Sau Khi Nhận Nhầm Crush Thành Đối Tượng Xem Mắt

Chương 2

“Q tiên sinh, anh đúng là ngôi sao may mắn của tôi đó.”

_

Bà nội đang ăn cơm tối, ông thì bận tính sổ sách. Tống Hủ vội vàng cầm chai nước khoáng Nông Phu Sơn Tuyền trong tầm tay, bước ra quầy thanh toán gần cửa.

“Hai tệ.”

Ánh mắt người đàn ông tự nhiên dừng lại trên người cô, bốn mắt chạm nhau.

Tống Hủ theo bản năng muốn tránh đi, nhưng cô không còn là cô gái mười sáu mười bảy tuổi rụt rè năm nào nữa. Cô hít sâu một hơi, nhanh chóng chớp mắt, cuối cùng vẫn không né tránh.

Dù sao anh cũng đâu biết cô là ai.

Cho dù từng gặp nhau hồi cấp ba, nhiều năm như vậy trôi qua, chắc hẳn anh cũng chẳng còn nhớ.

Ngược lại, đối phươn rũ mắt, một tay ôm chú chó nhỏ trong ngực, tay kia thò vào túi.

Tống Hủ còn tưởng anh sẽ lấy điện thoại ra quét mã thanh toán, không ngờ lại rút ra một tờ tiền một trăm tệ.

Cô hơi sững người một chút, nhận lấy tờ tiền, kẹp vào máy kiểm tra, rồi thối lại cho anh một tờ năm mươi, hai tờ hai mươi, một tờ năm tệ và ba đồng xu.

Tiền lẻ có hơi nhiều, mà anh đang ôm chó, không tiện cầm. Tống Hủ không đặt lên quầy mà trực tiếp đưa vào tay còn rảnh của anh.

Anh cũng rất phối hợp, nâng tay lên, lòng bàn tay ngửa ra để cô dễ đưa.

Trong lúc thả tiền xuống, đầu ngón tay cô vô tình cọ nhẹ qua lòng bàn tay anh.

Trong cửa tiệm ấm áp, cô đã tháo găng tay từ trước để tiện đếm tiền.

Chưa kịp cảm nhận gì, Tống Hủ đã vội rụt tay về.

Con người khó tránh khỏi có chút bệnh nghề nghiệp, Tống Hủ cũng vậy, so với cảm giác, cô càng thích dùng đôi mắt để quan sát mọi thứ xung quanh.

Bàn tay ấy, so với hồi cấp ba gần như không thay đổi, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, ngón trỏ có vết chai mỏng. Chỉ là lòng bàn tay không biết vì sao lại có một vết thương nhỏ, còn dán băng cá nhân.

Hồi cấp ba cũng từng có một lần như thế, không chỉ tay, ngay cả cánh tay và gương mặt anh cũng dán băng cá nhân.

Khi đó cô không biết đã xảy ra chuyện gì, lo lắng vô cớ một thời gian, còn liên tục kéo Vệ Chiêu Dương đi lượn vòng quanh lớp học của anh để nhìn. Mãi đến khi kỳ thi thử kết thúc, bảng điểm được công bố, anh vẫn như cũ đứng đầu toàn khối, cô mới thở phào nhẹ nhõm, chắc không có chuyện gì nghiêm trọng.

Hồi ấy có lần Vệ Chiêu Dương còn từng đi xe đạp điện lạc tay lái ở đường vành đai xanh, phải chống nạng một thời gian, nhưng vẫn hi hi ha ha.

Tống Hủ cứ nghĩ rằng gần mười năm qua, những ký ức về quãng thời gian cấp ba đã phai nhạt gần hết. Nhưng giờ đây, khi anh đột ngột xuất hiện ngay trước mặt, trái tim thiếu nữ của cô lại nhộn nhạo cuồn cuộn.

Rất nhiều mảnh ký ức như đang được ghép nối, từng cảnh, từng cảnh hiện về rõ mồn một trước mắt cô, gió thổi cũng chẳng thể xua tan.

Cô bỏ tiền lẻ vào túi, chai nước trên quầy đã được anh cầm lên. Giọng nói dễ nghe lại vang lên: “Cảm ơn.”

“Không có gì.” Tống Hủ rũ mắt, chỉnh lại máy đếm tiền, nhét tờ một trăm tệ vào khe kiểm tra.

Lần đầu tiên sau ngần ấy năm, cô và anh lại có một câu đối thoại.

Chắc hẳn anh không nhớ cô là ai.

Khóe mắt bắt gặp bóng lưng đang rời đi, tầm mắt cô mới lén lút nâng lên lần nữa.

Người đàn ông vóc dáng rất cao, vai rộng eo thon, bộ chính trang được cắt may vừa vặn như tôn lên toàn bộ đường nét cơ thể anh, trở thành một bức tranh thị giác hoàn hảo.

