Mọi người đều ở trong hoàng cung, sau khi nhận được lời mời thì tốc độ đến của họ cực kì nhanh.
Những người đến sớm nhất là Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy.
Hai người cực kỳ coi trọng vị Thái tử phi Bùi Chức này. Đây cũng là đề nghị của Lệ Quý phi, bảo họ đến Đông cung bái kiến Bùi Chức. Dù sao đi nữa, hiện tại kết giao tốt với Thái tử phi chỉ có lợi không có hại, sao lại không làm.
Sau này, khi Tề Ấu Lan gả cho Nhị Hoàng tử thì nàng ấy sẽ là trục lý* với Thái tử phi, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng thấy, thời gian ở chung còn nhiều. Có quan hệ tốt với đại tẩu, bất kể là với Tề Ấu Lan hay Nhị Hoàng tử đều có lợi.
*Trục lý: Chị em dâu.
Còn Ôn Như Thủy, tuy hiện tại nàng ấy chưa biết nàng sẽ gả vào nhà nào nhưng nếu nàng ấy kết giao tốt với Thái tử phi, chắc chắn nhà phu quân tương lai sẽ coi trọng nàng ấy, kính nể nàng ấy hơn. Đây cũng là vốn liếng chính trị của Ôn Như Thủy.
Vì hai chất nữ, Lệ Quý phi cũng coi như đã hao tâm tổn trí.
Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy được cung nhân dẫn vào Đông cung.
Dọc theo đường đi, họ âm thầm quan sát Đông cung, càng nhìn càng kinh ngạc.
Rõ ràng là trong mùa đông, vạn vật tiêu điều, cây cối dọc đường đều trơ trụi. Hơn nữa, vừa có trận tuyết rơi, thời tiết lạnh giá nên đến ngọn cỏ cũng có thể c.h.ế.t cóng.
Thế nhưng Đông cung lại như hoa nở rực rỡ. Nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy những bông hoa đó đều được trồng trong chậu, nở rộ tươi đẹp.
Đây hẳn là hoa được những người chuyên trang trí trong hoàng cung nuôi dưỡng trong nhà kính, tốn không biết bao công sức và tiền bạc, chuyên để cung cấp cho quý nhân thưởng ngoạn mùa đông. Ngay cả Chung Túy cung của Lệ Quý phi cũng hiếm thấy vài chậu hoa rực rỡ nhưng nhìn Đông cung kìa, không biết dọc đường đặt bao nhiêu chậu, biến mùa đông lạnh giá thành mùa xuân trăm hoa đua nở.
Khi họ đến Trường Thu điện dùng để tiếp khách, bước vào nhìn mới thấy mức độ xa hoa của điện này. So với nó, Chung Túy cung hay các nơi khác trong hoàng cung chẳng khác gì một trang viên xa hoa đối đầu với một tiểu viện nông gia.
Trang viên xa hoa là Đông cung, tiểu viện nông gia là Chung Túy cung và những nơi khác trong cung.
Khoảnh khắc này, hai người càng thấm thía sự sủng ái triệt để của Hoàng đế dành cho Thái tử. Nhìn Đông cung được ông ấy xây dựng cho Thái tử, trên cơ sở vốn có thì nó hết sức xa xỉ, giống như ông ấy sợ bạc đãi Thái tử vậy.
Chẳng trách các Hoàng tử, Hoàng nữ khác không phục trong lòng, chẳng qua là vì kiêng dè Hoàng đế nên không dám nói gì.
Tề Ấu Lan đã có sự chuẩn bị tâm lý từ sớm, cũng biết về sự sủng ái của Hoàng đế dành cho Thái tử từ lâu. Dù thấy sự chênh lệch, nàng ấy vẫn có thể bình tĩnh đối mặt.
Nàng ấy được giáo dục theo chuẩn mực cao nhất của thế giới này. Thái tử là đích trưởng tử, vốn không phải người các Hoàng tử, Hoàng nữ khác có thể sánh bằng.
Huống hồ, sấm sét hay mưa móc đều là ân huệ của vua, Hoàng đế muốn sủng ai thì người đó cứ nhận lấy.
