“Tiểu tướng quân, ngài đừng nhìn ta như vậy, ta sẽ ngượng lắm.”
Bùi Quyên cười tủm tỉm, dù cảm nhận được ý nghĩ muốn giết người của y nhưng nàng ta chẳng thèm để tâm, thậm chí còn thêm dầu vào lửa, giọng điệu càng thêm vài phần trêu chọc.
Đây là lần đầu tiên Cơ Đàm Chi gặp một nữ nhân ngông cuồng đến thế. Với thân phận của mình, đây cũng là lần đầu tiên y bị một nữ nhân trêu ghẹo như vậy, trong lòng không hề gợn sóng, chỉ thấy chán ghét vô cùng.
Y nén lại sự bực dọc trong lòng, hỏi: “Ngươi thật sự muốn rời khỏi Kinh thành?”
“Phải đó.” Bùi Quyên gật đầu: “Ta không cần phải lừa tiểu tướng quân chuyện này.”
Cơ Đàm Chi nhíu mày, y có thể hiểu được ý nghĩa đằng sau việc nàng ta rời Kinh thành. Đây không phải là một chuyến đi chơi của quý nữ với đoàn tùy tùng rầm rộ, mà là quyết định của một mình nàng ta, giống như một kẻ đào vong. Một khi rời khỏi Kinh thành, nàng ta sẽ không còn là Nhị cô nương của phủ Uy Viễn Hầu nữa.
“Một nữ tử yếu đuối như ngươi...”
Y hơi khó tin, chẳng lẽ Bùi Quyên thật sự muốn từ bỏ thân phận của mình?
Bùi Quyên bật cười khanh khách, cười đến nghiêng ngả: “Tiểu tướng quân, ngài thấy ta giống một nữ tử yếu đuối sao?”
Cơ Đàm Chi im lặng. Qua mấy lần giao đấu, y thực sự không thể coi nàng ta là một nữ tử yếu đuối được. Nếu nàng ta thật sự yếu đuối thì đã không thể lặng lẽ trà trộn vào phủ Tướng quân mà không quấy rầy đến thị vệ tuần tra. Tuy thị vệ của phủ Tướng quân không thể so bì với cấm vệ trong cung nhưng cũng không đến nỗi tệ hại như vậy.
Y hỏi: “Sau khi rời kinh, ngươi định đi đâu?”
“Ta vẫn chưa quyết định, cứ đi bừa thôi. Tóm lại phải tránh đám người muội muội Thái tử phi của ta đã rồi tính.” Bùi Quyên đáp tỉnh bơ, vẻ mặt cười như không cười: “Sao thế, tiểu tướng quân đang quan tâm đến ta à?”
Vẻ lạnh lùng trên mặt Cơ Đàm Chi đã biến mất, y thản nhiên nói: “Ta vẫn còn muốn hợp tác với Bùi Nhị cô nương, đương nhiên phải quan tâm đến tung tích của Nhị cô nương rồi, để sau này đỡ phải không tìm được cô nương.”
“Chuyện này dễ thôi.” Bùi Quyên cười nói: “Đợi ta tránh được trận tai tiếng này, ta sẽ liên lạc với tiểu tướng quân. Chỉ mong lúc đó tiểu tướng quân đừng tránh mặt không gặp ta.”
Cơ Đàm Chi không đáp lại lời nàng ta, chuyển sang câu hỏi khác: “Đêm nay Nhị cô nương đặc biệt đến đây, chắc không chỉ để báo cho ta biết chuyện này thôi chứ?”
Bùi Quyên ung dung chống cằm, liếc mắt đưa tình với y, táo bạo nói: “Đương nhiên không phải, thực ra... Ta đến để tự tiến cử bản thân làm người hầu hạ bên gối cho tiểu tướng quân...”
Thấy sắc mặt y sa sầm lại trong nháy mắt, nàng ta cười ha hả rồi đứng dậy.
“Trêu ngài thôi.” Bùi Quyên đeo lại chiếc khăn che mặt màu đen, vẫy tay với y: “Nếu không phải muội muội Thái tử phi của ta theo dõi quá gắt gao, ta không có cách nào cho người gửi thư cho ngài thì cũng chẳng phải thân chinh đến đây một chuyến. Tiểu tướng quân, ngài đừng coi thường muội muội Thái tử phi của ta, nàng ta không phải dạng vừa đâu, ngay cả ta cũng từng thất thủ dưới tay nàng ta rồi...”
Bùi Quyên bỗng nhiên im bặt, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo, có vẻ không muốn nói thêm.
