Cuối cùng Ôn Như Thủy cũng quyết định mở tiệm kinh doanh, thử gây dựng sự nghiệp.
Tuy nói ở thời cổ đại chuộng sĩ nông công thương, địa vị của thương nhân là thấp nhất nên đa phần người đời xem thường giới buôn bán, những tiểu thư nhà thế gia quyền quý lại càng không đời nào tự hạ mình đi kinh doanh, lộ mặt giữa chốn đông người nhưng nàng ấy không phải người cổ đại thuần túy, sẽ không cảm thấy kinh doanh là làm nhục thân phận.
Ôn Như Thủy có hệ thống giúp đỡ, có Bùi Chức là Thái tử phi ủng hộ, điểm xuất phát đã tốt hơn rất nhiều người, không gian phát triển cũng lớn hơn, lại không cần lo lắng bị kẻ khác ngáng chân sau lưng.
Đằng sau Thái tử phi còn có Thái tử điện hạ, những kẻ muốn ngáng chân đều phải xem có động nổi vào vị Thái tử hung ác kia không.
Có hai người này làm chỗ dựa mà vẫn không làm nên sự nghiệp thì nàng ấy khỏi cần sống nữa.
Thực ra trong lòng Ôn Như Thủy cũng lờ mờ hiểu được rằng Bùi Chức ủng hộ mình kinh doanh thực chất là để rèn luyện mình, cho mình cơ hội trưởng thành.
Bùi Chức thân là Thái tử phi, có kha khá sản nghiệp dưới tên, nếu nàng muốn kinh doanh thì sẽ có vô số người giúp nàng, không cần nàng phải tự mình ra mặt, cũng sẽ không làm tổn hại danh tiếng Thái tử phi, bị Ngự sử vạch tội tranh lợi với dân.
Tiểu thư quý tộc thời này không lộ mặt kinh doanh nhưng bọn họ có thể để hạ nhân tin cậy đi làm, dù bị phát hiện cũng có thể nói là kiếm chút tiền son phấn, sẽ không để người ta dị nghị.
Ôn Như Thủy vô cùng cảm động.
[Hệ thống, ngươi xem, không phải nữ chính muốn thao túng tâm lý ta đâu, nàng ấy vẫn luôn cổ vũ và ủng hộ ta, còn bảo vệ ta, giúp ta thoát khỏi vận mệnh làm bia đỡ đạn nữa.]
Hệ thống vẫn ngoan cố đổ tội: [Nàng ta muốn ngươi giúp nàng ta kiếm tiền đấy.]
[Nếu nàng ấy muốn ta giúp kiếm tiền thì đã không dâng công thức thủy tinh và xà phòng lên triều đình. Chẳng phải lợi nhuận của hai thứ đó còn cao hơn sao?] Ôn Như Thủy phản bác có lý có cứ.
Ôn Như Thủy thử đặt mình vào hoàn cảnh của người khác. Nếu nàng ấy ở vị trí của Bùi Chức, có lẽ nàng ấy không làm được như thế.
Ai cũng biết lợi nhuận từ thủy tinh và xà phòng khổng lồ đến mức có thể kiếm được bạc triệu, còn có thể tăng thêm vốn liếng chính trị cho mình, chỉ khi nắm trong tay mình mới là hữu dụng nhất.
Nhưng theo những gì nàng ấy biết thì sau khi Bùi Chức dâng hai thứ này lên triều đình, Hoàng thượng cũng không có ban thưởng gì cho nàng.
Thực ra cũng có thể hiểu được, Bùi Chức đã là Thái tử phi, ngoài việc ban thưởng những vật ngoài thân, ban ân cho nhà mẹ đẻ nàng ra thì không biết phải thưởng thế nào nữa, vậy nên Chiêu Nguyên Đế chỉ có thể giữ im lặng.
Mấy ngày nay Ôn Như Thủy suy nghĩ mãi mới thông suốt tại sao Chiêu Nguyên Đế lại cho phép Bùi Chức và Thái tử đến sơn trang, chắc hẳn cũng vì thủy tinh và xà phòng mà Bùi Chức đã dâng lên.
Nghĩ sâu hơn, nàng ấy phát hiện sau khi Bùi Chức quyết định đổi hạt giống nông sản sản lượng cao từ hệ thống, nàng đã bắt đầu sắp xếp việc này.
