muốn mượn cơ hội giúp Thái tử lôi kéo Nhị Hoàng tử thì chẳng phải nên nâng đỡ Nhị Hoàng tử phi mới đúng chứ?
Chỉ là bất kể họ nhìn thế nào, Ôn Như Thủy trông vẫn rất bình thường, thực sự không nhìn ra được điểm gì nổi bật.
Trong kinh thành này, kiểu quý nữ bình thường như nàng ấy có cả một đống, nếu có được sự nâng đỡ của Thái tử phi, ai cũng có thể tạo dựng được một phương trời riêng. Nếu Ôn Như Thủy làm được thì tất nhiên những người khác cũng làm được.
Mùa xuân năm nay, vì Ôn Như Thủy xảy ra chuyện trong cung, có không ít người còn ngấm ngầm chê cười nàng ấy và Lệ Quý phi.
Mặc dù Lệ Quý phi và Nhị Hoàng tử có thể dựa vào phủ Trấn Bắc Hầu để được sủng ái nhưng chẳng phải vẫn bị người ta dễ dàng tính kế đó sao? Nghe nói lúc đó Ôn Như Thủy rất thảm, phải ở trong cung dưỡng bệnh cả tháng trời mới đỡ hơn.
Vậy mà chỉ trong chớp mắt, người ta được phong làm Quận chúa, có thể tự do ra vào cung đình, còn trở thành tỷ muội thân thiết với Thái tử phi…
Chậc, chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy ghen tị rồi.
Ôn Như Thủy nắm chặt lòng bàn tay, ngồi đó với sắc mặt vẫn như bình thường, chịu đựng ánh mắt chú ý của mọi người.
Nàng ấy thầm lau mồ hôi, cảm thấy cuộc sống của nữ nhân ở thời đại này thật không dễ dàng. Nếu sống hơi bình thường thì bị người ta khinh thường, còn bị lôi ra giẫm đạp, không thể làm chủ cuộc sống của mình. Nếu sống xuất sắc hơn một chút thì lại trở thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt thiên hạ, đi đâu cũng phải luôn cẩn thận, đề phòng bị người khác hãm hại.
Bùi Chức trò chuyện với Thái hậu một lúc, sau đó nhìn sang Nhị hoàng tử phi Tề Ấu Lan đang ngồi bên cạnh Lệ Quý phi.
Bụng của Tề Ấu Lan vẫn chưa lộ rõ, hơn nữa y phục mùa đông vừa rộng rãi vừa dày dặn nên trông hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ đang mang thai.
"Chúc mừng nhị đệ muội." Bùi Chức cười nói: "Đã được ba tháng rồi đúng không?"
Tề Ấu Lan mỉm cười đáp lại: "Vừa tròn ba tháng, không còn ngại ra ngoài nữa nên hôm nay ta mới xin Nhị điện hạ dẫn ta vào cung để thỉnh an hoàng tổ mẫu."
Trong lúc nói, nàng ấy nhẹ nhàng đặt hai tay lên bụng, khuôn mặt tràn ngập vẻ dịu dàng của người làm mẫu thân.
Bùi Chức chớp mắt, bắt đầu nói chuyện với nàng ấy về những điều cần lưu ý khi mang thai, cũng như kinh nghiệm nuôi dạy con.
Ánh mắt những người xung quanh đều mơ hồ nhìn sang, nghe Thái tử phi và Nhị Hoàng tử phi nói về chủ đề ấy, ai nấy đều thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Họ vẫn còn nhớ tháng trước vì chuyện lời đồn mà Thái tử gây náo loạn ở phủ Khang Bình Trưởng Công chúa khiến cho đến tận bây giờ Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn nằm liệt giường, thậm chí ngay cả cung yến thế này cũng phải lấy lý do thân thể không khỏe, không thể đến tham dự.
Khang Bình Trưởng Công chúa vẫn luôn khỏe mạnh, làm gì có chuyện dưỡng bệnh cả tháng trời mà vẫn chưa khỏi?
E là không còn mặt mũi nào gặp người khác nên mới lấy cớ ốm đau nằm nhà. Ngay cả Tuyên Nghi Quận chúa cũng cảm thấy không còn mặt mũi gặp người khác, đã rất lâu không xuất hiện trước mặt người khác.
Mặc dù chuyện lần trước do Khang Bình Trưởng Công chúa tự làm tự chịu nhưng chuyện Thái tử làm ầm lên lần đó quả thực có hơi quá đáng.
