Không cần nói cũng biết, đây là mỹ nhân kế. Nam Chiếu muốn dùng Tĩnh An Công chúa hòa thân để thoát khỏi sự uy h**p của Đại Vũ đối với Nam Chiếu.
Sau khi Tĩnh An Công chúa vào Kinh thành, quả nhiên bà ta khiến Hoàng đế Đại Vũ say đắm vô cùng, muốn đón bà ta vào cung làm phi.
Nhưng Tĩnh An Công chúa không có ý định vào hậu cung của Tiên Đế bởi vì bà ta đã yêu và muốn gả cho Thái tử lúc bấy giờ.
Nhưng lúc đó Thái tử đã được định hôn phối với Thái tử phi và càng không thể cưới một nàng Công chúa của ngoại tộc làm chính phi. Nhưng Tĩnh An Công chúa không để tâm đến điều đó, bà ta chỉ cần Thái tử có thể cho mình một danh phận là được.
Tĩnh An Công chúa là một nữ nhân dũng cảm và thông minh, bà ta yêu Thái tử Đại Vũ nên dũng cảm theo đuổi và thường xuyên tiếp xúc với Thái tử. Và cuối cùng bà ta cũng khiến Thái tử nảy sinh tình cảm với nàng ta.
Hai người đã thề ước trọn đời.
“Về sau thì sao?” Gia Nhu Công chúa gấp gáp hỏi, muốn biết sau đó Tĩnh An Công chúa đã làm gì, làm sao lại có thể sinh ra Cơ Đàm Chi với Trấn Quốc Tướng quân.
Dương Quốc cữu cụp mắt: “Sau đó, Tĩnh An Công chúa đột nhiên qua đời.”
“Thật sao?” Gia Nhu Công chúa ngây ngẩn cả người.
Dương Quốc cữu: “... Đương nhiên qua đời là giả! Khi đó, Chiêu Nguyên Đế vẫn còn là Thái tử đã giấu nàng ấy đi và để nàng ấy hạ sinh ra một nhi tử, cũng chính là Cơ Đàm Chi. Cơ Đàm Chi có dung mạo giống hệt Tĩnh An Công chúa, bất kỳ ai từng thấy Tĩnh An Công chúa đều có thể nhận ra điều đó.”
Khi lần đầu tiên nhìn thấy Cơ Đàm Chi thuở thiếu thời xuất hiện trên chiến trường Tây Nam, bọn họ đã kinh ngạc vô cùng.
Quả thực Cơ Đàm Chi quá giống Tĩnh An Công chúa, cộng thêm chuyện bà ta từng ở Đại Vũ nên họ lập tức biết chuyện bà ta qua đời là do có gì uẩn khúc gì.
Dương Quốc cữu và Nam Chiếu Vương đều hiểu rằng chuyện Tĩnh An Công chúa qua đời năm xưa có ẩn tình gì đó nên về sau họ bí mật điều tra. Cuối cùng, họ cũng đã tìm ra sự thật.
Năm đó, Tĩnh An Công chúa và Chiêu Nguyên Đế lúc đó còn là Thái tử từng có tình cảm với nhau, đáng tiếc vì Tiên Đế cũng để mắt đến bà ta nên Chiêu Nguyên Đế chỉ có thể để bà ta giả vờ qua đời rồi giấu bà ta đi.
Sau đó, Tĩnh An Công chúa mang thai và sinh ra nhi tử đầu tiên của Chiêu Nguyên Đế, chính là Cơ Đàm Chi.
Chẳng mấy chốc chuyện này đã bị Tiên Đế phát hiện.
Tiên Đế nổi cơn thịnh nộ vì không ngờ Thái tử lại dám táo tợn như vậy, muốn phế Thái tử. Triều đình Đại Vũ cũng từng dao động bất ổn vì chuyện này một thời gian.
Đương nhiên khi đó Thái tử không cam lòng bị phế. Vậy nên, ông ấy đã nhanh chóng phát động một cuộc cung biến hơn nữa còn thành công.
