Sau Khi Thái Tử Mất Trí Nhớ

Chương 128

Sau khi Chiêu Nguyên Đế ban thưởng cho tất cả các công thần, không khí của tiệc mừng công được đẩy lên cao trào.

Vì nhân vật chính của yến tiệc hôm nay là các tướng sĩ biên cương, Hoàng thượng cố ý nâng đỡ họ nên cũng gạt bỏ những lễ nghi rườm rà thường ngày mà cầm bát lớn uống rượu. Thấy vậy, những người khác cũng noi theo, cùng nhau ăn thịt uống rượu, vô cùng hào sảng và sảng khoái.

Vào lúc này, chẳng ai dại dột đi làm mất hứng của Hoàng đế.

Các tướng sĩ Trấn Bắc quân vốn còn có chút câu nệ nhưng thấy thế cũng dần dà thoải mái hơn, nói năng cũng chẳng kiêng dè, tiếng cười nói sang sảng vang đi rất xa.

Trấn Bắc Hầu nhìn cảnh này mà bất lực. Ông ấy biết rõ đám thuộc hạ của mình đều là những kẻ thô lỗ cục mịch, chẳng có quy củ gì. Ở Bắc Cương, bọn họ có thể sống sót đã may rồi, còn chú ý quy củ gì nữa.

Nhưng đây là Kinh thành, trên cao còn có Hoàng thượng đang ngồi, văn võ bá quan đều đang nhìn nên nếu như quá mức l* m*ng thì e là không hay.

Trấn Bắc Hầu không nhịn được bèn quát khẽ một tiếng, bảo họ kiềm chế lại một chút.

Các tướng sĩ ngượng ngùng gãi đầu, định bụng xin tội với Hoàng thượng.

“Mẫn Thần không cần nghiêm khắc như vậy đâu.” Chiêu Nguyên Đế cười nói: “Hôm nay hiếm khi mọi người vui vẻ, không cần giữ lễ tiết, cứ thoải mái làm chuyện mình thích.”

Trấn Bắc Hầu đành nói: “Hoàng thượng, ngài không thể quá dung túng cho họ, kẻo họ đắc ý đến mức quên cả mình họ gì tên gì mất.”

Chiêu Nguyên Đế cười lớn sảng khoái, xua tay bảo không sao.

Có Hoàng thượng bao che, Trấn Bắc Hầu cũng chỉ nhắc nhở lấy lệ vài câu rồi không nói gì thêm.

Ông ấy cũng là người biết điều, thừa hiểu hôm nay Hoàng thượng vui vẻ hơn thường lệ, chỉ cần đám tướng sĩ này không làm gì quá đáng thì sẽ chẳng bị trách phạt.

Nhưng ông ấy vẫn lén dặn dò nhị đệ vừa được phong Hầu hãy để mắt trông chừng, đừng để họ thất lễ trước mặt vua, tránh cho sau này dù Hoàng thượng không trách tội thì đám văn thần kia chắc chắn sẽ nhân cơ hội tâu lên một bản.

Không khí trong đại điện vô cùng náo nhiệt.

Thái tử và Nhị Hoàng tử đều bị Trấn Bắc quân kéo đi uống rượu. Mấy vị tướng quân của Trấn Bắc quân vây quanh Thái tử, hỏi han về hai loại binh khí đã được cải tiến, còn hỏi liệu hắn có thêm binh khí nào khác không, sau này có thể gửi thêm cho họ được chăng.

“Chúng ta nhất định phải đánh cho đám giặc Bắc Man tan tác!”

“Tốt nhất là chiếm thêm một vùng thảo nguyên, đến lúc đó chúng ta sẽ có bò dê ăn không hết, rồi xây dựng một đội thiết kỵ tinh nhuệ, đánh thẳng đến tận vương đình của chúng…”

“Điện hạ, người nhất định phải chế tạo thêm nhiều binh khí lợi hại cho chúng thần đấy nhé.”

Nụ cười trên môi Thái tử càng thêm sâu. Hắn nâng bát rượu, ai mời cũng không từ chối mà uống một hơi cạn sạch.

Các tướng sĩ vây quanh hắn đều cất tiếng hoan hô, ấn tượng về Thái tử cực kỳ tốt. Tần Chí không chỉ cung cấp cho họ vũ khí lợi hại mà uống rượu cũng rất sảng khoái, đúng là đấng nam nhi thực thụ.