Dù gì đi nữa Khang Bình Trưởng Công chúa cũng là trưởng bối của Thái tử, Thái tử bất chấp tất cả xông vào phủ Công chúa làm loạn, đúng là không hợp với lẽ thường. Không ít người lúc lén bàn luận về chuyện này đều tỏ vẻ không đồng tình, cho rằng hành vi ấy đã mất phong độ của Trữ quân.
Nhưng cũng có không ít người cảm thấy hành động này của Thái tử không chỉ có thể ngăn chặn lời đồn một cách hiệu quả mà còn giúp Thái tử phi trút giận. Dù là làm loạn đi chăng nữa nhưng cũng không làm mất đi tính cách chân thật.
Cũng rất phù hợp với tính cách của Thái tử.
Ai mà không biết tính cách của Thái tử không tốt, vậy mà lần đó còn chưa làm gì Khang Bình Trưởng Công chúa, chứng tỏ hắn đã nương tay…
Tóm lại, cách nhìn của người đời về chuyện này không giống nhau, có khen có chê. Thậm chí có một số người còn thay đổi ấn tượng về Thái tử, cảm thấy hắn là người đáng tin cậy, nữ nhân nào được gả cho hắn chắc chắn sẽ hạnh phúc.
Cứ nhìn Thái tử phi mà xem, đó chẳng phải là một ví dụ sao?
Trước đây bọn họ đều nhìn lầm, vì tính cách Thái tử không tốt nên đều nghĩ rằng nữ nhân gả cho hắn sẽ bất hạnh lắm, nói không chừng khi hắn nổi giận còn bị hắn ban cho roi vọt cũng nên.
Nhưng từ sau khi sau khi Thái tử phi gả đến, Đông cung không những yên bình mà sự tôn trọng và sủng ái của Thái tử dành cho Thái tử phi thì ai nấy đều thấy rõ.
Suy cho cùng, đâu có thê tử nhà nào lại chạy đến sơn trang ở liên tục mười ngày nửa tháng mà Thái tử vẫn có thể đi theo cùng.
Hoàng thượng và Thái hậu không nói gì về chuyện này, nếu nói Thái tử không đứng ra thu xếp trong chuyện này, ai mà tin?
Chính vì chuyện này mà Thái tử phi trở thành đối tượng khiến bao nữ nhân trong Kinh thành phải ngưỡng mộ.
Mỗi khi những nữ nhân đó cãi nhau với phu quân về chuyện sủng ái thiếp thất, họ lại lôi chuyện Thái tử đối xử tốt với Thái tử phi ra để nói, khiến cho những nam nhân kia không chịu nổi, đành phải nhượng bộ.
Có lần nhượng bộ đầu tiên ắt sẽ có lần thứ hai.
Chẳng bao lâu sau, các phu nhân đó phát hiện ra việc Thái tử và Thái tử phi tình cảm mặn nồng lại có lợi cho họ, từ đó càng sùng bái phu thê Thái tử hơn.
Có người ngưỡng mộ thì tất nhiên cũng phải có kẻ ganh ghét Thái tử phi.
Lúc này, thấy Thái tử phi chủ động nói chuyện về kinh nghiệm nuôi con với Nhị Hoàng tử phi, có không ít người thầm cười nhạo.
Thái tử phi vốn chưa từng sinh nở, nàng hiểu được cái gì chứ? Đừng nói là thấy Nhị Hoàng tử phi có thai nên âm thầm ghen tị, cố ý nói vớ vẩn để dạy cho Nhị Hoàng tử phi mấy kinh nghiệm sai lầm đấy nhé?
Thế nhưng, đợi đến khi họ lắng tai nghe kỹ, lại phát hiện Thái tử phi nói đâu ra đấy, lời nào lời nấy đều rất có lý.
Vinh Thái phi và Bùi Chức có chút xã giao nên lúc nói chuyện không cần quá e dè, nghe xong không khỏi nói: "Sao ta nghe Thái tử phi nói cũng cảm thấy có lý, quả đúng là vậy! Những ma ma có kinh nghiệm phong phú cũng từng đúc kết rất nhiều kinh nghiệm nuôi con, so ra chẳng khác mấy với lời Thái tử phi nói..."
Thái hậu cũng giật mình, cười nói: "Con bé rất thông minh, học cái gì cũng vừa nhanh vừa giỏi."
Về phần tại sao Thái tử phi chưa từng sinh con mà lại phải học những điều này, Thái hậu không nói gì, những người xung quanh cũng biết điều không dám hỏi nhiều.
