Sau khi rời khỏi phủ Công chúa, Tần Chí nhìn sắc trời, không quay về cung mà đi thẳng đến cổng thành.
Hắn vừa định rời đi thì cấm vệ nội đình tiến lên chặn đường.
Thấy Tần Chí nhìn sang, cấm vệ nội đình có phần sợ hãi nhưng nhớ đến chuyện hắn vừa làm lúc nãy, đoán chắc Hoàng thượng sẽ muốn gặp hắn, bèn hỏi: “Điện hạ, ngài không quay về cung ạ?”
“Thời gian không còn sớm nữa, cô định tới thôn trang trước.” Thái tử gia ngồi trên lưng ngựa, từ trên cao nhìn xuống đám cấm vệ nội đình: “Có vấn đề gì sao?”
Cấm vệ nội đình thầm nghĩ, vấn đề lớn lắm chứ. Điện hạ vừa làm ra chuyện tày trời như thế, chỉ sợ ngày mai mấy bản tấu chương của Ngự lại sẽ chất đầy long án, không phải bây giờ nên mau mau vào cung thỉnh tội với Hoàng thượng sao?
Đáng tiếc là Thái tử không hề nể mặt, xoay đầu ngựa rời đi ngay.
Tuyết rơi dày đặc, mấy cấm vệ nội đình chỉ biết đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng dáng Thái tử dẫn thị vệ Đông cung đi xa, không khỏi thấy bất lực và buồn bã.
Bọn họ không dám ngăn Thái tử gia không cho hắn đi. Dù sao Hoàng thượng cũng không ra lệnh phải đưa Thái tử về cung, thôi thì đành kệ vậy.
Ngày tuyết rơi, bầu trời âm u, ngoài đường vắng vẻ, ít người qua lại.
Tần Chí thúc ngựa phi nhanh, vượt qua gió tuyết rời Kinh thành, chẳng bao lâu đã tới thôn trang ở thôn Đào Hoa.
Quản sự trong thôn trang che ô ra đón. Thấy Thái tử trở về thì nhanh chóng tiến lên, nói: “Ôi gia của ta, tuyết lớn thế này sao ngài không ngồi xe ngựa, Thái tử phi mà biết thế nào cũng xót.”
Tần Chí đưa tay nhận ô, đáp “không sao” rồi sải bước đi về viện chính.
Trong noãn các, Bùi Chức đang ngồi trên giường sưởi chuyện trò với ngoại tổ mẫu, đại bá mẫu và Ôn Như Thủy.
Dưa hấu và dâu tây trong nhà kính đã có thể thu hoạch. Sáng nay, nhân lúc tuyết còn chưa lớn, mấy người Bùi Chức vào nhà kính hái quả. Sau đó, Ôn Như Thủy đọc liền một hơi mấy món đồ uống và điểm tâm làm từ dâu tây và dưa hấu, bảo nhà bếp thay phiên chế biến thành yến tiệc trái cây.
Hay nói đúng hơn là yến tiệc dâu tây.
Nào là nước ép dâu tây, sữa chua dâu tây, bánh mì dâu tây, mứt dâu tây, kẹo hồ lô dâu tây, pudding trứng sữa dâu tây, bánh đại phúc dâu tây…
Vị chua ngọt và cảm giác ngon miệng của dâu tây đã chiếm trọn tình cảm của mọi người.
Tuy dưa hấu cũng ngon nhưng không thể sánh với sự mới mẻ của dâu tây. Từ khi dâu tây bắt đầu chín, mỗi lần đám hạ nhân trong thôn trang đi ngang qua nhà kính đều phải ghé vào ngắm.
Sầm lão phu nhân cười nói: “Chúng ta thật có lộc ăn, chắc là người đầu tiên được nếm thử dâu tây rồi.”
Đại bá mẫu Nhan thị cũng cười theo: “Cũng nhờ phúc của lão phu nhân và A Chức. Không ngờ dâu tây lại xinh xắn thế này, mà hương vị cũng ngon, thơm lừng, ăn vào mềm mọng, bình thường không thèm ăn vặt mà nay cũng không nhịn được.”