Là nam nhân thì phải như vậy!

Tuy lần này Trấn Bắc quân lập được công trạng lẫy lừng ở Bắc Cương nhưng nếu không có các loại binh khí kiểu mới do Thái t* c*ng cấp thì cũng như không bột đố gột nên hồ. Vì vậy ấn tượng của các tướng sĩ Trấn Bắc quân đối với Thái tử vô cùng tốt, thậm chí còn vượt qua cả Nhị Hoàng tử.

Đây là điều mà người ngoài không hề hay biết.

Ai cũng ngỡ rằng vì có Trấn Bắc Hầu, Trấn Bắc quân sẽ thân cận với Nhị Hoàng tử hơn. Nhưng đối với những tướng sĩ đã vào sinh ra tử, sợi dây ràng buộc huyết thống thực ra lại là thứ yếu ớt nhất. Họ tin vào bản thân hơn và càng tin tưởng vị Thái tử đã cung cấp vũ khí mới giúp họ sống sót trên chiến trường hơn.

Ai có thể giúp họ giữ được mạng thì họ sẽ kính trọng người đó.

Nhị Hoàng tử chẳng qua chỉ có ngoại tổ gia là phủ Trấn Bắc Hầu nhưng nếu hắn ta muốn ngồi không hưởng lợi, họ tuyệt đối không đồng ý.

Trấn Bắc Hầu hiểu rõ điều này, Hoàng thượng cũng hiểu rõ nhưng những người khác thì không.

Lúc này thấy các tướng sĩ Trấn Bắc quân nhiệt tình vây quanh Thái tử, ai nấy đều có chút ngỡ ngàng. Mãi đến khi bọn họ nghe được những lời tướng sĩ Trấn Bắc quân nói, mọi người mới vỡ lẽ.

Ở phía bên kia, Nhị Hoàng tử cũng đang cùng các tướng sĩ Trấn Bắc quân cạn chén.

Nhị Hoàng tử vốn chuộng võ, càng lớn càng muốn chạy tới biên cảnh, hy vọng có thể lập nên công trạng hiển hách trên chiến trường như tổ tiên tranh đấu giành thiên hạ năm xưa.

Nhị Hoàng tử hỏi han rất nhiều về chiến sự ở Bắc Cương cũng như những trải nghiệm nơi sa trường của các tướng sĩ.

Các tướng sĩ vốn đang cảm thấy mình lạc lõng giữa chốn Kinh thành, nay hiếm có người hỏi đến nên mừng rỡ kể lại. Nhị Hoàng tử lắng nghe đầy hứng thú, đôi bên trông vô cùng hòa hợp vui vẻ.

So với Thái tử và Nhị Hoàng tử, phía Tam Hoàng tử lại trông vắng vẻ lạ thường.

Sắc mặt Tam Hoàng tử cũng không đổi nhưng bàn tay cầm chén rượu đã âm thầm siết chặt.

Phe cánh của Tam Hoàng tử, đứng đầu là An Quốc công nhìn thấy cảnh này cũng vô cùng khó chịu trong lòng. Ánh mắt ông ta chứa đầy vẻ lo lắng cho Tam Hoàng tử.

Thái tử có công dâng binh khí, Nhị Hoàng tử có Trấn Bắc quân chống lưng khiến cho Tam Hoàng tử trông thật đáng thương.

Họ thà rằng mọi chuyện cứ như trước kia, Thái tử ở trên cao vời vợi, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử không ai vượt mặt được ai, như vậy họ còn có thể bắt tay nhau hạ bệ Thái tử trước rồi tranh đấu sau.

Nào ngờ thế sự xoay vần nhanh đến vậy.

Bầu trời bên ngoài đã tối từ lúc nào.

Bầu không khí trong điện đang náo nhiệt thì một tiếng nổ vang lên, tiếp đó những chùm pháo hoa rực rỡ bay lên, tỏa sáng rực rỡ giữa bầu trời vừa sập tối.

Mọi người bất giác quay đầu nhìn, thậm chí có vài người còn ra khỏi đại điện để thưởng thức pháo hoa.

Đây là pháo hoa mà hoàng cung đặc biệt chuẩn bị cho các tướng sĩ trong tiệc mừng công. Từng chùm một nối tiếp nhau nở rộ trên bầu trời đêm, lộng lẫy tráng lệ tựa như giang sơn gấm vóc này.

