Sau Khi Nhận Nhầm Crush Thành Đối Tượng Xem Mắt

Chương 25

‘Cách khẩu trang hôn’

_

Chẳng mấy chốc, taxi công nghệ đã đến dưới lầu nhà Tống Hủ.

Tống Hủ xuống lầu đúng lúc nhận được điện thoại từ Tần Thâm, cô báo cho tài xế bốn số cuối điện thoại của anh để xác nhận.

Do sự chuyển đổi giữa Wifi và dữ liệu di động không ổn định, cuộc gọi WeChat bị giật lag rồi ngắt kết nối.

Tống Hủ suy nghĩ một chút rồi nhắn tin cho anh: 【 Không gọi điện nữa nhé, lát nữa đến nơi tôi sẽ báo anh sau. Anh tranh thủ nghỉ ngơi đi. 】

Gửi tin nhắn xong, cô nói với tài xế: “Bác tài ơi, phiền bác đỗ lại ở cổng khu chung cư một chút nhé, cháu mua đồ một phút thôi ạ.”

Bác tài tính tình hiền lành nên không từ chối yêu cầu nhỏ này của cô.

Dọc phố trước cổng khu chung cư là các cửa hàng san sát, vô cùng náo nhiệt. Khi trời chuyển lạnh, không ít quầy hàng rong đẩy xe ra bán đồ ăn, trong đó khoai lang nướng nóng hổi và lê hấp đường phèn là bộ đôi không thể thiếu.

Tống Hủ nhanh chóng mua một củ khoai nướng cùng một ly lê hấp đường phèn rồi quay lại xe.

Mùi khoai nướng thơm nồng, ngọt ngào, còn lê hấp đường phèn có tác dụng nhuận phổi, giảm ho, cực kỳ thích hợp cho bệnh nhân.

Đây cũng chính là lý do cô không gọi lại điện thoại cho anh.

Coi như là một bất ngờ nho nhỏ đi.

Trong khoảng 20 phút ngồi xe, Tống Hủ mở điện thoại lên, tùy ý lướt lướt.

Cô nhắn cho mẹ một tin báo mình có việc đi ra ngoài để bà khỏi lo lắng, còn không quên nói thêm là đi gặp đối tượng xem mắt.

Có lẽ mẹ cô đang mải dắt chó đi dạo nên chưa chú ý điện thoại, không thấy hồi âm ngay, nhưng cô cũng chẳng vội.

Chẳng bao lâu sau, cô nhận được tin nhắn WeChat từ Giang Nguyên.

Giang Nguyên: 【 Chị, Tình Tình bảo anh rể xin nghỉ bệnh rồi, anh ấy có sao không chị? 】

Tống Hủ khẽ nhướng mày.

Sau khi tình cờ chạm mặt Giang Nguyên và Khương Tình ở căn tin Đại học Hoài trưa nay, đến buổi chiều Giang Nguyên đã không nhịn được mà tìm cô để hóng hớt.

Cô cũng chẳng nói quá nhiều, chỉ bảo giáo sư Tần là bạn học cũ thời cấp ba kiêm fan hâm mộ của mình, người anh thích bấy lâu nay chính là cô, hai người họ thuộc về kiểu cửu biệt trùng phùng (xa cách lâu ngày gặp lại).

Chuyện về đối tượng xem mắt quá đỗi phức tạp, cũng khó nói thành lời, nên cô thấy không cần thiết phải kể hết với người khác.

Dù sao thì kết quả cuối cùng là họ đã ở bên nhau, vậy là đủ rồi.

Giang Nguyên và cô bé Khương Tình kia không biết đã tâm sự những gì, mà sau khi biết được cô là họa sĩ truyện tranh đã vô cùng bất ngờ. Cô bé nhờ Giang Nguyên xin giúp chữ ký tặng, đồng thời kể lại toàn bộ quá trình mình từng dò hỏi tình trạng độc thân của Tần Thâm trong văn phòng ngày hôm đó.

Thật không ngờ, người mà giáo sư Tần bảo là “rất thích” lại chính là người đã ủy thác đi thám thính tình hình.

Đúng là một hướng đi như trong phim.