Ôn Như Thủy thì có hơi líu lưỡi. Nếu nàng ấy không phải là người xuyên sách, e rằng nàng ấy sẽ nghĩ Chiêu Nguyên Đế đang đặt Thái tử trên lò lửa. Đối với sự sủng ái như thế, nếu ngày sau Thái tử không thể thuận lợi đăng cơ thì hậu quả có thể tưởng tượng. Những ân sủng hiện tại sẽ trở thành vũ khí công kích Thái tử.
Nhưng Ôn Như Thủy biết cốt truyện, biết Thái tử cũng là cao thủ cung đấu, cuối cùng hắn sẽ thuận lợi đăng cơ, nắm quyền thiên hạ.
Vì thế, thấy sự xa hoa và đế sủng như vậy, trong lòng nàng ấy lại dâng lên cảm giác đương nhiên.
Hai người vừa ngồi xuống là Bùi Chức đã đến.
Họ vội đứng dậy nghênh đón, Bùi Chức cười bước tới kéo họ cùng ngồi.
Ôn Như Thủy được Bùi Chức nắm tay kéo, thần hồn như lạc lối, trong đầu chỉ toàn là: Tay này mềm quá, non quá, thơm quá… Thái tử thật sự quá hạnh phúc, ngày nào cũng được ôm nữ chính thơm ngát ngủ chung.
Tề Ấu Lan thẹn thùng nói: “Thái tử phi, bọn ta mạo muội đến bái phỏng, hy vọng không làm phiền muội.”
Bùi Chức cười đáp: “Không đâu, một mình ta ở Đông cung cũng buồn chán, đang muốn tìm người trò chuyện. Hôm nay thời tiết đẹp, mời mọi người cùng thưởng mai ăn thịt nai nướng. Mới hôm trước vừa có trận tuyết, hoa mai ở Đông cung đang nở rộ rất đẹp.”
Tề Ấu Lan vốn phong nhã, lập tức trò chuyện về hoa mai cùng Bùi Chức. Thậm chí nàng ấy còn làm một bài thơ vịnh mai.
Bùi Chức cũng làm một bài, tuy chỉ ở mức trung bình nhưng chỉ là đối đáp với cảnh nên hay dở thế nào cũng chẳng ai cười.
Chỉ có Ôn Như Thủy là ngẩn ngơ, sao đang nói lại chuyển sang làm thơ? Người xưa đều phong nhã, tài tình đến vậy sao?
Nàng ấy không biết làm thơ đâu!
Tề Ấu Lan rất biết chăm sóc người khác, giữa lúc trò chuyện cũng không quên Ôn Như Thủy: “Ôn biểu muội không giỏi làm thơ nhưng nàng ấy cũng có sở trường. Nàng ấy đan dây kết kiểu dáng rất mới lạ, rất đẹp, luôn có tính sáng tạo. Nàng ấy còn biết thiết kế trang sức đẹp mắt, hoa văn thêu thùa… đều thực dụng, nàng ấy rất tài giỏi.”
Ôn Như Thủy nghe mà cảm động, đại biểu tỷ quả không hổ là đại tỷ, luôn biết quan tâm người khác.
Thấy đôi mắt Bùi Chức long lanh nhìn sang mình, đầu óc Ôn Như Thủy mơ màng, ngượng ngùng nói: “Thật ra dây kết đó không phải ta sáng tạo, ta chỉ nhặt nhạnh từ người khác…”
Trời ạ, dù da mặt nàng ấy dày cũng không dám cướp công của người khác. Kết dây kiểu Trung Hoa thật sự không phải nàng ấy phát minh.
Dưới ánh mắt chăm chú của Bùi Chức, Ôn Như Thủy muộn màng dâng lên một cảm giác xấu hổ.
Sao lúc trước nàng ấy lại nóng đầu mà tặng Bùi Chức một dây kết Trung Hoa chứ?
Bùi Chức quan sát nàng ấy hồi lâu rồi dịu giọng nói: “Không biết là ai dạy tỷ làm thế? Dây kết tỷ tặng ta lần trước rất đẹp, ta có học thử, sau đó cũng đan một cái cho tổ mẫu, tổ mẫu cũng khen đẹp.”
Ôn Như Thủy: “…” Càng khó đỡ hơn.