Sau đó, Tiên Đế phải thoái vị còn Chiêu Nguyên Đế thì thuận lợi đăng cơ.
Sau khi Tiên Đế thoái vị thì bất đắc dĩ phải ẩn cư tại lâm viên hoàng gia ở ngoại ô Kinh thành, Cừ Xuân viên.
Tuy nói là ẩn cư nhưng thật ra là Chiêu Nguyên Đế đã giam giữ Tiên Đế ở đó.
Tiên Đế cũng không cam lòng thoái vị nhưng thủ đoạn của Chiêu Nguyên Đế quá độc ác, còn Tiên Đế thì đã thua một cách thảm hại.
Khi Tiên Đế bị giam giữ tại lâm viên hoàng gia tại ngoại ô Kinh thành, ông ta đã muốn ra tay với Chiêu Nguyên Đế nhiều lần. Tiếc là không lần nào thành công, về sau Tiên Đế tình cờ biết được chuyện của Tĩnh An Công chúa nên muốn dùng bà ta để uy h**p Chiêu Nguyên Đế. Nào ngờ Chiêu Nguyên Đế lại là người tàn nhẫn đến độ đã đích thân ban c.h.ế.t cho bà ta trước.
Lẽ ra Tĩnh An Công chúa nên là một “người đã c.h.ế.t”, nếu để Tiên Đế vạch trần sự tồn tại của bà ta thì danh tiếng của Chiêu Nguyên Đế sẽ bị ảnh hưởng. Đây là một vết nhơ của Chiêu Nguyên Đế, thậm chí cả hài tử mà Tĩnh An Công chúa sinh ra cũng không thể tiếp tục tồn tại.
Chiêu Nguyên Đế sẽ không để một người trở thành vết nhơ của mình sống sót. Sau khi Tĩnh An Công chúa bị ban c.h.ế.t, vì Cơ Đàm Chi còn quá nhỏ nên Chiêu Nguyên Đế không thể nhận nuôi hài tử đó. Nhưng mà ông ấy cũng không thể giết nhi tử của mình nên mới giao y cho Trấn Quốc Tướng quân nuôi dưỡng, từ đó y thành nhi tử của Trấn Quốc Tướng quân.
Gia Nhu Công chúa nghe xong câu chuyện này này thì ngẩn người.
Nàng ta không ngờ rằng thân phận của Cơ Đàm Chi lại phức tạp như vậy, càng không ngờ Trấn Quốc Tướng quân lại sẵn lòng nuôi con giúp người khác như thế. Thế nhưng nghe nói Trấn Quốc Tướng quân rất trung thành với Chiêu Nguyên Đế, vậy nên có lẽ việc ông ấy nuôi con cho Hoàng đế cũng không có gì lạ.
“Cữu cữu, nếu Cơ Đàm Chi là nhi tử của Hoàng đế Đại Vũ thì y có giúp chúng ta không?” Gia Nhu Công chúa không dám chắc chắn.
Mặc dù Cơ Đàm Chi cũng có huyết thống của hoàng tộc Nam Chiếu nhưng y sinh ra và lớn lên ở Đại Vũ, vậy nên rất có thể y không nghiêng về Nam Chiếu. Trông Cơ Đàm Chi cũng không phải là hạng người ngu ngốc.
“Chắc chắn hắn ta sẽ giúp.” Dương Quốc cữu nhắm mắt lại: “... Cơ Đàm Chi đã mồ côi từ nhỏ nên hắn ta rất mực yêu thương mẫu thân. Nếu hắn ta vô tình biết được Hoàng đế Đại Vũ ban c.h.ế.t cho mẫu thân mình thì chắc chắn hắn ta sẽ ghi thù.”
“Chẳng lẽ hắn ta không biết mình là nhi tử của Hoàng đế Đại Vũ?”
“Hắn ta biết.” Dương Quốc cữu tiếp tục nói: “Chính vì biết nên hắn ta mới càng thêm oán hận.”
