Sau Khi Nhận Nhầm Crush Thành Đối Tượng Xem Mắt

Chương 27

‘Nhưng crush của em có’

_

Trêu ghẹo xong, Tống Hủ đứng dậy đi ngang qua phòng khách. Mẹ Tống đã vặn nhỏ âm lượng tivi, bà nhìn cô với ánh mắt đầy ý cười, hỏi: “Tối nay con với cậu ấy làm những gì thế?”

Khoai Tây vẫn bám sát gót chân cô mà ngửi. Tống Hủ chẳng biết phải trả lời sao cho phải, cứ cảm thấy nếu nói thật lòng là: “Anh ấy ốm nên con sang tận nhà dắt chó đi dạo giúp” thì nghe hơi kì. Thế là cô đành trả lời qua loa: “Cũng chẳng có gì ạ, bọn con gặp mặt trò chuyện chút thôi. Con đi tắm trước đây.”

Dù không ngại chia sẻ với mẹ, nhưng dù sao hai người cũng vừa mới xác nhận quan hệ, có những chuyện thật sự rất khó nói thành lời. Đặc biệt là khi nghĩ đến nụ hôn qua lớp khẩu trang tối nay, cô lại chẳng biết phải nói thế nào cho ổn.

Vẫn là thấy thẹn thùng.

Nói xong, Tống Hủ như chạy trốn về phòng ngủ, ôm bộ đồ ngủ sạch sẽ vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, nhốt luôn Khoai Tây ở ngoài cửa.

……

Cơn bạo bệnh lần này của Tần Thâm phải đến thứ Hai mới hoàn toàn khỏi hẳn.

Vì tuần trước đã xin nghỉ để điều chỉnh lịch làm việc nên tuần này anh trở nên bận rộn hơn hẳn. Suốt ngày thứ Hai anh gần như không có lúc nào nghỉ ngơi, ngay cả buổi tối cũng phải dạy bù, đến khi kết thúc đã là hơn 9 giờ.

Đêm về trời lạnh, anh không nỡ hẹn Tống Hủ ra ngoài vì sợ cô bị nhiễm lạnh, thay vào đó cả hai hẹn nhau tối hôm sau sẽ cùng đi dạo phố dắt chó.

Tối thứ Ba, sau khi dùng bữa tối cùng mẹ, Tống Hủ vội vã dắt Khoai Tây ra cửa. Trước khi đi, cô không quên mang theo đôi găng tay mới mà mẹ Tống vừa mới đan xong.

Địa điểm hẹn gặp của hai người là công viên trung tâm. Lúc rời nhà, phía chân trời còn vương lại chút ánh ráng chiều đỏ rực, bóng mặt trời lặn lấp ló sau những tòa nhà cao tầng, nhưng khi đến được công viên thì trời đã sập tối hẳn.

Mấy ngày nay thời tiết đều nắng ráo, cơn mưa đêm hôm nọ đã sớm khô ráo hoàn toàn, chỉ có điều nó đã gột rửa sạch bách những chiếc lá cuối cùng trên cây, khiến những cành cây giờ đây trông trụi lủi, khẳng khiu.

Từ xa, Tống Hủ đã nhận ra bóng dáng cao gầy quen thuộc. Bước chân cô bất giác nhanh hơn, ba bước chụm làm hai tiến về phía anh.

Tần Thâm hôm nay cuối cùng cũng không còn đeo khẩu trang nữa.

Khoảng thời gian bị bệnh vừa rồi, vì sợ lây cho cô mà chiếc khẩu trang cứ như định cư trên mặt anh, cô cũng đã lâu không được nhìn thấy khuôn mặt Tần Thâm khi không đeo khẩu trang.

Đây là lần đầu tiên Khoai Tây nhìn thấy Hóa Học. Nó tò mò quan sát chú chó Beagle nhỏ hơn mình một vòng, đầu tiên là đi quanh xoay nửa vòng, sau đó dùng mũi ngửi ngửi khắp người đối phương.

Trong mắt Tống Hủ thoáng hiện lên một chút chột dạ, cô không biết liệu nó có ngửi ra được đây chính là “con chó bên ngoài” của cô hay không.

