Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 187

“Điện hạ, chàng tin ta không?”

Khi Tần Chí nghe nàng hỏi vậy, giọng nói của nàng dịu dàng, chậm rãi, không vội vàng, khiến người ta không thể không gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ để nghiêm túc lắng nghe, những bồn chồn và phiền muộn trong lòng cũng tan biến theo đó.

Giống như con người nàng vậy, dường như chẳng có chuyện gì trên đời này làm khó được nàng. Nếu có, vậy thì cũng không còn là “chuyện”, mà là hiện thực, đã là hiện thực thì dũng cảm đối mặt là được.

Hắn khẽ đáp một tiếng "ừ”, âm thanh như được phát ra từ cổ họng.

Đương nhiên là hắn tin nàng.

Tại sao lại không tin chứ? Nàng là thê tử của hắn, là người mà hắn đã khắc ghi trong lòng từ nhỏ, lớn lên thì mưu tính đón nàng vào Đông cung, ôm dưới cánh bảo vệ.

“Điện hạ, sau này con của chúng ta sẽ không bị bệnh đau đầu hành hạ nữa đâu.” Bùi Chức mỉm cười nói: “Ta từng nói với chàng về chuyện tinh thần lực, chắc chàng chưa quên nhỉ?”

Tần Chí: “... Hình như cô không nhớ lắm.”

Hắn hơi ngượng ngùng vì ký ức không đầy đủ của mình, cũng hơi buồn bực, tại sao trí nhớ của hắn lại không hoàn chỉnh chứ?

Bùi Chức thấy vậy cũng buồn cười, biết ký ức của hắn không trọn vẹn. Tuy hắn vẫn nhớ rõ nàng nhưng lại không thể nhớ kỹ một số chi tiết.

Thế là nàng kể lại chuyện tinh thần lực với hắn thêm một lần nữa.

Lúc này Tần Chí mới như bừng tỉnh: “Vậy ra... Con cháu Tần thị mắc bệnh đau đầu là vì tinh thần lực sao?”

Bùi Chức gật đầu đáp: “Điện hạ, tinh thần lực của chàng quá hỗn loạn. Đợi ta điều chỉnh lại giúp chàng rồi dạy chàng cách khống chế nó, sau này chàng sẽ không bị đau đầu nữa. Con của chúng ta cũng vậy.”

Tần Chí siết chặt tay nàng, hồi lâu không nói gì.

Một lúc sau, hắn mới cất tiếng: “Nghe nói sinh con rất nguy hiểm, cô vẫn không muốn nàng sinh...” Hắn cụp mắt xuống, trên người lộ ra vẻ u buồn và yếu đuối hiếm thấy: “Năm xưa mẫu hậu cũng bị khó sinh, sau đó chống đỡ được một tháng vẫn... ra đi.”

Ở thời đại này, nữ nhân sinh con chẳng khác gì đi dạo Quỷ Môn Quan, có thể tưởng tượng được việc đó nguy hiểm nhường nào.

Bùi Chức cười nói: “Vậy nên, chuyện con cái cứ chờ ta qua hai mươi tuổi rồi tính tiếp! Lúc đó cơ thể ta cũng phát triển hơn, là độ tuổi sinh nở thích hợp nhất, mức độ nguy hiểm cũng sẽ giảm đi.”

Tần Chí không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, sau đó ôm nàng vào lòng: “A Thức, nàng có thích trẻ con không?”

“Thích chứ.” Bùi Chức cười khanh khách, nói: “Trẻ con là hy vọng tương lai, ta rất thích.”

Ở thời mạt thế, ăn bữa nay lo bữa mai, đứa trẻ vừa được sinh ra đã phải đối mặt với thế giới nguy hiểm, thiếu thốn lương thực, lớn lên nổi hay không là cả một dấu hỏi, cho nên rất ít ai bằng lòng sinh đẻ.

Nhưng không thể phủ nhận, trẻ con đại diện cho sự khởi đầu, là hy vọng, là sự nối dài của nhân loại, không ai không yêu thương sự sống mới cả.

Bùi Chức cũng yêu trẻ con. Mỗi lần trong căn cứ địa có đứa bé chào đời, nàng đều lén lút chạy tới nhìn. Những lúc nàng kiệt sức đến mức sắp không chịu đựng nổi nữa, chỉ cần nhìn thấy bọn trẻ được căn cứ địa bảo vệ lớn lên là nàng sẽ phấn chấn trở lại.

Nàng có sự đồng cảm đối với trẻ nhỏ.

