Hắn ta tức đến mức suýt nghiến nát cả hàm răng.
Thương tiên sinh nói: "Giúp các ngươi cứu Vương tử của Địch tộc là chuyện không thể. Nhưng chúng ta có thể đảm bảo hắn ta sẽ được sống yên ổn trong Kinh thành. Chỉ cần người còn sống thì vẫn còn hy vọng, không phải sao?"
Thương tiên sinh nói với giọng điệu đầy ẩn ý.
Viên Khắc tức đến đỏ cả mắt, trong miệng ngập tràn mùi máu tanh vì quá tức mà cắn gãy cả chân răng.
"Viên Khắc, tiểu tướng quân của chúng ta hợp tác với các ngươi rất vui vẻ. Nhưng nói cho cùng, tiểu tướng quân vẫn là người Đại Vũ nên ngài ấy sẽ không hồ đồ đến mức đi giúp người Bắc Man các ngươi động vào lợi ích của Đại Vũ. Điểm này, ta tin các ngươi cũng hiểu rõ." Thương tiên sinh mỉm cười nói: "Sau này nếu có thể tiếp tục hợp tác, dĩ nhiên là tốt. Không thể thì cũng đành thôi, chúng ta không miễn cưỡng."
Sắc mặt Viên Khắc biến đổi mấy lần, cuối cùng hắn ta đành cắn răng nói: "Nếu đã vậy, hy vọng tiểu tướng quân nói được làm được, giữ cho A Hãn Sát Vương tử được sống."
Người Đại Vũ bắt sống Vương tử của Địch tộc Bắc Man, tại sao lại để hắn ta sống đến tận bây giờ?
Nguyên nhân không ngoài một lý do, đó là áp giải hắn ta về kinh rồi dùng hắn ta để tế vong linh của những bá tánh và tướng sĩ Đại Vũ đã c.h.ế.t ở Bắc Cương.
A Hãn Sát Vương tử không thể c.h.ế.t!
Thương tiên sinh rời khỏi căn nhà, trở về phủ Trấn Quốc Tướng quân, sau đó vào thư phòng gặp Cơ Đàm Chi.
Hắn ta kể lại yêu cầu của Viên Khắc cho Cơ Đàm Chi nghe.
Cơ Đàm Chi nở nụ cười đầy hứng thú: "Bọn người Bắc Man này hung tợn tàn độc, lúc giết người Đại Vũ chưa từng nương tay. Vậy mà không ngờ khi Vương tử của chúng bị bắt, chúng lại cuống cuồng lên như thế, còn đưa ra yêu cầu nực cười đến vậy."
Thương tiên sinh gật đầu: "Đúng vậy, cho nên ta đã thay tiểu tướng quân từ chối hắn ta."
Cơ Đàm Chi lạnh lùng mỉm cười. Y hợp tác với người Bắc Man nhưng không có nghĩa là y không ghét đám người hung hãn đó, chẳng qua chỉ là mượn tay bọn họ để hoàn thành kế hoạch của mình mà thôi.
Nói cho cùng, y sinh ra và lớn lên ở Đại Vũ, từ nhỏ đã được dạy dỗ theo tổ huấn của phủ Trấn Quốc Tướng quân nên đối với mảnh đất và con người nơi đây đều có một phần trách nhiệm.
Y chỉ muốn đòi lại công đạo cho người mẫu thân đã c.h.ế.t oan của mình.
Thương tiên sinh nói: "Tiểu tướng quân, có lẽ Hoàng thượng sẽ dùng A Hãn Sát Vương tử để tế trời, tưởng niệm các tướng sĩ và bá tánh ở Bắc Cương."
"Vậy thì cứ để hắn ta c.h.ế.t đi." Cơ Đàm Chi thản nhiên nói: "Dù sao c.h.ế.t một A Hãn Sát, vẫn còn những Vương tử khác của Địch tộc, không phải sao?"
Thương tiên sinh im lặng: "Vậy phía Viên Khắc..."