Nàng tung ra công thức thủy tinh ra trước, cho bọn họ một tháng để Hoàng thượng thấy được thành phẩm và lợi nhuận của nó, sau đó lại tung ra công thức xà phòng, khiến Hoàng thượng không thể không nhìn nhận đúng đắn năng lực của nàng.
Về phần Hoàng thượng có nghi ngờ nàng lấy hai thứ này từ đâu ra không thì Bùi Chức cũng chẳng lo.
Bởi vì có Thái tử ở đó, Thái tử sẽ không cho phép Hoàng thượng vì nghi ngờ mà làm gì Thái tử phi. Hoàng thượng vì nể mặt Thái tử nên càng không dám tùy tiện ra tay, để tránh làm tổn thương tình cảm phụ tử.
Có lẽ Hoàng thượng còn muốn xem Thái tử phi có thể mang ra những vật gì lợi nước lợi dân nữa.
So với sự nghi ngờ của bản thân, đương nhiên phát triển đất nước quan trọng hơn, dù là Chiêu Nguyên Đế cũng sẽ không cho phép mình làm gì.
Vô số nguyên nhân khiến địa vị của Bùi Chức trong lòng Chiêu Nguyên Đế từ "Thái tử phi" trở nên siêu việt hơn. Chính vì vậy, khi nàng muốn đến sơn trang chơi, Hoàng thượng không những không ngăn cản mà còn giúp nàng dẹp yên những ý kiến phản đối khác, để mặc nàng vui chơi thỏa thích.
Sau khi nghĩ thông suốt những điều này, Ôn Như Thủy càng thêm kính phục Bùi Chức.
Đây mới là người có khả năng nhìn xa trông rộng. Chẳng trách trong cốt truyện, nàng sẽ thuận buồm xuôi gió từ Thái tử phi trở thành Hoàng hậu, cuối cùng giúp Đại Vũ trở thành một đế quốc không ngoại địch nào dám xâm phạm.
Nghĩ đến việc bây giờ Bùi Chức đang bảo vệ mình, thậm chí còn cho mình cơ hội thể hiện, để mình trưởng thành, sao Ôn Như Thủy không kích động cho được.
Có nữ chính lợi hại như vậy che chở và ủng hộ, nếu nàng ấy vẫn không làm nên cơm cháo thì đúng là không bằng cả heo.
"Thái tử phi cứ yên tâm, nhất định ta sẽ kiếm thật nhiều tiền." Ôn Như Thủy hừng hực khí thế: "Đến lúc đó ta sẽ đưa cho muội tiêu hết."
Bùi Chức không biết trong đầu nàng ấy đã tưởng tượng ra những gì, song nàng rất tán thưởng sự hăng hái của nàng ấy.
Bùi Chức cười nói: "Thực ra ta càng hy vọng tỷ có thể thúc đẩy kinh tế của Đại Vũ hơn. Chỉ khi kinh tế Đại Vũ phát triển, sau này khi xây dựng cơ sở hạ tầng mới càng thuận lợi."
Ôn Như Thủy gật đầu lia lịa, thầm nói trong lòng: [Hệ thống, ngươi nghe thấy chưa? Nàng ấy không phải vì bản thân mình đâu.]
Cuối cùng hệ thống cũng từ bỏ: [... Biết rồi, ngươi cứ làm cho tốt đi.]
Đương nhiên nó biết nữ chính không có ác ý với Ôn Như Thủy, chỉ là không cam tâm bị nàng áp chế và khống chế thôi. Nhưng dù không cam tâm đến mấy thì ký chủ của nó cũng đã quy hàng, nó còn làm gì được nữa đâu?
Tiếp đó, hai người bàn bạc xem nên kinh doanh gì, cuối cùng quyết định trước hết làm về phấn son, quần áo và trang sức.
Bởi vì mấy loại đồ này chỉ cần có tâm làm thì rất dễ kiếm tiền.
Tuy nhiên, phấn son thời cổ đại có hàm lượng chì rất cao, bọn họ phải cố gắng làm cho nó không chì, không độc hại. Điều này đừng nói Bùi Chức mà ngay cả Ôn Như Thủy cũng có thể sắp xếp được.