Cơ Đàm Chi nhìn chằm chằm nàng ta. Là thật sự không muốn nói thêm gì hay chỉ đang cố tình tung hỏa mù?
Thấy nàng ta sắp trèo ra ngoài cửa sổ, y hỏi một câu: “Ngươi đã làm gì Thái tử?”
Bùi Quyên chống hai tay lên bệ cửa sổ, quay đầu lại cười đầy quyến rũ với y: “Đây là bí mật~”
Nói rồi, nàng ta lật người ra ngoài, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong bóng đêm, lặng lẽ không một tiếng động, không hề gây chú ý cho đội thị vệ tuần tra.
Cơ Đàm Chi đứng bên cửa sổ, mọi biểu cảm trên gương mặt từ từ biến mất rồi y khẽ bật cười chế giễu.
Không lâu sau, một ám vệ bước vào.
“Tiểu tướng quân, mất dấu rồi.” Ám vệ xấu hổ cúi đầu, không ngờ lại để mất dấu một nữ tử yếu đuối.
Cơ Đàm Chi thờ ơ nói: “Thôi bỏ đi, ngươi đi theo dõi thôn trang núi Tiểu Dương, đừng để ai phát hiện ra ngươi.”
Thôn trang núi Tiểu Dương là sản nghiệp của phủ Uy Viễn Hầu, Bùi Quyên bị đưa đến đó để “dưỡng bệnh”.
Ám vệ thưa vâng rồi lặng lẽ lui ra.
**
Bùi Quyên đi trong con hẻm tối tăm. Nàng ta thành thạo tránh né quan sai tuần tra và phu canh, lẩn vào những góc tối không có ánh đèn lồng, hoàn toàn ẩn mình trong bóng đêm.
Nàng ta đột nhiên dừng lại rồi vịn vào tường, hơi khom người xuống, dường như đang phải chịu đựng cơn đau đớn vô cùng. Thấy đích đến đã ở ngay trước mặt, nàng ta nghiến chặt răng, loạng choạng bước tới một căn nhà rồi gõ cửa.
Một nữ nhân trung niên cảnh giác mở cửa, sau khi thấy nàng ta thì kinh ngạc hỏi: “Nhị cô nương, người sao vậy?”
Bùi Quyên không nói gì, chỉ khoác áo choàng, vội vã bước vào trong.
Nữ nhân trung niên kia vội vàng đóng cửa lại, lo lắng hỏi: “Nhị cô nương, sắc mặt người xanh xao quá, người không sao chứ ạ?” Hầu gia đã dặn bà ta chăm sóc Nhị cô nương, nếu cô nương xảy ra chuyện gì, Hầu gia mà trách tội thì bà ta không gánh nổi.
“Ta không sao.” Bùi Quyên nghiến răng đáp một câu, bước nhanh về phía sương phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Bà ta đứng ngoài cửa, không dám đẩy cửa vào, trong lòng càng thêm lo lắng. Vừa rồi dưới ánh đèn lồng treo trước cửa, bà ta thấy sắc mặt Nhị cô nương quả thực rất nhợt nhạt, không biết đã gặp phải chuyện gì.
Nửa đêm canh ba, một cô nương chưa xuất giá đột nhiên chạy ra ngoài, lẽ nào đi gặp tình lang?
Hầu gia có biết chuyện này không?
Sau khi vào phòng, Bùi Quyên như mất hết sức lực, ngã vật ra giường.
Nàng ta vùi mặt vào chăn nệm, trong đầu có hai giọng nói đang tranh cãi không ngừng, khiến đầu nàng ta đau đến mức muốn nứt ra.
[Ngươi lại điều khiển cơ thể của ta đi làm gì?] Một giọng nói gào lên.
[Còn làm gì được nữa? Đương nhiên đi gặp tình lang rồi! Tình lang ta chọn cho ngươi là Cơ tiểu tướng quân đấy, ngươi không hài lòng sao?] Một giọng nói khác mang theo ý cười cất lên.
Bùi Quyên suýt nữa thì bị nàng ta chọc tức c.h.ế.t, lập tức gào lên: [Ta không muốn… Ngươi đừng có dùng cơ thể của ta để làm những chuyện đáng sợ đó, sau này ta còn phải gả đi nữa…]
Giọng nói kia đáp một cách nhàm chán: [Gả đi rồi thì có gì hay? Huống hồ với tình cảnh của ngươi bây giờ thì cũng chẳng gả được cho nhà nào tốt đâu. Chi bằng nghe lời ta, chúng ta liều một phen, sau này để ngươi làm Hoàng hậu cũng được.]
