‘Muốn sờ’
_
Nhà Tống Hủ nằm ngay gần Đại học Hoài, nên việc Tần Thâm đưa bữa sáng cũng không quá phiền phức. Hơn nữa, lúc cô thức dậy thì mẹ đã đi làm rồi, không cần lo lắng chuyện bị bắt gặp.
Tống Hủ cũng không khách sáo, đáp: “Được thôi. Tôi không có món nào đặc biệt muốn ăn, anh mua gì tôi ăn nấy.”
Cô vốn không yêu cầu cao về bữa sáng, chỉ cần lấp đầy bụng là được, có thể ăn được bữa sáng đã là một chuyện không dễ dàng.
Tần Thâm hỏi tiếp: “Em có kiêng món nào không?”
Tống Hủ ngẫm nghĩ một lát, rồi bắt đầu liệt kê một tràng dài như trút đậu: nào là không ăn quá cay, không ăn chua, không hành ngò, không ăn thịt mỡ… Nói xong cô mới hậu tri hậu giác nhận ra điều gì đó, bèn vội vàng chữa cháy một cách đầy lý lẽ: “Tôi có hơi kén ăn.”
Tự mình nhận xét bản thân trước, để người khác khỏi có cơ hội bình phẩm.
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng cười khẽ: “Không sao, tôi nhớ hết rồi.”
Tiếng cười ấy như một chiếc lông vũ mềm mại, khẽ gãi vào lòng khiến người ta ngứa ngáy.
Tống Hủ nằm trên giường ôm chặt chiếc chăn mềm, vùi mặt vào đó, giấu đi ý cười rạng rỡ trong mắt.
Cứ thế, cô giữ cuộc gọi để đi dạo cùng anh và chú chó nhỏ.
Trên đường đi, Tần Thâm mở camera WeChat cho cô xem cảnh chú Beagle đang mặc áo mưa trong suốt.
Nhóc con đi đường lắc qua lắc lại, trông cực kỳ đáng yêu.
Nhìn một lúc, Tống Hủ đột nhiên lên tiếng: “Anh đổi chiều camera đi.”
Bước chân Tần Thâm khựng lại, sợi dây dắt chó bị kéo căng, chú chó nhỏ nghi hoặc quay đầu nhìn anh.
Vài giây sau, hình ảnh trên màn hình từ chú chó nhỏ chuyển thành gương mặt tuấn tú đeo kính của người đàn ông.
Anh hơi rủ mắt nhìn vào ống kính, chiếc ô che khuất ánh sáng khiến gương mặt anh hơi chìm trong bóng tối, nhưng giọng nói lại mang theo chút nũng nịu như có như không: “Tôi cũng muốn nhìn em.”
Tống Hủ ngồi bật dậy, vuốt lại những sợi tóc xõa bên má, chỉnh lại cổ áo ngủ, soi gương một lượt rồi mới mở camera.
Ánh mắt hai người chạm nhau qua màn hình ở khoảng cách gần.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Tần Thâm thấy Tống Hủ xõa tóc. Vì vừa mới tháo bím tóc ra nên đuôi tóc cô hơi xoăn nhẹ đầy nghịch ngợm. Bộ đồ ngủ với họa tiết hoạt hình, vô cùng đáng yêu. Tần Thâm không nhịn được mà ghé sát vào nhìn kỹ hơn, hơi kinh ngạc hỏi: “Là quả tùng sao?”
Tống Hủ cúi đầu nhìn họa tiết trên áo mình, cười đáp: “Có phải rất trùng hợp không?”
Bộ đồ này cô mua từ năm ngoái, nền vàng nhạt điểm xuyết những quả thông màu hạt dẻ, cô vừa liếc mắt đã nhìn trúng, trực tiếp mua.
Bộ đồ ngủ này thuộc kiểu vải dày dặn dành cho mùa xuân thu, tuy không ấm áp bằng chất liệu nỉ san hô nhưng lại cực kỳ phù hợp để mặc vào tiết trời này. Hơn nữa, suốt thời gian trò chuyện với Q gần đây, hầu như cô đều mặc bộ này.
Đôi mắt sau lớp kính của Tần Thâm cong lại: “Rất đáng yêu.”
Tống Hủ ngước mắt lên, thuận miệng hỏi: “Thế còn anh, áo ngủ của anh trông như thế nào?”
Tần Thâm trả lời: “Không có họa tiết gì đâu… Buổi tối trở về sẽ cho em xem.”
“Được,” Tống Hủ đáp.
Hai người cứ thế cách màn hình trò chuyện câu được câu không, bất tri bất giác Tần Thâm đã dắt chó đi xong một vòng và về đến nhà.
Anh thu ô, rũ sạch nước mưa còn sót lại, rồi cẩn thận lau khô bốn cái chân và những chỗ bị ướt trên người chú chó nhỏ.
Làm xong mọi việc, anh cầm lại điện thoại, nhỏ giọng nói với Tống Hủ ở đầu dây bên kia: “Tôi đi tắm một lát.”
Tống Hủ cười “Ừm” một tiếng, mắt vẫn dán vào màn hình, không nói thêm gì cũng không có động tác nào khác.
“…”
Tần Thâm không đoán được chữ “Ừm” này của cô mang ý nghĩa gì, nhưng chuyện vừa gọi video vừa đi tắm thì anh có chút làm không được.
Vài giây sau, anh đành liều mình lên tiếng: “Vậy tôi tắt máy một lát nhé, tiện thể cho điện thoại sạc pin luôn.”
Tống Hủ cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Vành tai Tần Thâm ngay lập tức đỏ bừng như thiêu như đốt. Anh theo bản năng lấy tay che kín camera, màn hình lập tức tối đen.
Âm thanh rầu rĩ vang lên từ sau ống kính: “Tôi đi tắm đây.”
Cuối cùng, anh cũng không nỡ cúp máy, chỉ mang điện thoại vào phòng ngủ cắm sạc, nói rằng tắm xong sẽ nói chuyện tiếp.
Tống Hủ tựa người vào gối, bắt đầu kể lại diễn biến cuộc nói chuyện vừa rồi cho Ngư Hoàn nghe.
Ngoại trừ Ngư Hoàn, cô cũng chẳng biết tìm ai để tâm sự.
Cô vẫn chưa nghĩ ra nên giải thích thế nào với Vệ Chiêu Dương và Thẩm Vi Tuyết, nên quyết định cứ mặc kệ, để lại cho Tần Thâm giải quyết.
Mấy ngày nay Như Hoàn rất bận, giờ này vẫn còn đang tăng ca. Cô ấy vừa làm vừa tranh thủ lười biếng, cả người viết lên chữ “uể oải không chút sức sống”. Thế nhưng nghe xong chuyện của Tống Hủ, Ngư Hoàn lập tức lên tinh thần.
Ngư Hoàn: 【 Mệnh lệnh cho cậu phải vẽ lại hành trình yêu đương này thành truyện tranh ngay! Tớ sẽ cầm roi thúc giục cậu ra chương mới mỗi ngày! 】
Tống Hủ nghe xong có chút động lòng.
Cách ghi lại cuộc sống mà cô thích nhất chính là dùng cọ vẽ. Ảnh chụp có thể phục dựng hình ảnh tỉ lệ 1:1, nhưng nét vẽ mới là thứ có thể nhào nặn và lưu giữ được cảm xúc của khoảnh khắc đó.
Cô cũng từng thấy một số họa sĩ truyện tranh vẽ về cuộc sống thường ngày của mình và người yêu. Dù chỉ là những dải truyện ngắn nhưng mỗi mẩu chuyện đều ngọt ngào và đầy ý nghĩa.
Cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có ý tưởng này. Trước đây, cô luôn cảm thấy tình yêu hay hôn nhân ngoài đời thực rất dễ trở thành một đống hỗn độn, nếu cầm bút vẽ lên có lẽ đại não sẽ trống rỗng. Hơn nữa, cô lo sợ nếu sau này chia tay, những tác phẩm này sẽ trở thành những chiếc gai sắc nhọn đâm ngược lại chính mình, rất khó nhổ bỏ.
Thế nhưng, khi nghĩ về những gì đã trải qua cùng Tần Thâm trong thời gian ngắn ngủi này, trong đầu Tống Hủ bỗng chốc hiện ra vô vàn khung hình rực rỡ.
Rực rỡ đến mức cô muốn dùng mọi cách để ghi lại tất cả, bao gồm cả những mẩu ký ức vụn vặt từ thời thiếu niên năm ấy.
Bất kể tương lai ra sao, đoạn tình cảm thầm kín cẩn thận, ngây ngô kia coi như đã có một cái kết trọn vẹn.
Ít nhất là tại thời điểm này, mọi thứ đã vô cùng viên mãn.
Chẳng có kết cục nào hoàn hảo hơn việc người mình thầm thương bấy lâu cũng thích mình.
Tống Hủ: 【 Chờ chúng tớ hẹn hò một thời gian đã rồi tính sau. 】
Ngư Hoàn: 【 Lót dép mong chờ. 】
Tống Hủ cười đáp được.
Không lâu sau, tiếng bước chân lại gần vọng qua điện thoại, tiếp đó là tiếng máy được nhấc lên. Tần Thâm đã tắm xong, xuất hiện trên màn hình trong bộ đồ ngủ.
“… Em còn đó không?”
Trong lúc anh đi tắm, Tống Hủ đã tạm thời tắt camera bên mình, chỉ để lại cuộc gọi thoại.
“Còn đây,” cô mở lại video, rồi nhìn anh nhận xét: “Nhìn không rõ áo ngủ của anh lắm.”
Vừa rồi anh chẳng đã hứa là tắm xong sẽ cho cô xem đó sao?
Nghe vậy, Tần Thâm đưa điện thoại ra xa một chút để lấy khung hình rộng hơn. Tuy máy chỉ quay đến tầm ngực, nhưng cũng đủ để thấy bộ đồ ngủ của anh: kiểu dáng đơn giản, màu xám nhạt thuần túy, hầu như chẳng có chút họa tiết nào.
Tống Hủ vẫn không chịu bỏ qua, nheo mắt nói: “Vẫn nhìn không rõ, anh đi ra trước gương đi, dùng camera sau ấy.”
Tần Thâm không mảy may nghi ngờ, ngoan ngoãn làm theo. Anh rút dây sạc, mang điện thoại quay lại phòng tắm.
Trên bồn rửa mặt có một tấm gương rất lớn, phối hợp với camera sau sẽ cho góc nhìn rộng và ánh sáng cũng rõ ràng hơn.
Vì dư âm của hơi nước sau khi tắm, mặt gương vẫn còn mờ ảo. Tần Thâm trực tiếp giơ tay lau sạch một khoảng trên kính.
Bộ đồ ngủ đúng như cô tưởng tượng, đơn giản đến mức chẳng có gì để ngắm.
Tống Hủ lại hài lòng cong mắt. Cô đưa tay che đi ý cười trên môi, chỉ để lộ đôi mắt giảo hoạt nhìn vào màn hình, nói: “Cho tôi xem cơ bụng đi.”
Tần Thâm: “……”
Lúc này, trong đầu Tần Thâm chỉ quanh quẩn đúng bốn chữ: Bị lừa vào tròng.
Thế nhưng, đây lại là cái bẫy mà chính anh cam tâm tình nguyện bước vào.
Dù biết mình đang ở trong tầm ngắm, anh cũng chẳng hề muốn thoát ra, chỉ mải mê suy nghĩ làm sao để trở thành một con mồi ngon miệng hơn, không làm người thợ săn đang bắt giữ mình phải thất vọng.
Màn hình điện thoại khẽ đung đưa vài cái rồi nghiêng xuống dưới, khéo léo di dời khỏi phạm vi từ cổ trở lên. Tuy không thấy mặt, nhưng vẫn có thể nhìn rõ làn da nơi cổ anh đã nhuộm một lớp hồng nhạt.
Ngay sau đó, bàn tay đang buông thõng bên người anh khẽ khàng vén vạt áo ngủ lên.
Bộ đồ ngủ vốn rộng thùng thình, chẳng hề tôn lên được vóc dáng vai rộng eo thon, nhưng khi lớp vải được vén lên, mọi thứ lại hiện ra rõ mồn một. Có lẽ vì cơ thể đang căng thẳng, những đường nét của cơ bụng được phác họa càng thêm hoàn mỹ, săn chắc.
Ánh đèn trong phòng tắm rất sáng, rõ nét hơn hẳn bức ảnh mờ ảo mà cô nhận được trước đó.
Hồi nãy lúc Tần Thâm đi tắm, Tống Hủ chợt nhớ tới chuyện này nên đã lật lại lịch sử trò chuyện. Đáng tiếc là bức ảnh trên WeChat đã quá hạn, không thể mở ra được.
Nhưng không sao, chỉ cần cô muốn, cô có thể xem lại bất cứ lúc nào.
Trước đây Tần Thâm đã không từ chối, thì hiện tại anh lại càng không.
Dù không nhìn thấy mặt, nhưng làn da nơi cổ anh trong khung hình ngày càng đỏ rực. Những ngón tay đang siết chặt vạt áo hơi run nhẹ, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay trông cực kì gợi cảm, rất có sức hút. Chủ nhân của cơ thể này ngược lại cực kì ngây thơ, tựa như một loài dã thú đã bị thuần phục hoàn toàn.
Khóe mắt Tống Hủ ngày càng cong lên, vô cùng vừa lòng. Cậy mình đang cách một lớp màn hình, cô bắt đầu khẩu xuất cuồng ngôn: “Đẹp, thật muốn sờ thử.”
“……”
Trong video, yết hầu nơi cổ anh nhanh chóng lăn một chút.
“Vậy… vậy ngày mai… cho em sờ nhé?”
【tác giả có chuyện muốn nói】
[ mắt lấp lánh ] sờ!!!