Sau Khi Nhận Nhầm Crush Thành Đối Tượng Xem Mắt

Chương 9

“Nông Phu Sơn Tuyền, hai tệ một chai.”

_

Tần Thâm không ngờ lại bị người khác xin phương thức liên lạc ngay tại đây, hơn nữa còn trước mặt Tống Hủ, đầu lưỡi khẽ chạm vào hàm răng, ánh mắt không kiềm được lén liếc về phía nữ sinh búi tóc quai chèo.

Tống Hủ hình như đặc biệt thích kiểu tóc này. Khi còn học trung học, cô thường buộc tóc đuôi ngựa, lúc ấy tóc chưa dài, đuôi tóc rũ sau gáy, lắc qua lắc lại; bây giờ thì dài hơn nhiều, rủ xuống trước ngực, buộc bằng sợi dây nhỏ, ôn nhu mềm mại.

Bị người khác tiếp cận ngay trước mặt người mình thích, thật sự không phải trải nghiệm tốt đẹp.

May mà sau khi bị từ chối, Tôn Tiểu Huỳnh chỉ nói một câu “Không sao đâu”, rồi quay người trở lại bên cạnh nữ sinh đi cùng, không còn chuyện gì nữa.

Thẩm Vi Tuyết thấy thế, đề nghị: “Hay là đi gặp thầy đi?”

Đề nghị này vừa khéo hóa giải bầu không khí hơi xấu hổ, mọi người đều đồng ý.

Buổi lễ kỷ niệm thành lập trường tổ chức ở sân vận động, hoạt động tuyên truyền và phát biểu vẫn chưa bắt đầu, màn hình lớn đang phát bài hát truyền thống của trường, vừa hay có thể tranh thủ lúc này đi thăm các thầy cô.

Tần Thâm và Vệ Chiêu Dương là bạn cùng lớp, nhưng hai người thuộc hai ban khác nhau, giáo viên chủ nhiệm cũng khác, nên tạm thời tách nhóm với các cô ở khu giảng dạy.

Tôn Tiểu Huỳnh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi bị từ chối mà vẫn phải đi chung với người vừa từ chối mình thật sự hơi xấu hổ.

Thực ra, cô ấy cũng chẳng quá bận tâm. Cảm tình cô ấy dành cho Tần Thâm phần lớn là sự ngưỡng mộ từ xa, ai mà chẳng thích những thứ tỏa sáng chứ, cảm tình của cô ấy cũng là như vậy.

Bị từ chối thì cũng thôi, trước đây khi đi du lịch cô ấy từng chủ động bắt chuyện với vài người khác phái, không phải lần nào cũng thuận lợi; bị từ chối cũng chẳng có gì to tát, chỉ là khó tránh có chút mất mát.

Tống Hủ đi bên cạnh, cảm nhận được tâm trạng của cô ấy, trong lòng dấy lên cảm xúc khó gọi tên. Cô trầm mặc bước đi, thỉnh thoảng chỉ đáp lại vài câu với Thẩm Vi Tuyết.

Thật ra, khi nghe Tần Thâm nói mình vẫn độc thân, Tống Hủ cũng từng nghĩ, hay là nhân cơ hội này, thử xin WeChat của anh? Chỉ là… phải mở miệng thế nào, cô vẫn chưa nghĩ ra.

Hiện giờ, có người dũng cảm xin WeChat của Tần Thâm nhưng bị từ chối, sĩ khí của Tống Hủ lập tức tụt mạnh, càng thêm sợ hãi, sợ rằng nếu mình thử, kết cục cũng sẽ chẳng khác gì.

Đang nghĩ ngợi, chủ nhiệm lớp cấp ba của họ xuất hiện trước mắt.

Chủ nhiệm họ Viên, dạy Ngữ văn, là người nghiêm túc, có trách nhiệm, hài hước thân thiện. Bây giờ ông đã gần bốn mươi, đỉnh đầu hói một mảng, nhìn thấy các cô liền vội vàng đội mũ lên, có chút buồn cười.

Thầy Viên có ấn tượng đặc biệt sâu với Tống Hủ, vì thành tích Ngữ văn của cô luôn nổi bật nhất lớp, cô từng là đại diện môn và cũng là học trò mà ông tự hào nhất.

Ông thường lấy bài làm văn của Tống Hủ ra làm ví dụ, tự hào vì học trò có điểm cao môn Văn, đồng thời cũng nhiều phen đau đầu vì cô quá đuối ở môn Toán. Năm đó thi đại học, Tống Hủ trượt mất cơ hội vào Hoài Đại chính là vì bị điểm Toán kéo chân.

Không còn cách nào khác, bạn bè có thể rời bỏ bạn, người yêu có thể phản bội bạn, nhưng toán học thì không, không biết chính là không biết.

Thấy nhóm học sinh năm xưa giờ đều đã thành những cô gái trưởng thành, lão Viên rất vui vẻ, trò chuyện rôm rả với các cô.

Trong lúc đó, lại có thêm vài bạn học cũ khác lần lượt ghé văn phòng chào hỏi.

Mọi người ngồi xếp hàng, cảm giác như quay lại mười năm trước bị giáo viên gọi vào văn phòng, chỉ khác là năm ấy họ bị gọi vào văn phòng đều phải đứng, chỉ ước sao trốn cho nhanh, hiện giờ lại chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, bao nhiêu năm mới thấy mặt, lưu luyến chẳng muốn rời đi.

Sau đó, lão Viên nhận được điện thoại từ lãnh đạo nên phải vội vàng kết thúc buổi nói chuyện.

Rời khỏi văn phòng, Tôn Tiểu Huỳnh và Tôn Mộng Nhã cũng tạm biệt mọi người rồi đi luôn, không hứng thú ra sân vận động nghe diễn văn, cũng chẳng định ăn ở căn tin.

Tống Hủ cùng Thẩm Vi Tuyết đi ra sân vận động, hội họp với Vệ Chiêu Dương.

Tần Thâm vẫn còn ở đó.

Tống Hủ có chút vui mừng nho nhỏ.

Sân vận động đã được sắp xếp sẵn rất nhiều ghế, hầu như đều đã kín chỗ.

Bốn người tìm được một hàng ghế trống gần phía sau rồi ngồi xuống. Trên sân khấu, hiệu trưởng đang thử micro, rất nhanh liền bắt đầu vào phần chính.

Tống Hủ biết những buổi phát biểu kiểu này thường rất gây buồn ngủ, nhưng không ngờ lại buồn ngủ đến vậy, nghe nghe một lúc, cô đã mơ mơ màng màng dựa vào vai Thẩm Vi Tuyết.

Giấc ngủ rất nông, trong mơ hồ vẫn có thể nghe thấy tiếng nói từ trên sân khấu vọng xuống, nhưng ý thức lại như trôi giữa ranh giới của mơ và thực, lơ lửng, mông lung.

Giống như đang mơ, nhưng giấc mơ rời rạc, tản mát như cát trôi, duỗi tay ra muốn giữ lại, tất cả lại lọt qua từng kẽ tay.

Tần Thâm và Vệ Chiêu Dương ngồi ở hàng ghế bên cạnh Tống Hủ và Thẩm Vi Tuyết, chỉ cần hơi ngẩng đầu là có thể thấy rõ các cô.

Bộ dáng Tống Hủ khi ngủ rất ngoan, vài sợi tóc rũ xuống gò má, một bên mặt vì tựa nghiêng vào vai mà phồng lên thành một cục nhỏ đáng yêu.

Giống như con sóc nhỏ căng đầy hai má, rất mềm mại.

Tống Hủ tỉnh dậy vì bị Thẩm Vi Tuyết đẩy nhẹ đánh thức.

Cô ngủ đến có chút ngốc, ngồi thẳng dậy, dụi dụi mắt rồi ngáp một cái.

Thẩm Vi Tuyết nói: “Bên kia hình như có mấy học sinh lớp mình gây chuyện, thầy chủ nhiệm đang bận không qua được, bảo tớ đi xem thử.”

Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường, người đến rất đông, có cả nhiều cựu học sinh, thậm chí vài học sinh cấp ba hiện tại cũng tới xem náo nhiệt, đa số là tình nguyện viên.

Tống Hủ ừ một tiếng, nói “được.”

Thẩm Vi Tuyết đứng dậy rời đi, để túi xách của mình trên ghế để giữ chỗ.

Tống Hủ dụi dụi mắt, vô thức liếc sang phía Vệ Chiêu Dương và Tần Thâm, cả hai đều đang cúi đầu nghịch điện thoại, cô cũng theo bản năng lấy điện thoại ra xem.

WeChat có một chấm đỏ thông báo tin nhắn mới.

Là tin nhắn đối tượng xem mắt gửi đến.

Hoặc nói chính xác hơn, là một tấm ảnh.

Tống Hủ nhìn kỹ, giật mình một cái, chút buồn ngủ còn sót lại cũng không còn chút gì.

Đó là ảnh chụp từ góc dưới khán đài, hướng về phía bục giảng nơi hiệu trưởng đang phát biểu.

Phụ đề: 【 vừa nghe đã muốn ngủ rồi 】

….

Cảm ơn, mới vừa tỉnh ngủ.

Tống Hủ dựa vào bức ảnh kia suy đoán một hồi, đại khái xác định được vị trí của đối tượng xem mắt, hình như ở cùng phía với cô.

Đáng tiếc là đối phương phóng to màn hình khi chụp từ dưới khán đài, chỉ có thể nhìn thấy góc quay mơ hồ, hoàn toàn không xác định được vị trí chính xác.

Tống Hủ bắt đầu thấp thỏm, sợ người ngồi ngay cạnh mình lại chính là đối tượng xem mắt Q.