Ôn Như Thuỷ cũng đang ngắm pháo hoa.

Một cung nữ bưng bình rượu đi ngang qua, đúng lúc một vị tướng sĩ đã ngà ngà say bước ra ngoài điện nên vô tình đụng phải nàng ta. Bình rượu trong tay cung nữ nghiêng về phía Ôn Như Thuỷ, rượu đổ ập xuống người nàng ấy làm thấm ướt cả vạt áo.

Ôn Như Thuỷ ngây người.

“Xin… Xin lỗi!” Cung nữ sợ hãi quỳ xuống đất xin tha tội.

Ôn Như Thuỷ nhìn gương mặt cung nữ trắng bệch vì sợ hãi, rồi lại nhìn vị tướng sĩ say khướt đã đi xa, lòng buồn bực khó tả. Rõ ràng mình đã cẩn thận như vậy, tại sao tai nạn vẫn cứ xảy ra?

So với việc Ôn Như Thuỷ trong nguyên tác bị người ta gài bẫy, chuyện lần này hoàn toàn có thể coi là một tai nạn ngoài ý muốn.

[Ký chủ, ngươi là một bia đỡ đạn, dù cẩn thận đến đâu cũng không thoát khỏi tình tiết truyện đâu.] Hệ thống lên tiếng.

Ôn Như Thuỷ cắn môi: [Chẳng lẽ tình tiết truyện có thể điều khiển con người à?]

[Tình tiết truyện không điều khiển con người nhưng nó sẽ tạo ra đủ mọi sự cố bất ngờ, cho đến khi đẩy ngươi đến với vận mệnh của một bia đỡ đạn.] Hệ thống nói với giọng vừa bất đắc dĩ vừa cảm thông.

Họ đều là kẻ ngoại lai, bản thân đã là kẻ xâm nhập thì không thể dựa vào sức mình mà thay đổi vận mệnh đã định, trừ phi mượn sức mạnh của những người mang số mệnh lớn. Bất kể là Thái tử hay Chiêu Nguyên Đế, họ đều là những người mang số mệnh lớn của thế giới này. Nếu như nàng ấy có thể quyến rũ họ rồi mượn sức mạnh của họ mới có thể thay đổi số phận bia đỡ đạn.

Ôn Như Thuỷ nản lòng thoái chí, nói với cung nữ đang sợ hãi dập đầu xin tội: “Thôi bỏ đi, không liên quan đến ngươi.”

Cung nữ cũng cảm kích nhìn nàng ấy nhưng khi thấy vệt nước trên áo nàng ấy thì lại áy náy, lí nhí nói: “Ôn cô nương, hay là để nô tỳ đưa người xuống thay y phục khác nhé?”

Mấy người Tề Ấu Lan cũng chú ý đến tình hình bên này của Ôn Như Thủy.

“Ôn biểu muội, y phục của muội bẩn rồi hay là muội xuống nghỉ ngơi sửa soạn một chút đi.”

Ôn Như Thuỷ biết mình cứ giữ dáng vẻ nhếch nhác này thì cũng không ổn, không phù hợp với yêu cầu của một tiểu thư khuê các. Dù trong lòng không muốn, nàng ấy cũng đành phải đồng ý.

Nhưng nàng ấy không để cung nữ kia dẫn đường mà để Uyển Tâm, cung nữ do Lệ Quý phi sắp xếp đến hầu hạ các nàng đưa đi.

Suốt dọc đường, Ôn Như Thuỷ đề cao cảnh giác. Chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến nàng ấy dựng tóc gáy, theo phản xạ muốn quay đầu bỏ chạy.

Mãi cho đến khi Uyển Tâm đưa nàng ấy đến một thiên điện nọ, xung quanh tĩnh lặng như tờ, không có chuyện gì bất thường xảy ra.

Uyển Tâm nhẹ nhàng nói: “Ôn cô nương, người vào trong đợi một lát, nô tỳ đi lấy cho người một bộ y phục sạch sẽ.”

Ôn Như Thuỷ sợ đến dựng tóc gáy: “Ngươi đừng đi…”

Khi thấy Uyển Tâm nhìn mình khó hiểu, nàng ấy đành nói: “Ta ở đây một mình sợ lắm, ta đi cùng ngươi nhé…”

Uyển Tâm nhìn bộ y phục dính đầy rượu trên người nàng ấy, ngập ngừng nói: “Người cứ như vậy mà đi cùng nô tỳ…”

Lỡ như bị ai nhìn thấy dáng vẻ này của Ôn Như Thủy thì thanh danh của nàng ấy sẽ bị ảnh hưởng không tốt.