Cũng may, Khoai Tây ngửi xong không hề có phản ứng bài xích, ngược lại còn có ý muốn mời Hóa Học cùng chơi.

Chỉ là Hóa Học vẫn như cũ, đối với đồng loại thì hờ hững nhưng đối với Tống Hủ lại vô cùng nhiệt tình.

Trong lúc Tần Thâm phát sốt, Tống Hủ đã sang nhà dắt nó đi dạo vài lần, qua những lần tiếp xúc ngắn ngủi đó, nó đã trở nên cực kỳ dính cô.

Nó thích được cô xoa đầu, gãi bụng, mỗi lần như thế đều phát ra những tiếng rầm rì thỏa mãn.

“Đi thôi chứ?” Tần Thâm chủ động nắm lấy bàn tay còn lại đang để không của cô.

Tống Hủ lại khẽ rút tay ra khỏi lòng bàn tay anh. Dưới cái nhìn chăm chú của Tần Thâm, cô tháo chiếc găng tay bên phía đó ra rồi mới đưa tay lại cho anh.

Cô không thích cảm giác chạm vào nhau qua lớp vải, cô thích sự tiếp xúc trực tiếp chân thật giữa làn da với nhau.

Tần Thâm lập tức nắm lấy tay cô, bao bọc nó trong túi áo khoác của mình để sưởi ấm.

Cả hai cứ thế dắt chó chậm rãi rảo bước trên con đường lát đá cuội trong công viên. Phía bên kia là một hồ nước nhân tạo rộng lớn, trên hồ có một con thuyền nhỏ neo đậu tạo nên khung cảnh rất thơ mộng, chỉ có điều gió từ mặt hồ thổi vào mang theo cái lạnh.

Tần Thâm sợ Tống Hủ lạnh, Tống Hủ lại sợ Tần Thâm vừa mới khỏi bệnh sẽ bị cảm lạnh lại, thế là hai người tâm đầu ý hợp cùng rẽ sang một con đường khác cách xa hồ nước.

“Anh rất quen thuộc với công viên này sao?” Tống Hủ hỏi.

Công viên này khánh thành khoảng sáu bảy năm trước, khởi công từ lúc Tống Hủ còn học đại học. Mấy năm nay Tần Thâm đều ở nước ngoài, mới về nước chưa lâu, không biết anh đã từng đến đây chưa.

“Không quá quen thuộc, hồi trước ở ký túc xá Đại học Hoài tôi thường chỉ dắt Hóa Học đi dạo vòng quanh trường thôi.” Tần Thâm trả lời.

Đối với công viên này, ấn tượng sâu đậm nhất trong lòng Tần Thâm vẫn là câu nói về crush của Tống Hủ: “Chó của anh ấy là chó nhỏ, rất dễ thương.”

Nghĩ đến đây, anh không nhịn được mà khẽ động đậy bàn tay đang nắm lấy tay Tống Hủ trong túi áo, siết chặt thêm một chút.

Tống Hủ không hề nhận ra sự dao động trong cảm xúc của anh, cô hào hứng nói: “Ở đây có một khu dành riêng cho thú cưng đó, để tôi dẫn anh qua đó. Trong ấy có nhiều chó lắm, còn có cả xích đu cho tụi nó chơi nữa.”

“Được.”

Tối thứ Ba ngày trong tuần nên công viên không quá đông, nhưng khu thú cưng và khu bãi cát dành cho trẻ em thì vẫn náo nhiệt hơn hẳn. Một bên là hội những người dắt chó, một bên là hội những bậc cha mẹ dắt con đi chơi.

Khi lại gần, từ xa đã có thể thấy thấp thoáng rất nhiều cục bông xù xì đang chạy nhảy.

Tống Hủ từng gặp ở đây một bạn nữ sinh viên rất đáng yêu, học ngành truyền thông, lúc nào trên cổ cũng treo chiếc máy ảnh. Cô ấy thường xuyên tới đây v**t v* dạo, bảo là vì ở ký túc xá không nuôi được chó nên chỉ có thể tới “sờ ké” chó của người khác. Cô ấy còn chụp cho đám thú cưng ở đây rất nhiều ảnh đẹp, ảnh Khoai Tây mà Tống Hủ đang để làm hình nền điện thoại cũng là do cô ấy chụp.