Trong lòng họ thầm nghĩ, chẳng lẽ lời đồn trước kia là thật, Thái tử phi thật sự trốn trong sơn trang nghiên cứu phương thuốc sinh con sao? Nếu không thì sao Thái tử phi lại biết nhiều đến thế?
Tề Ấu Lan nói: "Đại tẩu, tẩu biết nhiều thật đấy, nghe tẩu nói vậy thì ta cũng yên tâm hơn nhiều rồi."
Nàng ấy chỉ đơn thuần là kinh ngạc, sau sự kinh ngạc còn có đôi chút vui mừng.
Tháng trước nàng ấy cũng nghe được lời đồn trong Kinh thành. Lúc đó trong lòng nàng ấy còn hơi khó chịu, chẳng lẽ thật sự vì mình có thai nên khiến Thái tử phi không vui, mới trốn đến sơn trang mãi không chịu trở về?
Mặc dù trực giác nói cho nàng ấy biết Thái tử phi không phải là người như vậy, tính tình nàng rộng lượng, chắc chắn sẽ không vì chút việc nhỏ này mà tự làm khổ bản thân. Nhưng vẫn không địch lại được mấy lời đồn bên ngoài sống động như thật, như thể họ đã tận mắt chứng kiến, ai nấy đều tin.
May mà sau đó Thái tử đã ra mặt dẹp yên lời đồn.
Nhưng Thái tử phi vẫn luôn ở trong sơn trang không về, nàng ấy lại đang mang thai, ba tháng đầu không thể tùy tiện đi lại, không có cách nào gặp Thái tử phi, cũng không biết Thái tử phi ra sao.
Hôm nay gặp được Thái tử phi, đôi mắt nàng sáng ngời, nụ cười vẫn như xưa, thậm chí còn dặn dò mình nhiều điều cần chú ý trong thời gian mang thai, nàng ấy biết ngay Thái tử phi không hề giống như lời đồn mà.
Cuối cùng Tề Ấu Lan cũng cảm thấy yên tâm.
Bùi Chức không biết suy nghĩ của nàng ấy đã vòng vèo đến mười tám khúc, cười nói: "Ta và đệ đệ cách nhau vài tuổi, mẫu thân ta mang thai đệ đệ, ta nghe mẫu thân và nhũ mẫu nói nhiều về những điều cần chú ý cho thai phụ và kinh nghiệm nuôi con nên cũng hiểu được một ít. Còn có các biểu muội ở nhà ngoại tổ phụ cũng còn nhỏ tuổi, lúc các muội ấy sinh ra, ta đến nhà ngoại tổ phụ ở một thời gian, thấy nhiều nên tự nhiên hiểu được thôi..."
Tất nhiên sự thật không phải là như vậy.
Kiếp trước nàng sống trong thế giới tận thế, nhân loại phải vật lộn để sinh tồn, số lượng nhân loại ngày càng ít đi. Mỗi hài tử ra đời rất được coi trọng, những điều cần chú ý của thai phụ và kinh nghiệm nuôi con đều là những thứ mà cả nam và nữ bắt buộc phải học.
Trí nhớ của nàng tốt, dù đã trải qua hai kiếp, nàng vẫn chưa quên nên mới có thể nói năng đâu ra đấy.
Tề Ấu Lan đột nhiên hiểu ra.
Thái hậu cười, nói với những người trong điện: "Các ngươi xem Thái tử phi quả đúng là người thông minh, con bé học cái gì cũng vừa nhanh vừa giỏi."
Mọi người đều cười theo, dù có đúng hay không thì chẳng ai lại không biết điều mà đối nghịch với Thái Hậu vào lúc này.
Thấy thời gian đã đến, có cung nhân đến nhắc nhở, Thái hậu chỉnh lại búi tóc và trang sức trên đầu rồi chậm rãi đứng dậy.
Bùi Chức đi đến đỡ bà ấy, mọi người đi đến Cảnh Sùng điện.
Trong Cảnh Sùng điện, sau khi Hoàng đế, Thái hậu, văn võ bá quan và nữ quyến lần lượt ngồi xuống, cho triệu sứ thần các nước khác vào điện yết kiến, sau đó họ ngồi vào chỗ theo vị trí đã được Đại Vũ sắp xếp.
Sau khi mọi người đã ngồi xuống, một vị sứ thần bước ra phía trước.
Đây là sứ thần của Nguyệt Uyển quốc.
Nguyệt Uyển quốc nằm ở phía Tây Bắc của Đại Vũ, tuy chỉ là một quốc gia nhỏ nhưng do nắm giữ vị trí giao thông quan trọng nối Đại Vũ với Tây Vực nên quốc gia này vô cùng phồn vinh, không thể xem thường.
Thậm chí Hãn huyết bảo mã của Nguyệt Uyển quốc còn nổi danh hơn cả.
Trước tiên sứ thần của Nguyệt Uyển Quốc nói cảm tạ với Đại Vũ, sau đó nhắc đến hạt giống ngô và khoai lang, hy vọng ba năm sau, Hoàng đế Đại Vũ có thể cho họ thuê hai loại hạt giống này, tiếp đó lại hỏi không biết vị nào là Thái tử phi.
Dưới sự ra hiệu của Chiêu Nguyên Đế, Bùi Chức chậm rãi đứng dậy, thi lễ với sứ thần Nguyệt Uyển quốc từ xa.
Sứ thần Nguyệt Uyển quốc vội vàng đáp lễ, ca ngợi sự hào phóng của Đại Vũ, tán dương Thiên tử Đại Vũ là bậc thánh nhân được trời cao chọn lựa, mới có thể giúp Đại Vũ phát hiện ra hai loại lương thực vừa có năng suất cao vừa thơm ngon như ngô và khoai lang.
Từ khi Đại Vũ lập quốc đến nay, Nguyệt Uyển quốc vẫn luôn có quan hệ tốt với Đại Vũ. Những năm gần đây, Nguyệt Uyển quốc và Đại Vũ vẫn duy trì quan hệ ngoại giao tốt đẹp nên tất nhiên Đại Vũ sẽ bằng lòng ưu tiên cho Nguyệt Uyển quốc thuê hạt giống lương thực.
Cũng vì lẽ đó, hôm nay sứ thần Nguyệt Uyển quốc mới đi đầu trong việc bày tỏ thiện chí với Đại Vũ.
Cả đại điện vang vọng tiếng nịnh bợ của sứ thần Nguyệt Uyển quốc.
Những lời nịnh bợ này đúng là vừa to vừa vang khiến vẻ mặt của sứ thần các nước khác đều trở nên cứng đờ. Họ thầm mắng Nguyệt Uyển Quốc quả là một kẻ chuyên nịnh nọt, ai cho mình sữa thì người đó là mẫu thân, quỳ l**m Đại Vũ đến mức ngay cả lòng tự trọng cũng không cần.
Chiêu Nguyên Đế cười nói: "Sứ thần Nguyệt Uyển quốc không cần đa lễ. Thật ra hôm nay tại yến tiệc này, trẫm muốn cho các ngươi một bất ngờ."
Sứ thần Nguyệt Uyển quốc rất biết ý mà hỏi: "Hoàng thượng, không biết là điều bất ngờ gì?"
Chiêu Nguyên Đế úp mở không chịu nói: "Lát nữa các ngươi sẽ biết."
Ông ấy nói xong thì vỗ tay ba lần.
Theo tiếng vỗ tay của ông ấy, một nhóm mỹ nhân mặc cung trang* bưng khay khoan thai bước vào,lần lượt dâng lên những món ăn do ngự trù tỉ mỉ chuẩn bị.
*Cung trang: là trang phục của cung nữ hoặc phi tần trong cung.
Nhìn thấy vậy, mọi người đều hiểu ra điều bất ngờ mà Hoàng thượng nói chắc hẳn là những món ăn trên bàn.
Họ nhìn những món ăn trên bàn, trong phút chốc không nhận ra được đó là món gì.
Vì thời tiết lạnh nên hôm nay ngự trù đã chuẩn bị món chính là khoai tây hầm thịt, trước khi dâng lên, món ăn vẫn luôn được hầm trên lửa nhỏ để tránh bị nguội.
Vì vậy, khi được bưng lên, món ăn vẫn đang bốc khói, dù không nóng hổi như lúc mới lấy ra khỏi nồi nhưng cũng khác hẳn với những cung yến thông thường, khi thịt dâng lên đã đóng một lớp mỡ, nhìn thôi đã thấy ngán.
Lúc này, mọi người nhìn những miếng thịt màu nâu sẫm xen lẫn những miếng có hình dáng không đồng đều, ai nấy đều không biết đó là thứ gì.
Khi được Hoàng đế Đại Vũ ra hiệu, họ gắp một miếng ăn thử, lập tức kinh ngạc vì mỹ vị nhân gian này.