Ôn Như Thuỷ chẳng thèm bận tâm nhiều vì bị người ta thấy dáng vẻ chật vật còn hơn bị gài bẫy mất mạng. Chỉ cần còn sống, mọi thứ khác đều có thể gạt sang một bên.

Uyển Tâm đành phải đưa Ôn Như Thuỷ đi cùng. Hai người đi một đoạn đường không ngắn, cuối cùng cũng đến nơi.

Uyển Tâm đẩy cửa điện ra rồi nói với Ôn Như Thuỷ: “Ôn cô nương, chính là nơi này, bên trong có…”

Uyển Tâm còn chưa nói xong thì đột nhiên nàng ấy đã mềm nhũn ngã xuống.

Ôn Như Thuỷ: “!!!”

Hệ thống phát ra tiếng cảnh báo chói tai: [Ký chủ, chạy mau, nguy hiểm…]

Ôn Như Thuỷ nhìn thấy nam nhân mặc đồ thị vệ đang đứng trong điện, vẻ mặt âm u nhìn mình thì trực giác mách bảo có nguy hiểm. Nàng ấy bèn quay người định bỏ chạy.

Một cơn gió mạnh ập tới, Ôn Như Thuỷ chỉ cảm thấy sau gáy nhói đau, trước mắt tối sầm lại rồi nhanh chóng mất đi ý thức.

Không biết đã qua bao lâu, nàng ấy tỉnh lại trong tiếng gọi chói tai của hệ thống.

[Ký chủ, ngươi tỉnh rồi! Mau rời khỏi đây, nơi này nguy hiểm…]

Ôn Như Thuỷ chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng, toàn thân mềm nhũn, hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì. Một lúc sau, nàng ấy mới tập trung tinh thần, nghe rõ lời hệ thống.

[Ký chủ, mau đi đi, nếu không ngươi sẽ c.h.ế.t sớm đó!] Hệ thống liều mạng gào lên, muốn cứu mạng ký chủ của mình.

Dù ký chủ rất nhát gan, chần chừ mãi không quyết tâm đi quyến rũ Hoàng đế và Thái tử nên vẫn chỉ là một bia đỡ đạn. Vậy mà hệ thống vẫn muốn cứu lấy mạng sống của nàng ấy, giúp nàng ấy thoát khỏi số phận bia đỡ đạn và sống thật tốt.

Chỉ cần còn sống thì sẽ có vô vàn khả năng.

Nếu lần này ký chủ c.h.ế.t đi, mất đi cơ hội này thì đến cả đầu thai chuyển kiếp cũng không thể.

Ôn Như Thuỷ cố gắng hết sức lật người, chuyển từ nằm ngửa sang nằm sấp và cuối cùng cũng nhìn rõ nơi mình đang ở.

Đây là một gian thiên điện không biết tên. Lúc này, nàng ấy bị vứt trên mặt đất, y phục xộc xệch. May mà tiết trời tháng Ba đã ấm lên, nếu không có lẽ nàng ấy đã bị cảm lạnh rồi.

[Hệ thống, tên thị vệ lúc nãy là ai? Tại sao hắn ta lại tấn công chúng ta?]

[Là thích khách.] Hệ thống đáp: [Chiêu Nguyên Đế dùng A Hãn Sát Vương tử để tế trời, đã chọc giận những người Bắc Man ẩn náu ở Kinh thành. Đám thám tử Bắc Man đó đã trả một cái giá rất lớn để lẻn vào cung, định hành thích Chiêu Nguyên Đế và Thái tử.]

Nào ngờ Ôn Như Thuỷ lại xui xẻo đến thế, tự mình đâm đầu vào.

Thích khách tưởng Ôn Như Thuỷ đã phát hiện thân phận của mình, bèn không làm thì thôi chứ đã làm thì làm cho trót, quyết định ra tay trước, lợi dụng nàng ấy để hãm hại Nhị Hoàng tử của Đại Vũ.

Ai bảo nhà ngoại của Nhị Hoàng tử là Trấn Bắc Hầu. Người Bắc Man cũng căm hận Trấn Bắc Hầu nên nếu có thể hạ bệ Trấn Bắc Hầu cũng không tệ.