Còn về quần áo và trang sức thì cả hai người đều có tầm nhìn đi trước thời đại, có thể không ngừng sáng tạo trên nền tảng sẵn có. Chỉ cần kiểu dáng mới lạ, tinh xảo, còn sợ không thu hút được khách hàng sao?
Đợi những thứ này phát triển, tích lũy được một số vốn ban đầu là có thể mở rộng kinh doanh và làm những thứ khác.
Ôn Như Thủy cầm bút bi, viết nhanh trên một tờ giấy trắng, ghi lại tất cả những nội dung hai người vừa thảo luận.
Bùi Chức uống một ngụm trà, đợi nàng ấy viết xong mới nói: "Đợi đến khi việc trồng trọt hoa màu đi vào quỹ đạo, không cần phải trông chừng ở đây nữa, tỷ có thể tập trung hoàn toàn vào việc này."
Ôn Như Thủy đáp: "Thái tử phi yên tâm, ta đã nói hết những gì ta biết về cách trồng ngô cho các tá điền rồi, hẳn là không có vấn đề gì lớn, không cần phải lúc nào cũng canh chừng. Khoảng mười ngày nữa là có thể tiếp tục đổi giống khoai lang, đến lúc đó trồng luôn một thể."
Theo kế hoạch thì bọn họ sẽ ở lại sơn trang một tháng, đợi đổi được giống khoai lang, trồng xong rồi mới về Kinh thành.
Bùi Chức khá hài lòng, mọi chuyện đều đi theo hướng nàng dự tính. Chẳng bao lâu nữa nàng sẽ có thể sống cuộc đời về hưu an nhàn.
Hai người đang bàn chuyện thì Cẩm Vân ở bên ngoài cầu kiến.
"Có chuyện gì vậy?" Bùi Chức gọi nàng ấy vào, khẽ cau mày hỏi.
Cẩm Vân là người biết chừng mực, biết nàng và Ôn Như Thủy đang bàn chuyện thì sẽ không tự ý làm phiền, trừ khi có việc gì cần thiết.
Cẩm Vân nói: "Điện hạ, Bùi Tam cô nương và Quận chúa vừa trở về, cùng về với bọn họ còn có một vị khách."
Hôm nay Bùi Tú và Tuyên Nghi Quận chúa đến trấn gần đó chơi, tiện thể mua sắm. Mới sáng sớm hai người đã rủ nhau đi.
"Ai vậy?"
"Là Nhị công tử của phủ Lạc Bình Trưởng Công chúa."
Bùi Chức sững người, nàng không lạ gì Lạc Bình Trưởng Công chúa. Từ đầu năm nay, hễ có dịp là Lạc Bình Trưởng Công chúa lại vào cung thỉnh an Thái hậu, cũng coi như đã quen mặt Bùi Chức.
Lạc Bình Trưởng Công chúa là người khéo ăn khéo nói, dễ gần hơn Khang Bình Trưởng Công chúa vốn có tính cao ngạo nhiều.
Mỗi lần vào cung, bà ta đều dỗ dành Thái hậu vui vẻ, được Thái hậu cho nhiều thể diện, có thể tự do đi lại trong cung, không hề thua kém Khang Bình Trưởng Công chúa.
Ngay cả Bùi Chức là Thái tử phi cũng được bà ta tâng bốc rất dễ chịu.
Đương nhiên Lạc Bình Trưởng Công chúa rất nhiệt tình với Bùi Chức. Lần nào gặp mặt, bà ta cũng kéo tay nàng nói chuyện, lời trong lời ngoài đều ngụ ý muốn kết giao với nàng.
Ngoài mặt Bùi Chức cười đáp lại, song thực chất nàng đối xử với bà ta không khác gì các vị tông thất khác.
Lạc Bình Trưởng Công chúa nhận ra cũng không giận, thái độ với nàng vẫn không thay đổi.
Tuy Lạc Bình Trưởng Công chúa nỗ lực gây thiện cảm nhưng tiếc là Bùi Chức không đáp lại, quan hệ giữa hai người chỉ có thể nói là bình thường.
Đợt này đến sơn trang, Bùi Chức hoàn toàn không nghĩ đến Lạc Bình Trưởng Công chúa, không ngờ nhi tử của bà ta lại đột nhiên xuất hiện.