“Dâu tây là thứ tốt đấy.” Ôn Như Thủy vui vẻ nói: “Trong bao nhiêu loại trái cây, ta thích nhất là dâu tây… Thái tử phi, ngày mai ta muốn hái ít dâu mang về cho mẹ ta nếm thử, cả ngoại tổ mẫu và di mẫu nữa…”
Bùi Chức nói: “Cái đó phải đợi thêm vài ngày, ngày mai ta phải hái trước rồi đưa vào cung cho Hoàng thượng nếm thử.”
Từ lúc nhà kính mới xây xong, công đa nàng đã năm lần bảy lượt hỏi nàng định trồng gì, giờ nghe dâu đã chín, nếu không cho ông ấy nếm đầu tiên thì e là ông ấy sẽ không vui.
Nghe nàng nói là để dâng lên Hoàng thượng, mọi người cũng không có ý kiến gì.
Đang nói chuyện thì hạ nhân vào bẩm báo Thái tử đã trở về.
Sầm lão phu nhân, Nhan thị và Ôn Như Thủy thức thời cáo lui, ra khỏi phòng thấy tuyết vẫn rơi dày đặc, không khỏi thở dài.
Ban đầu bọn họ tính ở thôn trang một hai ngày rồi về, ai ngờ tuyết nhỏ thành tuyết lớn. Đã ở đây năm ngày rồi, chẳng biết khi nào tuyết mới ngừng. Chắc chắn Thái tử phi sẽ không để họ bọn họ mạo hiểm trở về giữa trời tuyết như thế này.
Hơn nữa, tuyết rơi dày như thế cũng lo sẽ gây ra tai họa, đến lúc đó triều đình và đám nam nhân trong nhà lại bận rộn không yên.
Bùi Chức trở về phòng, vừa hay thấy Tần Chí đang cởi bỏ y phục bị tuyết làm ướt.
Nàng vội bước tới, trách nhẹ: “Tuyết rơi lớn thế này, sao chàng còn tới đây?”
“Nếu cô không tới, chỉ sợ ngày mai sẽ không tới được.” Tần Chí đáp.
Bùi Chức kinh ngạc nhìn hắn, ý gì vậy?
Tần Chí thay y phục xong, bưng bát canh nóng mà nha hoàn dâng lên, uống hơn nửa bát, cả người ấm dần lên. Hắn bình thản kể lại sơ lược chuyện đã xảy ra hôm nay cho nàng nghe.
Bùi Chức: “…”
Hình như nàng đã hiểu vì sao thiên hạ lại sợ vị Thái tử gia này đến thế, sợ hắn như sợ cọp vậy. Nhìn việc hắn làm thì có ai mà không sợ cho được?
“Cô nghe nói dâu tây đã chín rồi, mai về kinh mang một giỏ dâu về, phụ hoàng thấy dâu tây sẽ không giận cô nữa.” Thái tử gia nói, giọng đầy toan tính.
Vì thế hắn thà đội tuyết đến đây cũng không muốn ở lại cung chờ bị trách phạt. Tuy bị trách không đau cũng chẳng ngứa nhưng đã có thể tránh thì ai lại tự chuốc phiền.
Bùi Chức không nhịn được bật cười, nàng đã có thể hình dung ra dáng vẻ bất đắc dĩ của Hoàng thượng trong cung.
“Được, mai ta sẽ sai người hái dâu tây cho chàng tiện mang về cung.” Nàng quay đầu dặn dò, sau đó nói với hắn: “Dâu tây là loại quả yếu ớt, chớ để xóc nảy kẻo bầm dập, phụ hoàng nhìn thấy lại không vui.”
Tần Chí đưa tay kéo nàng vào lòng, cúi đầu hôn lên đôi môi đang lải nhải không ngừng ấy.
Tuy hắn thích nghe nàng lắm lời nhưng nếu lắm lời vì phụ hoàng thì hắn chẳng muốn nghe nữa.
Sáng hôm sau, Tần Chí ngồi xe ngựa rời khỏi thôn trang.
Hôm nay hắn không cưỡi ngựa, nguyên nhân là vì tuyết vẫn rơi, thêm nữa dâu tây không chịu được xóc nảy, đành phải ngồi xe ngựa chầm chậm về kinh.