"Không cần để ý đến." Y lạnh lùng nói: "Viên Khắc không nỡ vứt bỏ thân phận mà hắn ta đã gây dựng ở Đại Vũ đâu."
Thương tiên sinh nghe vậy thì cũng không nói gì thêm.
Dù có hứa với Viên Khắc thì đã sao? Chẳng lẽ hắn ta còn có thể tìm tiểu tướng quân của họ để liều mạng ư? Nếu Viên Khắc dám chạy đến trước mặt Hoàng thượng để vạch trần chuyện của tiểu tướng quân, đến lúc đó phải xem Viên Khắc mất mạng trước hay là tiểu tướng quân bị Hoàng thượng xử lý trước.
Làm sao Hoàng thượng lại nỡ xử lý tiểu tướng quân của bọn họ được chứ!
Thương tiên sinh dùng khăn tay che miệng ho một tiếng, rũ mắt che đi vẻ thâm trầm nơi đáy mắt.
*
Đại phòng và nhị phòng của phủ Trấn Bắc Hầu đều cùng Trấn Bắc quân trở về kinh. Nhất thời, phủ Trấn Bắc Hầu trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Tề lão phu nhân ôm chầm lấy hai nhi tử khóc nức nở. Tuy mọi người xung quanh luôn miệng khuyên giải nhưng đôi mắt ai nấy cũng đã đỏ hoe.
Cả nhà được đoàn tụ vốn đã không dễ dàng, có thể gặp lại người thân khi tất cả vẫn còn sống lại càng khó khăn hơn.
Ôn Như Thủy như một kẻ đứng ngoài cuộc, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng này.
Mãi mới đến lúc trời tối, nàng ấy trở về khách viện thì nhìn thấy Tiểu Tề thị đang ngồi ngẩn người ở đó, bất giác phải xốc lại tinh thần.
Hôm nay, tinh thần của Tiểu Tề thị cũng khá tốt, bà ta mỉm cười hỏi: “Có phải đại ca và nhị ca đã về rồi không?”
Ôn Như Thủy "vâng" một tiếng, sau đó lựa vài chuyện vui kể cho bà ta nghe. Nàng ấy vừa kể vừa cẩn thận quan sát, chỉ sợ bà ta lại bị k*ch th*ch mà phát bệnh. Nếu kinh động đến Tề lão phu nhân thì không hay chút nào.
Lần này, Tiểu Tề thị không phát điên, chỉ có hơi kích động và nói năng vội vã: “Đại ca và nhị ca họ đã lập đại công, Hoàng thượng chắc chắn sẽ nhanh chóng ban thưởng cho phủ Trấn Bắc Hầu... Địa vị của Nhị Hoàng tử sẽ càng thêm vững chắc, chưa chắc đã không có sức để tranh đoạt...”
Ôn Như Thủy sợ đến tái mặt, vội vàng đưa tay bịt miệng bà ta lại.
Trời đất ơi! Mẫu thân à, sao người có thể nói ra những lời này được chứ!
Tiểu Tề thị trừng mắt nhìn nàng ấy chằm chằm, dùng hết sức giật tay nàng ấy ra và gằn giọng nói: “Còn cả ngươi nữa, đồ vô dụng! Đợi đến khi Hoàng thượng tổ chức yến tiệc mừng công cho Trấn Bắc quân, chắc chắn sẽ rất náo nhiệt, ngươi có hiểu không?”
Ôn Như Thủy: “…”
Hiểu chứ, nàng ấy hiểu quá đi chứ! “Ôn Như Thủy” trong nguyên tác đã trở thành bia đỡ đạn ngay tại yến tiệc mừng công này, suýt chút nữa đã làm liên lụy đến Nhị Hoàng tử và Lệ Quý phi, thậm chí là cả phủ Trấn Bắc Hầu. Một buổi yến tiệc mừng công tốt đẹp bỗng chốc biến thành tai họa của cả gia tộc.