"Ta nhớ vị Nhị công tử này tên là Khương Viễn phải không? Sao đệ ấy lại chạy đến đây?" Bùi Chức có chút khó hiểu, sơn trang của Thái tử ở núi Phượng Khâu, chỉ cần là người có mắt nhìn thì sẽ không chạy đến gần đây dạo chơi.
Cẩm Vân lắc đầu, tỏ ý không biết.
Bùi Chức quyết định đi xem thử. Dù sao cũng là nhi tử của Lạc Bình Trưởng Công chúa, cũng coi như là biểu đệ của Thái tử, nàng vẫn phải nể mặt đôi chút.
Khi Bùi Chức đến sảnh tiếp khách thì thấy Tuyên Nghi Quận chúa đang nói chuyện với một thiếu niên tuấn tú.
Bùi Tú đứng một bên, khẽ cúi đầu, tay mân mê dải tua rua bên hông. Người thân quen với nàng ấy như Bùi Chức liếc qua là có thể nhận ra dường như tâm trạng của nàng ấy không tốt lắm.
Thấy Bùi Chức đến, đôi mắt Bùi Tú sáng bừng lên.
"A Thức." Tuyên Nghi Quận chúa vui vẻ gọi Bùi Chức.
Thiếu niên tuấn tú Khương Viễn nở nụ cười rạng rỡ. Y nhanh chóng liếc nhìn Bùi Chức một cái rồi tiến lên thỉnh an, miệng ngọt ngào chào: "Khương Viễn bái kiến Thái tử phi biểu tẩu, nghe nói biểu tẩu ở đây nên ta qua thỉnh an biểu tẩu."
Đây là một thiếu niên rất dễ gây thiện cảm.
Nụ cười của y trong sáng rạng rỡ, trên người toát ra vẻ trẻ trung đặc trưng của thiếu niên, rất có sức hút. Ngũ quan tuấn tú, áo gấm lụa là, lưng đeo ngọc bội, trông như con út được cưng chiều trong nhà.
Khí chất của y trong sáng mà không kiêu ngạo, nhiệt tình mà không phù phiếm.
So với loại ăn chơi trác táng điển hình như Vĩnh Bình Hầu Thế tử Chu Mậu thì ấn tượng Khương Viễn để lại quả thực không tồi.
Nhớ lại cách hành xử của Lạc Bình Trưởng Công chúa, Bùi Chức cũng không ngạc nhiên.
Với sự thông tuệ của Lạc Bình Trưởng Công chúa, chắc chắn bà ta đã dạy dỗ hai nhi tử rất cẩn thận, không cho phép bọn họ trở thành kẻ ăn chơi trác táng. Việc trưởng tử Khương Dật của Lạc Bình Trưởng Công chúa được Thụy Thân Vương chọn làm nữ tế cũng đủ để chứng minh một hai.
Bùi Chức mời y ngồi xuống rồi hỏi: "Khương biểu đệ cũng đến núi Phượng Khâu chơi à?"
Khương Viễn ngoan ngoãn trả lời: "Nhà ta cũng có một trang viên gần núi Phượng Khâu, nghe nói biểu tẩu ở đây nên qua thăm, không ngờ trên đường lại gặp được hai vị muội muội."
Hai vị muội muội mà y nhắc đến là Tuyên Nghi Quận chúa và Bùi Tú.
Tuyên Nghi Quận chúa thì thôi, dù sao hai người cũng là biểu huynh muội, nhưng Bùi Tú đâu phải muội muội y.
Bùi Chức không khỏi nhìn sang Bùi Tú, lại thấy nàng ấy mím môi, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
Trong lòng nàng dần hiểu ra, hẳn là Lạc Bình Trưởng Công chúa biết nàng đã đến núi Phượng Khâu nên cố tình cử con út đến đây đây mà.
Nàng lại hỏi: "Trước đây Khương biểu đệ và tam tỷ ta đã từng gặp nhau chưa?"
Khương Viễn không ngờ vị Thái tử phi biểu tẩu này nói chuyện thẳng thắn như vậy, không hề vòng vo tam quốc mà hỏi thẳng luôn, khiến y có chút không quen, nhưng y nhanh chóng điều chỉnh được tâm trạng, thẳng thắn đáp: "Từng gặp mấy lần rồi ạ."