Ôn Như Thủy da đầu tê dại, ấp úng hồi lâu, cuối cùng chỉ biết tìm đại một cái cớ mới miễn cưỡng lướt qua chuyện này.
Nàng ấy thầm lau mồ hôi, nhận ra quả nhiên con người không thể vô liêm sỉ mà đạo nhái còn tự dát vàng lên mình. Thứ không phải của mình thì tuyệt đối không được chiếm làm của riêng.
Thực ra dù Ôn Như Thủy nói là tự mình sáng tạo thì cũng chẳng ai trong thế giới này nhảy ra phản bác hay vạch trần nàng ấy.
Tuy nhiên, chẳng biết vì sao, mỗi lần nàng ấy đối diện đôi mắt trong veo như nước suối của Bùi Chức thì như thể mọi dơ bẩn trên đời đều không thể che giấu. Nàng ấy có cảm giác như đối mặt với một tấm gương chiếu yêu.
Con yêu trong gương chính là nàng ấy.
May mà Nhị Công chúa và Tam Công chúa đến, hóa giải sự lúng túng của nàng ấy.
Nhị Công chúa chín tuổi, Tam Công chúa còn nhỏ hơn, cô bé mới bốn tuổi.
Hai vị Công chúa được ma ma và cung nữ dẫn tới. Hai người mặc áo đông dày cộp, tròn vo, trông vừa ngây ngô vừa đáng yêu.
Sau khi nhận được thư mời của Bùi Chức, mẫu phi của hai Công chúa không dám cản, thậm chí sợ đến muộn khiến Thái tử phi không vui nên vội vàng chuẩn bị cho các nữ nhi rồi sai cung nhân đưa tới.
Hai Công chúa đến thỉnh an Bùi Chức.
Thái độ của họ cực kỳ cung kính, ngay cả Tiểu Công chúa bốn tuổi cũng nghiêm túc không chút sơ suất. Cô bé nhìn Bùi Chức với ánh mắt rụt rè, xen lẫn vài phần kính sợ.
Hiển nhiên, ngày thỉnh trà, việc Bùi Chức một mình hạ gục kẻ ngang ngược trong cung như An Ngọc Công chúa đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng hai Công chúa. Việc đó khiến họ hiểu rằng vị đại tẩu Thái tử phi vừa vào cửa này là người lợi hại.
Trước khi họ đến đây, mẫu phi họ còn dặn dò là nhất định phải nghe lời đại tẩu Thái tử phi, không được chọc nàng tức giận.
Bùi Chức sai người mang đến hai bát canh lê sữa trứng, để hai Tiểu Công chúa nếm vị ngọt ngào.
Cung nhân định đút cho họ nhưng hai Công chúa vừa nhìn sắc mặt Bùi Chức vừa nhẫn nhịn từ chối, tỏ ra mình tự làm được, ngoan ngoãn ngồi đó ăn canh sữa.
Cảnh này khiến Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy ngẩn ngơ.
Lệ Quý phi đã từng nhắc nhở nhi tức phụ tương lai là Tề Ấu Lan. Chuyện xảy ra ngày hôm sau khi Thái tử phi vào cửa thỉnh trà nên nàng ấy có nghe qua. Chỉ có Ôn Như Thủy không biết gì, trong lòng cảm thán nữ chính quả không hổ là người mặt thiện tâm ác, vừa vào cung đã thu phục Công chúa.
Nhìn hai Tiểu Công chúa trước mặt ngoan ngoãn dễ bảo biết bao.
Theo cốt truyện mà hệ thống cung cấp, vị Thái tử phi Bùi Chức này chưa bao giờ đi theo con đường thân dân mà là một đóa hoa bá vương sắt máu. Ai không phục nàng, nàng sẽ đánh đến khi phục, cuối cùng những kẻ hận nàng đến nghiến răng đều ngoan ngoãn, không dám càn rỡ.
An Ngọc Công chúa chính là ví dụ đẫm máu, còn có tác dụng răn đe.
Người đến tiếp theo là An Ngọc Công chúa.
Điều khiến Tề Ấu Lan và những người khác bất ngờ là không chỉ An Ngọc Công chúa đến mà còn có một vị đích tiểu thư của phủ An Quốc công là Mai Uy Nhi.