Mà hiện tại, tuy kỹ thuật chữa bệnh ở thế giới này còn lạc hậu nhưng lại an toàn, vật tư dồi dào, trẻ con ra đời sẽ không lo cái ăn cái mặc.

Tần Chí yên lặng ôm nàng, không nói thêm gì nữa.

Chẳng ai nói trước được chuyện tương lai, thế nên hiện tại cứ như vậy thôi.

Hơn nữa, bây giờ cả hai đều có nhiều việc phải lo, mà tuổi nàng vẫn còn nhỏ, thực sự chưa cần vội nghĩ đến chuyện sinh con.

**

Những ngày sau đó, Bùi Chức vẫn ở lại thôn trang, chờ các cây trồng đến vụ thu hoạch, tiện thể cày điểm tích lũy với Ôn Như Thủy, cuộc sống vô cùng nhàn nhã thong dong.

Ban đầu đám cung nhân hầu hạ còn lo lắng vì chuyện Nhị Hoàng tử phi có thai, sợ nàng thấy khó chịu trong lòng. Nhưng sau khi thấy Thái tử phi hoàn toàn không để tâm, Thái tử gia vẫn đối đãi với Thái Tử Phi như xưa thì họ cũng dần dần yên tâm.

Chỉ là, chẳng rõ từ bao giờ bắt đầu có những lời đồn bí ẩn lan truyền trong Kinh thành, nói rằng Thái tử phi mãi chưa có tin vui, lại thấy Nhị Hoàng tử phi mang thai nên buồn lòng, thế là trốn biệt ở thôn trang không chịu hồi cung.

Lại có người nói, Thái tử phi đang dốc sức tìm các phương thuốc dân gian để cầu con ở trong thôn trang, cố gắng mang thai, nhất quyết phải có kết quả mới quay về.

Khi phủ Sầm Thượng thư và phủ Uy Viễn Hầu vô tình nghe được tin đồn này đều lo sốt vó, cuối cùng không thể ngồi yên được nữa. Từ khi Bùi An Giác thừa kế phủ Uy Viễn Hầu, trở thành Uy Viễn Hầu, cách xưng hô với các chủ tử lớn nhỏ trong phủ cũng đổi theo.

Bùi lão phu nhân được tôn làm thái phu nhân, Uy Viễn Hầu phu nhân – Nhan thị – trở thành lão phu nhân trong phủ, còn Lương Huyên thì trở thành nữ chủ nhân của phủ Uy Viễn Hầu, bên ngoài xưng là Uy Viễn Hầu phu nhân.

Một hôm, Lương Huyên được mời về nhà mẹ đẻ dự yến hội, trở về lại nổi giận đùng đùng.

Nàng ấy kể lại với trượng phu và bà bà nghe những lời đồn về Thái tử phi mà mình vô tình nghe được tại yến tiệc. Ba người đều nóng ruột sốt ruột, thế là bàn bạc để lão phu nhân Nhan thị đến thôn trang ở thôn Đào Hoa thăm Thái tử phi rồi nói chuyện này với nàng, khuyên Thái tử phi không cần quá nôn nóng, đừng dằn vặt với những phương thuốc dân gian vớ vẩn, tránh tổn hại đến sức khỏe.

Nhan thị là đại bá mẫu của Thái tử phi, có tiếng nói trước mặt nàng, để bà ấy ra mặt là thích hợp nhất.

Hôm đó, Sầm lão phu nhân phủ Sầm Thượng thư và lão phu nhân Nhan thị phủ Uy Viễn Hầu cùng đến thôn trang.

Hai chiếc xe ngựa lần lượt tiến vào thôn trang, hai người vừa xuống xe đã chạm mặt nhau, cả hai đều sửng sốt nhưng cũng nhanh chóng hiểu ra.

Nhan thị bước tới hành lễ với Sầm lão phu nhân.

Lão phu nhân kéo tay bà ấy, dịu dàng nói: “A Nhan, ngươi cũng đến tìm A Thức sao?”

Nhan thị miễn cưỡng nở nụ cười: “Phải, ta nghe được một vài lời đồn... Không biết là ai lòng dạ đen tối, miệng lưỡi độc địa đến thế, dám nói hưu nói vượn như vậy. Đây là cậy quý nhân nhân từ nên mới dám nói xằng nói bậy.”

Sắc mặt Sầm lão phu nhân cũng trầm xuống, rõ ràng rất phẫn nộ với những lời đồn kia.