Cho dù họ ở xa tận Nam Chiếu cũng có thể nghe nói Hoàng đế Đại Vũ cưng chiều và quan tâm Thái tử Đại Vũ đến mức nào.
Hoàng đế Đại Vũ càng sủng ái Thái tử thì càng làm nổi bật sự đáng thương của Cơ Đàm Chi. Y đã sống trong cảnh phụ thân không nhận, coi y như vết nhơ, còn mẫu thân thì bị phụ thân ban c.h.ế.t. Y chỉ có mỗi cái danh hão là nhi tử của Trấn Quốc Tướng quân nhưng lại không hòa hợp với Trấn Quốc Tướng quân...
Chẳng trách y lại oán hận.
Gia Nhu Công chúa hiểu ra, giờ đây hai mắt nàng ta đã sáng rực.
Chẳng trách sao vào ngày rằm tháng Giêng, phản ứng của Cơ Đàm Chi lại kỳ lạ như vậy hay tại sao Thái tử phi lại công khai hỏi những vấn đề đó… Giờ đây, nàng ta đã có lời giải đáp.
“Cữu cữu, khi nào thì chúng ta gọi Cơ Đàm Chi đến?” Gia Nhu Công chúa không thể chờ đợi thêm được nữa.
Dương Quốc cữu mệt mỏi nhắm mắt lại: “Đừng vội... Hãy cứ chờ thêm một thời gian nữa...”
Gia Nhu Công chúa thấy ông ta nhắm mắt rồi chìm vào giấc ngủ thì thở dài, sau đó nàng ta gọi người vào hầu hạ rồi cẩn thận lui ra ngoài.
Gió lạnh tháng Hai thổi đến nhưng Gia Nhu Công chúa lại không hề cảm thấy lạnh, ngược lại toàn thân nàng ta còn nóng rực.
Thân phận của Cơ Đàm Chi quả là cơ may của Nam Chiếu chúng ta, nếu tương lai Cơ Đàm Chi có thể lên ngôi, mang trong mình dòng máu của Đại Vũ và cả hoàng tộc Nam Chiếu thì bọn họ còn sợ y không thân thiết với Nam Chiếu sao?
**
Bùi Chức nghe được tin thắng lợi từ Bắc Cương thì vô cùng vui vẻ.
Nàng nhìn những cung nhân trong Đông cung đang chìm đắm trong niềm vui thì bảo Cẩm Vân phát thưởng. Sau đó, Bùi Chức lại thư thái nằm trên chiếc giường mỹ nhân, đón làn gió xuân mát lạnh và nghe Phương Thảo đọc truyện, đầy tự tại.
Sau một ngày đầy bận rộn, Thái tử vừa trở về, đã rảo bước đến và ôm chầm lấy nàng.
Các cung nhân trong phòng hiểu ý nên cũng khẽ khàng lui ra ngoài.
“A Thức, cảm ơn nàng!” Tần Chí vùi mặt mình vào cổ người trong lòng, nói tiếp với giọng buồn rầu: “Còn nữa, xin lỗi nàng.”
Bùi Chức thắc mắc: “Chàng xin lỗi ta vì chuyện gì vậy?”
Tần Chí đáp: “Bản vẽ cải tiến vũ khí rõ ràng là công lao của nàng nhưng tạm thời ta lại không thể công bố cho mọi người biết...”
Thứ nhất là mọi người sẽ vô thức coi nhẹ công lao của nữ nhân, thêm nữa nàng là Thái tử phi nên cũng có thể coi là một với Thái tử. Hiển nhiên là mọi người sẽ cho rằng công lao của nàng là của Thái tử. Thứ hai, nếu để người khác biết hai loại vũ khí cải tiến đó đều xuất phát từ tay Thái tử phi thì e rằng mấy thám tử ngoại quốc đang ẩn nấp trong Kinh thành sẽ tìm mọi cách gây bất lợi cho nàng. Chưa kể, hắn cũng không biết những kẻ tham lam và những người vốn chống đối với Thái tử sẽ làm ra chuyện gì...