Vị Công chúa này công khai gây chuyện ư?
Trước ánh mắt của mọi người, An Ngọc Công chúa không tự nhiên nói: “Hôm nay Mai biểu tỷ và thẩm thẩm vào cung thỉnh an mẫu phi, đúng lúc thư mời của Đông cung đến nên ta bèn dẫn nàng ấy đến chơi cùng, mọi người không ngại chứ?”
Đương nhiên là Tề Ấu Lan và Ôn Như Thủy không ngại, hai người họ thầm nghĩ có lẽ Tuyên Nghi Quận chúa sẽ ngại, may mà Tuyên Nghi Quận chúa chưa đến.
Mai Uy Nhi quy củ đến thỉnh an Bùi Chức.
Khác với lần Thái hậu tổ chức yến tiệc ngắm hoa, khi Mai Uy Nhi ỷ vào An Ngọc Công chúa và thân phận của mình, kiêu ngạo khiêu khích Bùi Chức. Giờ đây, thân phận hai người đã khác. Đối mặt với Thái tử phi Bùi Chức, nàng ta phải cung kính.
Bùi Chức bình tĩnh đáp: “Đã đến thì cùng chơi, không sao cả.”
Thấy Bùi Chức không tỏ thái độ gì, An Ngọc Công chúa và Mai Uy Nhi đều thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra An Ngọc Công chúa rất sợ hành động dẫn Mai Uy Nhi đến sẽ chọc giận Thái tử phi. Nếu nàng ta bị đuổi ra ngoài thì chẳng phải sẽ mất mặt sao?
Nàng ta hoàn toàn không nghi ngờ vị Thái tử phi Bùi Tứ này sẽ làm ra chuyện như vậy. Bởi vì Bùi Tứ hiện tại chính là kẻ tiểu nhân đắc chí, một khi đắc thế thì có ai dám đắc tội nàng, nàng sẽ thẳng thừng đàn áp. Bản thân An Ngọc Công chúa chính là một ví dụ.
Thực ra, sau khi nhận được thư mời của Bùi Chức, An Ngọc Công chúa đã chần chừ rất lâu ở Vĩnh Hòa cung.
Nàng ta thật sự không muốn đi nhưng nghe nói Bùi Chức mời cả Tuyên Nghi Quận chúa và Tề Ấu Lan. Nếu nàng ta không đi thì chẳng phải sẽ thể hiện rõ rằng mình lạc lõng, không biết người ngoài sẽ nghĩ gì về nàng ta.
Những kẻ không biết còn tưởng nàng ta sợ Bùi Chức.
Tuy nhiên, bảo nàng ta đến Đông cung, nàng ta lại không cam lòng. Cuối cùng, An Ngọc Công chúa chần chừ mãi. Dưới sự thuyết phục của Mai Uy Nhi, nàng ta vẫn đến và còn dẫn theo biểu tỷ.
Mục đích đương nhiên là để thăm dò Bùi Chức, đồng thời muốn chọc tức Tuyên Nghi Quận chúa.
Dù thế nào đi nữa, nàng ta vẫn rất ghét Tuyên Nghi Quận chúa. Trong lòng nàng ta, người được chọn làm tam hoàng tẩu phải là Mai biểu tỷ, Tuyên Nghi Quận chúa chỉ nhờ Thái hậu mà thắng.
Bùi Chức mời An Ngọc Công chúa và Mai Uy Nhi đến ngồi rồi hỏi họ muốn uống gì. Nàng nở nụ cười rạng rỡ như một đại tẩu hiền hòa, thân thiện tiếp đãi tiểu cô.
“Cái gì cũng được.” An Ngọc Công chúa thấy Bùi Chức làm việc kín kẽ thì không khỏi chán nản, không muốn nói chuyện với nàng.
Ngược lại, Mai Uy Nhi khách sáo bày tỏ lòng cảm tạ rồi khẽ nhéo An Ngọc Công chúa.
An Ngọc Công chúa đành miễn cưỡng nói: “Ta muốn uống nước hoa hồng mật ong.”
Bùi Chức tiếp đãi các khách quý ở Trường Thu điện, cung nhân nhanh chóng chuẩn bị lò nướng ở noãn các trong Mai viên của Đông cung rồi mời các chủ tử qua đó.