Ánh chiều tà rực rỡ bao phủ khắp chân trời, mặt trời bị che khuất sau những tòa nhà cao thấp đan xen, chỉ còn lộ ra một góc nhỏ. Khung cảnh ấy như một cảnh phim, bóng dáng anh càng lúc càng xa, như nam chính đang dần khuất trong màn ảnh, mang theo một cảm giác định mệnh rõ rệt.

Cô không biết đây sẽ là khởi đầu của câu chuyện gì.

Có thể là một bước ngoặt, cũng có thể là một đoạn kết.

Khi bóng dáng anh khuất hẳn, âm thanh trong siêu thị bỗng lớn hẳn lên, vài câu nói khiến cô hoàn hồn.

“Vừa nãy là giáo sư Tần phải không?”

“Đúng rồi, Tần Thâm, giáo sư Tần.”

“Trời ơi, ngoài đời còn đẹp trai hơn cả ảnh chụp!”

“Chú chó nhỏ anh nuôi cũng đáng yêu quá đi.”

“Đó là chó săn đó… giáo sư Tần dịu dàng quá!”

“Nghe nói tính cách giáo sư Tần rất tốt, nói chuyện cũng rất ôn hòa, nghe giảng bài cực kỳ dễ chịu.”

“Đáng ghét quá, tớ còn chưa kịp đăng ký mà đã hết suất lớp của thầy ấy rồi!”

…..

Bóng dáng Tần Thâm đã lẫn vào dòng người đông đúc, không còn nhìn thấy đâu nữa. Trong siêu thị giờ chỉ còn lại vài sinh viên thong thả, không cần thối lại tiền lẻ.

Tống Hủ thu hồi ánh mắt, tháo dây dắt cho Khoai Tây, nghĩ ngợi một chút, tiện tay bỏ tờ tiền mặt một trăm tệ mà Tần Thâm vừa trả vào máy đếm, rồi báo với ông bà một tiếng, dắt chó ra công viên.

Khi đến nơi, Vệ Chiêu Dương đã dẫn Kẹo Bông Gòn đến trước, đang ngồi trên bãi cỏ.

Đó là khu vực tập trung chính của các con sen dắt chó đi dạo, đông vui nhất vào giờ này.

Nhà Vệ Chiêu Dương thực ra không ở gần đây, trước đây anh ta cũng chẳng bao giờ đến công viên này dắt chó. Nhưng dạo gần đây gặp vận đào hoa, ngày nào tan làm anh ta cũng đúng giờ chạy đến, hi vọng tình cờ gặp gỡ.

Tiếc rằng hoa đào chẳng phải dễ gì mà gặp, hôm nay lại một lần nữa thất bại.

Mẹ Tống Hủ và mẹ Vệ Chiêu Dương là đồng hương, trước khi nhà họ Vệ chuyển đi hai nhà vốn là hàng xóm, hai đứa nhỏ cũng lớn lên cùng nhau.

Về tính cách của Vệ Chiêu Dương, Tống Hủ hiểu rõ mồn một, thẳng nam sắt thép điển hình, vốn không biết cách theo đuổi con gái. Rõ ràng có liên lạc của đối phương mà không dám nhắn, sợ nói gì sai, thế là ngày nào cũng chạy ra công viên, giả vờ tình cờ gặp gỡ để tạo cơ hội.

Nếu hôm nào gặp được thật, Vệ Chiêu Dương sẽ tung ta tung tăng đi theo đối phương, còn cố tình tạo hình tượng “bị em gái kéo tới đòi cùng dắt chó đi dạo” trong mắt đối phương.

Còn những hôm không gặp, hai người sẽ ngồi đó chơi với chó một lúc, tiện thể than phiền chuyện đồng nghiệp hay lãnh đạo dở hơi trong công ty. Dù sao thì một mình dắt chó cũng nhàm chán.

Từ xa thấy Vệ Chiêu Dương một mình cô đơn ngồi trên ghế dài, Tống Hủ biết ngay hôm nay anh ta lại trắng tay, cô bật cười, cố tình trêu chọc: “Khéo nhỉ.”

“Khéo.” Vệ Chiêu Dương nhìn cô với vẻ bất lực. Nếu thật sự khéo, anh ta đã chẳng ngồi thừ ở đây một mình như thế này.

Chú chó nhỏ trong tay anh ta thấy Khoai Tây liền vểnh thẳng dây dắt, gấp gáp muốn nhào tới, cái đuôi nhỏ vẫy đến mức tạo cả tàn ảnh.

Thấy vậy, Vệ Chiêu Dương đứng dậy, đi về phía Tống Hủ: “Đi dạo một lát chứ?”

Tống Hủ gật đầu, hai người cùng nhau dắt chó đi trên con đường nhỏ trong công viên, bước chân thảnh thơi.