Không biết tối nay có gặp lại không…

Đang lúc Tống Hủ vừa đi vừa nghĩ, Tần Thâm vốn đang dắt tay cô bỗng khựng lại, rồi vội vã kéo cô rẽ sang một con đường nhỏ khác.

“Có chuyện gì vậy?” Tống Hủ nghi hoặc ngước mắt nhìn, nhưng chỉ thấy anh mím chặt môi, chẳng hề đáp lại lời nào.

Tống Hủ ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô cũng không phản kháng, cứ thế để anh nắm tay kéo đi một đoạn khá xa, cách khu thú cưng mỗi lúc một xa.

Cuối cùng, Tần Thâm đi chậm dần rồi dừng bước. Đôi mắt sau lớp kính cận rủ xuống, thấp thoáng chút chột dạ và một loại cảm xúc mà Tống Hủ không tài nào hiểu nổi.

“Làm sao vậy?” Tống Hủ hỏi lại lần nữa.

Tần Thâm mấp máy môi, rối rắm một lúc mới thốt ra được một câu: “Tôi thấy một người.”

Tống Hủ buột miệng: “Ai cơ?”

Vừa hỏi xong, trong lòng cô bỗng nảy ra một đáp án.

Chẳng lẽ là…

Câu trả lời của Tần Thâm xác nhận phỏng đoán của cô: “Vệ Chiêu Dương.”

Tống Hủ: “……” Quả nhiên.

Có lẽ không chỉ thấy mỗi mình Vệ Chiêu Dương, mà Tần Thâm còn thấy anh ta đang dắt tay một cô gái tóc ngắn, hai người họ cũng đang cùng nhau dắt chó đi dạo —— y hệt như anh và cô bây giờ.

Tính ra thì cô và Tần Thâm xác nhận quan hệ cũng đã gần một tuần.

Chỉ trong một tuần ngắn ngủi, sự thấu hiểu giữa cả hai tăng lên nhanh chóng, tình cảm cũng nóng lên rõ rệt. Cái cảm giác thích thú nông nổi, thuần túy thuở niên thiếu sau khi trải qua sự mài giũa của hiện thực trưởng thành, chẳng những không hề phai nhạt mà trái lại còn ngày một sâu đậm hơn.

Cô vẫn luôn chưa tìm được cơ hội thích hợp để thú nhận bí mật về crush với anh.

Còn hiện giờ…

Tống Hủ rút bàn tay mình ra khỏi túi áo của Tần Thâm, khẽ nhích bước chân, điều chỉnh tư thế để đối mặt trực diện với anh.

Cơ thể Tần Thâm ngay lập tức căng cứng lại.

Đây là lần đầu tiên họ nhắc đến Vệ Chiêu Dương.

Anh vốn không muốn nhắc đến sớm như vậy.

Anh cảm nhận được tình cảm Tống Hủ dành cho mình đang lớn dần lên kể từ khi chính thức bên nhau, nên anh vốn định đợi đến khi cô hoàn toàn quên hẳn chuyện cũ mới thử khơi lại chuyện cũ.

Nhưng anh không ngờ lại bất ngờ chạm mặt Vệ Chiêu Dương cùng bạn gái mới ở công viên thế này. May mà Tống Hủ chưa kịp nhìn thấy, nếu không cô khẳng định sẽ buồn.

Anh vốn không giỏi nói dối, nên chỉ thốt ra mỗi cái tên Vệ Chiêu Dương, không nhắc gì đến cô gái bên cạnh anh ta.

Tống Hủ thu trọn phản ứng của anh vào tầm mắt, bỗng thình lình buột miệng: “Vệ Chiêu Dương không có cơ bụng.”

“…… Cái gì?” Lần này đến lượt Tần Thâm hoàn toàn ngơ ngác. Các bánh răng trong đại não anh như bị kẹt lại, không thể nào xoay chuyển để xử lý thông tin.

Tống Hủ giơ tay ra, dùng ngón trỏ khẽ chọc chọc vào bụng anh qua lớp áo.

“Nhưng crush của em có.”