“Sao Tuyên Nghi Quận chúa vẫn chưa đến vậy nhỉ?” Tề Ấu Lan thắc mắc.
An Ngọc Công chúa cười khẩy: “Nàng ta mà đến mới lạ.”
Thấy mọi người nhìn sang, nàng ta mới nhận ra mình lại không kìm được tính khí.
Lúc trước, nàng ta quen thói nhằm vào Tuyên Nghi Quận chúa. Tuy vì tam hoàng huynh, mẫu phi và ngoại công đều dặn sau này nàng ta không được nhằm vào Tuyên Nghi Quận chúa nữa, thậm chí phải kết giao tốt với nàng ta nhưng tính khí con người đâu thể sửa trong một sớm một chiều. Nhất là khi An Ngọc Công chúa được nuông chiều từ nhỏ, là Công chúa được sủng ái nhất trong cung, nàng ta hoàn toàn không cần phải kiềm chế tính khí.
Nàng ta mím môi: “Từ nhỏ Tuyên Nghi đã sợ Thái tử biểu ca, có Thái tử biểu ca ở đâu, nàng ta tuyệt đối không đến đấy.”
Trong lúc nàng ta đang nói thì cung nhân canh ngoài bước vào, cười bẩm: “Thái tử phi, Tuyên Nghi Quận chúa đến rồi.”
Mặt An Ngọc Công chúa xanh mét, có phải Tuyên Nghi này cố ý đối đầu với nàng ta hay không? Nàng ta vừa nói nàng ấy không đến là nàng ấy lập tức xuất hiện, quả nhiên nàng ta không ưa Tuyên Nghi cũng là lẽ thường.
Mặt Tuyên Nghi Quận chúa trắng bệch, thấp thỏm bước vào.
Thấy Bùi Chức, nàng ấy mới chậm rãi thở phào, nở nụ cười: “A Thức, ta đến rồi, chắc không quá muộn chứ.”
Bùi Chức bước tới nắm tay lạnh băng của nàng ấy, rót một bát trà nóng để nàng ấy sưởi ấm: “Không đâu, vừa kịp lúc.”
Tuyên Nghi Quận chúa mỉm cười, khẽ nói: “Trên đường đến, ta còn sợ gặp Thái tử biểu ca…”
Nhìn ý tứ của cô nương này, nếu trên đường gặp Thái tử thì e rằng nàng ấy sẽ như con thỏ chạy mất mà không thèm ngoảnh đầu lại, đâu còn dám đến nữa.
Bùi Chức suýt không nhịn được bật cười: “Ngươi yên tâm, hôm nay điện hạ đến Lại bộ nên không về sớm thế đâu.”
Lời của Bùi Chức như viên thuốc an thần khiến Tuyên Nghi Quận chúa lập tức yên lòng, lúc này nàng ấy mới chú ý đến các khách nhân trong điện.
Khi thấy Mai Uy Nhi, sắc mặt nàng ấy khẽ thay đổi.
Tuy nhiên, điều bất ngờ là Tuyên Nghi Quận chúa không gây chuyện. Thậm chí nàng ấy không làm khó Mai Uy Nhi mà ngược lại còn thân thiện chào hỏi rồi im lặng ngồi cạnh Bùi Chức uống trà nóng sưởi ấm.
Mai Uy Nhi cũng an phận ngồi bên An Ngọc Công chúa.
Hai tình địch đều không gây chuyện, đương nhiên người ngoài cũng chẳng làm gì, không khí xem như hòa bình.
Cả nhóm chuyển sang noãn các bên Mai viên.
Cửa sổ noãn các sơn đỏ, họa tiết rạn băng dán lụa xanh cỏ, trong phòng đốt địa long khiến không gian trở nên ấm áp dễ chịu. Mở cửa sổ cũng không lạnh, ngồi trong phòng ngẩng đầu nhìn ra ngoài thì có thể thấy rừng mai.
Tầm nhìn nơi đây vô cùng tốt, phù hợp vừa ăn thịt nướng vừa thưởng mai.