Hai người đang trò chuyện thì thấy Bùi Chức nhanh chân đi tới.

Bùi Chức vui mừng hỏi: “Ngoại tổ mẫu, đại bá mẫu, sao hai người lại tới đây? Mau vào nhà ngồi đi ạ, ngoài này lạnh lắm.”

Hôm kia trời vừa mới đổ trận tuyết nhỏ, gió bấc thổi vù vù, đúng là không thích hợp để ra ngoài. Nhìn thấy hai người lặn lội đến đây trong tiết trời lạnh giá này, Bùi Chức lo lắng không thôi.

Đám hạ nhân trong thôn trang vội vàng chuẩn bị lồng xông hơi, lò sưởi, canh nóng, tất bật không ngơi tay.

Bùi Chức nhân cơ hội nắm tay ngoại tổ mẫu, không tiếc tinh thần lực mà quét một vòng trên người bà ấy, loại bỏ mấy bệnh vặt cho bà ấy, để bà ấy nhanh chóng phấn chấn trở lại.

Nhan thị còn trẻ, cơ thể khỏe mạnh, cho nên không có gì đáng ngại.

Bùi Chức ngồi cạnh Sầm lão phu nhân, đích thân dâng canh nóng, quở trách: “Ngoại tổ mẫu, nếu có việc gì thì người cho hạ nhân truyền lời là được, đường xa thế này, người không cần đích thân đi một chuyến đâu ạ.”

Sầm lão phu nhân vui vẻ cười bảo: “Yên tâm, sức khỏe ta vẫn ổn, hơn nữa ta cũng muốn đến thăm cháu.”

Nghe vậy, Bùi Chức không biết nói gì, chỉ lẩm bẩm: “Lẽ ra phải là cháu về thăm ngoại tổ mẫu mới đúng...”

“Không sao cả, ta biết cháu bận, không có thời gian quay về thăm bà già này. Ta ở nhà cũng rảnh rỗi, đi đây đi đó cũng tốt, tiện đường ghé thăm cháu luôn.” Sầm lão phu nhân cười rạng rỡ, tinh thần phấn chấn.

Dù Sầm lão phu nhân là nữ quyến trong nhà nhưng trượng phu lại là Lại bộ Thượng thư, vậy nên bà ấy cũng biết đôi chút về những những chuyện mà ngoại tôn nữ của mình đang âm thầm làm.

Bà ấy rất tán thành chuyện này, thậm chí còn nghĩ ngoại tôn nữ có bản lĩnh như vậy, nếu nàng không phải là Thái tử phi, e là cũng đảm đương được chức nữ quan mà trượng phu bà ấy vẫn luôn ba hoa.

Sau khi uống hết canh nóng, cả hai đều cảm thấy cơ thể ấm lên.

Bùi Chức cho tất cả hạ nhân lui ra, rồi hỏi thẳng hai người tới đây có chuyện gì. Nàng là người thông minh, biết rõ không có chuyện gì lớn thì họ đã chẳng cùng nhau tới thôn trang.

Sầm lão phu nhân nắm tay ngoại tôn nữ, trong chốc lát không biết mở lời thế nào.

Nhan thị thấy thế thì kể qua về những lời đồn gần đây trong kinh, dù bà ấy nói rất uyển chuyển nhưng vẫn có thể nghe ra sự độc ác của những lời suy đoán kia đáng sợ nhường nào.

“A Thức, cháu đừng để tâm.” Sầm lão phu nhân an ủi nàng: “Cháu và Thái tử mới thành thân được một năm, có những đôi bốn đến năm năm sau mới có con đấy thôi. Cháu đừng lo lắng, Hoàng thượng và Thái hậu đều thông cảm cho cháu mà...”

Nhan thị cũng phụ họa theo.

Hai người sợ Thái tử phi để ý rồi lại đi tìm mấy bài thuốc dân gian làm hại đến sức khỏe, đến lúc có con thì cơ thể lại mang bệnh, cuối cùng người được lợi chẳng phải là những nữ nhân khác hay sao?

Sau khi hiểu rõ đầu đuôi, Bùi Chức dở khóc dở cười.

Nàng và Tần Chí chưa bao giờ để tâm chuyện đó, không ngờ lại có vài người lo lắng thay cho đời sau của họ đến vậy.

“Ngoại tổ mẫu, đại bá mẫu, hai người yên tâm, cháu không để trong lòng đâu, Thái tử cũng vậy.” Nàng dừng một chút, mỉm cười rồi nói: “Phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu thực sự cũng thông cảm, nếu không cháu đâu thể ở lại thôn trang lâu như vậy, phải không ạ?”