Ôn Như Thuỷ: “…” Sao mình có thể đen đủi đến vậy chứ?

[Cho nên dù ngươi có tìm trăm phương ngàn kế để né tránh, tình tiết truyện vẫn sẽ sắp đặt đủ mọi sự trùng hợp.]

Theo tình tiết ban đầu, đáng lẽ phe cánh của Tam Hoàng tử sẽ ra tay. Quả thực là An Quốc công đã sắp xếp cả rồi, chọn một biểu tiểu thư tầm thường của phủ Trấn Bắc Hầu là Ôn Như Thủy để hãm hại Nhị Hoàng tử và Lệ Quý phi, hòng ngăn cản việc Lệ Quý phi được phong Hậu. Nhưng vì nàng ấy quá cẩn thận nên người của ông ta vẫn chưa có cơ hội ra tay.

Vì vậy thích khách Bắc Man đã xuất hiện, một lần nữa đẩy tình tiết truyện về đúng quỹ đạo của nó.

Ôn Như Thuỷ thật sự tuyệt vọng, lẽ nào bia đỡ đạn không có nhân quyền hay sao?

[Đúng là không có nhân quyền, ai bảo chúng ta là kẻ nhập cư trái phép chứ.] Hệ thống đồng cảm nói. Tất cả những người xuyên sách thực chất đều là kẻ nhập cư trái phép, lén lút hút lấy sức mạnh của người ta.

Thành công còn đỡ, nếu không thành công thì sẽ giống như Ôn Như Thuỷ bây giờ.

Ôn Như Thuỷ âm thầm tích tụ sức lực, cuối cùng cũng dồn được chút sức, tay chân mềm nhũn cố bò dậy khỏi mặt đất.

Nàng ấy toát mồ hôi đầm đìa, gương mặt đỏ lên một cách bất thường, đầu óc quay cuồng, vô cùng khó chịu.

Ôn Như Thuỷ nói: [Hệ thống, ngươi giật điện ta một phát đi, để ta tỉnh táo lại. Ta cảm thấy đầu óc mình sắp mơ hồ đến nơi rồi…]

Hệ thống đáp: [Ta là một hệ thống đứng đắn, làm sao có thể giật điện ký chủ được? Ngươi cứ mãi không làm nhiệm vụ mà ta cũng chưa từng trừng phạt ngươi, ngươi hẳn là biết rồi đó.]

Chính vì hệ thống không có bất kỳ biện pháp trừng phạt nào nên ký chủ Ôn Như Thuỷ mới có thể sống nhởn nhơ đến tận bây giờ.

Dù Ôn Như Thuỷ đã thử mấy lần nhưng nàng ấy vừa đi được vài bước đã mềm nhũn ngã xuống, nằm úp sấp trên sàn nhà lạnh lẽo để làm dịu đi cơn nóng rực trong người.

Nàng ấy thầm chửi rủa tên thích khách Bắc Man kia, rốt cuộc đã cho mình uống thứ gì mà cơ thể như muốn bốc cháy, cảm giác thật trống rỗng… Mẹ kiếp, nàng ấy biết là thứ gì rồi! Quá đáng thật mà!

Hệ thống lại gào lên: [Ký chủ, nhanh lên, Nhị Hoàng tử sắp bị dụ đến đây rồi, ngươi mau đi đi, đi tìm Chiêu Nguyên Đế. Chiêu Nguyên Đế cũng đang trên đường tới đây, ta sẽ chỉ đường cho ngươi nên ngươi cứ đâm thẳng vào lòng Chiêu Nguyên Đế là được…]

Đầu óc Ôn Như Thuỷ đã trở nên mơ hồ, nàng ấy gắng gượng nói: “Ta không muốn!”

[Cái đồ đầu đá này, đến nước này rồi còn bướng bỉnh cái gì?]

“Ta không muốn!” Nàng ấy lẩm bẩm: “Ta không muốn… Không muốn…”

Nàng ấy lại cố gắng bò dậy, đôi mắt quyến rũ long lanh, gương mặt đỏ lên một cách bất thường. Bất cứ ai nhìn thấy tình trạng của nàng ấy lúc này đều hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Nàng ấy khó chịu đến mức không kìm được mà nức nở, trong lòng vô cùng tủi thân.

Tại sao nàng ấy lại phải gặp phải chuyện này?