Vì hai lý do này mà Chiêu Nguyên Đế không nhắc đến Bùi Chức, mọi công lao của nàng đều được tính cho Thái tử.
Tần Chí không muốn chiếm công lao của nàng nhưng hắn cũng không muốn để nàng lâm vào cảnh nguy hiểm.
“A Thức yên tâm, sau này khi thiên hạ thái bình thì ta sẽ đích thân công khai chuyện này...” Tạm thời không có nghĩa là sau này không được, không ai có thể quên công lao của A Thức.
Bùi Chức lại chỉ ừm một tiếng, phản ứng rất bình thản: “Điện hạ quyết định thế nào cũng được, ta nghe theo chàng.”
Nàng chỉ muốn làm một con cá muối hạnh phúc cả đời. Đương nhiên là nàng hy vọng đất nước sinh ra và nuôi dưỡng nàng sẽ ngày càng mạnh mẽ, uy chấn bốn bể khiến ngoại địch không dám xâm phạm.
Vì vậy, không chỉ nói đến cải tiến vũ khí, thậm chí ngay cả những thứ khác mà nàng cũng dám tạo ra.
Nhưng mọi việc cần phải phát triển từng bước một, trước tiên hãy cứ để chiến sự ở Bắc Cương lắng xuống rồi sau này lại mở rộng bờ cõi. Nàng sẽ làm cho Đại Vũ ngày càng giàu có và mạnh mẽ, thống nhất tứ phương.
Còn về hải ngoại...
Thôi, ai bảo nàng gả cho một vị Thái tử, vị Hoàng đế tương lai cơ chứ! Hắn có bao nhiêu quyền lực thì nàng sẽ trợ giúp bấy nhiêu, để Đại Vũ trở thành quốc gia mạnh nhất thế gian.
Đến lúc đó, nàng muốn ăn gì thì ăn, muốn sống thảnh thơi thế nào cũng được, không ai có thể phá hoại cuộc sống hạnh phúc của nàng.
Còn về việc Thái tử có thể thuận lợi đăng cơ hay không, hay sẽ giống như những vị Thái tử bị phế truất trong lịch sử thì Bùi Chức hoàn toàn không lo lắng.
Những ngày này, những gì mà Chiêu Nguyên Đế làm đã thể hiện quá rõ sự yêu thương của ông ấy với Thái tử rồi. Ngoài ra, Thái tử của nàng cũng rất mưu trí, thủ đoạn và đặc biệt là tinh thần lực bẩm sinh của hắn cũng rất mạnh mẽ… Tất cả khiến những chuyện đó không thể xảy ra.
Trước kia khi chưa xuất giá, Bùi Chức không có đủ quyền lực trong tay cho nên không dám làm chim đầu đàn. Dù cho nàng có ý tưởng gì thì cũng phải kiềm chế, an phận làm một tiểu thư yếu đuối chốn khuê phòng, sống an nhàn dưới sự che chở của gia tộc mà thôi.
Nhưng giờ thì khác rồi, nàng đã trở thành Thái tử phi và tương lai còn là Hoàng hậu, nàng có thể làm rất nhiều thứ.
Hơn nữa, nàng cũng không cần đích thân làm những việc này vì đã có Thái tử làm cho nàng rồi. Nàng chỉ cần đưa cho hắn ý tưởng rồi nằm hưởng thụ thành quả là được.
Tần Chí không biết suy nghĩ của Thái tử phi nên hắn rất cảm động.
Cuộc chiến của Đại Vũ ở Bắc Cương bắt đầu từ mùa đông năm ngoái cho tới nay vẫn rất thuận lợi, sĩ khí cao vút nên việc bình định Bắc Man chỉ còn là chuyện sớm muộn mà thôi.
Trong sự xúc động khôn nguôi, Thái tử bèn ôm chặt lấy nàng, dùng hành động để biểu đạt sự cảm động của mình.