Sau Khi Nhận Nhầm Crush Thành Đối Tượng Xem Mắt

Chương 15

‘Gặp mặt’

_

Tống Hủ tỉ mỉ đọc đi đọc lại đoạn tin nhắn, cả người ngây ngốc.

Sóc lão sư… Fan…

Hóa ra, người này chính fan hâm mộ của cô sao…

Cô vốn dĩ không cố tình che giấu thân phận tác giả của mình, thậm chí còn tham gia một vài buổi ký tặng offline. Dù không đăng ảnh bản thân lên Weibo hay các nền tảng công khai, nhưng cô có đăng ảnh Khoai Tây.

Bức ảnh Khoai Tây đầu to cũng là ảnh bìa trang cá nhân WeChat của cô, ai cũng có thể thấy dù có kết bạn hay không. Việc bị nhận ra cũng không quá bất ngờ.

Cứ như vậy, mọi chuyện đều được sáng tỏ.

Thấy cô im lặng hồi lâu, đối phương đột nhiên gửi thêm mấy tấm hình.

Tống Hủ lúng túng mở ra, phát hiện đó là ảnh chụp màn hình xác nhận đã đặt mua toàn bộ truyện tranh của cô, cùng với ảnh chụp mua lẻ các ấn bản in. Hầu như không thiếu một quyển nào.

Tống Hủ: “…”

Đây không chỉ là fan thông thường nữa, đây là fan đích thực!

Thảo nào đối phương bị cô dùng crush k*ch th*ch lâu như vậy mà vẫn không hề lui.

Tình huống này chẳng khác gì việc đu idol thành công.

Tống Hủ không biết nên phản ứng thế nào cho phải.

Cảm xúc hụt hẫng ban đầu vì crush đã có người mình thích đã sớm tan biến, trong lòng cô lúc này chỉ còn lại sự kinh ngạc tột độ.

Sau một lúc lâu, cô mới định thần lại, mím môi gõ chữ: 【 Rất cảm ơn anh đã yêu thích truyện tranh của tôi như vậy, nhưng tôi nghĩ tác giả và độc giả nên giữ một khoảng cách nhất định thì hơn. Gặp nhau ngoài đời có khi lại không được như anh tưởng tượng đâu. 】

Qua mạng internet, rất nhiều hình ảnh sẽ được tô vẽ thêm. Mọi người thường chỉ trưng bày mặt tốt đẹp nhất của mình, còn hiện thực có khi lại là một đống lộn xộn, ảo tưởng tan vỡ.

Nhưng Q lại trả lời: 【 Chúng ta đã gặp mặt rồi, tôi thấy ngoài đời em cũng rất tốt. 】

Tống Hủ giật mình: 【 Khi nào? Ở buổi ký tặng à? 】

Thực ra cũng chưa chắc, dù sao cả hai đều là người Hoài Thành, biết đâu họ từng tiếp xúc ở đâu đó rồi thì sao, khả năng này rất lớn.

Thậm chí… có lẽ trong lễ kỷ niệm ngày thành lập trường gần đây, anh ấy đã nhìn thấy cô.

Tống Hủ càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao. Cô nhớ lúc đó Q từng hỏi cô: “Không gặp được người nào thú vị khác sao?”

Q là ai đây?

Tống Hủ vội vàng chuyển sang khung chat với dì Lý, hỏi thẳng: 【 Dì ơi, tên đầy đủ của người mà dì giới thiệu cho cháu là gì ạ? Dì có ảnh của anh ấy không ạ? 】

Dì Lý vừa hay đang online, nhanh chóng hồi âm: 【 Tên là Triệu Kỳ, dì không có ảnh của thằng bé. Sao thế? Hai đứa nói chuyện tới đâu rồi? Sao đến tên cũng chưa biết là sao? 】

Triệu Kỳ…

Tống Hủ chưa từng nghe qua cái tên này, cũng không quen biết ai tên như vậy.