Sớm biết thế này, ban đầu Ôn Như Thủy đã không tham lam cơ hội sống lại. Chết thì c.h.ế.t, c.h.ế.t là hết chứ đỡ phải sống để chịu tội thế này…

[Ký chủ, nhanh lên!] Hệ thống hét đến lạc cả giọng.

Nếu Nhị Hoàng tử và Ôn Như Thuỷ xảy ra chuyện xấu hổ ở đây, bị tất cả mọi người trong yến tiệc bắt gặp thì để bảo toàn danh dự cho hắn ta và Lệ Quý phi, chỉ có thể để nàng ấy c.h.ế.t.

Thay vì vậy, chẳng thà ngủ với Chiêu Nguyên Đế rồi tiến vào hậu cung.

Như vậy thì ít nhất cũng giữ được mạng.

Ý thức của Ôn Như Thuỷ đã không còn nhiều, miệng lẩm bẩm “không muốn” nhưng vẫn cố gắng bò ra phía cửa.

Nếu không đi được thì nàng ấy sẽ bò.

Nàng ấy bò rất vất vả, cơ thể như bị thiêu đốt, thần trí sắp bị nuốt chửng nên chỉ có thể dựa vào bản năng mà bò ra ngoài.

Cuối cùng, nàng ấy cũng chạm được vào cánh cửa.

Lúc này, móng tay của nàng ấy đã gãy mấy chiếc vì cố sức bám xuống đất mà lê đi. Mười ngón tay liền với tim, cơn đau giúp nàng ấy tỉnh táo lại đôi chút.

Sau khi tỉnh táo, Ôn Như Thuỷ vịn vào cửa bò dậy, kéo thử nhưng không mở được. Nàng ấy thở hổn hển rồi cào móng tay vào cửa, lại gãy thêm hai chiếc nữa. Cơn đau lại giúp nàng ấy tỉnh táo thêm một chút.

Hệ thống nhìn mà hít thật sâu, giọng nói cũng mang theo vài phần khó chịu: [Ký chủ, ngươi đừng như vậy…]

Ngay cả khi Tiểu Tề thị làm tổn thương ký chủ, nó còn không nỡ nhìn thì huống chi là thấy nàng ấy tự hành hạ mình như thế này.

Trước đây, hệ thống chỉ cảm thấy Ôn Như Thuỷ nhát gan và vô dụng, đến lúc gặp chuyện mới hối hận. Vậy nên qua hơn một năm mà nàng ấy vẫn chưa thể cứu vãn được số phận bia đỡ đạn của mình.

Đến tận bây giờ nó mới hiểu, người bình thường cũng có sự kiên trì của riêng mình.

Vì niềm tin và sự kiên định trong lòng, họ có thể bộc phát ra lòng dũng cảm và sức mạnh không tưởng, nỗ lực tìm cho mình một con đường sống.

Cuối cùng, Ôn Như Thuỷ cũng mở được cửa và lăn từ trong ra ngoài.

Nàng ấy ngã sõng soài trên mặt đất.

Lúc ngã xuống, Ôn Như Thuỷ hy vọng có ai đó đi ngang qua, phát hiện tình trạng của mình rồi đưa nàng ấy đi chứ đừng để nàng ấy và Nhị Hoàng tử gặp nhau.

Hệ thống sốt ruột vô cùng: [Ký chủ, thích khách Bắc Man đang ở gần đây, hắn ta đã phát hiện ngươi chạy ra ngoài nên định tới bắt ngươi vào lại…]

Ôn Như Thuỷ: “…”

Giây phút này, nàng ấy chỉ ước gì hai người cữu cữu của phủ Trấn Bắc Hầu có thể giết sạch đám người Bắc Man âm hiểm kia.

[Ký chủ, lại có người đến…] Đột nhiên, hệ thống dừng lại.

Ôn Như Thuỷ bấu chặt xuống đất bằng những ngón tay bị thương, cơn đau lại giúp nàng ấy tích tụ thêm chút sức lực để khó khăn bò dậy, muốn rời đi…

Ngay khi đôi chân nàng ấy lại mềm nhũn và ngã nhào về phía trước, lần này nàng ấy đã ngã vào một vòng tay ấm áp và thơm dịu.

Ngửi thấy mùi hương trên người đó, Ôn Như Thuỷ bất giác mỉm cười rồi cuối cùng cũng buông xuôi và ngất đi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn