Sau Khi Nhận Nhầm Crush Thành Đối Tượng Xem Mắt

Chương 32

_

Cuối cùng, Tần Thâm vẫn đích thân ra ngoài mua, sau khi đã tự giải quyết một lần.

Cách khu chung cư không xa có một siêu thị tiện lợi 24h khá lớn.

Trước khi đi, anh còn ân cần giúp Tống Hủ rửa sạch từng ngón tay. Nhìn thấy lòng bàn tay cô bị ma sát đến hơi ửng đỏ, anh mím môi, trong lòng không khỏi có chút áy náy.

Dù rất muốn, nhưng anh không muốn gây tổn thương cho Tống Hủ.

Nghe nói lần đầu tiên con gái thường sẽ rất đau… anh cũng có chút lo lắng vì sợ sẽ mang lại trải nghiệm không tốt cho cô.

Nhưng tên đã trên dây, không thể không bắn.

Tốc độ của anh rất nhanh, chẳng mấy chốc đã từ siêu thị trở về. Anh cởi chiếc mũ và khẩu trang dùng để che giấu sự thẹn thùng ra, từ vùng cổ trở lên đều đỏ bừng.

Tống Hủ dù cũng rất căng thẳng, nhưng thấy Tần Thâm còn căng thẳng hơn mình thì cô đột nhiên lại cảm thấy bớt sợ.

“Gặp mạnh thì yếu, gặp yếu thì mạnh” chính là đang nói về cô lúc này.

“Sao anh mua nhiều thế… toàn mấy thứ gì vậy?” Tống Hủ cúi đầu nhìn túi đồ trong tay anh.

Ngoài bao cao su, còn có gel bôi trơn và cả một ít thuốc, có vẻ như là thuốc chống viêm.

Tần Thâm mím môi, nhỏ giọng giải thích: “Phòng bệnh hơn chữa bệnh.”

Anh mở một số hộp bao bì, tắt tiếng điện thoại, rồi lại đi vào phòng tắm cắt tỉa móng tay gọn gàng và rửa tay thật sạch một lần nữa.

Tống Hủ ngồi trên giường nhìn anh bận rộn ra vào, bỗng thấy có chút buồn cười, cảm giác căng thẳng cũng vơi đi phần nào.

Giáo sư Tần quy củ, thuần khiết và lễ độ, ngay cả chuyện kia cũng phải chuẩn bị đầy đủ như đang chuẩn bị cho một buổi thuyết trình quan trọng và nghiêm túc.

Cuối cùng, mọi thứ đã sẵn sàng.

Một nụ hôn được dùng làm điểm bắt đầu và bước chuyển tiếp.

Chẳng mấy chốc, tiếng quần áo khẽ khàng rơi xuống sàn nhà.

Ánh đèn vàng ấm áp trên tường ghi lại những bóng hình lay động.

Cảm nhận được sự ngập ngừng của anh, Tống Hủ đột nhiên mỉm cười nhéo nhẹ vành tai đỏ rực của anh, nói nhỏ: “Nếu anh quá căng thẳng, có thể tháo kính ra.”

Tầm nhìn mờ đi chắc hẳn sẽ giúp anh vơi đi vài phần căng thẳng trong lần đầu thử sức.

Giống như lần đầu tiên họ gặp nhau trong xe vậy, Tần Thâm sau khi tháo kính cuối cùng cũng đã dám nhìn thẳng vào mắt cô thật lâu.

Từ trong cổ họng Tần Thâm phát ra một tiếng “ừm” trầm đục, anh hơi ngẩng đầu lên, rời khỏi hõm cổ của người dưới thân.

Qua lớp kính ở khoảng cách gần, ánh mắt hai người chạm nhau, giọng nói của anh nhuốm chút nũng nịu không hề che giấu: “Em giúp anh tháo đi.” Tay anh đã ướt đẫm mồ hôi.

Tống Hủ liền giơ tay, thuần thục tháo kính của anh ra rồi đặt lên chiếc tủ ở đầu giường.

Trong quãng thời gian bên nhau, cô rất thích “bắt nạt” Tần Thâm mỗi khi anh tháo kính, lợi dụng lúc thị lực của anh bị giảm sút để làm vài chuyện “quá đáng” với anh.

Tính cách Giáo sư Tần đặc biệt tốt, anh không bao giờ tức giận mà luôn chiều chuộng cô.

Giờ đây, việc tháo kính giúp anh đã trở nên vô cùng điêu luyện.

Khi “phong ấn” của chiếc kính được gỡ bỏ, Tần Thâm nhắm mắt lại, đặt những nụ hôn nhỏ vụn và dày đặc dọc theo cằm xuống đến cổ cô.

Tống Hủ cảm nhận được hàng lông mi của anh đang khẽ cọ trên da thịt mình. Vì chiếc kính và nốt ruồi dưới mắt kia quá nổi bật, nên cô hiếm khi để ý đến lông mi của Tần Thâm, chỉ có những lúc hôn nhau cô mới đếm thử đôi lần. Nhưng so với cảm giác đang tăng dần ở đầu ngón tay, chút ngứa ngáy này gần như có thể bỏ qua.

Tay Tần Thâm rất đẹp, vì anh cao nên tay cũng lớn, khớp xương rõ ràng, đặc biệt thon dài. Giữa các kẽ ngón tay bao phủ một lớp kén mỏng, những lúc rảnh rỗi cô rất thích mân mê quan sát ngón tay anh.

Cô có hơi “cuồng” nhiều thứ, từ gương mặt, cơ bụng cho đến bàn tay… Những thứ đẹp đẽ cô không bao giờ thấy đủ.

Tần Thâm tình cờ lại đáp ứng được rất nhiều sở thích của cô.

Tần Thâm luôn cảm thấy tâm hồn mình không đủ thú vị, khô khan và đơn điệu, trong khi tâm hồn cô lại phong phú như những sắc màu dưới ngòi bút của chính cô, vậy nên anh chỉ biết nỗ lực dùng vẻ ngoài này để làm vui lòng cô.

Có lẽ nhiều người khi đứng trước người mình thích đều không nén nổi sự tự ti. Trước đây cô cũng từng như vậy.

Cô không biết phải giải quyết điều đó thế nào, chỉ biết rằng càng nhiều yêu thương sẽ mang lại càng nhiều cảm giác an toàn.

“Đau không?” Tần Thâm hỏi.

“Ngón tay thì vẫn ổn.” Tống Hủ trả lời.

Tần Thâm im lặng hai giây, ngập ngừng nói: “Vậy anh…”

Tống Hủ ngắt lời anh: “Tới đi.”

….

Trải nghiệm lần đầu tiên tốt hơn nhiều so với cô tưởng tượng.

Tống Hủ sớm đã biết Tần Thâm là một người dịu dàng và kiên nhẫn. Ở bên cạnh một người như anh, làm bất cứ chuyện gì cũng đều thấy đặc biệt thoải mái.

Dù lúc bắt đầu khó tránh khỏi có chút đau đớn.

Tần Thâm vừa hôn cô vừa dỗ dành, cô nói gì anh cũng nghe nấy, giống như một con robot được lập trình viên điền tên cô vào cột chủ nhân, hoàn toàn nghe theo mọi chỉ thị của cô.

Tổng kết lại bằng bảy chữ —— phục vụ cô vô cùng chu đáo.

Chẳng nhớ sau bao nhiêu lần, Tần Thâm bế cô vào phòng tắm.

Cô mệt lả, nửa tỉnh nửa mê dựa vào lòng anh để anh giúp tắm rửa, lau người và mặc lại quần áo sạch sẽ.

Sáng hôm sau khi thức dậy, Tống Hủ mới phát hiện mình đang mặc một chiếc áo ngủ của Tần Thâm.

Chiếc sơ mi rộng thùng thình dài đến đùi cô, cúc áo trên cùng cũng được cài cẩn thận.

Quần ngủ có lẽ vì quá rộng không vừa nên Tần Thâm không mặc vào cho cô.

Trên giường chỉ có một mình cô, Tần Thâm đã đi đâu mất.

Tống Hủ chống cánh tay ngồi dậy, xoa xoa những chỗ nhức mỏi trên cơ thể. Cô nhớ mang máng tối qua sau khi tắm rửa xong Tần Thâm còn hôn cô rất lâu, lại còn xoa bóp khắp người cho cô, nên hôm nay cô không đến nỗi mệt đến mức không xuống nổi giường như trong tiểu thuyết hay truyện tranh thường miêu tả.

Cô nhìn điện thoại, thấy pin đã sạc gần đầy, chắc là Tần Thâm đã sạc giúp cô.

Thời gian không còn sớm, tối qua giày vò đến khuya nên hôm nay cô ngủ một mạch tới tận giờ.

Đôi dép lê được xếp ngay ngắn bên cạnh giường, chỉ cần bước xuống là có thể xỏ vào ngay. Giường và sàn nhà đều sạch sẽ, hoàn toàn không để lại dấu vết của cuộc “hỗn chiến” đêm qua.

Tống Hủ xỏ dép, chậm rãi đi tới trước cửa phòng ngủ, vặn tay nắm cửa mở ra.

Mũi cô lập tức bắt được một mùi thức ăn thơm phức.

