"Con cũng không biết bọn họ còn dùng thứ gì nữa, để rồi phu quân lại thành ra thế này..."
Toàn trường lập tức chấn động!
"Cái gì? Thân huynh trưởng lại tư thông với đệ tức phụ?"
"Đã vô liêm sỉ như vậy, còn ngang nhiên nói với chính thê, ép nàng ấy phải đồng ý?"
"Từ trước đến nay chưa từng thấy loại người súc sinh như vậy! Tạ Từ Mặc còn đang nằm trong linh đường kia kìa!"
"Chuyện hoang đường như thế này quả thật chưa từng nghe thấy, đúng là không biết liêm sỉ!"
Trên giường, Giang Nghiễn Nhu vừa khóc vừa điên cuồng lắc đầu, "Không phải! Không phải như vậy! Ta không có!"
"Đại ca và ta thật lòng yêu nhau. Chúng ta là thanh mai trúc mã, không hề bẩn thỉu như các người nghĩ!" Nói đến đây, nàng ta đột nhiên chỉ thẳng vào mặt ta, vẻ mặt dữ tợn, "Thẩm Y Y! Nhất định là ngươi, đúng không?"
"Chính ngươi đã giở trò!"
07.
Ta bày ra vẻ mặt vô tội, "Đệ muội, muội cướp phu quân của ta cũng thôi đi, vì sao còn muốn vu oan cho ta?"
"Muội có biết không? Khi tự tay đưa t.h.u.ố.c trợ t.h.a.i cho phu quân uống, rồi nhìn chàng ấy bước vào viện của muội, trong lòng ta đau đớn đến nhường nào? Nhưng ta chẳng còn cách nào khác."
"Ta biết hai người đã sớm tâm đầu ý hợp, nhiều lần ôm ấp thân mật. Dù ta không đồng ý, chàng ấy cũng sẽ sinh con với muội thôi."
"Ta đã đủ đau khổ rồi, vậy mà muội còn vu oan cho ta."
"Nếu không tin, ta vẫn còn giữ bã t.h.u.ố.c trợ thai. Mang tới cho phủ y xem một chút là biết ngay!"
Sắc mặt bà mẫu xanh mét. Nhìn đứa nhi t.ử đang nửa sống nửa c.h.ế.t nằm trên giường, bà tức đến run cả người.
Dù đau lòng cho nhi t.ử, nhưng trong phòng có biết bao khách khứa tận mắt chứng kiến. Chuyện xấu xa đến mức này căn bản không thể che giấu nổi. Bà chỉ đành nghiến răng ra lệnh: "Lập tức mang đống bã t.h.u.ố.c kia tới đây cho ta!"
"Còn nữa, trói Giang Nghiễn Nhu lại!"
Một tên tiểu tư lập tức chạy đi. Mấy tên khác xông tới, lấy chăn quấn kín người Giang Nghiễn Nhu rồi trói c.h.ặ.t nàng ta.
Bà mẫu đau lòng lau mồ hôi cho Tạ Liễm, "Biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ Hầu phủ chúng ta thật sự sẽ tuyệt tự hay sao?"
Ta lập tức nghẹn ngào đáp: "Mẫu thân, Người cứ yên tâm. Hầu phủ sẽ không tuyệt tự đâu."
Bà đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt vốn đã ảm đạm bỗng sáng bừng lên, "Ý con là gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trước mặt tất cả mọi người, ta nhẹ nhàng vuốt bụng, "Bởi vì... tức nhi đã m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng rồi."
Hài nhi này có từ ngày Tạ Từ Mặc xuất chinh. Vốn dĩ ta định trong hai ngày tới sẽ uống một bát t.h.u.ố.c phá thai, để bí mật này vĩnh viễn không ai biết.
Bởi trước đây Giang Nghiễn Nhu mãi không mang thai, Tạ Liễm không muốn ta vượt mặt nàng ta, nên cố tình tránh ngủ cùng ta. Số lần gần gũi chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Quan trọng nhất là trong khoảng thời gian ấy, hắn không có mặt ở kinh thành. Hài nhi này vốn không thể giữ lại.
Nhưng ta không ngờ, cơ hội lại đến nhanh như vậy. Chớp mắt, hài nhi trong bụng ta đã trở thành huyết mạch duy nhất của Hầu phủ.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta lặng lẽ lau nước mắt nơi khóe mắt, khóe môi khẽ cong lên một độ cong khó nhận ra. Vở kịch hay… mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi.
08.
Chẳng bao lâu sau, tên tiểu tư đã mang bã t.h.u.ố.c tới. Phủ y cẩn thận kiểm tra một hồi, rồi vuốt chòm râu bạc, "Ừm, đây quả thật là t.h.u.ố.c trợ thai. Nam nhân uống vào, chỉ cần gần gũi một lần là có khả năng thụ thai."
"Đơn t.h.u.ố.c này vô cùng quý hiếm. Không biết phu nhân có thể tặng lại cho lão phu hay không?"