Cô nắm chặt điện thoại, thoát khỏi khung trò chuyện, quyết định giả chết, đợi sau khi lễ kỷ niệm kết thúc rồi mới trả lời, để tránh xảy ra tình huống ngoài ý muốn.

Ngủ mất hơn nửa thời gian, không bao lâu đã đến giờ ăn trưa.

Thẩm Vi Tuyết cũng đã kéo đám đệ tử tốt kia trở lại, vừa cười vừa mắng mấy câu. Tống Hủ thì sốt ruột đứng dậy, bốn người cùng nhau đến nhà ăn, lấy phần cơm trưa

Dù là cơm tập thể nhưng khá phong phú, mặn chay đều đủ cả, chỉ là có chút ớt cay. Tống Hủ lại không ăn được cay, còn hơi kén ăn, nên vừa ngồi xuống đã bắt đầu nhặt ớt ra.

Bốn người chia thành hai cặp ngồi đối diện nhau, cô và Thẩm Vi Tuyết ngồi cùng một bên, còn Tần Thâm với Vệ Chiêu Dương ngồi phía đối diện.

Trời xui đất khiến, Tần Thâm lại ngồi ngay đối diện cô.

Tống Hủ có chút không dám ngẩng đầu, chỉ dám len lén dùng khóe mắt quan sát người đối diện. Thỉnh thoảng nói chuyện, cô cũng chỉ giả vờ nhìn sang Vệ Chiêu Dương, khóe mắt lén lút chú ý người đối diện.

Mặc dù đã nhặt bớt ớt ra, nhưng vị cay vẫn ngấm vào món ăn. Chưa được bao lâu, đôi môi Tống Hủ đã hồng lên, giọng nói cũng hơi khàn, cô vội vàng uống mấy ngụm canh, gắp thêm ít cơm trắng, tạm thời không nói chuyện nữa.

“Có giấy không?” Tống Hủ khẽ chạm tay vào cánh tay Thẩm Vi Tuyết ngồi bên cạnh.

Thẩm Vi Tuyết buông đũa, lục lọi trong túi một hồi, chẳng tìm được gì, cuối cùng bật cười: “Văn phòng của tớ có, cả một gói to lắm.”

Tống Hủ nhìn cô ấy, ngoài cười nhưng trong không cười: “Vậy cậu đi văn phòng lấy về cho tớ nhé.”

Khuôn viên trường cấp ba rất rộng, từ khu dạy học đến nhà ăn cũng phải đi một quãng không ngắn. Trước kia mỗi lần tan học muốn xuống căn tin mua chút đồ ăn vặt đều rất tốn sức, chưa kịp ăn xong đã đến giờ vào lớp.

Giờ mà đi lấy giấy thật, chắc lúc quay lại đồ ăn cũng nguội mất rồi.

Đúng lúc này, một gói khăn giấy bất ngờ được đưa tới trước mặt cô.

Là Tần Thâm.

Tống Hủ hơi ngẩn ra, rồi vội vàng đón lấy: “Cảm ơn.”

“Không có gì.”

Đây không phải lần đầu họ nói chuyện hôm nay, khi nãy tán gẫu cũng có trao đổi đôi câu, nhưng đây lại là lần đầu hai người một đối một trò chuyện, tuy chỉ là vài câu ngắn gọn, bình thường.

Tống Hủ rũ mắt, mở gói khăn giấy. Hàng mi dài phủ bóng xuống đôi mắt màu hổ phách, khẽ run lên theo mỗi cái chớp mắt, như đang sáng nhảy nhót.

Là loại khăn giấy mini cầm tay, nhỏ hơn cả lòng bàn tay, không phải gói mới, hình như đã dùng qua hai tờ.

Không hiểu sao, Tống Hủ bỗng nhớ tới chiếc túi truyện tranh.

Kích cỡ hai chiếc túi đều nhỏ gọn, nhưng thật ra có chút giống nhau.

Cô suy nghĩ miên man rút ra một tờ, sau đó dán lại miệng gói, trả lại cho Tần Thâm.

Lau khô khóe miệng, canh trong chén cũng đã uống hết, nhưng vẫn có chút khát. Tống Hủ đứng lên, nói: “Tớ đi mua nước, các cậu muốn uống gì không? Tớ mời.”

Thẩm Vi Tuyết và Vệ Chiêu Dương lần lượt nói muốn Fanta và Coca, đều là loại lon bình thường.

Ánh mắt Tống Hủ tự nhiên dừng lại trên người Tần Thâm, người vẫn chưa lên tiếng.

Cô vốn nghĩ anh không muốn uống, nhưng khi ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, Tần Thâm lại khẽ mấp máy môi, chậm rãi nói: “Nông Phu Sơn Tuyền, hai tệ một chai.”

Trong lòng Tống Hủ giật mình, nhớ tới buổi hoàng hôn không lâu trước đây.

Anh… vẫn còn nhớ cô sao?