Sau Khi Phu Quân Và Đệ Muội Tư Thông

Chương 5

"Ngươi thật sự m.a.n.g t.h.a.i rồi?"

Nàng ta lắc đầu liên tục, "Chàng ấy từng nói với ta rồi. Chàng ấy sợ ta không vui nên sẽ không chung phòng với ngươi. Ngay cả đêm tân hôn hắn cũng không chạm vào chàng ấy."

"Làm sao ngươi có thể m.a.n.g t.h.a.i được?"

Ta nở một nụ cười rạng rỡ với nàng ta, "Ngươi đã quá xem trọng tình cảm hắn dành cho mình rồi."

"Đúng là hắn yêu ngươi. Nhưng cũng chưa đến mức chán ghét ta như ngươi nghĩ."

"Hơn nữa, thân thể của ta đâu bị hư tổn. Dù số lần chung phòng rất ít, cũng đâu phải không thể mang thai, đúng không?"

"Cho nên… Ngươi hãy từ bỏ hy vọng đó đi."

Nước mắt của Giang Nghiễn Nhu tuôn ra càng dữ dội hơn, nàng ta liên tục lắc đầu, "Không thể nào… Không thể nào..."

"Chàng ấy yêu ta như vậy, sao có thể chạm vào nữ nhân khác được?"

"Ta không tin… Ta không tin!"

Nàng ta không dám tin rằng Tạ Liễm lại lừa dối mình. Nhìn dáng vẻ ấy của nàng ta, ta vô cùng hài lòng. Đôi khi, những lời nói nửa thật nửa giả mới là thứ dễ khiến một người hoàn toàn sụp đổ nhất.

Sau đó, ta dẫn theo Thúy Vân rời đi.

12.

Khi bà mẫu tỉnh lại thì đã qua một ngày, Tạ Từ Mặc cũng đã được an táng.

Bà nhìn gương mặt có phần tiều tụy của ta, hiếm hoi lộ ra một tia áy náy, "Trưởng tức phụ, hai ngày nay thật sự đã làm khó con rồi."

"Gặp phải chuyện ghê tởm như thế, vậy mà con còn đang mang thai, vẫn phải lo liệu hậu sự cho Mặc Nhi. Là Hầu phủ chúng ta có lỗi với con, là tên khốn Tạ Liễm có lỗi với con!"

Ta vội vàng lên tiếng an ủi, "Mẫu thân, đây là việc con nên làm, không có gì vất vả cả. Chỉ là đệ muội vẫn còn bị giam trong phòng củi, không biết nên xử lý thế nào. Tức nhi không dám tự tiện quyết định."

Bà hài lòng gật đầu, "Con trước giờ vẫn luôn điềm tĩnh, chuyện này quả thực khó giải quyết."

"Chiếu theo luật pháp, phu quân vừa qua đời mà đã tư thông với người khác thì phải báo quan xử t.ử. Nhưng người kia lại là phu quân của con, báo quan cũng không thích hợp."

"Chi bằng đ.á.n.h ả ta ba mươi trượng rồi đày đến trang viện, để mặc ả ta tự sinh tự diệt."

Quả nhiên là vậy, hoàn toàn nằm trong dự liệu của ta.

Ta ngoan ngoãn gật đầu, "Mọi việc đều nghe theo mẫu thân."

Khi Giang Nghiễn Nhu bị lôi ra đ.á.n.h trượng, nàng ta đã hoàn toàn tuyệt vọng. Từng roi từng gậy rơi xuống người, dường như cũng chẳng còn cảm thấy đau đớn nữa. Chỉ thỉnh thoảng rên lên vài tiếng yếu ớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đúng lúc đ.á.n.h đến gậy thứ mười lăm, người giữ cổng đột nhiên chạy tới bẩm báo: "Lão phu nhân, người của Giang gia tới rồi ạ!"

13.

Bà mẫu chỉ khẽ nhướng mày, "Mời vào."