Cung nhân bưng thịt nai nướng tẩm nước sốt đặc biệt của ngự trù lên từng đĩa, kèm theo rượu hoa mai vị ngọt dịu mà nữ tử có thể uống. Ngay cả Tiểu Công chúa bốn tuổi cũng nhịn không được nhấp một ngụm rồi lập tức bị Bùi Chức ngăn lại.
“Trẻ con không được uống rượu, nếm một ngụm biết mùi là được rồi.”
Tiểu Công chúa không dám phản bác, ngoan ngoãn gật đầu, há miệng ăn thịt nai nướng do cung nhân chuẩn bị.
Ôn Như Thủy cũng ăn thịt nướng, nàng ấy vừa ăn vừa cảm thán cuộc sống xa xỉ này, đúng là hưởng thụ xa hoa, chẳng trách ai cũng muốn theo đuổi quyền lực tối cao.
Sau đó, điều khiến Ôn Như Thủy tuyệt vọng là họ lại bắt đầu ngâm thơ, cực kì phong nhã.
Ngay cả An Ngọc Công chúa kiêu ngạo cũng có thể vừa mở miệng đã thành thơ, điều này quá lợi hại! Ôn Như Thủy cảm thấy một trí thức từng vượt qua cây cầu độc mộc thi đại học như mình đứng trước mặt họ chẳng khác gì kẻ mù chữ.
May mà nàng ấy chỉ đến cho đủ số, mọi người cũng không gọi nàng ấy ngâm thơ.
Dạ dày trẻ con nhỏ nên nhanh chóng thấy no.
Hai Tiểu Công chúa ăn xong cũng không dám chạy lung tung mà ngoan ngoãn ngồi đó. Bùi Chức mới nói: “Hôm nay thời tiết đẹp, các muội có thể ra ngoài chơi nhưng đừng rời khỏi tầm mắt cung nhân.”
Sau đó, nàng lại dặn cung nhân chăm sóc họ cẩn thận.
Lúc này, hai Tiểu Công chúa mới cùng cung nhân và ma ma đi dạo Mai viên.
An Ngọc Công chúa hừ khẩy, khinh bỉ hai muội muội. Dù Thái tử phi đáng ghét nhưng cũng không phải yêu ma quỷ quái gì, sao phải sợ nàng như vậy, sau này còn làm được việc gì nữa?
Ăn no uống đủ, các nữ tử cũng đi dạo Mai viên.
Mai viên của Đông cung không nhỏ, cung nhân chăm sóc rất tốt nên hoa mai trên cành nở rộ rực rỡ.
Tề Ấu Lan kiễng chân muốn hái một cành mai nhưng không đủ cao. Nàng ấy định bỏ cuộc thì có một bàn tay vươn tới, nhẹ nhàng hái cành mai xuống.
Nàng ấy giật mình, vừa quay đầu đã lập tức thấy gương mặt tuấn tú của Nhị Hoàng tử.
“Biểu ca!” Nàng ấy vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ kêu lên: “Sao huynh lại đến đây?”
Nhị Hoàng tử nhét cành mai vào tay nàng ấy rồi nói: “Thái tử ca mời chúng ta đến dự tiệc nai… Sao muội cũng ở đây vậy?”
Tề Ấu Lan ngẩn ra, vô thức quay đầu nhìn. Nàng ấy vừa hay thấy cách đó không xa, Thái tử khoác áo choàng xanh lam thêu hoa văn bảo bình tường vân, bước đến chỗ Bùi Chức rồi ôm lấy nàng.
Mọi người: “…”
Mỗi ngày Tần Chí trở về Đông cung đều quen ôm Thái tử phi lười nhác nằm dài hôn một cái.
Đây là niềm vui lớn của hắn mỗi khi tan làm trở về, cũng là thú vui của phu thê họ.
Nhưng mà hôm nay khách đông nên hắn chỉ ôm một cái rồi buông ra. Dù đã kiềm chế rồi nhưng hành động này vẫn khiến mọi người trợn mắt há mồm.
An Ngọc Công chúa lại hừ lạnh, thầm mắng đúng là không biết xấu hổ.
Cũng không biết nàng ta mắng ai, hay cùng mắng cả hai. Chẳng qua là nàng ta không dám mắng thành tiếng mà chỉ lẩm bẩm trong lòng.