Bùi Chức "ừm" một tiếng, không nói thêm nữa mà tiếp tục trò chuyện với Khương Viễn.
Cho đến khi không còn sớm, Khương Viễn mới cáo từ rời đi.
Y cũng biết điều, biết Thái tử không có ở đây, trong sơn trang chỉ có Thái tử phi, cần phải tránh hiềm nghi nên không định ở lại lâu.
Bùi Chức cho người tiễn y ra ngoài, lại nói chuyện với Tuyên Nghi Quận chúa một lúc rồi bảo nàng ấy về khách viện nghỉ ngơi trước.
Tuyên Nghi Quận chúa liếc nhìn Bùi Tú rồi đột nhiên hiểu ra điều gì đó, trên mặt lộ vẻ bừng tỉnh, cũng không ở lại nữa.
Cuối cùng trong sảnh chỉ còn lại hai tỷ muội.
Thấy Bùi Tú cúi đầu, mân mê dải tua rua bên hông, Bùi Chức hỏi thẳng: "Tam tỷ tỷ, có phải Lạc Bình Trưởng Công chúa muốn cầu hôn tỷ cho Khương Viễn không?"
Bùi Tú kinh ngạc nhìn nàng: "A Thức, muội biết à?"
"Ta cũng vừa mới nhìn ra thôi." Bùi Chức bất đắc dĩ hỏi: "Sao hai người không nói chuyện này cho ta biết?"
Nàng thầm suy tính trong lòng, hiểu rõ ý đồ của Lạc Bình Trưởng Công chúa.
Lạc Bình Trưởng Công chúa là người quen luồn cúi. Bà ta có sắp xếp riêng với hôn sự của cả hai nhi tử. Trưởng tử Khương Dật đính hôn với đích trưởng nữ của Thụy Vương, hôn kỳ định vào cuối tháng tư. Hôn sự của con út Khương Viễn thì bà ta nhắm đến tỷ muội ruột của Thái tử phi, cũng coi như trực tiếp đứng về phe Thái tử, thân càng thêm thân với Thái tử phi.
Chắc là vào mồng một Tết khi các mệnh phụ vào cung thỉnh an, Lạc Bình Trưởng Công chúa có dịp gặp được đại bá mẫu và đại tẩu Lương Huyên cũng vào cung nên nảy ra ý định này.
Nhưng bà ta là người cẩn thận, không hành động ngay mà thử tiếp xúc với phủ Uy Viễn Hầu trước, ngầm xem xét Bùi Tú.
Quả thật Bùi Tú cũng là một lựa chọn nhi tức rất tốt. Nàng ấy và Thái tử phi tỷ muội tình thâm, lại là đích nữ duy nhất của Uy Viễn Hầu, tất nhiên thân phận không có gì phải bàn cãi.
Nhưng mấy tháng nay xảy ra không ít chuyện, dù Lạc Bình Trưởng Công chúa có ý định cũng quyết định nán lại xem xét tình hình.
Sau khi tin thắng trận từ biên cương phía Bắc truyền về, Lệ Quý phi và Nhị Hoàng tử nhất thời nổi như cồn, vốn dĩ Lạc Bình Trưởng công chúa còn hơi do dự, song đến cuối tháng ba, Thái tử lại làm ra thủy tinh, công lao còn lớn hơn Nhị Hoàng tử.
Địa vị của Thái tử vốn đã vững chắc, nay lại càng như mặt trời ban trưa.
Nếu không có gì bất ngờ thì nhất định tương lai Thái tử sẽ có thể thuận lợi đăng cơ.
Lạc Bình Trưởng Công chúa không phải đồ ngốc nên mới vội vàng ra tay.
Nghe nói Thái tử phi đến sơn trang, còn gọi cả huynh đệ tỷ muội trong nhà đến chơi, bà ta nhanh chóng nảy sinh ý nghĩ đưa con út đến sơn trang ở núi Phượng Khâu, tốt nhất là có thể nhân cơ hội đến thỉnh an Thái tử phi mà gặp mặt Bùi Tú nhiều hơn.
Lạc Bình Trưởng Công chúa vẫn có lòng tin vào hai nhi tử mình nuôi dạy. Con út bà ta không có thói hư tật xấu của hài tử nhà quyền quý, tính tình lại chân thành, người đã từng gặp y rất khó có ác cảm.