Bùi Quyên cắn chặt môi. Làm Hoàng hậu là chấp niệm cả đời của nàng ta. Từ khi phát hiện mình sống lại, nàng ta không muốn sống một cuộc đời uất ức như kiếp trước, vì vậy nàng ta phải trở thành Thái tử phi, trở thành người đứng trên vạn người.
Đáng tiếc nàng ta không được như mong muốn, thậm chí bản thân còn rơi vào kết cục này. Nếu không phải vậy, nàng ta đâu đến nỗi phải hợp tác với con yêu quái tự xưng là thần tiên đột nhiên xuất hiện trong đầu mình chứ.
Yêu quái đều thích tự xưng là thần tiên, thực chất chúng chỉ là những con quỷ dụ dỗ con người sa ngã, chuyên đi hại người! Nhưng nàng ta đã hết cách, chỉ có thể mượn tay yêu quái để thoát khỏi tình cảnh khó khăn lúc đó.
Kể từ khi nàng ta đồng ý hợp tác với con yêu quái trong đầu, nó đã có thể sử dụng cơ thể của nàng ta. Tuy mỗi ngày chỉ có thể dùng tối đa hai canh giờ nhưng hai canh giờ đó cũng đủ khiến nàng ta run sợ trong lòng.
Nàng ta thực sự lo lắng có một ngày cơ thể này sẽ không còn là của mình nữa và sẽ bị yêu quái chiếm đoạt xác.
Nhưng đây là lựa chọn của nàng ta, nàng ta còn biết phải làm sao? Nàng ta hoàn toàn không có cách nào đuổi con yêu quái này ra khỏi cơ thể mình.
Điều đáng sợ hơn là mỗi lần yêu quái chiếm lấy cơ thể, ý thức của nàng ta sẽ rơi vào trạng thái hôn mê, cho đến khi gần hết thời gian mới tỉnh lại. Lúc tỉnh lại, nàng ta hoàn toàn không biết yêu quái đã dùng cơ thể mình để làm những gì.
Lúc này nàng ta nghe thấy “yêu quái” nói: [Bùi Quyên, muội muội Thái tử phi của ngươi không phải người dễ đối phó đâu. Lần này ta ra tay với Thái tử, sớm muộn gì nàng ta cũng sẽ điều tra ra ngươi. Vì vậy ta quyết định đưa ngươi rời khỏi Kinh thành.]
Bùi Quyên giật mình sợ hãi, vội vàng lắc đầu: [Ta không muốn, ta không muốn rời Kinh thành, ta không đi đâu hết!]
[Nếu không đi, ngươi sẽ bị Thái tử phi phát hiện, rồi nàng ta sẽ giết ngươi. Ngươi không sợ sao?]
Bùi Quyên sững người, cơ thể run bần bật.
Sao nàng ta lại không sợ chứ? Kinh nghiệm từ kiếp trước khiến nàng ta hiểu rõ Bùi Chức có thể trở thành Hoàng hậu, thủ đoạn và tầm nhìn đều không tầm thường, không đụng tới nàng thì còn đỡ, hễ chọc tới nàng thì chưa ai có kết cục tốt đẹp.
Kiếp trước Ôn Như Thủy chính là một kẻ có kết cục thê thảm như thế.
[Nhưng... Nhưng bây giờ nàng ta vẫn chưa phát hiện ra mà?] Bùi Quyên lí nhí nói.
Yêu quái đáp: [Quyên Nhi ngốc à, nàng ta chưa phát hiện là vì bây giờ nàng ta chỉ phái vài người thường theo dõi thôn trang. Đợi đến khi nàng ta nhận ra rồi phái ám vệ của Đông cung đến, chúng ta chắc chắn sẽ bị bại lộ.]
Trước đây Bùi Quyên có thể tự do ra vào thôn trang núi Tiểu Dương là vì bản thân cũng có chút bản lĩnh, cộng thêm việc những kẻ theo dõi chỉ là người thường nên rất dễ qua mặt. Nhưng nếu để ám vệ Đông cung theo dõi, nàng ta không dám chắc mình sẽ không bị bại lộ.
Bùi Quyên lập tức tủi thân bật khóc, buông lời oán trách: [Đều tại ngươi cả! Nếu không phải ngươi ra tay với Thái tử thì sao có thể kinh động đến Bùi Chức? Ngươi không thể nhịn một chút sao?]
Vốn dĩ Bùi Quyên đã bị đưa đến núi Tiểu Dương rồi, nàng ta có thể từ từ “dưỡng bệnh”, đợi bệnh khỏi rồi sẽ thành khẩn hối lỗi với tổ mẫu, khi đó chắc chắn có thể trở về phủ Uy Viễn Hầu, tiếp tục làm một Nhị cô nương danh giá, chứ không phải bị ép rời kinh.