Trời ấm áp, bình thường cô sẽ thả Khoai Tây cho nó ra bãi cỏ chơi cùng mấy con chó khác. Nhưng tối nay lại hơi lạnh, tiết trời đang chuyển giao giữa thu và đông, trời cũng tối nhanh hơn, ánh hoàng hôn vừa tắt, mặt trời đã lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Gió thổi vút qua mặt, mang theo hơi lạnh cắt da.

Cô nghĩ thầm, dắt chó chạy một vòng rồi nhanh chóng về nhà tiếp tục đuổi bản thảo.

Hai chú chó nhỏ tung tăng chạy phía trước, cô và Vệ Chiêu Dương phải nhanh bước theo cho kịp.

Không nghĩ tới, cách đó không xa, có một ánh nhìn từ phía ghế dài đối diện phóng tới.

Xuyên qua lớp kính, không nhìn rõ lắm.

……

Chú chó nhỏ nhà Vệ Chiêu Dương thể lực không tốt, chạy một lát đã không muốn đi nữa, anh ta đành bế nó lên ôm vào ngực.

Thấy vậy, Tống Hủ hơi đổi hướng, nói: “Về thôi.”

“Ừ.” Vệ Chiêu Dương trả lời.

Anh tabchạy xe điện đến, chỉ cần ngồi lên là đi được ngay.

Trước khi đi, Vệ Chiêu Dương còn vẫy tay với cô: “Cuối tuần đi kỷ niệm thành lập trường cùng nhau nhé.”

Tống Hủ gật gật đầu.

Trường cấp ba tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm thành lập vào cuối tuần này. Ngoài Vệ Chiêu Dương, mấy cô bạn thân thời cấp ba của cô cũng hẹn sẽ cùng đi.

Khoai Tây vẫn còn sung sức, nên Tống Hủ tiếp tục dắt nó đi dạo thêm một vòng rồi mới quay về nhà.

Trên đường về, cô tiện tay nhìn điện thoại, thấy đối tượng xem mắt gửi tin nhắn đến.

Q: 【 Muộn rồi, em về chưa? 】

Tống Hủ suy nghĩ một chút, lại dắt chó đi thêm một đoạn mới chậm rãi trả lời:

Tống Hủ: 【 Đang trở về. Q tiên sinh, anh đúng là ngôi sao may mắn của tôi đó, đoán xem tối nay tôi gặp ai? 】

Bên kia hiện lên “Đang nhập…”, nhưng tin nhắn không gửi lại ngay.

Đối phương hẳn là đã đoán được.

Tống Hủ không nhịn được, khẽ cười ra tiếng.

Cô cũng không tin, trong tình huống thế này mà anh ta vẫn muốn tiếp tục nói chuyện.

Rốt cuộc, tin nhắn từ Q cũng gửi đến:

Q: 【 Ai? 】

Tống Hủ: 【 Crush của tôi 】

Tống Hủ: 【 Anh ấy dắt theo một chú chó nhỏ, siêu đáng yêu 】

Gửi xong, trong đầu cô không khỏi hiện lên hình ảnh ban nãy đứng trước cửa siêu thị.

Lần này bên kia lại không trả lời ngay, Tống Hủ bước chân nhẹ nhàng, đi vào thang máy, ấn số tầng nhà mình.

Như vậy mới tốt.

Tốt nhất là đơn phương xóa cô đi.

….

Nhìn bộ ghế sofa bị cào đến rách tơi tả, trên đó một chú chó con đang hưng phấn cào loạn, tâm trạng vốn không mấy tốt đẹp của Tần Thâm càng thêm đen thui. Anh sải bước đi tới, trầm mặt, giơ tay lên, hung hăng….

Cào vài cái ngay chỗ nó vừa cào rách.

Dù sao thì sofa cũng đã nát đến thế rồi, mấy hôm nữa còn chuẩn bị chuyển nhà, kiểu gì cũng vứt bỏ, cào thêm vài đường cũng chẳng sao.

Thấy chủ nhân cùng chơi với mình, chú chó con càng cào hăng hơn, đuôi vẫy vù vù.

Tần Thâm đành chiều nó một lúc, rồi cảm thấy mình như cũng bị lây sự vui sướng của nó, bèn bế nó lên, ôm vào ngực, ngồi xuống phần sofa còn nguyên vẹn, lại mở điện thoại ra.

Trên WeChat, nội dung tin nhắn kia đặc biệt chói mắt:

【 Crush của tôi 】

【 Anh ấy dắt theo một chú chó nhỏ, siêu đáng yêu 】

Giống chó Pomeranian đúng là rất nhỏ, rất đáng yêu.

【Tác giả có lời muốn nói】

Viết xong bản thảo liền ôm chú chó cưng x** n*n một trận.