Ta khéo léo từ chối, "Xin lỗi, đây là đơn t.h.u.ố.c do mẫu thân ta tình cờ gặp một vị Đạo trưởng vân du rồi xin được. Hiện giờ đơn t.h.u.ố.c đã không còn nữa. Số t.h.u.ố.c này đều là bà ấy dựa vào ký ức mà bốc cho ta."
"Trước đó ta không biết mình đã mang thai, nên vẫn định dùng nó."
"Tối qua sau khi phu quân uống t.h.u.ố.c rồi tới viện của đệ muội, thì ta đã ngất đi trong phòng."
"Ba tháng đầu t.h.a.i tượng chưa ổn định nên ta không dám nói ra. Chỉ âm thầm mời đại phu bên ngoài tới xem, lúc ấy mới biết mình đã có thai." Lời nói của ta kín kẽ đến mức không chê vào đâu được.
Đêm qua quả thật ta đã mời đại phu tới bắt mạch bình an, cho dù bà mẫu có cho người điều tra cũng không thể tra ra sơ hở.
Quả nhiên, bà chỉ có thể nghiến răng, lại tát Giang Nghiễn Nhu thêm một cái nữa, "Đồ tiện nhân! Xem ngươi đã gây ra chuyện tốt đẹp gì đây!"
"Người đâu! Nhốt ả ta vào củi phòng cho ta! Không được đem cơm nước tới. Không có lệnh của ta, tuyệt đối không được thả ra!"
"Đợi lo liệu xong hậu sự của Mặc Nhi, ta sẽ từ từ xử lý nàng ta!"
Giang Nghiễn Nhu vừa khóc vừa gào thét: "Mẫu thân! Con không có! Con thật sự không có mà! Người hãy tin con!"
Nhưng bà mẫu đã chán ghét quay mặt đi nơi khác, chẳng buồn nhìn nàng ta thêm một lần.
Giang Nghiễn Nhu bị kéo đi. Mọi người đều vô thức né sang hai bên, tự động nhường ra một con đường. Thấy tình hình như vậy không tiện ở lại lâu, khách khứa cũng lần lượt kiếm cớ cáo từ.
Bà mẫu nhìn theo bóng lưng bọn họ, tức giận đến mức ném mạnh một chiếc chén trà xuống đất, "Từ hôm nay trở đi, thể diện của Hầu phủ chúng ta coi như mất sạch rồi!"
"Bọn họ đã nhìn thấy nhiều như vậy, đến ngày mai chuyện này sẽ mọc cánh bay khắp nơi, trở thành đề tài trà dư t.ửu hậu của thiên hạ!" Nói xong, bà cũng không chịu đựng nổi nữa. Hai mắt tối sầm, cả người ngất lịm ngay tại chỗ.
Toàn trường lập tức chấn động!
"Cái gì? Thân huynh trưởng lại tư thông với đệ tức phụ?"
"Đã vô liêm sỉ như vậy, còn ngang nhiên nói với chính thê, ép nàng ấy phải đồng ý?"
"Từ trước đến nay chưa từng thấy loại người súc sinh như vậy! Tạ Từ Mặc còn đang nằm trong linh đường kia kìa!"
"Chuyện hoang đường như thế này quả thật chưa từng nghe thấy, đúng là không biết liêm sỉ!"
Trên giường, Giang Nghiễn Nhu vừa khóc vừa điên cuồng lắc đầu, "Không phải! Không phải như vậy! Ta không có!"
"Đại ca và ta thật lòng yêu nhau. Chúng ta là thanh mai trúc mã, không hề bẩn thỉu như các người nghĩ!" Nói đến đây, nàng ta đột nhiên chỉ thẳng vào mặt ta, vẻ mặt dữ tợn, "Thẩm Y Y! Nhất định là ngươi, đúng không?"
"Chính ngươi đã giở trò!"
07.
Ta bày ra vẻ mặt vô tội, "Đệ muội, muội cướp phu quân của ta cũng thôi đi, vì sao còn muốn vu oan cho ta?"
"Muội có biết không? Khi tự tay đưa t.h.u.ố.c trợ t.h.a.i cho phu quân uống, rồi nhìn chàng ấy bước vào viện của muội, trong lòng ta đau đớn đến nhường nào? Nhưng ta chẳng còn cách nào khác."
"Ta biết hai người đã sớm tâm đầu ý hợp, nhiều lần ôm ấp thân mật. Dù ta không đồng ý, chàng ấy cũng sẽ sinh con với muội thôi."
"Ta đã đủ đau khổ rồi, vậy mà muội còn vu oan cho ta."
"Nếu không tin, ta vẫn còn giữ bã t.h.u.ố.c trợ thai. Mang tới cho phủ y xem một chút là biết ngay!"
Sắc mặt bà mẫu xanh mét. Nhìn đứa nhi t.ử đang nửa sống nửa c.h.ế.t nằm trên giường, bà tức đến run cả người.
Dù đau lòng cho nhi t.ử, nhưng trong phòng có biết bao khách khứa tận mắt chứng kiến. Chuyện xấu xa đến mức này căn bản không thể che giấu nổi. Bà chỉ đành nghiến răng ra lệnh: "Lập tức mang đống bã t.h.u.ố.c kia tới đây cho ta!"