May mắn hôm nay không phải vào triều nên vào cung muộn một chút cũng không sao.
Xe ngựa rẽ qua nha môn lục bộ.
Lúc này đã là giờ làm việc của quan nha nhưng vì thân phận Thái tử đặc biệt nên dù có đến muộn về sớm cũng không ai dám nói gì. Huống chi mỗi khi Thái tử có mặt ở nha môn, hắn luôn làm việc nghiêm túc tận tâm, lại thường phải ra ngoài tuần sát, lâu dần, mọi người cũng không yêu cầu hắn nhất định phải có mặt.
Vào nha môn, quan viên lớn nhỏ dọc đường thấy hắn đều dừng lại hành lễ, đồng thời tò mò nhìn chiếc giỏ trên tay hắn.
Mỗi lần Thái tử tới nha môn chưa bao giờ tự tay xách vật gì, tất cả đều do thị vệ theo hầu cầm giúp.
Giờ thấy hắn tự mình xách một cái giỏ được bọc kín bằng lụa, ai nấy đều hiếu kỳ không biết bên trong đựng thứ quý giá gì mà phải để điện hạ tự tay xách.
Nhớ tới chuyện hôm qua Thái tử nổi giận ở phủ Công chúa, ép trưởng lại của phủ Công chúa phải đứng ra đính chính tin đồn trong kinh, dù mọi người tò mò đến mấy cũng không dám lên hỏi, sợ rước họa vào thân.
Thái tử thông minh tài giỏi, việc gì đến tay cũng làm đâu ra đó khiến đám lão thần nghiêm túc làm việc vô cùng yêu mến, thường tấm tắc khen Đại Vũ có người kế tục, quốc gia có phúc.
Nhưng đi cùng với đó, tính tình Thái tử cũng khiến người ta kiêng dè.
Những người không trêu chọc hắn, không làm chuyện xấu thì thôi, kẻ từng làm điều khuất tất lúc nào cũng lo sợ bị hắn lôi ra, khi đó cả nhà đều khó thoát tội.
Một vị Thái tử vừa khiến người ta kính trọng vừa khiến người ta sợ hãi như thế, ai dám to gan tới gần?
Qua chuyện lần này, đến Thái tử phi bọn họ cũng không dám đắc tội, sợ lỡ nói sai một câu lại chọc phải Thái tử. Ngay cả phủ Khang Bình Trưởng Công chúa mà hắn cũng dám xông vào thì có chuyện gì mà hắn không dám làm?
Thái tử vào nha môn lục bộ, chỉ ở lại một khắc rồi rời đi.
Sau đó, một số quan viên lục bộ đều nhận được từ Thái tử một loại quả đỏ tươi, dáng vẻ nhỏ nhắn xinh xắn.
Nghe nói nó tên là dâu tây.
“Sầm Thượng thư, đây là thứ gì vậy?”
Có người ghé lại gần, tò mò ngắm nhìn đĩa trái cây trước mặt Sầm Thượng thư.
Trên chiếc đĩa sứ Thanh Hoa có đặt hơn chục quả đỏ au được rửa sạch sẽ, tựa như vẫn còn vương giọt sương sớm, tỏa ra mùi hương ngọt ngào dễ khiến người ta say đắm, chẳng biết mê người đến mức nào.
Đặc biệt là vào mùa đông ít trái cây, rất khó được ăn hoa quả tươi như vậy nên càng khiến người ta yêu thích.
Sầm Thượng thư làm ra vẻ thản nhiên nói: “Là Thái tử điện hạ sai người đưa tới, nói là trái cây do thôn trang của Thái tử phi trồng, gọi là dâu tây.”
Nói rồi Sầm Thượng thư cầm một quả dâu tây lên cắn thử trước mặt mọi người.
Quả dâu tây này không nhỏ, lớn hơn nắm tay trẻ con, quả nào quả nấy căng mọng, vừa cắn đã thấy nước tràn đầy, vị chua ngọt, hương thơm đậm đà khiến môi răng thấm ướt, vô cùng k*ch th*ch vị giác.
Sầm Thượng thư tuổi đã cao, tuy được chăm sóc tốt nhưng khẩu vị chẳng còn như thời trẻ, hôm nay bất ngờ được ăn thứ quả này không khỏi thấy thèm ăn hơn.
Ông ấy ăn hết quả này tới quả khác.
Nhất thời không để ý đã ăn tới năm sáu quả.
“Sầm Thượng thư, có ngon không?” Lại bộ Thị lang không nhịn được hỏi lão thủ trưởng.
Sầm Thượng thư vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc nhưng không tiếc lời khen ngợi dâu tây, khen tới mức ai nấy đều nuốt nước miếng, lòng thầm thòm thèm, không khỏi ghen tỵ.
Có Thái tử làm ngoại tôn nữ tế tốt thật, đến thứ quý giá thế này cũng được ăn một cách dễ dàng.
Sầm Thượng thư ăn sáu quả liền ngừng, nói với mọi người xung quanh: “Ta già rồi, ăn uống không bằng bọn trẻ, phần còn lại các ngươi chia nhau ăn đi.”
Trên đĩa còn lại mười quả dâu tây, trong phòng có năm người, mỗi người chia được hai quả.
Năm người liếc nhau, không chút do dự mà đưa tay lấy, chẳng màng gì đến lễ nghi đồng liêu.
Sầm Thượng thư nâng chén trà lên nhấp vài ngụm, thong thả nói: “Dâu tây này là do đứa ngoại tôn nữ chẳng ra gì của ta trồng được, nghe nói dạo này nó rất bận rộn ở trang, ta còn tưởng nó làm chuyện vớ vẩn, không ngờ thật sự làm ra được thứ hay ho… Hoàng thượng cũng biết nên mới cho phép nó ở lại thôn trang. Hôm nay dâu tây chín, chắc Thái tử cũng mang về cho Hoàng thượng nếm thử. Chúng ta cũng xem như nhờ phúc của Hoàng thượng mà được nếm chút mùi vị.”
Mọi người chậm rãi ăn dâu tây, sợ ăn nhanh quá thì như Trư Bát Giới nuốt nhân sâm, chưa kịp thưởng thức đã hết, nghe đến đây bèn hiểu Sầm Thượng thư đang mượn cơ hội này để biện giải cho ngoại tôn nữ trước những lời đồn gần đây.
Bọn họ nhìn nhau, thầm nghĩ Khang Bình Trưởng Công chúa đã tung tin đồn quá hiểm độc.
Thái tử phi người ta chỉ là quan tâm việc nhà nông, vậy mà bị Khang Bình Trưởng Công chúa đồn thành vì con nối dõi mà làm chuyện vớ vẩn.
Với công lao của Thái tử phi, cho dù nàng chưa có con cũng chẳng ai dám nói gì. Huống chi nàng và Thái tử mới thành thân được một năm, gấp gáp gì chứ? Hoàng thượng với Thái hậu còn chưa gấp, mấy kẻ tung lời đồn này đúng là ăn no rửng mỡ.
Mọi người nghĩ vậy, miệng thì không ngừng khen Thái tử phi, nào là đức hạnh đoan trang, nào là dịu dàng hiểu chuyện, nào là phúc khí hiền lương, đủ loại mỹ từ.
Sầm Thượng thư làm ra vẻ khiêm tốn nhưng trong lòng lại rất đắc ý trước những lời tán thưởng dành cho ngoại tôn nữ của bọn họ.
Thậm chí ông ấy cảm thấy ngoại tôn nữ của ông ấy thực sự tốt như vậy.
Vì nghe lời đồn bên ngoài mà lão thê cố tình đến thôn trang ở thôn Đào Hoa thăm ngoại tôn nữ rồi ở luôn không về, sao Sầm Thượng thư có thể yên tâm cho được. Bởi vậy ông ấy cũng biết được từ lão thê chuyện thôn trang ở thôn Đào Hoa xây nhà kính trồng gì. Nay thấy Thái tử sai người đưa dâu tây tới thì hiểu Thái tử muốn mượn chuyện dâu tây xóa bỏ lời đồn, dĩ nhiên ông ấy phải phối hợp hết sức.
**
Tần Chí ghé nha môn lục bộ một chuyến, sau đó vào cung.
Vừa tới Cần Chính điện, một câu trách móc không vui đã giáng xuống: “Ngươi còn mặt mũi trở về à?”
Tần Chí hành lễ với Hoàng thượng, trên mặt vẫn nở nụ cười, tỏ vẻ không hiểu hỏi lại: “Phụ hoàng, sao nhi thần lại không có mặt mũi trở về? Chẳng lẽ người không muốn nhi thần trở về?”
Chiêu Nguyên Đế ném cây bút lông sói trong tay xuống, chỉ vào mặt hắn mà mắng: “Hôm qua ngươi đã làm ra chuyện tốt đẹp gì, chẳng lẽ còn muốn trẫm phải nhắc lại một lần nữa?”
“Phụ hoàng!” Tần Chí hùng hồn đáp: “Chẳng qua là nhi thần điều tra ra kẻ tung tin đồn, đi đòi lại công bằng mà thôi, nhi thần đâu có làm chuyện gì quá đáng.”
Chiêu Nguyên Đế giận dữ nói: “Không làm chuyện quá đáng? Dù sao Khang Bình cũng là cô mẫu của ngươi, ngươi dẫn người xông vào phủ Công chúa như thế thì ra thể thống gì?”
Nhìn đống tấu chương trên bàn, chỉ riêng những bản tấu hặc tội Thái tử đã chất thành chồng.
Ánh mắt Tần Chí thoáng qua âm u, hắn bướng bỉnh mà uất ức nói: “Phụ hoàng, hôm nay nhi thần cố ý mang dâu tây về cho người nếm thử, chẳng lẽ vì chuyện này mà người trách mắng nhi thần?”
Chiêu Nguyên Đế: “…” Ông ấy đã kịp mắng đâu mà hắn đã tỏ vẻ uất ức rồi!
“Thôi được rồi.” Ông ấy xua tay, giọng vẫn không mấy hòa nhã: “Dâu tây đâu, mang tới cho trẫm nếm thử.”
Tần Chí nở nụ cười tươi rói, dâng giỏ dâu tây đang xách trong tay lên, tự tay vén lớp lụa bọc bên ngoài để lộ những quả dâu tây được xếp ngay ngắn chỉnh tề, đỏ tươi bóng bẩy.
Ngoại hình của dâu tây quả thật khéo léo, đáng yêu, Chiêu Nguyên Đế vừa nhìn đã thấy thích.
Tần Chí sai người rửa một đĩa dâu tây dâng lên cho Hoàng thượng nếm thử rồi kể lại chuyện yến tiệc dâu tây hôm qua của Thái tử phi, cuối cùng nói: “Nhi thần thấy mứt dâu tây phết lên bánh ngọt, màn thầu là ngon nhất, còn có phô mai dâu tây, thạch dâu tây cũng rất tuyệt…”
Chiêu Nguyên Đế không vui nói: “Đi đi đi, đừng nói trước mặt trẫm, trẫm lại chẳng được ăn.”
“Phụ hoàng có thể sai ngự trù làm cho người nếm thử, chắc chắn người sẽ thích.” Tần Chí ân cần nói.
Rốt cuộc Chiêu Nguyên Đế cũng bật cười, nếm thử dâu tây rồi bình phẩm vài câu, cuối cùng nói: “Quả thật Thái tử phi đã chịu ấm ức trong chuyện lần này. Hôm qua Khang Bình vào cung khóc lóc với hoàng tổ mẫu ngươi, hoàng tổ mẫu ngươi không thèm để ý, sai người đưa muội ấy về… Chuyện này là lỗi của Khang Bình, cũng coi như đáng đời nhưng trong lòng hoàng tổ mẫu ngươi cũng khó chịu lắm, lát nữa ngươi mang ít dâu tây qua đó dỗ dành lão nhân gia đi.”
Dù Khang Bình Trưởng Công chúa có tội tình gì cũng là nữ nhi ruột thịt của Thái hậu, tuy Thái hậu biết bà ta đáng tội nhưng sao có thể không đau lòng?
Tần Chí gật đầu: “Phụ hoàng yên tâm, nhi thần hiểu.”