Cuối cùng, chỉ có thể hy sinh một mình Ôn Như Thủy.
Ôn Như Thủy không ngờ rằng, một phụ nhân quanh năm ở nơi nội trạch như Tiểu Tề thị lại có thể nhìn thấu mọi chuyện rõ ràng đến vậy.
Hay nói đúng hơn, những cô nương lớn lên trong một gia tộc như phủ Trấn Bắc Hầu, không ai là thật sự ngây thơ hay đơn thuần mà thậm chí còn nhạy bén hơn rất nhiều so với những tiểu thư khuê các khác.
Sau khi Vương tử của Địch tộc Bắc Man bị áp giải về Kinh thành, văn võ bá quan trong triều đã thảo luận kịch liệt về việc xử trí A Hãn Sát.
Đa số mọi người ủng hộ dùng A Hãn Sát để tế trời, an ủi những bá tánh và binh lính đã c.h.ế.t oan dưới vó ngựa sắt của Bắc Man ở Bắc Cương. Nhưng cũng có không ít người phản bác, cho rằng hành động này quá đẫm máu và man rợ, không phù hợp với phong thái của triều Đại Vũ. Đồng thời hành động này còn có thể chọc giận người Bắc Man, khiến chiến sự ở Bắc Cương lại dậy sóng.
Cũng có một số người giữ thái độ trung lập, quan sát thái độ của Chiêu Nguyên Đế.
Phe ủng hộ chủ yếu là các võ tướng, phe phản đối đi đầu là các văn thần nên hai bên tranh luận gay gắt.
Các võ tướng cậy giọng nói to, xắn tay áo là bắt đầu lớn tiếng tranh luận, nước bọt b.ắ.n tung tóe. Dường như họ muốn dùng cách này để át đi khí thế của đám văn thần, thậm chí còn gào thét rằng: Nếu người Bắc Man không phục thì đánh tiếp!
Văn thần không thể làm ra dáng vẻ thô lỗ như võ tướng nhưng họ lại có tài ăn nói, lần lượt phản bác lại, không hề yếu thế chút nào. Chỉ là khi đối đầu với những võ tướng cao to vạm vỡ kia, khó tránh khỏi yếu thế hơn một chút.
Hai bên đều có lý lẽ để phản bác đối phương nhưng không ai thuyết phục được ai. Các triều thần giữ thái độ trung lập thấy họ càng cãi càng không ra thể thống gì thì không nhịn được mà nhìn về phía Hoàng đế trên long ỷ.
Họ chỉ thấy Hoàng thượng đang ngồi đó, thản nhiên nhìn họ cãi nhau, thậm chí thỉnh thoảng khi thấy thú vị còn mỉm cười, như thể đang xem kịch vui.
Điều này khiến các triều thần giữ thái độ trung lập thầm rùng mình.
Họ không biết ý của Hoàng thượng là gì. Vốn dĩ, họ chỉ muốn đi theo quyết định của Hoàng thượng, không công không tội nhưng nếu Hoàng thượng không tỏ thái độ gì, chẳng lẽ cứ để họ cãi nhau mãi như vậy?
Chỉ là không biết Hoàng thượng hy vọng họ sẽ cãi ra được kết quả như thế nào.
Những năm gần đây, cùng với thời gian tại vị của Hoàng thượng ngày một lâu, uy thế của ông ấy càng thêm sâu sắc nên đã có rất ít triều thần có thể đoán được tâm tư của đế vương, giống như lúc này đây.
Không còn cách nào khác, những triều thần trung lập này đành phải nhìn về phía Thái tử, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử với hy vọng có thể nhìn ra được chút gì đó từ ba vị Hoàng tử.
Chỉ thấy ba vị Hoàng tử im lặng nhìn triều đình biến thành một cái chợ ồn ào, vẻ mặt đều đăm chiêu.
Mãi cho đến khi triều hội kết thúc, vẫn không có được kết quả tranh luận.
Ở Đông cung, Bùi Chức cũng nghe được chuyện này.