Ta cũng chẳng hề sốt ruột. Giang Nghiễn Nhu đã gây ra chuyện như vậy, cho dù Hoàng đế đích thân tới cũng không cứu nổi nàng ta.

Giang đại nhân dẫn theo Giang phu nhân vội vã bước vào. Nhìn thấy Giang Nghiễn Nhu đang nằm sấp trên ghế chịu hình phạt, sắc mặt ông vô cùng phức tạp. Vừa đau lòng, vừa tức giận vì nàng ta làm ra chuyện bại hoại phong tục như thế. Không chỉ hủy hoại chính mình và Hầu phủ, mà còn liên lụy thanh danh của cả Giang gia.

Ông cúi người hành lễ với bà mẫu, "Hầu phu nhân, nghiệt nữ này phạm phải chuyện ngu xuẩn như vậy, Giang mỗ tự biết không còn mặt mũi nào tới gặp bà."

"Nhưng dù sao con bé cũng là nữ nhi của ta, ta không đành lòng nhìn con bé c.h.ế.t nơi trang viện."

"Kính xin Hầu phu nhân ban cho con bé một phong thư hòa ly, để ta đưa con bé về Giang gia. Sau này con bé tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt người của Hầu phủ nữa."

Bà mẫu lập tức tỏ vẻ không vui, "Hòa ly là chuyện không thể. Chỉ có thể là hưu thư."

"Muốn đưa nàng ta về Giang gia cũng không phải không được. Phải xem thành ý của ông thế nào đã."

Giang đại nhân lập tức do dự.

Lúc ấy, Giang phu nhân ở bên cạnh nhẹ giọng khuyên nhủ: "Lão gia, chi bằng đưa cho Hầu phủ một vạn lượng bạc. Sau đó lại tìm cho Nhu Nhi một phú thương để tái giá. Chỉ riêng sính lễ thôi cũng đâu chỉ có một vạn lượng."

Giang Nghiễn Nhu vốn gần như ngất đi, nghe vậy lại lập tức tỉnh táo! Nàng ta gào lên đầy phẫn nộ: "Đồ độc phụ! Ỷ vào việc mẫu thân ta đã mất nên mới dám đối xử với ta như vậy!"

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

"Cha, Người đừng nghe lời bà ta. Con thà tới trang viện còn hơn! Con không muốn tái giá nữa!"

Giang phu nhân trừng mắt nhìn nàng ta, "Chính vì mẫu thân con không còn nữa nên ta mới phải thay bà ấy lo liệu hôn sự cho con."

"Trước đây là do ta quản giáo không nghiêm, mới khiến phẩm hạnh của con bại hoại như vậy, gây ra chuyện mất mặt đến thế. Sau này ta nhất định sẽ tìm cho con một mối hôn sự thật tốt. Con cứ yên tâm theo chúng ta về nhà."

Khóe môi ta âm thầm nhếch lên.bGiang phu nhân là kế mẫu của Giang Nghiễn Nhu, lại có nữ nhi thân sinh của riêng mình. Trước đây bà ta cố ý nuôi dưỡng Giang Nghiễn Nhu thành ra như vậy. Hóa ra… là để chờ đến ngày hôm nay.

14.

Mọi sự phản kháng của Giang Nghiễn Nhu đều vô ích. Cuối cùng, Giang đại nhân phải đưa cho bà mẫu một vạn lượng bạc thì mới có thể đưa nàng ta đi.

Lúc bị lôi đi, Giang Nghiễn Nhu gào khóc đến khản cả giọng, "Không! Ta không muốn về! Ta muốn tới trang viện!"

"Tạ Liễm! Tạ Liễm! Chàng ở đâu? Mau ra cứu ta!"

"Mẫu thân, con biết sai rồi! Con thật sự biết sai rồi! Xin Người đừng để con trở về Giang gia! Mụ kế mẫu này nhất định sẽ lại bán con đi mất! Con không muốn!"