Xem ra khả năng họ chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.

Tống Hủ nói qua loa: 【 À, không có gì ạ, cháu tiện miệng hỏi vậy thôi. Dì cứ tiếp tục đi du lịch nhé, cháu cũng bận rồi ạ. 】

Đúng lúc đó, tin nhắn của Q lại vang lên: 【 Tôi cũng phải tiếp tục làm việc đây. Nếu em đồng ý, địa điểm gặp mặt do em quyết định, chúng ta gặp nhau một lần sẽ rõ. 】

Chỉ còn lại Tống Hủ đối diện với màn hình điện thoại, sự tò mò trong lòng cô bị k*ch th*ch đến mức không thể kiềm chế. Cô thấy bồn chồn, ngứa ngáy không yên.

Cuối cùng, cô không trực tiếp trả lời tin nhắn của Q mà chia sẻ chuyện này cho Ngư Hoàn.

Ngư Hoàn sau khi nghe xong cũng vô cùng kinh ngạc, rồi phân tích cho cô: 【 Tớ thấy cậu vẫn nên gặp mặt đi. Dù sao thì anh ta đã gặp cậu rồi, còn cậu thì chưa thấy anh ta, sự không cân bằng này quá thiếu cảm giác an toàn. Tuy là người quen giới thiệu đi xem mắt, nhưng cũng không thể hoàn toàn yên tâm, biết đâu lại không đáng tin cậy… Tuy nhiên, theo miêu tả của cậu thì người này có vẻ khá lễ phép, lại còn để cậu quyết định địa điểm gặp mặt. Cậu cứ chọn một quán cà phê ở trung tâm thương mại đông người ấy, nói chuyện không hợp thì chuồn thẳng. Hơn nữa, tớ thấy là ấn tượng của cậu về anh ta cũng không tệ đâu phải không? Gặp một lần cũng chẳng mất mát gì, biết đâu lại là ứng cử viên khiến cậu rung động đấy! 】

Ngư Hoàn tiếp lời: 【 Cậu xem Tiểu Tra kia chẳng phải đã kết hôn với cô trợ lý đó sao? Cô trợ lý trước kia cũng là fan trung thành của anh ta, cố tình ứng tuyển làm trợ lý để được tiếp xúc gần gũi, cận thủy lâu đài! 】

Tiểu Tra cũng là một tác giả truyện tranh cùng giới, Tống Hủ thường xuyên bị cơm chó của anh ta và cô trợ lý làm cho no.

Nghe Ngư Hoàn nói như vậy, Tống Hủ cũng bắt đầu lung lay.

Cô lại gửi một tin nhắn tương tự cho Thẩm Vi Tuyết và Vệ Chiêu Dương: 【 Cậu có quen một nam sinh tên là Triệu Kỳ không? 】

Cả hai đều trả lời cô là “Không quen”.

Tống Hủ thở dài, lấy từ trong hũ tiết kiệm từ hồi cấp hai ra một đồng xu, thầm niệm trong lòng: “Mặt số thì gặp, mặt hình thì thôi.”

Rồi dứt khoát tung đồng xu lên.

Khoai Tây bị thu hút bởi tiếng động, tò mò đi đến, cái mũi khịt khịt vào đồng xu, làm nhiễu loạn quỹ đạo rơi ban đầu của nó.

Tống Hủ đẩy nó sang một bên, nhìn chằm chằm đồng xu đang lăn tròn rồi sắp dừng lại.

Đồng xu lăn đến dưới kệ TV, một khoảng cách không xa. Tống Hủ vẫn giữ nguyên tư thế ngồi xổm mà nhích người qua, đầu gối vô tình va vào tay nắm tủ dưới kệ TV, đau đến nỗi cô phải hít một tiếng.

Cô thầm niệm trong lòng, chẳng lẽ đây là ý trời ngăn cản cô đi gặp mặt.

Căn nhà đã có tuổi, chiếc tủ cũng khá cũ kỹ, trên đó dán đầy những bức tranh dán tường từ hồi cô còn bé. Cô đã lâu không xem TV, cũng lâu rồi không chạm vào chiếc tủ này, nơi chủ yếu đựng đồ đạc của mẹ cô.

Cửa tủ bị cô đụng cho hơi lệch, Tống Hủ tiện tay kéo ra, định đẩy nó về vị trí cũ, nhưng ánh mắt cô lại dừng lại bên trong.

Bên trong có một ít tài liệu và biểu đồ.

Tống Hủ lật xem từng tờ một.

Đó là rất nhiều phiếu kiểm tra sức khỏe.

Mỗi tờ đều có ngày tháng cụ thể, đối tượng kiểm tra là mẹ cô.

Cô không hiểu rõ những thứ này lắm, nhưng mẹ chưa bao giờ nhắc đến chúng với cô. Điều này làm cô bỗng dưng cảm thấy hoảng hốt. Cô mở điện thoại ra, lóng ngóng tra cứu từng chỉ số một.

Một vài số liệu trên phiếu kiểm tra sức khỏe không được tốt lắm, nhưng cũng chưa đến mức đặc biệt nghiêm trọng. Tâm trạng của cô lúc này như đang ngồi tàu lượn siêu tốc.

Thực ra, ở tuổi của mẹ Tống, cơ thể ít nhiều sẽ xuất hiện những trục trặc. Chỉ cần không quá nghiêm trọng, từ từ điều trị là được, cần phẫu thuật thì phẫu thuật, tích cực phối hợp trị liệu. Nhưng những bệnh tật do tuổi già vẫn sẽ ảnh hưởng lớn đến tâm lý, làm tăng sự lo lắng.

Tống Hủ đặc biệt chú ý đến ngày tháng trên các phiếu kiểm tra, phát hiện ra những tờ sớm nhất trùng khớp với thời điểm mẹ cô bắt đầu giới thiệu đối tượng xem mắt cho cô.

Đáy lòng cô đột nhiên dâng lên muôn vàn cảm xúc ngổn ngang.

Không ai hiểu mẹ bằng con gái.

Cô quá rõ ý định trong lòng mẹ mình.

Chồng mất sớm, mẹ Tống sợ một ngày nào đó mình không còn nữa, con gái sẽ “không có gia đình”, nên vội vàng muốn tìm một người đáng tin cậy có thể ở bên cô.

Tống Hủ có thể nghĩ ra vô số lý do để phản bác: đàn ông chưa chắc đã đáng tin, kết hôn sinh con cũng là một khoản đầu tư đầy rủi ro lớn, tỷ lệ ly hôn hiện tại ngày càng cao…

Nhưng cô không nỡ.

Mẹ cô tuy vội vàng giới thiệu đối tượng xem mắt, nhưng chưa bao giờ có ý định qua loa gả con gái đi. Thậm chí, ánh mắt của mẹ còn cao hơn cô, tất cả đối tượng xem mắt về gia thế, bằng cấp, công việc tuy không nói là quá nổi bật, nhưng đều là môn đăng hộ đối với cô, và cũng không hề dùng đạo đức để ép buộc cô phải chọn người mình không thích.

Mẹ luôn muốn cung cấp những điều tốt nhất cho cô, mặc dù đôi khi tư tưởng của mẹ có phần cổ hủ và thủ cựu.

Tống Hủ chụp ảnh lại một vài số liệu trên phiếu kiểm tra sức khỏe, định bụng lát nữa sẽ hỏi bạn bè là bác sĩ. Cô khôi phục chiếc tủ về nguyên trạng.

Cô chợt nhớ ra đồng xu vừa rồi mình tung, vội vàng tìm kiếm.

Mặt ngửa lên chính là mặt số 1.

Gặp mặt.

….

Chuông vào lớp vang lên, Tần Thâm không thể không vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện với Tống Hủ, quay lại lớp học.

Anh cố gắng dồn sự chú ý vào bài giảng, nhưng vẫn thường thường nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Anh đã nghe Tống Hủ kể quá nhiều bí mật về crush của cô. Anh thật sự có chút sợ hãi Tống Hủ sẽ chọn cách tránh xa anh sau khi biết thân phận thật, dù sao thì anh quen biết crush của cô, một vài bí mật có thể kể cho người lạ nhưng không thể để người bên cạnh biết.

Nhưng nếu cứ kéo dài thêm, thân phận của anh sẽ càng khó để thẳng thắn. Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất.

Huống hồ, ngay cả một người ngoài như anh còn có thể nhìn rõ được, Vệ Chiêu Dương nhiều năm như vậy vẫn cứ có mắt không tròng. Anh muốn Tống Hủ thấy rõ Vệ Chiêu Dương căn bản không đáng để cô thích nhiều như vậy.

Vì sự thấp thỏm trong lòng, anh không dám trực tiếp nói cho Tống Hủ biết thân phận thật của mình, cũng sợ qua mạng không thể nói rõ được gì, nên anh đánh bạo đề nghị gặp mặt.

Lấy thân phận là độc giả hâm mộ thì cũng không tính là lừa gạt.

Sự yêu thích của “Quả Tùng S” sẽ dễ dàng được Tống Hủ chấp nhận hơn là sự yêu thích của Tần Thâm.

Dày vò suốt một tiết học, anh gấp không chờ nổi mở điện thoại ra.

Tống Hủ đã hồi âm cho anh, nói: 【 Được, khi nào anh rảnh? Gặp nhau ở quán cà phê này nhé. 】

….

Cuộc gặp mặt được ấn định vào 3 giờ chiều ngày hôm sau, tại một quán cà phê ở tầng một của trung tâm thương mại náo nhiệt nhất, nằm gần Hoài Đại.

Tống Hủ thường có thói quen ngủ trưa, và cô cũng phải mất thời gian di chuyển đến địa điểm hẹn, nên Tần Thâm đã cố tình hẹn muộn một chút.

Nhưng Tống Hủ căn bản không có hứng thú ngủ trưa. Sau khi ăn xong bữa trưa mẹ Tống mang về, cô bắt đầu chọn quần áo, tiện thể trang điểm nhẹ nhàng.

Mẹ Tống thấy thế, tò mò hỏi cô: “Buổi chiều con có chuyện gì à?”

Tống Hủ vẫn chưa kể cho bà nghe chuyện này, cũng không biết giải thích với mẹ thế nào. Hiện tại bị hỏi, cô suy nghĩ rồi đáp: “Gặp đối tượng xem mắt ạ.”

Chắc chắn mẹ cô sẽ rất vui vì cô chịu đi gặp người đã được giới thiệu.

Quả nhiên, mắt mẹ Tống lập tức mở to, ngạc nhiên hỏi: “Là người mà dì Lý giới thiệu cho con lần trước à?”

Tống Hủ “vâng” một tiếng, coi như là lời khẳng định, không giải thích quá nhiều.

Quá trình này thật sự quá phức tạp, cô không thể nói rõ chỉ bằng vài câu. Mọi chuyện cứ chờ gặp mặt xong rồi kể.

Mẹ Tống lại hỏi: “Sao đột nhiên con lại muốn gặp cậu ấy?”

Tống Hủ tùy tiện đối phó: “Bọn con trò chuyện qua WeChat cũng lâu rồi, thuận theo tự nhiên thì gặp mặt thôi ạ.”

Mẹ Tống vui vẻ hớn hở: “Cũng đúng, tốt lắm, tốt lắm.”

Nói rồi, bà không làm phiền cô nữa, đi ra phòng khách vừa ngân nga vừa chải lông cho Khoai Tây.

Lúc Tống Hủ ra khỏi nhà, mẹ Tống đã đi làm.