“Yêu quái” nghe những lời oán trách vô nghĩa của nàng ta, trong lòng cũng có chút không vui. Nhưng hiện tại nàng ta và Bùi Quyên buộc phải ở cùng nhau, hơn nữa sau này còn phải nhân cơ hội chiếm đoạt thân xác này để sống lại, cho nên đành phải nén giận dỗ dành.
[Ngươi yên tâm, với bản lĩnh của ta, dù rời khỏi Kinh thành, chúng ta vẫn sẽ sống tốt. Sau này ta nhất định sẽ giúp ngươi trở thành Hoàng hậu, rồi giết c.h.ế.t Bùi Chức...]
Bùi Quyên đau khổ nói: [Nếu rời Kinh thành, ta sẽ không được gặp cha ta nữa, cũng không biết khi nào mới có thể trở về.]
[Cha ngươi chỉ là đồ vô dụng, gặp hay không thì có gì khác biệt? Dù sao ông ta cũng không thể cứu ngươi thoát khỏi tình cảnh hiện tại.]
Bùi Quyên đành ngậm miệng, không còn gì để nói.
[Ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ trở về, hơn nữa còn trở về một cách huy hoàng.] Giọng nói kia tiếp tục an ủi nàng ta.
Bùi Quyên hít mũi, cuối cùng chỉ có thể nức nở đáp lại.
Ngay khi nàng ta tưởng mình thỏa hiệp là xong chuyện, nào ngờ “yêu quái” lại nói: [Nhưng mà cho dù chúng ta có đi, ta cũng phải để lại cho muội muội Thái tử phi của ngươi một món quà, để nàng ta biết ta không phải là người dễ chọc.]
Lời nói này tỏa ra sát ý ngút trời, khiến Bùi Quyên sững sờ.
**
Gần đây Bùi Chức thích học y. Khi Thái y lệnh đến bắt mạch cho Thái tử, nàng nhân cơ hội thỉnh giáo ông ấy, bày tỏ ý muốn theo ông ấy học y.
“Thái tử phi điện hạ muốn học y?” Thái y lệnh ngẩn người.
Tần Chí cũng kinh ngạc nhìn nàng.
Bùi Chức mỉm cười nói: “Phải, lần này điện hạ xảy ra chuyện, ta nhìn mà lòng nóng như lửa đốt nhưng vì không hiểu biết gì nên chẳng thể làm gì hơn. Vì vậy ta muốn học hỏi Thái y lệnh một chút bản lĩnh, sau này lỡ như... thì cũng không đến nỗi không biết gì, mà chỉ biết đứng nhìn lo lắng.”
Nghe những lời này, Thái tử vô cùng cảm động, nắm lấy tay nàng: “A Thức, học y rất vất vả, cô không muốn nàng phải chịu khổ.”
Bùi Chức nói đầy quả quyết: “Điện hạ yên tâm, thần thiếp không sợ khổ.”
“A Thức...”
Bùi Chức mặc cho vị Thái tử đang cảm động kia nắm chặt tay mình, quay sang nói với Thái y lệnh: “Thái y lệnh, thật ra ta muốn học châm cứu từ ông hơn. Ta phát hiện khi điện hạ đau đầu, hình như thuật châm cứu của ông có tác dụng với chàng ấy.”
Đây mới là mục đích thật sự của nàng.
Học y chỉ là cái cớ. Bùi Chức vô cùng hứng thú với phương pháp châm cứu có thể làm dịu đi sự sụp đổ của biển tinh thần này. Nàng có thể nhận ra đây là một môn trị liệu cực kỳ cao siêu, ở thế giới kiếp trước của nàng, đây là tinh hoa văn hóa đã bị thất truyền. Bây giờ có cơ hội gặp được, đương nhiên nàng muốn học nó.
Sau này nếu lại gặp phải tình huống như của Tần Chí, nàng có thể kịp thời cứu hắn. Nhưng nghe nói đây là bí kíp gia truyền của gia tộc Thái y lệnh, chỉ truyền cho nam không truyền cho nữ, càng không truyền cho người ngoài, không biết Thái y lệnh có bằng lòng dạy nàng không.
Thái y lệnh liếc nhìn vị Thái tử điện hạ đang cảm động rồi nói: “Thái tử phi muốn học, đương nhiên lão thần sẵn lòng dạy! Nhưng học châm cứu sẽ rất vất vả, trước hết phải hiểu về huyệt đạo trên cơ thể con người, còn phải am hiểu những lý luận y học...”