Sầm lão phu nhân và Nhan thị đều lo lắng quá nên rối bời, không chú ý đến thái độ của Hoàng thượng và Thái hậu ở trong cung.

Hoàng thượng và Thái hậu chưa từng nhắc đến chuyện Thái tử phi mãi chưa có tin vui gì, thậm chí có người lỡ lời trước mặt Thái hậu, bà ấy cũng chỉ cười nói Thái tử phi còn trẻ, không cần gấp.

Người thông minh sẽ nhìn ra thái độ của Thái hậu và Hoàng thượng.

Bùi Chức thấy vẻ mặt hai người như bừng tỉnh, không muốn họ bận lòng thêm nên tươi cười chuyển sang chuyện khác, kể về các loại cây nàng trồng trong nhà kính ở thôn trang, còn đưa hai người đi xem tận mắt.

Hai người xem xong đều lưu luyến chẳng muốn rời thôn trang. Họ chưa từng thấy những loại cây trong nhà kính kia, vừa lạ mắt vừa đẹp đẽ, lại biết đây là lương thực mới mà Thái tử phi dày công nghiên cứu ra, ai mà nỡ rời đi?

Bùi Chức bèn lấy cớ trời đã tối, sắp có tuyết, không tiện đường nên đã giữ họ lại qua đêm, hôm sau hẵng về.

Đến tối muộn, Thái tử và Ôn Như Thủy lần lượt đến thôn trang.

Nghe nói Sầm lão phu nhân cũng tới, cả hai lập tức đến thỉnh an.

Vì đang ở thôn trang, chẳng câu nệ quy củ, Tần Chí cũng không cần giữ gìn lễ tiết của bậc Thái tử, cung kính nói: “Cô vốn luôn kính trọng Sầm Thượng thư đại nhân, mà lão phu nhân lại là ngoại tổ mẫu của A Thức, cũng là trưởng bối của cô, lão phu nhân không cần đa lễ, lẽ ra là cô phải thỉnh an người mới đúng.”

Một câu nói của Thái tử khiến lão phu nhân nghe xong ấm lòng, nhìn đôi uyên ương trước mắt, nỗi lo trong lòng về ngoại tôn nữ cũng vơi đi không ít.

Trước đây bà ấy từng lo ngoại tôn nữ gả vào Hoàng gia sẽ không có ngày yên ổn, trong lòng cũng mong nàng sớm có con để vững chân ở Đông cung, sau này dù có người mới vào cũng không lung lay được địa vị của nàng.

Nhưng một năm nay, Đông cung chưa hề nạp thêm ai, Thái tử cũng rất tôn trọng Thái tử phi, ngay cả Hoàng thượng và Thái hậu cũng không tùy tiện đưa người vào Đông cung.

Chỉ nhìn Thái tử phi ở lại thôn trang, gần như ngày nào Thái tử cũng đến, còn ở lại qua đêm, là đủ hiểu thái độ của Thái tử.

Quả thật, đúng là họ lo lắng quá nên rối trí.

Ôn Như Thủy rụt rè hành lễ với Sầm lão phu nhân, sợ trưởng bối hiểu lầm nên giải thích là dạo này mình giúp Thái tử phi trồng hoa màu.

Dù sao Thái tử cũng ở trong thôn trang, rất dễ bị người khác hiểu lầm rằng nàng ấy có gì đó mờ ám với Thái tử.

Dĩ nhiên Sầm lão phu nhân chẳng nghi ngờ gì, kéo tay nàng ấy khen liên tục là cô nương giỏi giang, có bản lĩnh, Thái tử phi có thể yên tâm giao phó mọi chuyện.

Cả Kinh thành đều biết chuyện Phúc Ninh quận chúa Ôn Như Thủy là tâm phúc của Thái tử phi nhưng không ngăn nổi một vài người vẫn đồn đoán khó nghe.

Bữa tối rất phong phú.

Bùi Chức cho người nấu vài món cay vị đặc biệt, dùng ớt xanh đã lớn nhưng chưa chín đỏ, tuy chưa chín nhưng dùng làm gia vị đã ổn, để cho mọi người nếm thử vị mới.

Còn có món nấu từ rau bí và hoa bí.

Tiếc là cà chua còn chưa chín đỏ, nếu không thì còn có thể nấu thêm vài món mới.

Hôm sau, tuyết bắt đầu rơi, Bùi Chức lại mượn cớ giữ Sầm lão phu nhân và Nhan thị ở lại, chờ tuyết ngừng rồi về sau.

Hai người đều hiểu tâm ý của nàng, chỉ thấy buồn cười rồi cũng thuận theo. Dù sao trong nhà cũng không có gì cần họ lo, lại có cớ chính đáng, không về thì cũng chẳng ai nói được gì.

Trời tuyết là thời điểm thích hợp để nướng khoai.

Mọi người quây quần bên lò sưởi, vừa ăn khoai nướng vừa trò chuyện, ngày tháng trôi qua ấm áp, vui vẻ.

Chỉ có Thái tử điện hạ là đáng thương, dù tuyết rơi cũng phải trở về kinh xử lý công việc, không thể ở lại thôn trang lâu, Bùi Chức bèn sai người gói mấy củ khoai nướng nóng hổi để Thái tử gia mang theo ăn dọc đường.

Hôm nay Ôn Như Thủy không ra cửa tiệm, trời tuyết nên cũng tranh thủ nghỉ một hôm.

Đợi Sầm lão phu nhân và Nhan thị đi nghỉ, nàng ấy mới nói chuyện riêng với Bùi Chức, hỏi nguyên nhân hai vị trưởng bối đến thăm.

Hôm qua Thái tử cũng hỏi qua, sau khi biết rõ nguyên do, Thái tử gia tức giận đến mức suýt nổi trận lôi đình, lập tức lệnh cho ám vệ Đông cung điều tra kẻ nào to gan tung mấy lời đồn nhảm độc địa như vậy.

Sáng nay hắn hồi kinh cũng là để xử lý chuyện đó.

Bùi Chức kể chuyện lời đồn cho Ôn Như Thủy nghe. Lời đồn vốn luôn là thứ mà người trong cuộc biết sau cùng, mà Ôn Như Thủy là tâm phúc của Thái tử phi, đương nhiên không ai dám nói gì trước mặt nàng ấy.

Ôn Như Thủy tức giận không thôit: “Quá đáng thật đấy! Nghe xem mấy lời đó kìa? Chẳng lẽ giá trị tồn tại của nữ nhân chỉ là để sinh con chắc?”

Nàng ấy bỗng thấy mừng vì từng sống ở hiện đại, có một nhân cách hoàn chỉnh và tự do hơn, không bị sự ngu muội của thời đại này trói buộc, cho nên mới có thể sống một cách sáng suốt, tự tại và phóng khoáng như thế.

Sau khi cơn tức giận qua đi, Ôn Như Thủy nhìn Bùi Chức, dò hỏi: “Thái tử phi, muội nghĩ thế nào?”

Bùi Chức chống cằm, đáp: "Ta không nghĩ gì cả. Chuyện con cái, ít nhất cũng phải chờ ta qua hai mươi tuổi mới tính, hiện tại thì chưa đâu.”

“Thế mới đúng.” Ôn Như Thủy rất đồng tình, mắt sáng rỡ, bày kế cho nàng: “Thái tử phi, sau này nếu Đại Vũ cường thịnh, muội có thể đứng ra cải cách, ban hành các luật liên quan, quy định nữ nhân hai mươi tuổi mới sinh con chẳng hạn...”

Bùi Chức bật cười: “E là cái đó khó thực hiện đấy.”

“Ôi chao, đâu phải bây giờ, là sau này mà! Đợi Thái tử đăng cơ, nắm đại quyền, Đại Vũ trở thành một đế quốc cường thịnh, dân chúng có nhiều lương thực, không còn lo đói khát, tâm lý cũng thay đổi, khi ấy thuận thế mà ra luật liên quan…”

Tuy Ôn Như Thủy chỉ nói qua loa nhưng Bùi Chức đã hiểu rõ dụng ý của nàng ấy.

Nàng cười: “Đến lúc đó nếu điều kiện cho phép, ta sẽ làm.”

Ôn Như Thủy cười hớn hở.

Tuy Thái tử phi chẳng nói lời nào hay nhưng không hiểu sao, chỉ cần là nàng nói thì nàng ấy sẽ tin tưởng.

Thái tử phi có một loại sức mạnh khiến người ta tin phục, thậm chí còn có phong thái và tấm lòng của bậc bề trên. Tựa như dù là muộn phiền gì thì chỉ cần nói với nàng, nàng đều sẽ lắng nghe nghiêm túc rồi giải quyết giúp bọn họ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn

Chương không tồn tại | Mê Truyện