Chỉ cần Thái tử phi gặp được con út, hẳn sẽ không ghét y, hôn sự này coi như thành công được hơn nửa.
Bùi Chức nắm rất rõ tâm tư của Lạc Bình Trưởng Công chúa, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ đến việc can thiệp vào hôn sự của tỷ muội mình.
Vì vậy nàng hỏi thẳng.
Bùi Tú cắn môi, một lúc sau mới lí nhí trả lời: "Mẫu thân vốn không đồng ý. Bà ấy biết ý đồ của Lạc Bình Trưởng Công chúa, không muốn gả ta vào phủ Công chúa, nhưng mà..."
"Nhưng sau khi xem xét Khương Viễn, đại bá mẫu cảm thấy đệ ấy cũng không tệ, phải không?" Bùi Chức nói tiếp.
Bùi Tú có chút ngượng ngùng gật đầu.
Bùi Chức cười cười, rất hiểu suy nghĩ của đại bá mẫu.
Đương nhiên đại bá mẫu không thích có người tính toán hôn sự của nữ nhi mình, nhưng sớm muộn gì cũng phải gả nữ nhi đi, thêm nữa trong nhà lại có một Thái tử phi nên hiện giờ người nhòm ngó hôn sự của Bùi Tú không ít, những người nhắm đến nhi tử bà ấy vì Thái tử phi như Lạc Bình Trưởng Công chúa lại càng nhiều.
Dù sao cũng phải chọn một người, chi bằng chọn người phù hợp với nữ nhi mình nhất.
Có Chu Mậu để so sánh, tuy Khương Viễn không có tước vị thế tử nhưng ấn tượng y để lại quá tốt, hơn nữa cũng cầu tiến, gả nữ nhi cho y tất nhiên tốt hơn đám công tử quyền quý đầy thói hư tật xấu kia.
Gia thế nhà họ Khương cũng không tầm thường, có truyền thống võ tướng, phò mã của Lạc Bình Trưởng Công chúa - Khương Bác Sơn là Kim Ngô vệ Chỉ huy sứ.
Vì vậy lời từ chối ban đầu lại biến thành hài lòng.
"Vậy còn tỷ thì sao? Tỷ nghĩ thế nào?" Bùi Chức lại hỏi.
Trên mặt Bùi Tú lộ vẻ bối rối, do dự nói: "A Thức, thật ra ta cũng không biết, ta cảm thấy hơi phiền."
"Phiền?" Bùi Chức ngạc nhiên: "Là thấy Khương Viễn phiền hay sao?"
Bùi Tú lập tức nói: "Cũng không phải, là, là..." Nàng ấy cắn môi, nói với vẻ khó xử: "Ta biết Lạc Bình Trưởng Công chúa để ý đến ta vì ta là tỷ muội của Thái tử phi. Không chỉ bà ta mà còn rất nhiều người khác cũng như vậy... Ta không muốn gây phiền phức cho muội, ta sợ..."
Nàng ấy ngập ngừng, không biết diễn đạt thế nào.
Cuối cùng Bùi Chức cũng hiểu ý nàng ấy. Ánh mắt nàng nhìn nàng ấy vô cùng dịu dàng.
"Tam tỷ tỷ, tỷ không cần lo cho ta." Bùi Chức nắm tay nàng ấy an ủi: "Ta là Thái tử phi, những người đó chỉ biết nịnh bợ và lấy lòng ta thôi, không ai có thể làm hại ta được, tỷ không cần lo lắng."
Vị tam tỷ tỷ này của nàng xưa nay tính tình vui vẻ, tâm tư đơn thuần, song cũng không phải dạng ngốc nghếch ngây ngô đến mức không biết gì.
Từ khi Bùi Chức được sắc phong làm Thái tử phi, nàng ấy thấy dáng vẻ cẩn trọng của tổ mẫu và phụ mẫu nên cũng bắt đầu cẩn trọng trong lời nói và việc làm hơn, thêm vào chuyện của Chu Thế tử năm ngoái khiến nàng ấy không còn tin tưởng những kẻ muốn kết thân với mình nữa, luôn cảm thấy bọn họ sẽ gây bất lợi cho Thái tử phi.
Uốn nắn hơi quá đà mất rồi.