Ông ấy có thể nhận ra Thái tử phi thật lòng muốn học và mục đích học châm cứu cũng giống như lời nàng nói. Tuy là bí kíp gia truyền nhưng nếu có thể giúp được người cần giúp thì dạy cho người khác cũng không sao. Thái tử phi đã muốn học, ông ấy bằng lòng thuận nước đẩy thuyền.
Đối với yêu cầu của ông ấy, đương nhiên Bùi Chức không do dự mà đồng ý ngay.
Thái y lệnh nở nụ cười hiền hậu: “Vậy lát nữa lão thần sẽ cho người mang mấy quyển sách thuốc qua, Thái tử phi xem trước nhé ạ.”
Thái y lệnh rời đi không lâu, Bùi Chức đã nhận được mấy quyển sách thuốc do người của ông ấy mang đến.
Nàng lật qua một lượt, thấy đều là những kiến thức y học rất cơ bản và cách nhận biết thảo dược, chỉ cần học thuộc lòng là được. Chắc là Thái y lệnh sợ nàng không có năng khiếu, cho nên mới gửi mấy quyển sách cơ bản qua trước để xem nàng có thể học đến đâu.
Tần Chí biết nàng học y vì mình thì cảm động vô cùng, đương nhiên hắn sẽ không thể để Thái tử phi phải vất vả một mình.
Hắn ngồi cùng Thái tử phi, hai người cùng nhau đọc sách thuốc. Chỉ trong một canh giờ, họ đã đọc xong mấy quyển sách thuốc này, hơn nữa còn đọc xuôi một lượt, rồi đọc ngược lại một lượt, khiến cung nhân hầu hạ bên cạnh nhìn mà không hiểu gì.
Tần Chí hỏi: “A Thức đã nhớ hết chưa?”
“Ta nhớ hết rồi.” Bùi Chức mỉm cười: “Còn điện hạ thì sao?”
“Cô cũng nhớ hết rồi.”
Đôi phu thê nhìn nhau, rồi tay trong tay đi đến Tàng Thư các của Đông cung.
Tàng Thư các trong Đông cung cũng có khá nhiều sách thuốc. Từ nhỏ Tần Chí đã phải chịu đựng chứng đau đầu nên hắn cũng đã đọc qua kha khá sách y, có thể nói là bệnh lâu thành thầy, nhiều lý thuyết về y học cũng có thể nói được sơ qua.
Tần Chí không để người khác làm thay mà tự tìm hết sách thuốc trong Tàng Thư các ra rồi đặt lên chiếc bàn bên cửa sổ.
Bùi Chức ngồi đó, lật sách soàn soạt.
Cẩm Vân nhìn mà tim đập thình thịch, nhìn tốc độ lật sách của Thái tử phi, chẳng lẽ Thái tử phi thật sự đã nhớ hết rồi sao?
Phương Phỉ thấy nàng ấy kinh ngạc, có chút đắc ý nói: “Từ nhỏ Thái tử phi đã có khả năng nhìn qua là nhớ, đương nhiên là người đã nhớ hết rồi.”
Bùi Chức đã dành vài ngày để đọc hết và nhớ thuộc lòng tất cả các sách thuốc trong Tàng Thư các Đông Cung. Đến khi Thái y lệnh vào Đông cung bắt mạch cho họ, Bùi Chức bèn trả lại mấy quyển sách thuốc, nói rằng đã đọc xong.
Thái y lệnh không nghĩ nhiều, quyết định kiểm tra nàng trước, xem nàng hiểu được những gì trong mấy quyển sách đó. Kiểm tra một hồi, Thái y lệnh kinh ngạc đến sững sờ, phát hiện không ngờ Thái tử phi có thể đọc thuộc làu làu mấy quyển sách thuốc, hơn nữa còn hiểu rất sâu sắc, giống hệt như Thái tử điện hạ năm xưa cũng chạy đến chỗ ông ấy để đọc sách thuốc...
“Thái tử phi điện hạ, người đã nhớ hết rồi sao?” Thái y lệnh kinh ngạc hỏi.
Bùi Chức khiêm tốn đáp: “Nội dung trong mấy quyển sách này rất đơn giản, rất dễ nhớ.”
Thái y lệnh thấy như bắt được vàng nhưng khi nhận ra người trước mặt là Thái tử phi, niềm vui sướng tột độ bỗng chốc bị dội một gáo nước lạnh, rồi nhanh chóng tắt lịm.
Giống như năm xưa khi phát hiện Thái tử cũng là một mầm non học y hiếm có, cuối cùng vì Thái tử không thể đi học y để chữa bệnh cho người khác nên đành phải thôi.
Trường hợp của Thái tử phi cũng y như vậy.