"Còn nữa, trói Giang Nghiễn Nhu lại!"
Một tên tiểu tư lập tức chạy đi. Mấy tên khác xông tới, lấy chăn quấn kín người Giang Nghiễn Nhu rồi trói c.h.ặ.t nàng ta.
Bà mẫu đau lòng lau mồ hôi cho Tạ Liễm, "Biết làm sao bây giờ? Chẳng lẽ Hầu phủ chúng ta thật sự sẽ tuyệt tự hay sao?"
Ta lập tức nghẹn ngào đáp: "Mẫu thân, Người cứ yên tâm. Hầu phủ sẽ không tuyệt tự đâu."
Bà đột ngột ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt vốn đã ảm đạm bỗng sáng bừng lên, "Ý con là gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trước mặt tất cả mọi người, ta nhẹ nhàng vuốt bụng, "Bởi vì... tức nhi đã m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng rồi."
Hài nhi này có từ ngày Tạ Từ Mặc xuất chinh. Vốn dĩ ta định trong hai ngày tới sẽ uống một bát t.h.u.ố.c phá thai, để bí mật này vĩnh viễn không ai biết.
Bởi trước đây Giang Nghiễn Nhu mãi không mang thai, Tạ Liễm không muốn ta vượt mặt nàng ta, nên cố tình tránh ngủ cùng ta. Số lần gần gũi chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Quan trọng nhất là trong khoảng thời gian ấy, hắn không có mặt ở kinh thành. Hài nhi này vốn không thể giữ lại.
Nhưng ta không ngờ, cơ hội lại đến nhanh như vậy. Chớp mắt, hài nhi trong bụng ta đã trở thành huyết mạch duy nhất của Hầu phủ.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta lặng lẽ lau nước mắt nơi khóe mắt, khóe môi khẽ cong lên một độ cong khó nhận ra. Vở kịch hay… mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi.
08.
Chẳng bao lâu sau, tên tiểu tư đã mang bã t.h.u.ố.c tới. Phủ y cẩn thận kiểm tra một hồi, rồi vuốt chòm râu bạc, "Ừm, đây quả thật là t.h.u.ố.c trợ thai. Nam nhân uống vào, chỉ cần gần gũi một lần là có khả năng thụ thai."
"Đơn t.h.u.ố.c này vô cùng quý hiếm. Không biết phu nhân có thể tặng lại cho lão phu hay không?"
Ta khéo léo từ chối, "Xin lỗi, đây là đơn t.h.u.ố.c do mẫu thân ta tình cờ gặp một vị Đạo trưởng vân du rồi xin được. Hiện giờ đơn t.h.u.ố.c đã không còn nữa. Số t.h.u.ố.c này đều là bà ấy dựa vào ký ức mà bốc cho ta."
"Trước đó ta không biết mình đã mang thai, nên vẫn định dùng nó."
"Tối qua sau khi phu quân uống t.h.u.ố.c rồi tới viện của đệ muội, thì ta đã ngất đi trong phòng."
"Ba tháng đầu t.h.a.i tượng chưa ổn định nên ta không dám nói ra. Chỉ âm thầm mời đại phu bên ngoài tới xem, lúc ấy mới biết mình đã có thai." Lời nói của ta kín kẽ đến mức không chê vào đâu được.
Đêm qua quả thật ta đã mời đại phu tới bắt mạch bình an, cho dù bà mẫu có cho người điều tra cũng không thể tra ra sơ hở.
Quả nhiên, bà chỉ có thể nghiến răng, lại tát Giang Nghiễn Nhu thêm một cái nữa, "Đồ tiện nhân! Xem ngươi đã gây ra chuyện tốt đẹp gì đây!"
"Người đâu! Nhốt ả ta vào củi phòng cho ta! Không được đem cơm nước tới. Không có lệnh của ta, tuyệt đối không được thả ra!"
"Đợi lo liệu xong hậu sự của Mặc Nhi, ta sẽ từ từ xử lý nàng ta!"
Giang Nghiễn Nhu vừa khóc vừa gào thét: "Mẫu thân! Con không có! Con thật sự không có mà! Người hãy tin con!"
Nhưng bà mẫu đã chán ghét quay mặt đi nơi khác, chẳng buồn nhìn nàng ta thêm một lần.
Giang Nghiễn Nhu bị kéo đi. Mọi người đều vô thức né sang hai bên, tự động nhường ra một con đường. Thấy tình hình như vậy không tiện ở lại lâu, khách khứa cũng lần lượt kiếm cớ cáo từ.
Bà mẫu nhìn theo bóng lưng bọn họ, tức giận đến mức ném mạnh một chiếc chén trà xuống đất, "Từ hôm nay trở đi, thể diện của Hầu phủ chúng ta coi như mất sạch rồi!"
"Bọn họ đã nhìn thấy nhiều như vậy, đến ngày mai chuyện này sẽ mọc cánh bay khắp nơi, trở thành đề tài trà dư t.ửu hậu của thiên hạ!" Nói xong, bà cũng không chịu đựng nổi nữa. Hai mắt tối sầm, cả người ngất lịm ngay tại chỗ.