Đợi Tần Chí trở về, nàng hỏi: “Điện hạ, vị A Hãn Sát Vương tử kia, phụ hoàng quyết định xử trí hắn ta thế nào ạ?”
Tần Chí uống một ngụm trà, ôm nàng vào lòng, cằm cọ cọ vào hõm cổ nàng: “Nếu không có gì bất ngờ, sẽ dùng để tế lễ cho những bá tánh và binh lính ở Bắc Cương.”
“Thật sao?” Bùi Chức nhướng mày.
Hắn gật đầu, sắc mặt hơi thâm trầm: “Chiến sự giữa Đại Vũ và Bắc Man chưa bao giờ dừng lại, mỗi năm quân lương và vật tư cấp cho Bắc Cương chính là một khoản chi phí cực lớn, chưa kể đến số người Đại Vũ c.h.ế.t ở Bắc Cương thực sự quá nhiều... Dù thế nào đi nữa, phụ hoàng cũng sẽ không giữ lại A Hãn Sát, đây không chỉ là sự răn đe đối với Bắc Man mà còn là một lời công đạo cho tất cả những bá tánh và binh lính Đại Vũ đã c.h.ế.t ở Bắc Cương.”
Bùi Chức khẽ gật đầu vì kết quả này không có gì bất ngờ.
Trước đây, nàng và ngoại tổ phụ đã từng thảo luận về một số chính sách mà Chiêu Nguyên Đế ban hành, từ đó có thể thấy Chiêu Nguyên Đế là một vị vua vô cùng có khí phách. Đối với những ngoại tộc xâm phạm, trước nay ông ấy chỉ có một chữ: Đánh! Không phục thì đánh!
Thậm chí, ông ấy còn không tiếc cắt giảm các khoản chi khác chỉ để ưu tiên cho Bắc Cương. Mỗi năm, Hoàng đế đều sắp xếp người giám sát việc sử dụng quân lương, nếu có ai dám nhân cơ hội biển thủ thì sẽ bị xử trảm ngay, hoàn toàn không nể tình.
Nghe nói sở dĩ Chiêu Nguyên Đế có thủ đoạn cứng rắn như vậy, cũng là để dọn dẹp mớ hỗn độn mà Tiên Đế để lại.
Tiên Đế là một vị Hoàng đế nhân từ nên khó tránh khỏi việc đối xử khá nương tay với những ngoại tộc kia.
Thời Tiên Đế tại vị, không chỉ bên phía Bắc Cương liên tục thất bại mà ngay cả các bộ lạc của Di tộc ở vùng Tây Nam cũng rục rịch muốn khởi binh với Đại Vũ. Lúc nghiêm trọng nhất, các bộ lạc của Di tộc ở Tây Nam đã cùng nhau nổi dậy chống lại Đại Vũ.
Lúc đó, Chiêu Nguyên Đế vẫn còn là Thái tử, chính ông ấy đã đích thân dẫn quân xuống phía Nam, cùng với Trấn Quốc công trấn áp các bộ lạc của Di tộc ở Tây Nam.
Sau này khi Chiêu Nguyên Đế kế vị, lực lượng quân sự đối ngoại của Đại Vũ vô cùng yếu kém, chưa kể đến phía Bắc Cương mà nghe nói trước khi Tiên Đế thoái vị, Đại Vũ đã để mất liên tiếp mười thành.
Những năm qua, Hoàng thượng luôn theo dõi chiến sự ở Bắc Cương vô cùng chặt chẽ, phải mất hơn mười năm mới giành lại được mười thành bị Bắc Man chiếm đóng năm xưa.
Một Chiêu Nguyên Đế như vậy thì sao có thể để A Hãn Sát Vương tử sống mà làm mình ngứa mắt?
Ước chừng để hắn ta sống thêm một ngày, trong lòng ông ấy cũng đã vô cùng khó chịu.
Còn về việc tại sao các triều thần trong triều lại cãi nhau không ngớt về chuyện này...