Tống Hủ khẽ gõ lên màn hình, phản hồi: 【 Sao mà quan tâm anh rể của em thế? 】

Giang Nguyên: 【 Đương nhiên rồi, đó là chồng của chị gái yêu quý của em mà. 】

Giang Nguyên: 【 Khụ, thực ra Tình Tình còn muốn nhờ em hỏi giúp xem đề thi giữa kỳ lần này có khó không, thầy có khoanh vùng trọng tâm hay gì không. 】

Tống Hủ bật cười, hóa ra là làm việc cho cô bé mình thích đây mà.

Cô lập tức chụp màn hình đoạn chat này gửi cho Tần Thâm.

Chẳng mấy chốc, Tần Thâm đã trả lời: 【 Đề thi giữa kỳ không phải do tôi ra, độ khó chắc là vừa phải thôi. Điểm giữa kỳ chiếm tỉ trọng không cao đâu, tôi không khoanh trọng điểm, cứ giữ tâm thế bình thường mà ôn tập là được. 】

Tống Hủ chụp màn hình gửi lại.

Giang Nguyên: 【 Được rồi, cảm ơn chị, cảm ơn anh rể! 】

Tống Hủ lại chuyển tiếp câu nói này cho Tần Thâm.

Tần Thâm đã dần dần miễn dịch với hai chữ “anh rể” rồi.

Thực ra, anh rất thích danh xưng gắn liền với Tống Hủ nàu.

Chỉ khi anh là một nửa của Tống Hủ, anh mới muốn được gọi là “anh rể”.

…..

Khi Tống Hủ đến nơi, từ xa cô đã nhìn thấy Tần Thâm đang đứng đợi mình ở cổng.

Anh vẫn mặc bộ quần áo ban ngày, gam màu đồng điệu với bộ đồ trên người cô. Chỉ khác là lúc này, hơn nửa khuôn mặt anh đã bị lớp khẩu trang che kín, phần nẹp mũi được anh bóp chặt để ôm sát khuôn mặt, nhưng hơi thở nóng hổi vẫn khó tránh khỏi làm mặt kính cận phủ lên một lớp sương mờ nhạt.

Taxi công nghệ vừa dừng hẳn, Tần Thâm đã chủ động tiến tới mở cửa cho cô. Thấy cô đang cầm đồ trên tay, anh ngẩn ra một chút rồi lập tức đón lấy. Cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay, anh vội vàng đưa cho cô một chiếc khẩu trang mới.

Tống Hủ bước xuống xe, đeo khẩu trang vào rồi đưa mắt nhìn về phía chú chó nhỏ với đôi mắt long lanh ngóng đợi đang đứng sau cánh cửa sân.

Trên người Hóa Học đã được đeo sẵn dây dắt, chỉ cần nắm lấy là có thể đi dạo ngay.

Đây không phải lần đầu cô thấy nó, lần trước là ở tiệm tạp hóa của ông bà nội, khi Tần Thâm bế nó đi mua nước.

Nhưng đây lại là lần đầu tiên cô được tiếp xúc gần gũi.

Trời đã sập tối, Tống Hủ tiến lên phía trước, tháo sợi dây dắt đang buộc tạm vào cánh cổng sân ra.

Hóa Học còn nhiệt tình và tự nhiên hơn cả Khoai Tây. Khoai Tây luôn đánh giá người lạ một hồi, thấy có đồ ăn mới chịu dính lấy, còn không sẽ âm thầm quan sát thêm, Hóa Học lại nồng nhiệt như một chú cún cuồng hơi người.

Rõ ràng trước đây từng là một chú chó thí nghiệm, cơ thể bị con người tàn phá đến không còn nguyên vẹn, vậy mà nó vẫn dành sự tin tưởng vô điều kiện cho con người.

Tống Hủ đau lòng mà sờ sờ đầu nó.

Vì Tần Thâm nói dạ dày nó không tốt, không được ăn bừa bãi nên cô không mang theo đồ ăn vặt của Khoai Tây sang, chỉ có thể dùng những cái v**t v* để biểu đạt sự yêu thích.

Chợt, cô quay sang nói với Tần Thâm đang đứng cạnh mình: “Anh về nhà đi, để tôi dắt nó đi dạo cho.”

Tần Thâm vẫn đứng chôn chân tại chỗ, không hề có ý định nhúc nhích. Phía sau lớp kính cận phủ mờ hơi sương là đôi mắt lộ rõ vẻ chần chừ.

Trước khi Tống Hủ kịp mở miệng lần nữa, anh khẽ mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Tôi muốn cùng em dắt nó đi dạo.”

Giọng anh vẫn còn khàn đặc, đầy vẻ ốm yếu, nếu không anh đã chẳng phải xin nghỉ việc.

Tống Hủ chẳng màng đến lời đề nghị đó, cô trực tiếp đẩy anh vào trong sân, vừa đẩy vừa cằn nhằn: “Tôi lặn lội đến tận đây để làm gì? Không phải là để anh được ở nhà nghỉ ngơi tử tế, khỏi phải ra ngoài trúng gió chịu lạnh sao? Anh mà đi cùng tôi thì chẳng phải mọi công sức đều đổ sông đổ biển hết à?”

“Đợi anh khỏi bệnh rồi, chúng ta sẽ cùng dắt chó đi dạo sau, lúc đó cho Hóa Học và Khoai Tây chơi cùng nhau.”

Tần Thâm: “……”

Anh không cách nào phản bác được, cũng chẳng muốn làm Tống Hủ phật ý, chỉ đành ngoan ngoãn để cô đẩy vào trong sân, trơ mắt nhìn cô đóng cổng lại.

Cánh cổng sân làm bằng sắt với những hoa văn chạm rỗng. Tần Thâm đứng tựa phía sau cánh cửa, bỗng chốc anh cảm thấy mình chẳng khác nào một chú cún nhỏ bị chủ nhân nhốt lại trong nhà, đang bồn chồn trông ngóng chủ mình quay về.

“Anh vào nhà đi, ngoài sân cũng lạnh lắm.” Cô chủ ra lệnh cho anh.

“Chú cún nhỏ” ngoan ngoãn quay vào trong phòng.

Cửa vừa khép lại, điện thoại đã nhận được cuộc gọi từ WeChat.

Tống Hủ cười bắt máy.

“Để tôi gọi điện thoại đi dạo cùng em.” Đầu dây bên kia là giọng nói của người vừa biến mất sau cánh cửa.

“Được thôi.”

Tống Hủ dắt chú chó nhỏ, đi theo chỉ dẫn của Tần Thâm hướng về phía khu vực sinh hoạt náo nhiệt nhất trong tiểu khu.

Trời đã tối hẳn, tuy rằng trong tiểu khu đâu đâu cũng có camera giám sát, nhưng anh vẫn không hoàn toàn yên tâm, cứ phải để cô đi đến nơi đông người cho an toàn.

Đến nơi náo nhiệt, Tống Hủ cảm nhận rõ rệt tâm trạng của chú cún ở đầu dây đang hưng phấn hẳn lên. Bước chân nó nhanh hơn, nếu không bị sợi dây dắt kìm lại, có lẽ nó đã phóng đi mất rồi.

May mà hình thể nó nhỏ nhắn nên cô vẫn có thể giữ chặt được.

Tần Thâm kể: “Nó thích náo nhiệt lắm. Hồi trước còn ở trong ký túc xá Đại học Hoài, mỗi lần dắt nó đi dạo trong trường, nó đặc biệt thích chơi đùa với sinh viên.”

“Nhưng em phải cẩn thận nhé, lúc nó kích động thường hay nhảy chồm lên người khác, tốt nhất đừng để nó đến quá gần mọi người.”

Nếu là người quen thì không sao, nhưng người lạ có nhiều người sợ chó, không nên gây phiền hà cho họ.

“Anh yên tâm đi.” Tống Hủ cũng là người nuôi chó, rất có kinh nghiệm.

Vốn tưởng rằng chuyến đi dạo sẽ diễn ra suôn sẻ cho đến lúc về nhà, chẳng ngờ một chú chó nhỏ màu trắng không được xích lại đột nhiên từ đâu lao tới, sủa vang inh ỏi vào mặt Hóa Học.

Hóa Học chẳng có phản ứng gì quá khích, chỉ nghiêng đầu nghi hoặc quan sát đối phương.

Hóa Học thích con người, còn đối với đồng loại, nó lại tỏ ra khá hờ hững.

Tống Hủ ngay lập tức định dắt Hóa Học né ra xa một chút.

Cô không rõ lai lịch của chú chó này, nhưng nhìn giống giống Phốc Sóc (Pomeranian), lông khá sạch sẽ, trên cổ treo vòng có lục lạc nên chắc chắn là có chủ. Tống Hủ từng gặp không ít kiểu người dắt chó không dây xích, dù rất ác cảm với loại người này nhưng cô cũng không muốn rước họa vào thân, có thể tránh thì sẽ tránh.

Thế nhưng con chó nhỏ kia chẳng chịu bỏ qua, thấy Hóa Học bị dắt đi, nó lại trực tiếp lao tới, vẻ mặt hung thần ác sát.

Tống Hủ không chút suy nghĩ, cúi người bế thốc Hóa Học lên, đồng thời dùng chân chặn nhẹ con chó nhỏ kia lại.

Hóa Học cũng bị biến cố bất ngờ làm cho hoảng sợ, nó hơi cựa quậy trong lòng cô, nhưng rồi nhanh chóng dùng móng vuốt bám chặt lấy cánh tay cô vì lo lắng.

“Có chuyện gì thế em?” Qua tai nghe, Tần Thâm nhận ra sự bất thường bên phía cô.

Cùng lúc đó, một người phụ nữ trung niên tóc uốn xoăn và một ông bác đầu hói vội vã chạy tới.

Phốc Sóc vốn là giống chó nhỏ, dù Tống Hủ chỉ định dùng chân cản lại chứ không hề đá nó, nhưng do quán tính lao tới, con chó vẫn bị bật ngược lại rồi ngã xuống.

Bên dưới là thảm cỏ mềm nên chắc chắn không đau, có điều trận mưa đêm qua khiến đất vẫn còn ẩm ướt, bộ lông trắng muốt của nó lập tức dính đầy bùn bẩn, trông vô cùng chật vật.

Người phụ nữ kia xót xa khôn xiết, trợn mắt quát Tống Hủ: “Con bé kia! Cô đá hỏng chó nhà tôi rồi!”

Tống Hủ cười lạnh trong lòng, mở to mắt nói dối: “Cháu có bệnh tim, chó nhà cô vừa làm cháu hoảng sợ, hiện tại nhịp tim đang tăng rất cao đó. Cháu khuyên cô tốt nhất đừng có gây chuyện, nếu không thì vấn đề sẽ không chỉ dừng lại ở việc dắt chó không dây xích đâu.”

Người phụ nữ kia còn muốn nói tiếp, nhưng ông bác đi cùng đã nhanh chóng kéo tay bà lại. Nhìn thấy Tống Hủ không phải hạng người dễ bắt nạt, ông ta ra hiệu bằng ánh mắt kiểu như “thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện”.

Bà dì vừa lầu bầu mắng nhiếc, vừa xách con chó nhỏ dơ hầy rời đi.

Thực ra Tống Hủ không phải lần đầu gặp tình cảnh này. Hoài Thành đất chật người đông, mà hễ cứ đông người là ý thức lại không đồng đều, dắt chó không dây xích là chuyện thường ngày.

Lần trước cô từng gặp qua, con chó nhà người ta cắn rách chân Khoai Tây, chủ nhân nó thì chửi đổng vài câu rồi bỏ đi thẳng. Lúc đó cô chưa có kinh nghiệm cãi cọ, cũng may vết thương chỉ là vết nhỏ, không quá nghiêm trọng.

Lần này đã có kinh nghiệm nên cô mới lập tức bế thốc Hóa Học lên để phòng ngừa chuyện xấu.

Chuyện của chó rất khó được người ta coi trọng, chỉ khi đánh vào vấn đề con người mới có thể răn đe được những kẻ vô lý. Vì vậy cô mới bịa ra việc mình bị bệnh tim để đối phương phải cân nhắc xem có muốn vì một con chó mà gánh lấy nguy cơ bị ăn vạ hay không.

Khi hai người kia dắt chó đi khuất, không biết từ đâu vang lên một tiếng mỉa mai: “Dắt chó không xích, vô ý thức.”

Giọng nói này nghe trung tính, không rõ nam hay nữ.

Hai người kia nghe thấy nhưng chẳng dám ngoảnh lại, bước chân càng nhanh hơn rồi biến mất dạng.

Tống Hủ thầm cảm khái trong lòng rằng rốt cuộc người có ý thức vẫn chiếm số đông, sau đó cô đặt chú chó nhỏ xuống đất.

Hóa Học có vẻ chẳng hề sợ hãi, nó ngước cái đầu nhỏ lên nhìn cô.

Ước chừng đi dạo cũng đã hòm hòm, cô định dắt nó về thì chợt nhận ra điều gì đó, đưa tay nhấn nhấn cái tai nghe vẫn đang đeo.

Bên trong hình như không có tiếng, chỉ có chút tạp âm nhỏ.

Tống Hủ mở điện thoại lên xem, thấy cuộc gọi vẫn đang kết nối, cô thử cất tiếng hỏi: “Tần Thâm? Anh còn đó không? Vừa nãy có chút chuyện ngoài ý muốn.”

Không có tiếng trả lời.

Cô nhắn thêm mấy tin nhắn WeChat nhưng vẫn bặt vô âm tín.

Chẳng bao lâu sau, cô nhìn thấy một bóng dáng đang chạy vội về phía mình.

Hóa Học cũng nhận ra chủ nhân, cái đuôi nó vẫy tít lên, kéo căng cả sợi dây dắt.

Bóng người kia nhanh chóng dừng lại trước mặt cô.

Vì chạy quá nhanh nên hơi thở của anh vô cùng dồn dập, lớp sương mù trên mặt kính càng dày đặc hơn. Anh kéo khẩu trang xuống một chút để lộ sống mũi cao thẳng nhằm hít thở dễ hơn.

“Không có việc gì chứ… Khụ khụ khụ…”

Giọng anh lẫn trong tiếng th* d*c, càng thêm khàn đặc.

Tống Hủ khẽ há miệng, định bụng phê bình anh vài câu, nhưng cuối cùng vẫn không đành lòng, trực tiếp nắm lấy tay anh.

Bàn tay anh đặc biệt ấm, nhưng cái nóng này rõ ràng là nhiệt độ cơ thể không bình thường.

“Tôi không sao, mau về thôi.”

Cứ thế, Tống Hủ một tay dắt chú chó nhỏ, một tay nắm tay Tần Thâm, men theo đường cũ trở về.

Suốt dọc đường đi, Tần Thâm ra sức kìm nén cơn ngứa nơi cổ họng, không dám ho thành tiếng, bàn tay khẽ siết nhẹ, nắm chặt lấy tay cô.

Về đến nhà, Tống Hủ tạm thời xích Hóa Học lại ở huyền quan, việc đầu tiên là bảo Tần Thâm lấy nhiệt kế.

Loại nhiệt kế này phải kẹp dưới nách, Tần Thâm hơi thẹn thùng kéo cổ áo ra để đặt nó vào.

Cổ áo bị kéo trễ, lộ ra xương quai xanh thanh mảnh rất đẹp. 37.9°C.

Quả nhiên là phát sốt rồi.

Tần Thâm nhỏ giọng giải thích: “Thật ra trước khi em đến, tôi đã hơi sốt rồi…”

Chứ không phải vì vừa mới chạy ra ngoài một chuyến.

Tống Hủ thu hồi nhiệt kế, không nỡ trách mắng anh. Cô bảo anh uống thuốc hạ sốt rồi vào phòng ngủ nghỉ ngơi ngay, sau đó quay lại huyền quan lau sạch bốn cái móng cho Hóa Học.

Làm xong tất cả, Tống Hủ mới đẩy cửa phòng ngủ bước vào.

Tần Thâm đang tựa mình trên giường, vẫn còn đeo khẩu trang nhưng đã tháo kính ra. Nghe thấy động tĩnh liền nhìn về phía cô.

“Chân của Hóa Học tôi lau sạch rồi, giờ tôi về đây. Lát nữa anh nhớ tháo khẩu trang ra nhé, đeo mãi vừa bí vừa khó chịu.” Tống Hủ vừa nói vừa đi đến bên giường, đưa tay sờ lên trán anh lần nữa.

Tần Thâm lại bỗng nhiên nắm lấy bàn tay trên trán, để lại gần môi, cách một lớp khẩu trang mà hôn nhẹ vào lòng bàn tay cô.

Ánh đèn từ trên cao đổ xuống, từ góc độ này, Tống Hủ có thể thấy rõ bóng râm của hàng lông mi dài rủ xuống cùng nốt ruồi nhạt màu nơi khóe mắt anh.

Hôn xong, anh ngước mắt lên, lặng lẽ nhìn Tống Hủ cũng đang đeo khẩu trang.

Anh không nói lời nào, nhưng cô hoàn toàn hiểu được sự mong chờ và thỉnh cầu trong ánh mắt ấy.

Giây tiếp theo, Tống Hủ chủ động cúi người xuống, xuyên qua hai lớp khẩu trang, đặt lên môi anh một nụ hôn đáp lại.