Quán cà phê đã hẹn tuy gần Hoài Đại, nhưng từ nhà cô đi bộ đến đó cũng mất hơn mười phút. Kỳ nghỉ lễ vẫn chưa kết thúc hoàn toàn, Tống Hủ lười đi bộ nên gọi một chiếc taxi công nghệ.

Trên đường đi, cô mở khung chat với Q, phát hiện người vốn dĩ luôn chủ động như anh ấy hôm nay lại đột nhiên im lặng. Anh ấy không hỏi cô đã ra khỏi nhà chưa, cũng không thông báo tình hình của mình.

Tống Hủ lén phàn nàn với Ngư Hoàn: 【 Chắc không phải là muốn cho tớ leo cây đấy chứ? 】

Ngư Hoàn: 【 Không đến mức đó đâu, có lẽ là ngại ngùng? Cậu nhắn tin hỏi anh ta một tiếng xem. 】

Tống Hủ nghĩ đến tính cách của Q, cảm thấy anh ấy không phải kiểu người hay ngại ngùng, dù sao thì cả ảnh chụp cơ bụng anh ấy còn gửi cho cô xem rồi.

Tống Hủ: 【 Nếu đúng 3 giờ mà không thấy anh ấy, tớ sẽ hỏi lại. 】

Tống Hủ có thói quen đến sớm hơn thời gian hẹn. Chiếc taxi công nghệ dừng lại gần trung tâm thương mại trước giờ hẹn mười lăm phút. Biển hiệu của quán cà phê rất bắt mắt, cô chỉ mất một hai phút là đi tới nơi.

Tống Hủ bước nhanh đến.

Mặt ngoài quán cà phê là kính trong suốt hoàn toàn, tầm nhìn rất tốt, người đi ngang qua có thể nhìn rõ khung cảnh bên trong.

Cửa chính nằm ở phía bên kia. Tống Hủ men theo bức tường kính chậm rãi đi tới, ánh mắt tùy ý lướt vào bên trong quán.

Bất ngờ không kịp đề phòng, ánh mắt cô đối diện với một đôi đồng tử quen thuộc sau lớp kính.

Tống Hủ giật mình.

Là Tần Thâm.

Anh mặc một bộ âu phục chỉnh tề, ngồi trước chiếc bàn cà phê bằng gỗ thô. Cô không biết anh có hẹn hay chỉ đơn thuần là uống một ly cà phê buổi chiều, dù sao nơi này cũng không xa Hoài Đại.

Chỉ là cô không ngờ lại gặp lại anh nhanh đến vậy.

Đặc biệt là sau khi biết anh đã có người mình thích.

Không đợi cô kịp suy nghĩ sâu hơn, giây tiếp theo đối phương đã nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu cầm lấy điện thoại, không nhìn cô nữa.

Giống như vô số lần cô đi ngang qua cửa lớp học của anh thời trung học, cô chưa bao giờ để lại bất kỳ dấu vết nào trong lòng anh.

Tống Hủ cụp mắt xuống, không rõ trong lòng mình là tư vị gì.

Rõ ràng mọi chuyện đã kết thúc hoàn toàn rồi, vậy mà vẫn bị cảm xúc chi phối.

Sao lại đa sầu đa cảm thế này…

Đúng lúc này, điện thoại trong túi cô bỗng nhiên rung lên.

Cô vội vàng mở ra xem lướt qua, vừa đi thẳng về phía trước, sợ dừng lại tại chỗ quá lâu sẽ trông kỳ quái.

Là tin nhắn từ đối tượng xem mắt.

Nội dung tin nhắn làm Tống Hủ kinh ngạc, đến mức cô phải dừng bước chân lần nữa.

【 Tôi đang ở hàng thứ hai, bàn thứ ba. 】

【 Mặc âu phục màu đen, cà vạt màu nâu sẫm. 】

【 Người em vừa nhìn thấy chính là tôi. 】