Có tiếng động phát ra từ trong bếp.

Tống Hủ đi thẳng tới, đúng như dự đoán, cô nhìn thấy một bóng lưng.

Nhưng cũng có chút khác biệt so với tưởng tượng của cô.

Bóng hình đó đang đeo tạp dề, mặc quần dài ở nhà, nhưng lại không mặc áo.

Anh đang quay lưng về phía cô, chiếc tạp dề buộc lỏng lẻo ngang hông, ngoài ra, tấm lưng hình tam giác ngược không có bất kỳ thứ gì che chắn.

Cũng chính vì vậy, những vết cào trên xương bả vai trông đặc biệt nổi bật.

Những thước phim của đêm qua thoáng chốc ùa về trong tâm trí, ngón tay Tống Hủ buông thõng bên thân khẽ cuộn lại, ngón cái vô thức cọ nhẹ lên móng tay.

Có lẽ nghe thấy tiếng động, người đang chuẩn bị bữa sáng liền quay người lại.

Theo động tác xoay người, khoảng hở giữa tạp dề và vùng bụng lúc ẩn lúc hiện, lộ ra cơ bụng săn chắc mà cô đã từng chạm vào rất nhiều lần.

“Em ngủ ngon chứ? Có chỗ nào không thoải mái không?” Tần Thâm tắt bếp, sải bước đi về phía cô, giơ tay giúp cô vuốt lại mái tóc rối.

Vì vừa ngủ dậy nên có mấy lọn tóc bị vểnh lên, sau khi được bàn tay lớn của anh v**t v* liền trở nên gọn gàng hẳn.

Trước khi bắt đầu đêm qua, tóc cô vốn được búi gọn phía sau đầu, nhưng sau đó dần dần bị xõa ra, rủ xuống trước b* ng*c trắng ngần như những dải rong biển xinh đẹp, dập dềnh theo từng chuyển động nhẹ nhàng của cơ thể, thấp thoáng che đi những nụ hoa quyến rũ. Anh không biết buộc tóc nên trước khi ngủ chỉ giúp cô chỉnh lại một chút, chiếc dây thun nhỏ của cô giờ vẫn còn đeo trên cổ tay anh.

“Cũng ổn,” Tống Hủ nói, “Chỉ là hơi đói.”

Tần Thâm không nhịn được cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái: “Bữa sáng sắp xong rồi.”

Mũi Tống Hủ khẽ phập phồng, cô đã ngửi thấy mùi thơm, nhưng sự chú ý lại không đặt vào bữa sáng. Cô giơ tay, luồn vào bên trong chiếc tạp dề hở cạnh của anh.

Cơ thể Tần Thâm cứng đờ, cảm nhận những ngón tay đang du ngoạn trên bụng mình, anh giải thích: “Đêm qua sau khi em ngủ thiếp đi, anh không biết những bộ đồ ngủ khác của em để đâu nên đã mặc áo của anh cho em. Có chút nóng nên anh… không mặc áo.”

So với phụ nữ, việc đàn ông c** tr*n ở nhà khá phổ biến. Hơn nữa giờ đang bật sưởi, trong nhà cũng không hề lạnh.

Vừa nói, ánh mắt anh không tự chủ được mà nhìn xuống dưới, yết hầu khẽ chuyển động.

Áo sơ mi của anh và đồ ngủ của phụ nữ không giống nhau, không có lớp đệm ngực mà chỉ là một lớp vải mỏng, thậm chí còn hơi trong suốt. Nhưng bù lại độ dài của nó rất vừa vặn, cũng chính vì thế mà vô tình tạo thêm vài phần cảm giác mờ ảo lúc ẩn lúc hiện.

Thực ra tối qua hoàn toàn có thể đưa cho cô một chiếc áo thun chất liệu thoải mái để làm đồ ngủ, nhưng xuất phát từ tâm tư riêng, anh vẫn chọn chiếc áo sơ mi của mình.

Anh rất thích nhìn Tống Hủ mặc quần áo của mình.

Tống Hủ m*n tr*n một lát, chủ động nhón chân lên, vòng tay ôm lấy cổ anh và đáp lại bằng một nụ hôn.

Nụ hôn lần này kéo dài khá lâu.

Hôn mãi hôn mãi, bầu không khí chẳng mấy chốc đã thay đổi.

Lý trí của Tần Thâm dần quay trở lại, anh trán chạm trán với cô, hơi thở có chút dồn dập khẽ đề nghị: “…… Hay là ăn sáng trước đi, em không đói sao?”

Tống Hủ chẳng nể nang gì, lại một lần nữa áp sát môi mình lên.

“Ăn anh trước đi.”